Chương 349
Lúc này giữa không trung đã có mấy trăm tu sĩ lơ lửng, bọn họ đều là tán tu xung quanh không gia nhập bất cứ thế lực nào, hiện giờ ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt, kinh hãi lui lại, sợ bị màn sương mù kia bao bọc.
Theo màn sương di động, dần dần Đông Lạc thành cách ngày càng gần, ngàn dặm, tám trăm dặm, năm trăm dặm, ba trăm dặm…
Sương mù ngập trời, lúc di động thì phát ra tiếng nổ vang, còn có mặt đất chấn động, khiến cho cát bụi mù mịt, một cỗ uy áp khổng lồ, khuếch tán ra ngoài, khiến cho mấy trăm tu sĩ giữa trời, một lần nữa vội vàng lui về phía sau.
Lúc này Đông Lạc thành, đã rơi vào kinh hoàng, trong thành trì trừ bản thân Đông Lạc gia tộc ra, những tán tu khác vốn không nhiều, hiện giờ sau khi phát giác hiện tượng này, ai nấy đều kinh hãi.
Bọn họ không biết màn sương này là gì, nhưng ai nấy đều nhìn ra, vị trí Đông Lạc thành chính là nằm trên con đường mà màn sương sẽ đi qua, dựa theo tốc độ di động của màn sương, sợ rằng không đến thời gian một nén hương, màn sương sẽ trực tiếp đi vào Đông Lạc thành.
- Xảy ra chuyện gì, là người của Mặc Thổ Cung tới sao!
- Khốn kiếp, làm sao lại nhanh thế này, nhưng đây là thủ đoạn gì của Mặc Thổ Cung, màn sương mù lớn như vậy, nhìn đã thấy đáng sợ…
Trong Đông Lạc thành, màn sương càng tới gần, càng nhiều người hoảng loạn, bắt đầu có người âm thầm lui ra phía sau, muốn rời khỏi thành trì.
Mà trong khu vực tầng thứ hai của Đông Lạc thành, tộc nhân của Đông Lạc gia tộc gần như đều ở chỗ này, có khoảng hơn năm trăm người, vẻ mặt ai nấy đều khó coi, trước mặt bọn họ, có hai lão giả sắc mặt âm trầm.
Hai người này, chính là hai người trong số ba lão tổ Nguyên Anh của Đông Lạc gia tộc, bên cạnh bọn họ, chính là tộc trưởng hiện tại của Đông Lạc gia tộc, lúc này đang cau mày, trong mắt lộ vẻ lo nghĩ.
Bầu trời trên đầu Đông Lạc gia tộc, ba con Xích Tước bất an bay lượn, thi thoảng lại phát ra tiếng kêu thê lương, nhìn về phía màn sương càng lúc càng gần.
Một bầu không khí áp lực, bao bọc lấy toàn bộ Đông Lạc thành.
- Đã điều tra rõ rồi, tất cả mọi người tam trưởng lão dẫn theo, đều biến mất trong Kim Quang Giáo… Sau khi bọn họ biến mất, Kim Quang Giáo trống không… Mà mảnh sương mù quỷ dị này, chính là xuất hiện từ trong Kim Quang Giáo, mục tiêu tiến tới rất rõ ràng, chính là Đông Lạc thành của chúng ta!
Bên cạnh hai lão giả Nguyên Anh và tộc trưởng Đông Lạc gia tộc, có một nam tử trung niên, đang nói nhỏ.
- Trên đường màn sương quỷ dị đó tới đây, ta đã sắp xếp bảy đợt người tiếp cận từ các phía, nỗ lực tìm hiểu, nhưng…
Nam tử trung niên dừng lại, có phần khó khăn, có chút kiêng kỵ, còn có cả chút e sợ tiếp tục mở miệng.
- Cho dù có tu vi gì, ngay khi tiếp xúc với màn sương, đều sẽ bị cắn nuốt, trực tiếp bị hãm trong màn sương, sau đó hoàn toàn không có tin tức gì.
