Ngã Dục Phong Thiên

Chương 517: Phá Kén Mà Ra

Chương 388

Giờ này khắc này, ở Tử Vận Tông Nam Vực, trên một tòa chóp núi, tộc nhân của Hàn Tuyết gia tộc sớm truyền tống đến nơi này, đã được Tử Vận Tông dàn xếp tốt, ngọn sơn phong này, đã trở thành nơi ở mới của gia tộc bọn họ.

Mà sự mĩ lệ của Hàn Tuyết San cũng khiến cho nàng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, lập tức được tu sĩ cùng đan sư của Tử Vận Tông chú ý đến. Cùng với việc gia nhập vào Tử Vận Tông, Hàn Tuyết San lựa chọn Đan Đông nhất mạch, dựa theo lý tưởng của nàng, trở thành một đan sư.

Đến sau này, nàng cũng rốt cuộc biết việc Đan Đỉnh đại sư phản bội sư môn, nói không nên lời cảm giác dưới đáy lòng là gì, giống như có thất lạc, cũng giống như cảm thấy rất bình tĩnh.

Nếu như lúc trước không có gặp được Mạnh Hạo, có lẽ mất mát này sẽ càng nhiều, nhưng nay, dường như có gặp được Đan Đỉnh đại sư hay không, đối với Hàn Tuyết San mà nói, đã không phải trọng điểm.

- Nghe tộc nhân của Tuyết San muội muội nói, các ngươi ở trong Thánh Tuyết thành Mặc Thổ gặp được một Mạnh đại sư?

Thanh âm êm tai truyền đến từ bên người Hàn Tuyết San, cắt đứt dòng suy nghĩ của Hàn Tuyết San đang đứng suy tư trên đỉnh núi.

Hàn Tuyết San vội vàng quay đầu, thấy được từ phía sau đi tới một nữ tử tuyệt mỹ. Cô gái này mặc một thân váy dài màu lam, khuôn mặt động lòng người, dung nhan dường như vô cùng mịn màng, như tụ tập sự xinh đẹp của thiên địa vào một thân, như người bước ra từ trong tranh, đi vào phàm trần.

- Tuyết San gặp qua Sở sư thúc.

Hàn Tuyết San lập tức cúi đầu, hạ thấp người cúi đầu. Sở Ngọc Yên trước mắt này, là nữ tử xinh đẹp nhất mà nàng gặp qua, sau khi đi vào Tử Vận Tông. Loại xinh đẹp này, có chút thời điểm nàng thấy cũng sẽ cảm giác có chút hoảng hốt.

Nàng cũng có nghe nói đến một số chuyện cũ có liên đoán vị Sở sư thúc này cùng Đan Đỉnh đại sư, đều là do mấy người trong tông môn truyền ra.

- Có lẽ cũng chỉ có nữ tử như vậy, mới có thể xứng đôi với Đan Đỉnh đại sư thôi.

Hàn Tuyết San nhìn thấy Sở Ngọc Yên, nghĩ tới Đan Đỉnh đại sư. Nàng bỗng nhiên liên tưởng đến mình cùng Mạnh Hạo, trong đầu hiện ra thân ảnh Mạnh Hạo.

- Tuyết San?

Sở Ngọc Yên đến gần, nhẹ giọng mở miệng.

Hàn Tuyết San đỏ mặt lên, lập tức cúi đầu, trong lòng có chút ngượng ngùng, thầm nghĩ, lúc này tại sao mình lại nghĩ tới cái tên không hiểu phong tình kia chứ.

- Là có vị Mạnh đại sư, hắn luyện đan tốt lắm, nếu không phải nhờ hắn, Hàn Tuyết gia tộc chúng ta đã sớm diệt vong, cũng sẽ không đến nơi đây.

Hàn Tuyết San thấp giọng nói.

- Vị Mạnh đại sư này, là tu sĩ Mặc Thổ sao?

Sở Ngọc Yên nhìn Hàn Tuyết San, hỏi.

- Là tu sĩ Mặc Thổ bản địa, hắn là Kim Quang lão tổ, tu vi sâu không lường được, có thể thôi hóa Kinh Thứ, ngay cả đạo tử của Mặc Thổ Cung, nhìn thấy hắn cũng sợ hãi… Hắn luyện đan, ngay cả Chu đại sư cũng không sánh bằng. Sở sư thúc ngươi hỏi hắn, là có chuyện gì sao?

