Ngã Dục Phong Thiên

Chương 510: Mỗi Khi Tuyết Rơi, Hãy Nhớ Tới Ta

Chương 381

- Khụ khụ, ta nghe nói Đan Đỉnh đại sư vẫn chưa có đạo lữ, nói không chừng cô vẫn còn có cơ hội đó.

Mạnh Hạo mắt nhìn Hàn Tuyết San, trêu ghẹo nói.

Hàn Tuyết San vừa nghiêng đầu, cố ý không nhìn tới Mạnh Hạo, nhưng khóe miệng cũng đã lộ ra nét cười thiếu nữ, nhưng rất nhanh lại nhịn xuống.

- Ta cùng Đan Đỉnh đại sư rất quen thuộc, nói chuyện giúp ngươi, nhất định phi thường có tác dụng.

Mạnh Hạo ngồi xổm xuống bên người Hàn Tuyết San, cười nói, gió lạnh thổi tới trên mặt của hắn, đem tóc của hắn phiêu tán, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng. Tại đây, dưới ánh trăng, màu da hơi đen cũng cũng nhìn không ra, lộ ra vẻ tuấn lãng cùng với khí chất kỳ dị.

Hàn Tuyết San không thể tiếp tục phụng phịu, nở nụ cười, nghiêng đầu nhìn về phía Mạnh Hạo thì đôi mắt đẹp lộ ra một chút ý thoải mái, che dấu đi mất mát mấy ngày này nơi đáy lòng nàng.

- Ngươi cũng không phải Đan Đỉnh đại sư!

Hàn Tuyết San nở nụ cười, sau đó lại cố ý phụng phịu, giống như chịu đựng rất vất vả.

- Huống hồ ngươi ngay cả Nam Vực cũng chưa đi qua, làm sao có thể quen thuộc với Đan Đỉnh đại sư được chứ.

Hàn Tuyết San không chút khách khí vạch trần thứ mà nàng cho là chân tướng.

Mạnh Hạo gãi gãi đầu, cười cười sau đó ngồi ở bên người Hàn Tuyết San. Hai người ngồi ở trên bàn đá vỡ nát, bốn phía là phế tích mênh mang, bầu trời tuyết bay lả tả, gió lạnh nức nở thổi qua mặt đất, thổi bay tóc hai người.

- Ngươi không hiểu đâu, tuy rằng ta chưa từng gặp qua Đan Đỉnh đại sư, nhưng đan đạo của đại sư giống như ta vậy, giữa chúng ta trên thực tế là bạn tri kỷ đã lâu.

Mạnh Hạo vội ho khan một tiếng, lộ ra cái bộ dáng bí hiểm học từ Chu Đức Khôn.

- Chờ ngươi đến Tử Vận Tông, gặp được Đan Đỉnh đại sư, nhất định phải hỏi hắn một chút, còn nhớ rõ cái thân ảnh đã được y nhớ kỹ, trong gió tuyết năm đó hay không.

Mạnh Hạo ngẩng đầu, bày ra bộ dạng rất thổn thức. Nếu như không có động tác chớp mắt cùng với ánh mắt len lén nhìn về phía Hàn Tuyết San, như vậy có lẽ sẽ càng thật hơn mấy phần.

Hàn Tuyết San che miệng cười, hai mắt long lanh, nhìn Mạnh Hạo, sau khi nhìn thấy biểu cảm của Mạnh Hạo, thì thật sự là nhịn không được mà cười ra tiếng. Thanh âm như chuông bạc quanh quẩn, giống như tiêu tán hết buồn bực dưới đáy lòng.

- Được, được, được, chờ ta đến Tử Vận Tông, gặp được Đan Đỉnh đại sư. Nhất định sẽ hỏi y như vậy.

Hàn Tuyết San cười mở miệng.

- Ta có phải là nên hỏi thêm một câu nữa rằng, năm đó trong gió tuyết, cái thân ảnh kia, từng nói qua một câu, ‘mỗi khi tuyết rơi thì phải nhớ tới ta’ hay không?