Tộc trưởng của Đông Lạc gia tộc, lúc này thầm than một tiếng, y tuy là tộc trưởng, nhưng nếu ý kiến khác với trưởng lão, thì chỉ có thể nghe theo. Ví dụ như thái độ với Kim Quang Giáo, dựa theo suy nghĩ kiên trì trước đây của y, thì là dĩ hòa vi quý, kết minh với nhau.
Nhưng ba vị trưởng lão lại cho rằng, Kim Quang Giáo chỉ là một đám tán tu, giáo chủ Kim Quang lão tổ chỉ là tu sĩ Kết Đan, không có tư cách kết minh với Đông Lạc gia tộc, nên phải bắt quy thuận, phải nô dịch họ, chỉ có con đường lựa chọn như vậy thôi.
Cho nên mới có chuyến đi của tam trưởng lão lúc trước.
Nhưng hiện giờ, hiển nhiên thủ đoạn phản kích của Kim Quang Giáo, vượt xa tưởng tượng của Đông Lạc gia tộc, hiện giờ Mặc Thổ Cung còn chưa tới, nhưng bọn họ đã phải đối mặt với nguy cơ.
- Ánh sáng đom đóm, cũng đòi đua chen với trăng rằm! Mở ra đại trận của gia tộc, Kim Quang Giáo này đã dùng sương mù để tấn công, vậy Đông Lạc gia tộc ta, cũng sẽ dùng trận pháp để phá!
Một trong hai lão giả Nguyên Anh, lúc này hững hờ nói.
Lời nói truyền ra, không bao lâu vào lúc màn sương cách Đông Lạc thành chừng năm mươi dặm, từng đợt quang mang lục sắc chiếu ra từ trong Đông Lạc thành, hóa thành từng mảng lá cây xanh biếc, trong nháy mắt đã bao bọc lấy cả Đông Lạc thành.
Trong màn sương, Mạnh Hạo ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn sương nhìn về phía đông Lạc thành, trong mắt lộ ra hàn quang. Đỉnh đầu hắn, Liên Hoa kiếm trận tung bay, xung quanh hắn, lúc này có hơn bảy mươi tu sĩ của Đông Lạc gia tộc hôn mê lúc trước, hiện giờ ai nấy đều đã tỉnh, nhưng trong mắt lại có vẻ mê man, như mất đi thần trí, nhưng thân thể của bọn họ, lại không chịu khống chế nào.
Đã bị Mạnh Hạo dùng yêu khí phong ấn điều khiển.
- Phong Yêu sư, rất ít trực tiếp ra tay với người khác, lúc ra tay, đều là phong ấn.
Mạnh Hạo thì thầm, vung tay về phía trước một cái.
Mấy trăm tán tu giữa không trung đều tản ra, nhưng không hề rời đi, mà nhìn xuống trận chiến này.
Bọn họ lúc này đều đã nhìn ra, màn sương mù này không phải Mặc Thổ Cung. Dù sao những người này đều đã ở đây rất lâu, tự có tìm hiểu tin tức, lúc này cũng đều đoán ra, màn sương mù này đến từ Kim Quang Giáo mới quật khởi gần đây.
Lúc này ai nấy đều chăm chú quan sát, rất nhanh, sương mù trên mặt đất nhanh chóng lan tràn, ngày càng gần với vách phòng hộ mà Đông Lạc thành đã khởi động.
Ba mươi dặm, hai mươi dặm, mười dặm, năm dặm…
Cho đến khi một tiếng nổ rung động mặt đất, vang vọng bầu trời vang lên, màn sương mù va chạm vào Đông Lạc thành. Trong nháy mắt, trời đất biến sắc, cả Đông Lạc thành rung động, những mảnh màu xanh lá cây kia đều rung động, sương mù cuộn trào, phát ra chấn động mạnh mẽ.
