Chương 347
Câu này nói ra, như sấm động trời cao, ầm ầm giáng xuống.
Truyền vào trong tai mọi người xung quanh, đừng nói là lão giả Nguyên Anh sửng sốt, ngay cả hơn ngàn tu sĩ xung quanh, cũng đều ngẩn ra.
Tu sĩ đầu to ở cách đó không xa vốn đang nhìn có chút hả hê, nhưng lúc này cũng bất giác hít vào một hơi, lời nói của Mạnh Hạo, trong mắt lão thực hơi quá rồi.
Đông Lạc Linh mở to mắt, nàng không thể nào ngờ được một người lại có thể cuồng vọng đến mức đó, Đông Lạc Hàn cũng ngây ra tại chỗ, tất cả tộc nhân của Đông Lạc gia tộc xung quanh họ, ai nấy đều nhìn về Mạnh Hạo với vẻ không thể tưởng tượng.
Lão giả Nguyên Anh nở nụ cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, nhưng sắc mặt lại càng lúc càng âm trầm, trong mắt đã nổi lên sát cơ.
- Hay cho một tiểu tử không biết trời cao đất dày, ngươi đã muốn chết, lão phu sẽ giúp ngươi!
Lão giả nói rồi, bước về phía Mạnh Hạo, tốc độ rất nhanh.
Đồng thời, những người của Đông Lạc gia tộc trên các đỉnh núi xung quanh thung lũng, cũng hóa thành những đạo cầu vồng, trực tiếp lao tới.
Nhưng ngay khi những người này vừa động, Anh Vũ giữa trời, đột nhiên phát ra một tiếng gào thét sắc bén.
- Bày trận!
Lời nói vừa ra, thanh âm sắc bén đến cực điểm, ngay khi truyền ra, hơn ngàn người xung quanh, lập tức có hơn một trăm tu sĩ theo Mạnh Hạo sớm nhất, bọn họ gần như chạy tới theo bản năng, bọn họ vừa chạy, lập tức kéo theo người xung quanh. Mấy ngày nay Anh Vũ ở đây, gần như không có lúc nào không rèn luyện những tu sĩ này, nếu là đi từ không đến có, sẽ xuất hiện khó khăn, nhưng nếu bản thân đã có một số người quen với trận pháp, thì những người khác phối hợp theo, sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Cùng lúc với những tu sĩ này chạy tới, lão giả Nguyên Anh đã tới gần Mạnh Hạo, tay phải nhấc lên thành chưởng, chợt nắm chặt, lập tức hư vô xung quanh Mạnh Hạo đột nhiên sụp đổ, cấp tốc co rút, như muốn trực tiếp nghiền ép Mạnh Hạo.
Trong mắt Mạnh Hạo lóe lên lệ mang, gần như ngay khi lão giả tới gần, Liên Hoa kiếm trận đột nhiên xuất hiện, đẩy mạnh về phía trước, tiếng nổ vang phát ra. Trong tiếng nổ, cánh tay phải của Mạnh Hạo mang theo lực lượng kinh người, mạnh mẽ đánh ra.
- Phá Diệt.
Lão giả hơi cau mày, không hề dừng bước, nhưng thân thể lại đột nhiên biến mất, trực tiếp tránh khỏi kiếm trận của Mạnh Hạo, thuấn di xuất hiện sau lưng Mạnh Hạo, tay trái từ từ nắm lại với vẻ trào phúng.
Tiếng nổ lại vang vọng, hư vô xung quanh Mạnh Hạo hoàn toàn tan nát, ngay cả thân thể hắn vào giờ khắc này cũng trực tiếp tan vỡ.
- Đây chính là chênh lệch giữa Nguyên Anh và Kết Đan, cho dù là kiếm trận của ngươi bất phàm, cho dù tay phải của ngươi có quái lực, nhưng… Hả?
Lão giả đang hững hờ nói, đột nhiên ngây ra, sắc mặt cũng theo đó mà biến đổi.
Vì lão nhìn thấy thân thể Mạnh Hạo, khi phá diệt tiêu tan không phải là huyết nhục, mà là một mảnh khí tức.
- Là phân thân! Hắn là tu sĩ Kết Đan, làm sao có thể có được phân thân!
Sắc mặt lão giả Nguyên Anh biến hóa, mạnh mẽ quay người, nhưng ngay khi lão quay người, lão lại nhìn thấy sương mù vô cùng vô tận. Trong làn sương này, tồn tại rất nhiều thân ảnh, những thân ảnh này ai nấy đều cao đến mười mấy trượng, hư ảo lộ ra giữa không trung, đang chạy nhanh trong sương mù khắp nơi.
Mà mấy chục tộc nhân lão dẫn theo, giờ phút này cũng không nhìn thấy đâu.
- Đây là…
Lão giả Nguyên Anh sắc mặt khó coi. Lúc này nếu lão còn không biết bản thân đã rơi vào bẫy, lão cũng không xứng trở thành tu sĩ Nguyên Anh.
- Chỉ một trận pháp, còn chưa đủ để vây khốn lão phu.
