Ngã Dục Phong Thiên

Chương 532: Ta Có Đan

Chương 403

Lời nói vẫn còn quanh quẩn, thì từ chỗ đỉnh núi có một bóng người đạp lên không trung, bước tới. Đó là một nam tử trung niên, mặc trường bào màu đen, tướng mạo anh tuấn nhưng lại có chút vẻ âm trầm. Trong chớp mắt, ông ta chắp tay sau lưng đi tới, đứng bên cạnh Ô A Lý.

- Mặc Phương đại sư!

Tộc nhân của Ô Đạt bộ ở bốn phía, lập tức nhận ra thân phận của nam tử trung niên mặc áo đen này.

Ô A Lý hít sâu, quay người hướng về phía người trung niên áo đen ôm quyền, cúi đầu thật sâu. Cùng lúc đó, tộc nhân của Ô Đạt bộ đều lộ ra vẻ tôn kính, lần lượt bái kiến ông ta.

Đại tế tự của Ô Đạt bộ mỉm cười, nhìn người trung niên áo đen, khẽ gật đầu một cái. Đại trưởng lão Ô Đạt bộ ở bên cạnh đại tế tự, càng cười tươi hơn nữa.

Nam tử trung niên mặc áo đen nọ chính là Mặc Phương, Tư Long cấp năm của Ô Đạt bộ. Trong bộ lạc, địa vị của ông ta rất cao. Lúc này, ông ta đi tới, cũng không có nhìn Mạnh Hạo mà ôm quyền chào hỏi đại tế tự cùng đại trưởng lão.

- Bốn con Thanh Mộc lang biến dị này không tệ!

Trong đám dị yêu của Mặc mỗ còn thiếu một ít dị yêu có sở trường công kích. Nếu bồi dưỡng bốn con Thanh Mộc lang này thêm một thời gian ngắn, thì có thể phù hợp với nhu cầu của Mặc mỗ. Kính xin đại tế tự cùng đại trưởng lão tác thành!

Từ đầu đến cuối, kể cả lời vừa rồi ông ta cũng không phải nói với Mạnh Hạo, thái độ rất ngạo nghễ, cho thấy ông ta không để Mạnh Hạo vào mắt. Đó là sự coi khinh của Tư Long cấp cao với Tư Long cấp thấp.

Trong mắt ông ta, cho dù Mạnh Hạo nuôi dưỡng ra bốn con Thanh Mộc lang biến dị, thì vẫn chỉ là con sâu cái kiến. Loại thái độ này, Mạnh Hạo đã từng thấy ở một ít người gặp lúc trước. Lúc này, hắn chỉ mỉm cười, Mặc Phương bỏ qua hắn, thì hắn cũng coi ông ta giống như Ô Linh khi trước.

Đại trưởng lão của Ô Đạt bộ mỉm cười không nói gì mà nhìn về phía đại tế tự.

Đại tế tự trầm ngâm, dựa theo quy củ của bộ lạc, bất cứ một con dị yêu nào được nuôi dưỡng, trừ phi bị tộc nhân mang đi, nếu không thì từ đầu đến cuối đều do một người phụ trách nuôi dưỡng.

Yêu cầu của Mặc Phương làm lão có chút khó xử. Nếu là Tư Long khác yêu cầu, lão có thể uyển chuyển cự tuyệt việc này, nhưng Mặc Phương lại khác. Tuy nói thân phận Mặc Phương là Tư Long đại sư cấp năm, nhưng Mặc Phương có phụ thân là đệ nhất khách khanh của bộ lạc, là Tư Long cấp bảy Mặc Tử đại sư!

Thế nên cho dù lão là đại tế tự, cũng không thể không thỏa hiệp chuyện này.

Nhưng mà sau khi đại tế tự nhìn thoáng qua Mạnh Hạo, nhất là khi lão vô tình nhìn qua tay phải của Mạnh Hạo, thì trên mặt lão lộ ra vẻ mỉm cười.

- Việc này lão hủ cũng không làm chủ được! Bốn con dị yêu là của vị đại sư này nuôi dưỡng, nên cần phải xem hắn có bằng lòng không đã!

Đại tế tự vừa nói xong thì hai mắt vị đại trưởng lão đứng bên cạnh chợt lóe lên vẻ khó dò, nhưng chỉ trong chốc lát rồi biến mất, nhìn về phía Mạnh Hạo. Mặc Phương cũng có chút kinh ngạc, lần đầu tiên ông ta quay đầu nhìn về phía Mạnh Hạo.