Hàn Tuyết San chớp chớp ánh mắt xinh đẹp, mang theo ý đùa giỡn, nói tiếp một câu.

- Những lời này có chút ám muội… Nhưng mà không sao, quan hệ giữa ta cùng Đan Đỉnh đại sư, người bình thường khó có thể tưởng tượng.

Mạnh Hạo ho khan một tiếng, cười nói.

- Đây là miêu tả lời muốn nói của hai nhân tình trong thời điểm ly biệt, của Thánh Tuyết thành chúng ta.

Hàn Tuyết San lại nở nụ cười, sau một hồi lâu, nàng vỗ vỗ ngực, hất cằm lên.

- Được rồi, ta tha thứ cho ngươi.

Mạnh Hạo cười cười, ở bên người Hàn Tuyết San nhặt tuyết rơi trên mặt đất, nhìn tuyết ở trong tay hòa tan, trí nhớ giống như cũng theo tuyết, về tới năm đó ở Tử Vận Tông, trong đầu chậm rãi hiện lên từng bóng dáng quen thuộc.

- Không biết các ngươi bây giờ, tất cả có mạnh khỏe hay không…

Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn về phương hướng Nam Vực.

- Kỳ thật ta chỉ là sùng bái Đan Đỉnh đại sư mà thôi, những lời trước kia nói cùng ngươi, cũng không phải thật sự. Ta chỉ là muốn có được một viên đan dược do Đan Đỉnh đại sư tự tay luyện chế mà thôi.

Hàn Tuyết San nhìn động tác Mạnh Hạo nhặt tuyết lên, thấp giọng nói, giống như đang giải thích cái gì đó.

- Có thể có được một viên đan dược của Đan Đỉnh đại sư, ta liền thỏa mãn, thật không có mấy ý mà ngươi nói đâu.

Hàn Tuyết San nhìn thấy vẻ tươi cười của Mạnh Hạo, lập tức trừng mắt lên, nghiêm túc nói.

Mạnh Hạo lắc đầu cười, mắt nhìn Hàn Tuyết San còn mang theo nét thiếu nữ ngây thơ, suy nghĩ một chút, tay phải từ trong túi trữ vật lấy ra một viên đan dược. Đây là một viên Trúc Cơ Thiên, là một viên đan dược coi như không tồi được Mạnh Hạo từng luyện chế qua, có được hơn tám phần dược hiệu.

- Ta cho ngươi một viên.

Mạnh Hạo cầm lấy đan dược, suy nghĩ một chút, móng tay ở trên nhẹ nhàng khắc xuống, viết ra một chữ ‘Tuyết’, sau đó đưa cho Hàn Tuyết San.

- Viên đan dược này, so với Đan Đỉnh đại sư luyện chế còn có giá trị hơn. Phần giá trị này không phải thể hiện ở trên bản thân đan dược, mà là thể hiện ở chỗ, nó là do ta luyện chế.

Mạnh Hạo mỉm cười mở miệng.

Hàn Tuyết San trầm mặc, tiếp nhận viên đan dược này, đặt ở trong lòng bàn tay, cúi đầu nhìn xuống, đang muốn nói cái gì đó thì Mạnh Hạo đã đứng lên.

- Ở Tử Vận Tông, nếu gặp vấn đề giải quyết không được, ngươi có thể cầm viên đan dược này, đi tìm Đan Quỷ đại sư. Lão nhân gia ông ấy sau khi nhìn thấy, sẽ giúp ngươi giải quyết tất cả.

Mạnh Hạo mỉm cười mở miệng, thanh âm mang theo một chút phiền muộn. Nhưng Hàn Tuyết San cũng là mở to mắt, lời nói này rơi vào trong tai nàng, khiến nàng theo bản năng đã cảm thấy, Mạnh Hạo lại đang cố làm ra vẻ huyền bí.