Hàn Tuyết San nói xong, trên mặt càng đỏ.

Sở Ngọc Yên che miệng cười, nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt này. Lấy lịch duyệt của nàng, tự nhiên liếc mắt liền nhìn ra thiếu nữ này tâm hoài xuân ý, hiển nhiên là tâm hồn thiếu nữ đều tập trung hết vào người vị Mạnh đại sư Mặc Thổ này rồi.

- Không có gì, chỉ là ngẫu nhiên nghe thấy tộc nhân tộc ngươi nói đến, đối với đan đạo của người này có chút hứng thú, muốn nhìn một chút đan đạo của hắn đến cảnh giới nào. Đáng tiếc hắn không có theo tới, nếu không còn có thể tham thảo một chút.

Sở Ngọc Yên lắc lắc đầu, ôn nhu cười cười. Nàng có thể nhìn ra Hàn Tuyết San không có nói dối, nếu xác định đối phương là tu sĩ Mặc Thổ, cũng không phải là người mà nàng nghĩ đến, giờ phút này xoay người liền muốn rời đi.

- Như vậy, hắn người này hình như rất không thích Nam Vực. Nhưng mà Sở sư thúc, chỗ này của ta có một viên đan dược hắn cho ta, có lẽ ngươi có thể từ trên đan dược này, nhìn ra đan đạo của hắn là trình độ gì chăng?

Vẻ mặt Hàn Tuyết San lộ ra sự chờ mong, sau khi đến Tử Vận Tông, nhất là bái nhập Đan Đông nhất mạch, mấy ngày nay nàng đối với cấp bậc của đan sư có thêm rất nhiều hiểu biết, nội tâm phi thường tò mò, Mạnh Hạo rốt cuộc là đan sư trình độ nào.

- Được rồi, ta giúp ngươi nhìn xem, vị Mạnh đại sư mà ngươi thích kia, rốt cuộc đan đạo đến cảnh giới nào rồi.

Sở Ngọc Yên mỉm cười, lấy thân phận của nàng, vốn sẽ không đi làm chuyện như vậy, nhưng thấy được Hàn Tuyết San, nàng không khỏi nghĩ tới chính mình năm đó, nội tâm than nhẹ một tiếng, gật gật đầu.

Hàn Tuyết San nghe vậy càng ngượng ngùng, cúi đầu lập tức lấy ra đan dược Mạnh Hạo cho nàng, đưa cho Sở Ngọc Yên. Vừa mới lấy ra, nàng bỗng nhiên có chút hối hận.

- Hắn chắc là đang khoác lác, cứ như vậy liền vạch trần chân tướng, dường như không tốt lắm…

Hàn Tuyết San nghĩ tới lời Mạnh Hạo nói khi tặng đan dược, là lấy viên đan dược này ra thì có thể tìm Đan Quỷ đại sư.

Giờ phút này nàng, căn bản cũng không có chú ý tới, Sở Ngọc Yên sau khi nhìn thấy viên đan dược này, sắc mặt nháy mắt đại biến, cho đến khi biến hóa này đã trở thành hô hấp dồn dập, Hàn Tuyết San lúc này mới ngẩng đầu mang theo kinh ngạc, thấy được thân hình Sở Ngọc Yên lảo đảo, hình như có chút hoảng hốt.

- Sở sư thúc…

Sở Ngọc Yên nhắm nghiền hai mắt, hồi lâu sau mới chậm rãi mở ra, thấy trên đan dược trong tay có khắc một chữ ‘Tuyết’, lại nhìn Hàn Tuyết San một chút, đáy lòng chẳng biết tại sao, có một cảm giác khó chịu.

- Hắn tên gọi là gì?

Sở Ngọc Yên cắn răng.

- Mạnh… Mạnh Hạo…

Hàn Tuyết San có chút sợ hãi, thấp giọng nói.

- Mạnh Hạo chết tiệt!

Sở Ngọc Yên không còn cách nào áp chế được nữa, cắn răng mở miệng, trong thanh âm mang theo phức tạp, có bất phẫn, càng có một tia vui mừng. Nàng biết, đối phương chẳng những an toàn, hơn nữa cuộc sống còn vô cùng dễ chịu.