Ngay sau đó, trong ánh mắt chăm chú của mọi người xung quanh, bọn họ nhìn thấy sương mù từ từ bao phủ vách phòng hộ màu xanh, dần dần tràn ra, cho đến khi bao phủ cả Đông Lạc thành vào trong màn sương.
Phóng mắt ra xa, đã không thể nhìn thấy Đông Lạc thành, cái nhìn thấy chỉ có một mảng sương mù dày đặc, như bị bao vây.
Nhưng người sáng suốt vẫn nhìn ra được, cho dù là màn sương mù quỷ dị này, cũng không thể phá tan trận pháp phòng hộ của Ðông Lạc thành trong thời gian ngắn. Đây không còn là chiến đấu giữa tu sĩ nữa, mà là đối kháng giữa trận pháp với trận pháp.
Tiếng nổ vang liên tục phát ra, mấy trăm người giữa không trung, ai nấy đều hít sâu một hơi, bọn họ nhìn thấy trong màn sương, lúc này đột nhiên xuất hiện gần ngàn bóng người. Những bóng người này ai nấy đều cao đến mười mấy trượng, đang chạy ra từ trong màn sương, toàn thân tỏa ra khói đen, chạy quanh màn sương, đang nhanh chóng di chuyển.
Theo bước chân của họ, màn sương mù càng lúc càng dày, mà khi bọn họ chạy nhanh, thì tiếng nổ vang cũng không ngừng truyền ra.
Mà phía trên màn sương mù đang cuồn cuộn lúc này, lại có một người chậm rãi bay lên. Người này mặc áo dài màu xanh, mái tóc màu đen tung bay, toàn thân phát tán kim quang, chính là Mạnh Hạo.
- Kim Quang lão tổ!
- Màn sương này quả nhiên là thủ đoạn của Kim Quang Giáo. Nhưng Kim Quang lão tổ chẳng lẽ phát điên rồi, với tu vi Kết Đan, lại dám khiêu chiến Đông Lạc gia tộc!
- Cho dù trận pháp của hắn sắc bén, cho dù Đông Lạc gia tộc không có lão tổ Trảm Linh, nhưng có ba vị trưởng lão Nguyên Anh, đủ để đặt chân vững vàng. Khắp nơi quanh đây, làm gì có thế lực nào dám chọc vào Đông Lạc gia tộc!
Đồng thời, Đông Lạc thành trong màn sương, sừng sững không đổ, vô số mảng màu lá xanh bao bọc phòng thủ cho thành trì, hiện giờ số tán tu còn lại chỉ có hơn trăm người, bọn họ cuối cùng cũng lựa chọn đứng về phía những tu sĩ của Đông Lạc gia tộc. Lúc này tuy vẫn còn khẩn trương, nhưng nhìn thấy phòng hộ của Đông Lạc thành không sao, cũng đều thấy yên tâm.
Trong tầng hai, tộc nhân của Đông Lạc gia tộc, cũng đều thở phào một hơi. Hai vị trưởng lão Nguyên Anh thì mắt lộ hàn mang, hừ lạnh một tiếng.
Trận pháp của thành trì có thể chống đối màn sương quỷ dị của đối phương, điều này khiến Đông Lạc thành đứng vào vị trí bất bại, ngay cả tộc trưởng Đông Lạc gia tộc, bây giờ cũng thả lỏng tâm thần.
- Lão phu muốn xem xem, trận pháp của kẻ này có chỗ nào kỳ lạ.
Một trong hai trưởng lão Nguyên Anh, tay phải lấy ra một miếng ngọc giản, đột nhiên bóp nát ngọc giản hóa thành khí tức màu lục, nhanh chóng khuếch tán, hóa thành một mảng lục quang, trực tiếp dung nhập vào màn phòng hộ lá cây phía bên ngoài.