- Nếu lão nhân gia ông ấy hỏi ta…

Mạnh Hạo vừa nói tới đây, Hàn Tuyết San vội vàng ở bên nói một câu.

- Ta phải trả lời, mỗi khi tuyết rơi thì ngươi sẽ nhớ đến ta.

Mạnh Hạo sửng sốt, nghĩ đến biểu cảm của sư phụ sau khi nghe được câu này, thì lập tức nhịn không được ha ha cười. Tươi cười mang theo vui vẻ, càng có một loại tư vị nói không nên lời, tư vị này, ngoại trừ chính hắn, không ai có thể biết.

Trong tiếng cười, Mạnh Hạo xoay người đi xuống khỏi phiến đá, đi về phía xa xa.

Nhưng ngay trong nháy mắt khi hắn đi ra bước thứ ba, bỗng nhiên Mạnh Hạo biến sắc, thậm chí bỗng nhiên lui lại, trực tiếp ôm lấy Hàn Tuyết San, một cái huyết băng thiểm, thân ảnh khoảnh khắc biến mất.

Gần như ở cùng một cái chớp mắt khi Mạnh Hạo biến mất, trong đêm tối phong tuyết, một luồng u quang vô thanh vô tức nháy mắt tiến đến, trực tiếp đã rơi vào vị trí lúc trước của Mạnh Hạo cùng Hàn Tuyết San. Tiếng động nổ vang kinh thiên quanh quẩn, mặt đất chấn động, chỗ phòng ốc đổ nát mà Mạnh Hạo cùng Hàn Tuyết San vừa ngồi lúc nãy, giờ phút này đã trực tiếp trở thành tro bụi.

Cách đó không xa, ánh mắt Mạnh Hạo lộ ra hàn mang, nhìn từng đạo thâm ý trong gió tuyết giờ phút này từ đằng xa gào thét mà đến, ôm Hàn Tuyết San san rất nhanh lui về phía sau.

Lúc này người của Hàn Tuyết gia tộc cũng đều bừng tỉnh, tứ đại trưởng lão cùng với Hàn Tuyết Bạo, còn có hơn hai trăm tu sĩ, dùng tốc độ nhanh nhất đứng dậy.

- Đây là muốn đuổi tận giết tuyệt Hàn Tuyết gia tộc ta mà!

Ánh mắt Hàn Tuyết Bạo lộ ra vẻ tức giận, tuy lão nói tu vi rớt xuống, không còn là Trảm Linh, nhưng mà dù sao cũng từng là cường giả tuyệt đỉnh, giờ phút này có thể biểu hiện ra, cũng là thực lực của Nguyên Anh viên mãn. Lão vừa dứt lời thì chân phải nâng lên, hung hăng đạp mạnh xuống mặt đất một cái.

Mặt đất vù vù, từng khe nứt lan ra xung quanh, Kinh Thứ dựng lên, hóa thành một mảnh quầng sáng Kinh Thứ. Những Kinh Thứ này xông lên tận trời, bao phủ bát phương, lập tức ngăn cản lại công kích của ngoại giới, trong khoảng thời gian ngắn, tiếng động nổ vang ngập trời không ngừng vang lên.

Theo Kinh Thứ có thể nhìn thấy trong gió tuyết bên ngoài, có bóng dáng của hơn ngàn tu sĩ, trong đó có tám bóng người là lợi hại nhất. Bọn họ đứng giữa không trung, bốn phía không có một chút gió tuyết nào có thể lại gần, tất cả chỉ cần có chút tiếp cận liền như bị xé nát.

Đây là tám tu sĩ Nguyên Anh, trong đó có sáu người đến từ Tây Mạc. Chỉ có hai người thuộc Mặc Thổ Cung mà thôi, trận diệt sát đối với Hàn Tuyết gia tộc này, hoàn toàn là do Tây Mạc khởi xướng.