Nghĩ đến đây, khó chịu nơi đáy lòng Sở Ngọc Yên, càng nhiều.

Hàn Tuyết San mạnh mẽ ngẩng đầu, mặc dù Sở sư thúc trước mắt này, vô luận là tu vi hay là thân phận đều cao hơn bản thân, nhưng trên mặt của Hàn Tuyết San vẫn là lộ ra tức giận.

- Ngươi còn thay hắn tức giận? Hắn chính là Đan Đỉnh đại sư, hắn chính là Phương Mộc!

Sở Ngọc Yên mắt nhìn Hàn Tuyết San, thở dài, nói xong lời này thì đem đan dược đưa cho Hàn Tuyết San, sau đó xoay người rời đi.

Hàn Tuyết San tâm thần như bị lôi đình oanh kích, hoàn toàn ngây người, đầu óc ong ong.

- Hắn chính là Đan Đỉnh đại sư…

Cùng lúc đó, ở trên vùng đất Tây Mạc, một chỗ trong sa mạc, nơi đây hàng năm bão cát tràn ngập, gió cát rít gào, vòng quanh thiên địa, khiến cho nơi này vô luận ban ngày hay là đêm tối, đều là một mảnh u ám.

Tất cả sinh mệnh bước vào nơi này, cũng như đi vào vùng cấm.

Giờ phút này, ở chỗ sâu trong sa mạc, có một tòa tế đàn bị dìm ngập ở trong đất cát. Trên tế đàn này, đặt một cái tráp to cỡ bàn tay, đúng lúc này, cái tráp tỏa ra hào quang chói mắt, nhanh chóng chớp động, gió trong sa mạc càng cường đại hơn, sau khi quét ngang toàn bộ sa mạc, gió này giống như hóa thành thái dương màu đen, đem tất cả hào quang hấp thu hết.

Tiếng gầm giận dữ, từ chỗ sâu trong sa mạc, bên dưới tế đàn, từ trong hộp kia đột nhiên truyền ra, ngay sau đó, cái tráp lập tức dập nát, trong đó bay ra một đoàn huyết nhục, lấy tốc độ cực nhanh nhúc nhích, vặn vẹo, dần dần hóa thành một thân thể người. Thân hình này thoạt nhìn rất suy yếu, chậm rãi xuất hiện ngũ quan.

Chính là tu sĩ Trảm Linh áo bào đen ngày đó bị Mạnh Hạo dùng truyền thừa Kỳ Nam của Hàn Tuyết gia tộc giết chết!

Y cũng chưa chết, chết đi chỉ là một thân thể, đạo của y vẫn còn, bản nguyên y bất diệt, thì sinh mệnh không tắt.

Thời gian trôi qua, rất nhanh, thân ảnh ấy sau khi hoàn toàn thành hình, tay phải y vung lên, một bộ hắc bào đã rơi vào trên người, y chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt lộ ra một chút âm trầm cùng tức giận.

- Tu sĩ có thể truyền thừa ấn ký đầy đủ, cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, chờ lão phu thoát khốn khỏi đất này, ở bên ngoài… Sẽ có lúc gặp lại!

Nơi đã từng là Thánh Tuyết thành, nay đã là hố sâu trên mặt đất, bầu trời bay bay từng bông hoa tuyết, bao trùm mặt đất, rơi vào trong hố sâu, trên người hơn năm ngàn tu sĩ.

Trong trung tâm của những tu sĩ này có một cái kén cao hơn một trượng, trên thân kén hiển lộ từng trận khí tức tràn đầy, đã giằng co mấy ngày, càng ngày càng mãnh liệt.

Lúc này bỗng truyền ra tiếng động ken két, tu sĩ bốn phía đều quay đầu nhìn về phía cái kén to hơn một trượng này, thấy nó bắt đầu thu nhỏ lại, gió lại như nổi lên, tiếng gió âm u, truyền khắp bốn phía.

Cẩn thận nhìn lại, đây không phải là gió, mà là tơ tằm tạo thành kén, đang lướt nhẹ bắt đầu giảm bớt từ bên trong. Rất nhanh, tầng ngoài của kén này bắt đầu loãng ra, đến cuối cùng, tốc độ đã giảm bớt lập tức bạo tăng, khiến cho gió lớn hơn nữa, rồi trở thành gió xoáy vờn quanh kén này.