Ngay cả các tu sĩ của bộ lạc đang đứng ở xung quanh, khi nghe thấy câu nói của đại tế tự, trong lòng bọn họ đều nảy lên không ít suy nghĩ. Trong chớp mắt, toàn bộ ánh mắt đều tập trung trên người Mạnh Hạo.

- Mấy con Thanh Mộc lang này, nếu ngươi có thể làm cho chúng lựa chọn đi theo ngươi, thì Mạnh mỗ tuyệt đối không ngăn cản. Nhưng nếu ngươi không làm được thì theo quy củ, Mạnh mỗ cũng muốn chọn lấy vài con trong đám dị yêu của ngươi!

Mạnh Hạo cười cười, lần này hắn muốn ở trong Ô Đạt bộ, bộc lộ ra tài năng của mình, nếu Mặc Phương đã xuất hiện để tự rước lấy nhục, thì Mạnh Hạo sẽ không từ chối.

- Ngươi sẽ không có cơ hội lựa chọn bầy yêu của lão phu đâu! Thân là Tư Long, lão phu sẽ cho ngươi biết một chút, thế nào là khống chế dị yêu!

Mặc Phương cao ngạo liếc Mạnh Hạo một cái, phất tay, đi tới chỗ Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo mỉm cười, lui ra sau vài bước, tránh một bên để lộ ra vị trí của năm con Thanh Mộc lang.

Trong lòng Mặc Phương rất kiêu ngạo. Ông ta chính là một Tư Long cấp năm, có không ít thủ đoạn với hết thảy các loại dị yêu. Hơn nữa nhất mạch Tư Long của ông ta, từng xuất hiện một vị đại sư cấp chín, chỉ thiếu chút nữa đã thành Đại Tư Long. Tuy cuối cùng vị đại sư đó chết đi, nhưng một ít bí pháp của Tư Long vẫn được truyền thừa qua các đời.

Tuy những bí pháp này không thể sánh bằng với truyền thừa của toàn bộ Tư Long ở Tây Mạc, nhưng ở trong năm bộ lạc Ô Thần Đại Tộc này cũng thuộc hàng kiệt xuất.

- Thanh Mộc lang! Còn nhỏ là cấp một, khi trưởng thành có thể đạt tới cấp bảy. Xếp thứ tám trăm chín mươi mốt trong bảng dị yêu Tây Mạc!

- Thuộc tính mộc. Năm xưa tổ mạch của nó sản sinh ra Thanh Mộc viễn cổ nên được gọi là Thanh Mộc lang!

- Tốc độ của nó nhanh như ánh sáng, tấn công mãnh liệt, ưa thích mùi hương của lá Thanh Lâm. Tam luyện Thanh Hương của Tư Long cấp năm, có thể làm cho mọi con Thanh Mộc lang vô chủ ở dưới cấp năm nghe theo!

Mặc Phương kiêu ngạo nói. Lời vừa ra, không ít tu sĩ ở bốn phía đều lộ vẻ tôn kính.

Mạnh Hạo vẫn như trước cười nhạt một tiếng, không nói gì mà nhìn Mặc Phương lấy từ trong túi áo ra một đoạn hương màu xanh lá. Đoạn hương này giống như được tôi luyện từ cây cỏ mà ra, hương vừa được lấy ra ngoài, thì một mùi thơm nhàn nhạt từ đó đã tỏa ra.

Mùi thơm này cũng bay vào trong mũi năm con Thanh Mộc lang, nhưng chúng chẳng có phản ứng gì, vẫn lười biếng gục đầu không để ý.

- Không tệ! Mấy con dị yêu này có thể chống cự lại Thanh Hương ở một trình độ nhất định, chính xác không phải dị yêu tầm thường!

- Nhưng mà nếu ta dùng bí pháp của Tư Long đốt hương thì sẽ có sự khác biệt. Các vị đạo hữu hãy nhìn xem!

Mặc Phương hất cằm lên, tay trái ông ta bấm niệm pháp quyết, biến hóa xảy ra. Lập tức từng làn thuật pháp xuất hiện, tạo thành từng vòng chấn động từ tay trái của ông ta tản ra, sau đó Mặc Phương trực tiếp đặt tay trái lên đoạn hương xanh.