Ngay lập tức, trận pháp phòng hộ của Đông Lạc thành, đột nhiên thay đổi, truyền ra từng tiếng nổ vang, cũng hóa ra mấy trăm con ong độc, mỗi con đều rất sắc bén, bay ra từ trong trận pháp. Nhưng ngay khi bọn chúng lao ra, bảy mươi mấy tộc nhân của Đông Lạc gia tộc bị Mạnh Hạo điều khiển trong màn sương, ánh mắt lập tức phát ra u mang, xông thẳng tới chỗ những con ong này.
- Chết tiệt!
Vị trưởng lão Nguyên Anh của Đông Lạc gia tộc biến sắc, hiển nhiên đã nhìn thấy tình hình bên ngoài thông qua lũ ong độc kia. Tay phải lão bắt quyết, những con ong này lập tức phân tán, né tránh tộc nhân của mình, đi tìm những tu sĩ của Kim Quang Giáo ở trong màn sương.
Trong màn sương, Anh Vũ kêu lên một tiếng, lập tức những bóng người đang chạy khắp nơi, tức thời chạy ngược lại, sau khi thay đổi phương hướng, khiến màn sương này chuyển thành dòng xoáy, từng trận điện quang chạy quanh. Anh Vũ dựng hết đống tạp mao trên thân lên, trong mắt lộ vẻ cuồng nhiệt, toàn lực thôi động trận pháp, muốn tấn công phòng hộ của thành trì.
- Ngũ gia lúc xưa từng thề rằng, muốn thông cả cái thành này, các ngươi đợi Ngũ gia, Ngũ gia đến rồi!
Anh Vũ kêu lên, trận pháp chuyển động nhanh chóng, bóng dáng cả ngàn người đang chạy, lần lượt xông thẳng đến Đông Lạc thành, khiến cho thành trì chấn động, mảng phòng hộ lá cây cũng rung động không ngừng.
Trong lúc màn sương đối kháng với trận pháp của Đông Lạc gia tộc, Mạnh Hạo giữa không trung đang cúi đầu nhìn Đông Lạc thành trong màn sương.
Tay hắn đưa lên, bắt quyết chỉ xuống mặt đất, hững hờ mở miệng.
- Phong Chính!
Lời nói vừa ra, trời đất trước mắt Mạnh Hạo lập tức trùng điệp, đồng thời từng tia khí tức từ bốn phương tám hướng chạy tới, nhanh chóng ngưng tụ xung quanh Mạnh Hạo. Theo cánh tay Mạnh Hạo vung lên, chỉ vào màn sương, những yêu khí này lập tức tụ lại một chỗ, trở thành một thanh trường thương, phóng vào màn sương, xuyên qua nó, đánh thẳng lên trận pháp của Đông Lạc thành.
Tiếng nổ vang vọng, mặt đất rung động, tay phải Mạnh Hạo liên tục bắt quyết, không ngừng có yêu khí tụ tập, không ngừng dung nhập vào màn sương đánh lên trận pháp.
Một màn này, rơi vào trong mắt những tán tu xung quanh khiến ai nấy đều run lẩy bẩy, bọn họ đột nhiên cảm thấy, tuyệt đối không thể xem thường Kim Quang lão tổ này một chút nào.
- Kim Quang Giáo nho nhỏ, một tiểu bối chỉ có tu vi Kết Đan, chỉ là ỷ vào trận pháp sương mù kỳ dị, cũng dám vây Đông Lạc gia tộc ta!
Một tiếng hừ lạnh, mang theo cả ngạo khí, lại có cả khinh miệt, truyền ra từ trong Đông Lạc thành, chấn động không gian, truyền ra ngoài màn sương, vang vọng khắp nơi.
- Tiểu bối không biết trời cao đất dày!
Lại một tiếng nói già nua truyền ra, đột nhiên, phòng hộ của Đông Lạc thành, bộc phát quang mang màu lục kinh thiên động địa. Trong màn quang mang này, có từng phiến lá xanh biến ảo ra, xoay chuyển xung quanh, tiếng nổ vang vọng, trận pháp sương mù chấn động, những bóng dáng chạy nhanh trong đó, cũng lần lượt có dấu hiệu bị nghiền nát.