Cản trở ánh mắt của tu sĩ ở bốn phía, nhưng lại ngăn trở không nổi một cỗ hơi thở càng ngày càng mạnh, từ trong gió lốc này, giống như thức tỉnh, truyền khắp bát phương.

Tu sĩ xung quanh đều lui về phía sau, ngưng thần nhìn lại. Một nén nhang sau, trong gió lốc, chậm rãi đi ra một thân ảnh, theo thân ảnh xuất hiện, từng trận tia chớp ở chung quanh hắn chạy quanh, mặt đất đã trở thành Lôi Trì, dường như người từ trong gió lốc đi tới này có thể nắm lôi đình thiên địa trong tay, nắm giữ lôi ý.

Sau khi hắn hoàn toàn đi ra, khi khuôn mặt của hắn được tu sĩ bốn phía toàn bộ thấy rõ, bọn họ thấy được Kim Quang lão tổ, thấy được… Mạnh Hạo!

Một đầu tóc dài phiêu diêu, một thân trường bào màu xanh, dung nhan tuấn mỹ, phía sau hắn lôi đình nổ vang, dưới chân Lôi Trì khuếch tán, trên thân thể có vô số tia chớp hình cung chạy quanh, giống như bên ngoài trường bào màu xanh, có thêm một kiện áo choàng làm bằng sấm sét.

Trận thiên kiếp này, Mạnh Hạo đã hoàn toàn vượt qua, giờ phút này tu vi hắn ầm ầm vận chuyển, tu vi Kim Đan hậu kỳ trong nháy mắt đạt đến hậu kỳ đỉnh phong, khoảng cách với Nguyên Anh… Chỉ kém một bước cuối cùng!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, tu vi của hắn cùng lúc trước hoàn toàn bất đồng, sau khi vượt qua thiên kiếp, Hoàn Mỹ Kim Đan của hắn càng thêm cô đọng. Giờ phút này tu vi tản ra, một cỗ tự tin vô địch trong Kết Đan kỳ, ở trong lòng Mạnh Hạo càng thêm mãnh liệt.

Càng kinh người hơn, là thân thể của hắn, đã trải qua luyện khí tầng thứ mười một luyện thể, đã trải qua rèn luyện khi Trúc Cơ, giờ phút này lại có thiên kiếp tẩy rửa, giờ phút này thân thể Mạnh Hạo, sớm vượt qua tu sĩ tầm thường, thậm chí thân thể của mấy tu sĩ Nguyên Anh, cũng thua xa, không cứng cỏi bằng thân hình hắn.

Những thứ này… Vẫn là chuyện nhỏ!

Chân chính làm cho Mạnh Hạo cảm thấy vừa lòng, là sau khi trải qua một lần thiên kiếp đầy đủ, khối thân thể này của hắn đối với việc chống cự lôi đình, đã đến một loại trình độ kinh người. Thậm chí ở trong người hắn, còn có lôi điện tồn tại, trong thuật pháp lại tồn tại hơi thở của thiên kiếp.

Đây là tạo hóa, trong thiên kiếp cất giấu tạo hóa, chẳng qua tạo hóa như vậy, không phải ai cũng có thể đạt được, cần bên trong thời điểm đối diện tử vong, dùng một đường sinh cơ đổi lấy.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, khi đi ra thì gió xoáy theo phía sau biến mất, Phong Yêu cổ ngọc bay lên, bị hắn thu vào trong túi trữ vật, Vô Mục Tằm bay tới, hóa thành một chiếc nhẫn màu trắng trên ngón trỏ tay phải Mạnh Hạo.

Chạm đến chiếc nhẫn, Mạnh Hạo biết nếu không có Vô Mục Tằm tồn tại, bản thân có lẽ không thể vượt qua kiếp nạn này.

- Từ nay về sau, trời cao biển rộng, toàn bộ thiên hạ, lấy tu vi của ta hiện nay, cẩn thận một chút, đâu cũng có thể đi.

Chớp mắt khi Mạnh Hạo từ trong gió lốc đi ra, một khắc khi hắn ngẩng đầu, hơn năm ngàn tu sĩ xung quanh, toàn bộ quỳ xuống, hô to.

- Cung nghênh lão tổ xuất quan!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.