Một tia lửa vô hình bỗng dưng xuất hiện, đốt cháy đoạn Thanh Hương. Mùi hương nồng đậm hơn mấy chục lần trước đó khuếch tán ra bốn phía. Trong gần trăm tu sĩ ở đây, nhất là những tộc nhân có đồ đằng Thanh Mộc lang đều biến sắc. Bọn họ cảm nhận được trong đồ đằng Thanh Mộc lang của mình đang truyền ra xao động. Các tộc nhân đó dồn dập lui ra phía sau, tránh xa khỏi vùng có mùi hương, mà họ cho là thần bí đáng sợ này.

Mà năm con Thanh Mộc lang ở vị trí trung tâm tỏa ra mùi hương này vẫn gục đầu lười biếng như cũ. Chúng nó không có tí phản ứng nào với mùi hương này. Chỉ có con Ngũ Mao hơi ngẩng đầu, giống như đang há miệng ngáp một cái, trong mắt nó đầy vẻ lười nhác.

Bốn phía rất yên tĩnh. Tất cả mọi người lại nhìn Mặc Phương. Ông ta hơi đổi sắc mặt. Việc này cũng nằm ngoài dự liệu của ông ta. Mặc Phương hừ lạnh một tiếng, dùng tay phải đụng mạnh làm Thanh Hương lập tức nát vụn. Trong thoáng chốc, mùi hương càng nồng đậm hơn trước, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía.

Nhưng… Đám Đại Mao, Nhị Mao… Vẫn cứ lười nhác như trước. Con Ngũ Mao còn đang gục đầu đùa giỡn với Tứ Mao, không để ý đến Mặc Phương chút nào.

Mạnh Hạo ho khan một tiếng, sở dĩ mùi hương này không có hiệu quả là do mấy con Thanh Mộc lang đã sớm trải qua nhiều lần lột xác. Một ít khuyết điểm nhỏ nhặt do di truyền từ chủng loại, đã sớm biến mất trong quá trình chúng nó lột xác biến hóa.

- Khá lắm! Mấy con Thanh Mộc lang này lại có sức kháng cự với Thanh Hương! Nhưng không có vấn đề gì!

- Đây chỉ là một loại phương pháp đơn giản nhất, trong các phương pháp của Mặc mỗ mà thôi!

Mặc Phương vội ho một tiếng, tay phải ông ta vung lên, một luồng ánh sáng màu đỏ lập tức bay ra, dừng ở trước người ông ta, đó là một miếng thịt cực lớn.

Miếng thịt vẫn còn nhỏ máu đầm đìa, mùi máu tanh tản ra khắp nơi. Ngũ Mao chợt ngẩng đầu, Tứ Mao với Tam Mao cũng đưa mắt nhìn sang. Những tộc nhân ở bốn phía có đồ đằng Thanh Mộc lang cũng lập tức dồn dập biến sắc, mà lui ra phía sau một lần nữa. Bọn họ cảm nhận được Thanh Mộc lang trong đồ đằng của họ đang vô cùng kích động, giống như mất đi khống chế muốn tự lao ra ngoài.

- Thịt của Tầm Mộc Lộc! Có sức hấp dẫn rất lớn đối với Thanh Mộc lang. Hơn nữa, miếng thịt này đã được lão phu luyện hóa suốt mười tám tháng!

Mặc Phương cười nói. Ngũ Mao lộ ra vẻ kỳ dị, nó tiến lên ngửi ngửi vài cái rồi lại quay đầu về, tiếp tục chơi đùa với Tứ Mao. Tam Mao cũng tỉ mỉ nhìn miếng thịt một lúc, đến lúc nó cảm thấy không có gì thú vị mới quay đầu không thèm nhìn nữa.

Mạnh Hạo cười cười. Trong quá trình huấn luyện mấy con Thanh Mộc lang này, trừ lần đầu ở bên ngoài, những lần sau Mạnh Hạo không có dùng thịt cho ăn. Cho dù là chúng nó muốn ăn thịt, Mạnh Hạo cũng sẽ âm thầm mang chúng nó ra ngoài, để cho chúng nó ở trong núi rừng tự tìm bắt thú sống xé thịt mà ăn. Điều đó đã tạo cho mấy con sói một thói quen là không thích ăn thịt thú chết. Lúc trước, Ngũ Mao tiến lên ngửi miếng thịt chẳng qua là vì nó hiếu kỳ mà thôi.

Mặc Phương trợn trừng mắt, nhưng do tộc nhân Ô Đạt bộ ở bốn phía đang nhìn vào mình, ông ta mới ho khan một tiếng, lộ vẻ tán thưởng.

- Xem ra lão phu cần sử dụng một ít lực rồi!

Mặc Phương cắn răng một cái, vung tay phải lên, một mảnh chất lỏng màu xanh lá lập tức xuất hiện, nhưng đám Đại Mao vẫn không có phản ứng nào.