Anh Vũ kêu lên một tiếng, lập tức trận pháp lại cuộn trào, tiếng nổ vang truyền ra, lại va chạm với phòng hộ của Đông Lạc thành.
- Trận pháp của Đông Lạc thành ta, đứng vững nhiều năm, chưa từng bị phá, Mặc Thổ Cung muốn phá cũng phải trả một cái giá rất lớn, đừng nói chỉ một Kim Quang Giáo nho nhỏ của ngươi.
- Trận pháp của ngươi tuy kỳ diệu, nhưng có thể kiên trì được bao lâu? Đợi đến khi các ngươi không thể tiếp tục kiên trì, lão phu sẽ tự tay xé rách da thịt ngươi, treo ngoài cửa phòng, để làm kỷ niệm.
Tiếng nói kiêu ngạo truyền ra, vang vọng không gian, mấy trăm tu sĩ ngoài màn sương, tâm thần chấn động.
Trong mắt Mạnh Hạo lóe lên hàn quang, lần này sở dĩ hắn quyết định dùng trận pháp vây lấy Đông Lạc thành, trực tiếp khai chiến với Đông Lạc gia tộc, chính là vì hắn hiểu rõ, hiện giờ là lúc Mặc Thổ chiến loạn, Đông Lạc gia tộc này không gượng được lâu.
Mục đích của hắn là cảnh cáo, muốn nói với Đông Lạc gia tộc, đừng đến trêu chọc bản thân, ngươi là ngươi, ta là ta, cho nên trước đó hắn rất ít ra tay làm người khác bị thương, dù sao thì không phải tất cả mọi chuyện đều phải giải quyết bằng chém giết.
Nhưng hiện giờ xem ra, Đông Lạc gia tộc này vẫn còn rất kiêu ngạo, không chỉ không lùi bước, ngược lại còn cứng đầu, khóe miệng Mạnh Hạo lộ ra nụ cười lạnh.
- Nếu đã như vậy, Mạnh mỗ hiểu rồi.
Mạnh Hạo mở miệng, bàn tay lấy ra một viên đan dược màu đen từ trong túi trữ vật.
Viên đan dược này vừa xuất hiện, liền phát tán u mang, khiến người ta cảm thấy tâm thần bị thu hút.
Đây là độc đan của Mạnh Hạo, là một loại có uy lực rất mạnh trong số những độc đan hắn luyện ra. Lúc này hắn vung tay, độc đan vỡ thành vụn bột, dung nhập vào trong màn sương, theo vòng xoáy của màn sương mà chuyển động, hoàn toàn dung nhập vào trong đó, tất cả rơi xuống màn phòng hộ của Đông Lạc thành.
Theo bột phấn rơi xuống, mắt thường cũng có thể nhìn ra, những chiếc lá kia nhanh chóng co lại, dường như còn xuất hiện dấu vết bị ăn mòn, phát ra những tiếng xèo xèo.
Đồng thời, Mạnh Hạo lại lấy ra một viên đan dược nữa, sau khi bóp thành bột phấn, lại vung lên, lập tức một biển lửa xuất hiện. Ngọn lửa này tối đen, nhìn rất quỷ dị, xuyên qua màn sương, trực tiếp rơi lên Đông Lạc thành.
Tiếp đó, Mạnh Hạo lại lấy ra viên đan dược thứ ba, thứ tư và thứ năm, lần lượt bóp nát rồi thả xuống, hóa thành ba loại kịch độc khác nhau, sau khi dung hợp với độc hỏa và ăn mòn lúc trước, trở thành kịch độc năm màu, rơi xuống mặt đất.
Kịch độc này, là lúc trước Mạnh Hạo tự tay luyện chế, với tạo nghệ đan đạo của hắn, luyện ra độc đan, tuy không biết Nguyên Anh có phải kiêng dè hay không. Nhưng dưới Nguyên Anh, một khi dính vào thì trừ Mạnh Hạo ra, không ai có thể giải được.
