Ngã Dục Phong Thiên

Chương 541: Sư Phụ Ta Là Cổ Lạp

Chương 412

Chỗ núi rừng Mạnh Hạo đang ở đó cũng không gần Ô Đạt bộ lắm mà cũng hơi xa một chút. Nó bị vây ở bên trong núi non vô tận, nếu theo thói quen của Mạnh Hạo, hắn sẽ dẫn theo đàn yêu dần dần đi đến chỗ sâu ở bên trong, hôm nay vừa mới đến nơi, còn chưa kịp tiến lên phía trước đã nghe thấy những thanh âm này.

Nếu là những ngày thường, Mạnh Hạo rất ít gặp những người khác, đại đa số thời điểm đều là ở một mình. Giờ phút này nghe được những câu nói như thế linh thức Mạnh Hạo tản ra, nhìn sang.

Cùng với chỗ Mạnh Hạo đang đứng, cách một khu vực núi rừng không lớn lắm, có bảy tám người tộc Ô Đạt bộ vẻ mặt tức giận, đang đối diện với ba người vẻ mặt kiêu ngạo, nếu từ trên quần áo mà xem, thì đây là người của Ô Binh bộ.

Ba người của tộc Ô Binh bộ, trong đó có một thanh niên, bộ dạng tu vi ước chừng Trúc Cơ sơ kỳ, còn hai người kia tuổi hơi lớn hơn một chút. Giờ phút này, ba người đó đang lộ ra nụ cười lạnh lùng mang theo vẻ khinh miệt, nhìn về phía những người của Ô Đạt bộ.

Trong đám người Ô Đạt bộ này rõ ràng có Ô Trần cùng với Ô Linh, Ô Hải cũng ở trong đó, còn mấy người khác Mạnh Hạo cũng đều quen mặt. Bọn họ đều là đám người nổi bật trong thế hệ trẻ tuổi của Ô Đạt bộ.

Ở bên cạnh của bọn họ đều có dị yêu, giờ phút này những dị yêu này đều lộ ra những tia sáng hung dữ, gắt gao nhìn chằm chằm về phía ba người Ô Binh bộ.

Ở giữa đôi bên có một cái lưới lóe lên u quang, lúc này trong lưới có một con rắn nhỏ toàn thân màu đen thui. Con rắn này nằm trong lưới, vẫn hôn mê không nhúc nhích.

- Con Thiết Ô xà này là do chúng ta phát hiện ra, hơn nữa chúng ta đã bỏ ra một số đại giới mới có thể bắt được nó. Các ngươi dựa vào cái gì mà cướp đoạt!

Ô Linh cắn răng mở miệng, lớn tiếng nói.

Người thanh niên tộc Ô Binh bộ kia cười lạnh một tiếng, cũng không thèm nhìn đến bảy tám người tộc Ô Đạt bộ, gã trực tiếp đi đến chỗ cái lưới đen, tay phải nâng lên một trảo, đang muốn cầm lấy cái lưới đen này thì thấy Ô Linh cắn răng một cái, tay phải nâng lên, bấm tay niệm thần chú. Một con Thanh Mộc lang bên người nàng lập tức mạnh mẽ lao ra, cùng lúc đó ở trên người Ô Linh, ánh sáng đồ đằng bỗng nhiên chớp động.

Nhưng ngay trong nháy mắt này, trong ánh mắt người thanh niên Ô Binh bộ kia lộ ra vẻ khinh miệt, tay trái vung lên một cái, một cái thi thể sói toàn thân tối đen, còn có chút hư thối bỗng nhiên huyễn hóa đi ra. Nó vừa mới xuất hiện liền ngửa mặt lên trời gầm nhẹ, lao thẳng đến chỗ Ô Linh.

Mọi người tộc Ô Đạt bộ đều biến sắc, tất cả mọi người đều nhất tề ra tay. Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, bảy tám người tộc Ô Đạt bộ tất cả đều đồng loạt phun ra máu tươi, rút lui về phía sau.

- Dị yêu cấp sáu.

Ô Hải chua xót cất tiếng nói.

Sắc mặt Ô Trần tái nhợt, ánh mắt Ô Linh lộ ra sự từng trài, nhưng mấy người bọn họ cũng chỉ có thể trầm mặc. Cái thi thể sói toàn thân hư thối kia giờ phút này, đang lạnh lùng âm hiểm nhìn bọn họ.