Mặc Phương hơi nóng nảy, hai tay ông ta bấm niệm pháp quyết triển khai thuật pháp. Từng luồng ánh sáng lấp lánh xuất hiện, lần lượt chiếu vào năm con Thanh Mộc lang. Nhưng chúng nó đến nhìn cũng không thèm nữa, đang bận rộn chơi đùa với nhau. Thậm chí con Đại Mao còn nhắm mắt lại vẻ buồn ngủ.

Tộc nhân Ô Đạt bộ ở bốn phía dần lộ ra vẻ mặt kỳ lạ. Bọn họ lần lượt nhìn Mặc Phương lấy hương, lấy thịt, lấy nước, rồi dùng pháp thuật, triển khai đủ loại thủ đoạn, trán Mặc Phương còn chảy cả mồ hôi, nhưng… Năm con Thanh Mộc lang không có phản ứng đặc biệt nào, cũng không có để ý đến ông ta.

Mấy người Ô Trần, Ô Linh cũng lộ ra vẻ cổ quái, ngay cả đại trưởng lão cũng nhíu mày. Duy chỉ có đại tế tự hơi lộ ra vẻ mỉm cười nơi khóe miệng, lão lại đưa mắt nhìn về chỗ tay phải của Mạnh Hạo một lần nữa.

- Có lẽ ta có thể xác định được thân phận của hắn rồi!

Đại tế tự thầm nghĩ mà vui sướng trong lòng.

Mặc Phương gắt gao nhìn vào năm con Thanh Mộc lang, hai mắt ông ta có chút hằn đỏ. Một lát sau, Mặc Phương thầm cắn răng, đưa tay phải vỗ lên túi trữ vật một cái, từ đó bay ra một luồng huyết quang, lúc rơi vào tay ông ta đã hóa thành một viên đan dược màu máu.

Viên đan dược này vừa xuất hiện, sắc mặt tộc nhân Ô Đạt bộ ở bốn phía đại biến. Hào quang đồ đằng trên người bọn họ đồng loạt xuất hiện, từng con dị yêu dồn dập biến ảo ra, chúng ngửa mặt lên trời gào thét, rồi nhìn chằm chằm vào viên huyết đan của Mặc Phương. Nếu không có chủ nhân của chúng đang cực lực khống chế, chắc chắn chúng đã xông lên tranh cướp.

- Đây là…

Đại trưởng lão Ô Đạt bộ ngưng hai mắt nhìn kỹ.

Ngay cả đại tế tự cũng chợt co rụt con ngươi lại.

- Viên đan dược này là lúc lão phu còn là Tư Long cấp một, dùng bí thuật không ngừng luyện hóa nó cho đến tận bây giờ, Tự Yêu Đan!

Mặc Phương cầm viên đan dược màu máu, kiêu ngạo mở miệng. Đây là đòn sát thủ của ông ta, thân là một Tư Long, giờ phút này cũng chỉ có thể lấy ra thủ đoạn cuối cùng này để đối phó dị yêu.

- Tự Yêu Đan!

- Là Tự Yêu Đan trong truyền thuyết! Nghe nói viên đan dược này đã sớm thất truyền, mà Mặc đại sư lại có thể luyện chế ra được nó!

Người ở bốn phía kinh hãi, xôn xao bàn tán.

- Viên đan dược này, tuy không phải là Tự Yêu Đan chính thức trong truyền thuyết. Cho dù là bộ lạc Hàn Tuyết được coi là nắm giữ đan phương luyện chế, thì bọn họ cũng chỉ có loại tàn phương mà thôi. Viên đan dược này là từ tổ tiên của Mặc mỗ truyền xuống phương pháp luyện đan. Tuy không dám so với Hàn Tuyết gia tộc, nhưng nhìn khắp toàn bộ Tây Mạc, uy năng của viên đan dược này đủ để cho hết thảy dị yêu dưới cấp năm, trong vòng trăm trượng phải điên cuồng!

Mặc Phương kiêu ngạo nói, lúc lấy viên đan dược này ra, ông ta đã không còn lo lắng nữa. Nếu không phải do sốt ruột, mọi người bốn phía đang nhìn vào, lại thêm trước kia mình thất bại liên tục, thì ông ta sẽ không lấy viên đan dược này ra.

Dị yêu ở bốn phía gào rú, năm con Thanh Mộc lang cũng nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn, nhưng trông chúng nó lại có vẻ kỳ lạ.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.