Sương, đã trở thành sương độc rồi.
Một loạt thanh âm xèo xèo truyền ra, sương độc cuộn trào, khiến cho trong Đông Lạc thành, trong nháy mắt hoàn toàn yên lặng, tất cả mọi người đều ngẩng đầu, nhìn lên màn phòng hộ lá xanh trên đầu, ai nấy đều biến sắc.
Tộc nhân của Đông Lạc gia tộc, càng có vẻ khó coi, cho dù là hai trưởng lão Nguyên Anh, lúc này cũng cảm thấy kinh hãi.
- Người này lại am hiểu dùng độc!
- Chết tiệt, tin tức quan trọng như vậy, sao lúc trước không có ai điều tra ra!
- Tu sĩ dùng độc, lúc chỉ đấu pháp đơn độc thì rất bình thường, nhưng nếu là trong đại chiến, thì lại có thể có tác dụng quyết định thắng bại.
So với rung động của Đông Lạc gia tộc, mấy trăm tán tu bên ngoài, cũng phải hít sâu một hơi, lúc nhìn về phía Mạnh Hạo, đều lộ ra vẻ vô cùng kiêng kỵ.
- Độc, chỉ là đầu tiên.
Hàn quang trong mắt Mạnh Hạo càng thêm sắc bén, tay phải vung lên, Liên Hoa kiếm trận lập tức bay ra, phóng thẳng vào trong màn sương, trong khi màn sương nhanh chóng xoay chuyển, thì phát tán từng đợt gợn sóng Tuế Nguyệt.
Những gợn sóng này khuếch tán ra ngoài, có một ít tràn ra khỏi màn sương, bao bọc bốn phía, mỗi một gợn sóng đều ẩn hàm lực lượng Tuế Nguyệt, mười thanh kiếm cùng ở một chỗ, tương đương với lực lượng tuế nguyệt mười mấy giáp, trong khoảnh khắc, mạnh mẽ tràn ra.
Nếu trước là độc, là một trận phá hoại kịch liệt, thì Tuế Nguyệt chi lực hiện giờ, lại là một lần tẩy rửa còn đáng sợ hơn. Sau khi gợn sóng tràn ra, uy lực của trận pháp càng khó mà hình dung, nó đã có kịch độc, Tuế Nguyệt, lại còn phong chính, còn cả uy áp nữa. Tất cả những thứ này, khiến cho trận pháp này, trong giây phút này, uy lực vô cùng.
Theo gợn sóng Tuế Nguyệt khuếch tán, trong những tu sĩ bên ngoài, có hai ba người ở tương đối gần, bọn họ sau khi tận mắt nhìn thấy những gợn sóng đó khuếch tán, phàm là mặt đất tiếp xúc với gợn sóng, tất cả cỏ dại đều khô héo chết đi, ngay cả bùn đất cũng xuất hiện dấu hiệu mục nát, thậm chí hư vô cũng xuất hiện uốn khúc.
Mà hai ba tán tu không kịp lui lại, gần như ngay lập tức bị gợn sóng chạm đến, thì sắc mặt ai nấy đều lập tức đại biến, bất chấp tất cả triển khai đòn sát thủ bỏ chạy. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, bọn họ đã từ trung niên biến thành lão giả, còn có một người, mơ hồ xuất hiện tử khí.
Một màn này, tức thời khiến mọi người hít sâu một hơi, lộ vẻ kinh hãi chưa từng có, ai nấy không hề chậm trễ lui về phía sau, sợ bị tiếp xúc với gợn sóng đó.
- Đây là pháp thuật gì????
- Tuế Nguyệt, đó là Tuế Nguyệt, là lực lượng thời gian, là thần thông đáng sợ có thể khiến một người trong nháy mắt từ thanh niên biến thành lão giả!
- Kim Quang lão tổ, hắn lại mạnh đến mức này… Khó trách hắn dám chọc vào Đông Lạc gia tộc!