- Ô Binh bộ ta cùng với Ô Đạt bộ các ngươi vốn là đồng nguyên, nếu không có lý do đó, hôm nay các ngươi trêu chọc ta cũng không một ai có thể sống sót mà rời đi.

Thanh niên kia ngạo nghễ cất tiếng nói, sau khi khinh miệt nhìn thoáng qua đám người Ô Linh, một tay cầm lấy lưới đen, xoay người đang muốn dẫn hai người kia rời đi. Bỗng nhiên gã quay mạnh đầu lại, liếc mắt nhìn thấy ở một bên, trong rừng sâu, Ngũ Mao giờ phút này gục ở đó, giống như đang xem náo nhiệt.

Tính cách Ngũ Mao rất náo nhiệt, đối với rất nhiều chuyện nó đều có được cái tâm hiếu kỳ rất sâu. Ví dụ như lúc này, khi nó đi qua chỗ này thì nó đã bị cái thi thể sói toàn thân hư thối kia hấp dẫn, không khỏi mở to mắt mà ngắm nhìn.

- Hả?

Người thanh niên kia ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Ngũ Mao, trong ánh mắt lập tức lộ ra ý kinh ngạc vui mừng.

- Đây là… một con sói không tầm thường. Vậy mà lại có thể nhìn thấy một con Thanh Mộc lang như vậy ở chỗ này. Nếu bắt được con Thanh Mộc lang này hiến cho sư phụ, sư phụ chắc chắn sẽ rất cao hứng.

Gã thanh niên cười ha hả. Giờ phút này, hai người bên cạnh gã sau khi thấy được Ngũ Mao, cũng đều lộ ra vẻ vui mừng.

Hiển nhiên là thân hình không nhỏ, cùng với bộ dạng thần võ của Ngũ Mao, làm cho bọn họ liếc mắt liền nhìn thấy không tầm thường.

- Ngũ Mao.

Ô Trần giờ phút này sau một chút sửng sốt nhất thời cũng nhìn thấy và nhận ra Ngũ Mao, cùng lúc đó trong lòng gã cảm thấy mừng như điên, lập tức quay đầu nhìn khắp mọi nơi. Tuy không thu hoạch được gì, nhưng có thể nhìn thấy Ngũ Mao, trong lòng Ô Trần cũng lập tức bình tĩnh trở lại.

Sắc mặt Ô Hải cũng vui vẻ, duy chỉ có Ô Linh thì lại có vẻ mặt cực kỳ phức tạp. Giờ phút này mấy người Ô Đạt bộ cũng đều đã nhìn thấy Ngũ Mao. Sau khi nhận ra, cả một đám đều cảm thấy kinh ngạc lẫn vui mừng.

Nghe bọn họ gọi đến tên của mình, Ngũ Mao kinh ngạc quay đầu nhìn bọn họ vài lần, sau đó nó lại thu hồi ánh mắt, tiếp tục mang theo vẻ tò mò, nhìn về phía cái thi thể sói cũng đang ngóng nhìn nó kia.

Trên mặt gã thanh niên lộ ra nụ cười đến hở cả răng, gã không thèm để ý chút nào đến vẻ mặt của người Ô Đạt bộ, khi nhận ra con Thanh Mộc lang này. Trong mắt gã, chỉ cần là vật bản thân nhìn trúng, hơn nữa còn là vật muốn hiến cho sư phụ, như vậy toàn bộ người Ô Binh bộ sẽ đồng ý. Thậm chí phóng mắt nhìn đến vài bộ lạc khác, người có thể tranh giành cùng với sư phụ, cũng chỉ có đến mấy người mà thôi.

- Bắt con sói này lại cho ta… Phải bắt sống.

Lời người thanh niên này vừa nói ra, hai người bên cạnh gã lập tức mạnh mẽ lao ra. Cùng lúc đó cái thi thể sói hư thối kia, trong nháy mắt cũng gào thét mà lao thẳng đến phía Ngũ Mao.

Hơn nữa khi hai người tu sĩ kia lao ra, thì ánh sáng đồ đằng trên toàn thân họ lập lánh, hóa thành một mảnh lưới lớn, bao phủ hướng về phía Ngũ Mao.

Hai mắt Ngũ Mao chớp động lên ánh sáng lạnh lẽo, thân mình trong khoảnh khắc nhoáng lên, tốc độ trực tiếp bùng nổ trong nháy mắt. Nó trực tiếp lao ra, hướng về phía thanh niên kia cắn một miếng, tốc độ của nó cực nhanh, khiến cho người thanh niên này căn bản là phản ứng không kịp nữa, trong phút chốc Ngũ Mao đã xuất hiện ở ngay trước mặt gã. Khi Ngũ Mao sắp sửa cắn xuống một miếng, thì trên người thanh niên này bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng màu đen.