Lão giả Nguyên Anh hừ lạnh một tiếng, thân thể lao về phía trước, lập tức thuấn di biến mất không thấy. Nhưng lúc lão xuất hiện lại, vẻ mặt cuối cùng cũng hoàn toàn thay đổi, lão phát hiện, xung quanh mình, vẫn tràn ngập sương mù vô tận.
- Thuấn di lại không có tác dụng…
Tay phải lão giả vỗ lên túi trữ vật, trong tay lão lập tức xuất hiện một cây gậy trúc, dưới sự ma sát, cây gậy nhất thời bốc cháy, có tiếng gào thét truyền ra từ trong sương khói, hòa thành từng hình ảnh mãnh thú dữ tợn, lập tức gào thét chạy về bốn phía.
- Phá cho ta!
Tiếng nổ vang vọng, lúc này trong sương khói, đám người Đông Lạc Linh bị phân tán ra, bản thân mỗi người cũng mang theo kinh hoàng nhìn bốn phía, thỉnh thoảng còn có tiếng hét thê lương truyền tới.
Ở bên ngoài, những tộc nhân Đông Lạc gia tộc lao xuống từ đỉnh núi, ai nấy đều biến sắc, chỉ cần xông vào trong màn sương, đều lập tức mất phương hướng. Về phần những tu sĩ chưa tiến vào, thì hít một hơi, thung lũng trong mắt bọn họ, đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một hồ sương mù.
Một cái hồ do sương mù tích tụ!
Sương khói cuồn cuộn, như nước hồ cuộn trào, bên trong cái khí thế đó, mơ hồ có thể nhìn thấy những thân ảnh cao to chạy nhanh qua, đặc biệt là những âm thanh mà những thân ảnh này truyền ra, còn chấn động cả mặt đất, khiến cho bầu trời biến sắc, phong vân vần vũ.
Những người của Đông Lạc gia tộc chưa bị cuốn vào màn sương, đang muốn rút lui, lại kinh hãi phát hiện, sau lưng bọn họ, không biết từ lúc nào, cũng đã xuất hiện sương mù, giống như vây khốn, lại giống như tuyệt sát!
Lúc trước biết trận pháp này của Mạnh Hạo, chỉ có mấy trăm người truy sát hắn. Nhưng những người này, gần như đều chết thảm toàn bộ. Những kẻ không chết, cũng trở thành một bộ phận thế lực của Mạnh Hạo, có độc đan khống chế, những người này căn bản không thể truyền tin tức ra ngoài.
Đây cũng là đòn sát thủ lợi hại nhất của Mạnh Hạo, người ngoài không biết, lúc này uy lực của trận pháp ngàn người bạo phát, cho dù là Mạnh Hạo cũng có phần kinh hãi.
Lúc này Mạnh Hạo xếp bằng trong mật thất dưới lòng đất, nơi này mới là nơi hắn bế quan thực sự, lúc này ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn như có thể xuyên thấu mặt đất, nhìn thấy tất cả bên ngoài.
Hắn nhìn thấy Đông Lạc gia tộc tử vong, nhìn thấy những tu sĩ kia thê thảm, cũng nhìn thấy lão giả Nguyên Anh điên cuồng thử phá trận. Nhưng trận pháp này, hiện giờ chỉ là vừa mới triển khai, rất nhanh sẽ hoàn toàn phóng thích, đến lúc đó, Nguyên Anh cũng không thể phá.
- Đông Lạc gia tộc đã không có ý tốt, vậy thì đừng trách Mạnh mỗ tàn nhẫn.
Mạnh Hạo giơ tay chỉ lên mặt đất, ngay sau đó yêu khí xung quanh ngưng tụ, lập tức hóa thành một thân thể hư ảo, trong nháy mắt đã trở thành một thân thể trông giống như Mạnh Hạo, xuyên qua mặt đất, lao thẳng lên trên.
Ngay sau đó, hắn đứng dậy, cũng theo thân thể do yêu khí hóa thành kia, rời khỏi mật thất này, xuất hiện trong sương mù. Tạp quang lóe lên, bóng dáng Anh Vũ đã xuất hiện trên vai Mạnh Hạo, mang theo vẻ khinh miệt, đắc ý, cuồng ngạo nhìn xung quanh.
- Mạnh Hạo, đoạt thành kia đi, đoạt cái gia tộc điểu gì đó kia đi, đoạt của bọn họ, có trận pháp của Ngũ gia, những tên nhãi này Ngũ gia sẽ làm gỏi, sau đó lại đi làm mấy con tiểu tước tước. Ha ha, vẫn là Ngũ gia lợi hại, mông tiểu tước tước, đợi Ngũ gia đi! Ngũ gia đã quyết định rồi, từ giờ trở đi, Đông Lạc thành sẽ đổi tên thành Can Tước thành!
Mạnh Hạo không để ý đến Anh Vũ, thân thể chuyển động, lao thẳng về phía trước, có Anh Vũ hỗ trợ, trong mắt hắn, màn sương này hoàn toàn không cản trở tầm mắt, đi trong trận pháp này, như đi trên đất bằng.
- Trận pháp của ngươi, thực sự có thể vây khốn tu sĩ Nguyên Anh?