Một vị tu sĩ Trảm Linh diệt vong có thể tạo được uy hiếp, cũng không chỉ có mấy ngày này mà thôi. Hiển nhiên, những người này sở dĩ dám đến, là vì biết được hư thực của Hàn Tuyết gia tộc.

Tiếng động nổ vang không ngừng truyền ra, đều đến từ pháp thuật thần thông của hơn một ngàn tu sĩ ở bốn phía, cùng với tám lão giả Nguyên Anh kia, không ngừng oanh kích, phá hủy Kinh Thứ xung quanh.

Mặt đất chấn động, sắc mặt tu sĩ của Hàn Tuyết gia tộc đồng loạt biến hóa, trầm mặc không nói.

- Khó trách nhanh như vậy liền đi tới, thì ra là có người của bộ lạc Tinh Cầu ở Tây Mạc thôi diễn!

Trong mắt Hàn Tuyết Bạo hiện lên hàn quang, ánh mắt dừng ở chỗ sâu trong phong tuyết, khu vực mà người bên ngoài nhìn không tới.

Mạnh Hạo che chở Hàn Tuyết San đi tới. Sau khi Hàn Tuyết San về lại bên người tộc nhân, thì Mạnh Hạo nghe được lời nói của Hàn Tuyết Bạo, nhìn về phía phong tuyết bên ngoài Kinh Thứ.

Cũng chỉ là thời gian mấy cái hô hấp, mắt phải hắn liên tục chớp bảy lần, thế giới trước mắt bỗng nhiên biến đổi, dường như đã trở thành trắng đen. Cùng lúc đó, một thân ảnh ở trong gió tuyết, vừa rồi Mạnh Hạo không nhìn thấy được, giờ phút này cũng hiển lộ trong mắt của hắn.

Đó là một người mặc áo bào trắng, nhìn không rõ gương mặt. Chỉ có thể nhìn thấy đôi tay được nâng lên, chi chít nếp nhăn, cực kì khô héo. Trước mặt người này có một cái bát màu đen, trong bát đầy nước vẩn đục, giống như đang thi pháp.

Gần như cùng lúc với khi Mạnh Hạo nhìn qua, người mặc áo bào trắng đó như phát hiện ra cái gì, mạnh mẽ ngẩng đầu. Tâm thần Mạnh Hạo chấn động, hắn thấy được một ánh mắt, một mắt có hai tròng.

Trong lòng cảnh báo một tiếng, Mạnh Hạo lập tức chặt đứt thuật pháp. Thế giới trước mắt khôi phục như thường.

- Ngươi cũng thấy rồi?

Hàn Tuyết Bạo quay đầu, nhìn Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo ngưng trọng gật gật đầu.

- Đó là bộ lạc Tinh Cầu, một trong tam đại bộ lạc của Tây Mạc, am hiểu thôi diễn, cho rằng toàn bộ tinh cầu trên thiên không đều là yêu.

Hàn Tuyết Bạo thản nhiên nói.

Lão vừa dứt lời, lại một tiếng nổ vang nữa truyền đến, bên ngoài Kinh Thứ, có ba cự nhân đi tới trong gió tuyết. Mỗi người thân cao đều vào khoảng năm mươi trượng, trong tay ba tên cự nhân này đều cầm cự bổng, mạnh mẽ vọt tới.

Trên bầu trời thê lương gào thét vọng tới, một con Giao Long dài hẹp lóe lên, lao thẳng đến mặt đất.

Nơi càng xa, từng chiếc chiến xa u quang lóng lánh, không ngừng mà oanh kích, còn có tám tu sĩ Nguyên Anh kia, bên người thuật pháp tràn ngập, pháp bảo kích động hư vô.

- Không cần để ý tới ngoại giới, các ngươi cứ chuyên tâm mở trận pháp đi!

Khi thanh âm của Hàn Tuyết Bạo còn đang quanh quẩn thì phía sau lão, tứ đại trưởng lão cùng với tộc nhân của Hàn Tuyết gia tộc, đều cúi đầu đồng ý, đều tự đi hoàn thiện trận pháp trên mặt đất, không ngừng thử mở ra.

Kinh Thứ chấn động, tầng tầng vỡ vụn, dưới công kích ở trình độ này, dường như Kinh Thứ cũng đều không thể kiên trì được bao lâu nữa, cùng lắm là một canh giờ, Kinh Thứ bốn phía sẽ lập tức hỏng mất mà mở ra.

Tiếng thở dài truyền ra từ miệng Hàn Tuyết Bạo, tay phải lão vung lên, lại một hạt giống Kinh Thứ nữa được thôi hóa, vờn quanh bốn phía, lại ngăn cản.

- Tiếc là có sự xuất hiện của người bộ lạc Tinh Cầu, Kinh Thứ bị hắn áp chế quá nghiêm trọng.

Vẻ mặt Hàn Tuyết Bạo lộ ra vẻ lo âu, nhưng vào lúc này, bỗng nhiên trận pháp nơi đây tán phát ra quang mang mỏng manh.

- Mở rồi, lão tổ, trận pháp mở rồi!!

Tộc nhân của Hàn Tuyết gia tộc lập tức có người mang theo cảm giác mừng như điên hô lên.

Mạnh Hạo lập tức quay đầu, thấy được trận pháp trên mặt đất, đang dần dần sáng ngời, tràn ra ánh sáng truyền tống. Xem bộ dáng, phỏng chừng chờ thêm một lát nữa là có thể hoàn toàn mở ra.

Tất cả tộc nhân của Hàn Tuyết gia tộc đều lập tức phấn chấn, nhưng đột nhiên, mặt đất nổ vang, xa xa có một đạo ánh sáng kinh thiên, giống như tập hợp thuật pháp của mọi người, tập hợp tất cả pháp bảo, đã hình thành một luồng ánh sáng hủy diệt, hóa thành một viên tinh cầu, lấy tốc độ khó có thể hình dung, thẳng đến nơi này mà đến. Nổ vang một tiếng, trực tiếp đập nát Kinh Thứ.

Hàn Tuyết Bạo gầm nhẹ, tay phải vung lên, Kinh Thứ lần nữa xuất hiện khắp nơi, thân thể lão cũng theo đó lao ra, bấm tay niệm thần chú, vung về phía trước. Lập tức có gió lốc gào thét mà đi, trong tiếng nổ vang, tinh cầu do ánh sáng hủy diệt biến ảo ra lập tức hỏng mất, mà Hàn Tuyết Bạo cũng phun ra máu tươi, thân mình lảo đảo lui về phía sau, vẻ mặt lập tức uể oải.

- Lão tổ!

Tộc nhân của Hàn Tuyết gia tộc đồng loạt tiến lên, trên mặt lộ ra vẻ bi phẫn. Hàn Tuyết San cắn môi dưới, sắc mặt tái nhợt, chỉ là đã trải qua quá nhiều rồi, nay nàng đã không còn sợ nữa.

Mạnh Hạo trầm mặc không nói, hắn nhìn bầu trời bao la buổi sáng sớm, nhìn tu sĩ Tây Mạc này, hai mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, nhìn về chỗ xa hơn.

- Tính toán thời gian, hẳn là sắp tới rồi…

Mạnh Hạo thì thào trong lòng, bỗng nhiên, hai mắt hắn mạnh mẽ nhíu lại. Ở chỗ bầu trời xa xa, hắn thấy được một mảnh sương mù quét ngang thiên địa.

- Tin Ngũ gia, được vĩnh sinh, trái ba vòng, lại ba vòng, lắc lắc mông…

Thanh âm mơ hồ truyền đến khiến cho trên mặt Mạnh Hạo lộ ra nụ cười cổ quái. Nụ cười này càng ngày càng đậm, đến cuối cùng, thì tiếng cười vui vẻ truyền khắp bốn phía.

- Tin Ngũ gia, được vĩnh sinh - Ngũ gia vừa ra, ai dám tranh phong.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.