Luồng ánh sáng màu đen này mạnh mẽ khuếch tán ra, sau khi đụng chạm đến Ngũ Mao, thì Ngũ Mao kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân lập tức toát ra khí đen, rất nhanh lui về phía sau. Nhưng khi nó lui về phía sau thì đồng thời cái thi thể sói thi hư thối kia, mang theo ánh mắt âm trầm, trong nháy mắt cũng đã tới gần, mở ra một cái mồm to dày đặc răng nanh, cắn thẳng về phía Ngũ Mao.

Đúng lúc này, một tiếng gầm nhẹ từ trong núi rừng truyền ra, một luồng ánh sáng xanh trong khoảnh khắc đã tới gần, trực tiếp đánh vào cái thi thể sói hư thối kia. Cái sói thi này toàn thân chấn động, giống như diều đứt dây lập tức bị bắn tung lên. Thân thể Tứ Mao trong nháy mắt xuất hiện ở bên cạnh Ngũ Mao, hướng về phía ba người Ô Binh bộ, lộ ra những chiếc răng nanh sắc bén, phát ra tiếng gầm nhẹ.

- Ha ha ha, lại có tận hai con, nếu đem bọn nó hiến cho sư phụ, chắc chắn sư phụ sẽ rất vui mừng.

Người thanh niên âm thầm kinh hãi mà cười. Trong nháy mắt vừa mới rồi kia, gã căn bản cũng không kịp phản ứng, nếu không phải là sư phụ cho gã đồ đằng hộ thân, sợ là trong một nháy mắt kia, bản thân gã đã phải đầu thân ở hai nơi rồi. Trong giọng nói của gã, trong mắt của gã, hàn quang chợt lóe lên, trong lòng càng thêm thèm muốn Ngũ Mao.

Tay phải gã vung ra phía trước, một cái thủ hoàn màu đen lập tức bay ra, cái thủ hoàn này phịch một tiếng vỡ vụn ra ở giữa không trung, hóa thành một trận lốc xoáy. Trong vùng lốc xoáy, từng tiếng gào thét trầm thấp truyền ra, trong nháy mắt xuất hiện từng chùm ánh sáng màu đen, ngay sau đó ở xung quanh gã, đã xuất hiện đến hơn hai mươi cái thi thể sói toàn thân hư thối.

- Lên đi cho ta, mặc kệ là chết hay sống, chỉ có hai cái thi thể Thanh Mộc lang này, có nghiền nát cũng không có gì nhiều lắm.

Trong ánh mắt gã thanh niên lộ ra một vẻ tàn nhẫn.

Trong khoảnh khắc chúng nó xuất hiện, một luồng tanh tưởi hư thối trong nháy mắt khuếch trương tản ra, làm cho cả núi rừng, mặt đất trong nháy mắt cũng trở nên tối đen héo rũ. Bảy tám người Ô Đạt bộ sắc mặt đều đại biến.

- Tứ Mao, Ngũ Mao các ngươi chạy mau.

Ô Trần trong lòng lo lắng hơn, lập tức la lớn.

- Muốn chết.

Gã thanh niên cười lạnh, tay phải chỉ ra một ngón, lập tức có bốn con sói thi mạnh mẽ quay đầu lại, nhìn chằm chằm đám người Ô Trần. Trong khoảnh khắc, chúng nó hóa thành những tia sáng đen, lao thẳng đến chỗ bảy tám người Ô Đạt bộ.

Đám sói thi còn lại thì lại đem theo vẻ hung tàn, điên cuồng lao về phía Tứ Mao và Ngũ Mao.

Mạnh Hạo nhíu mày nhìn cảnh tượng này, sau khi hừ lạnh một tiếng, Đại Mao bên dưới người hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm nhẹ. Tiếng tru đồng loạt vang lên, lập tức ầm vang, chấn động núi rừng. Cùng lúc đó, ở bốn phía xung quanh, Nhị Mao, Tam Mao, còn có cả đàn Thanh Mộc lang đều ở đây, trong nháy mắt đều mạnh mẽ lao ra, từ các phương hướng khác nhau, lao thẳng tới nơi Tứ Mao, Ngũ Mao.

Tốc độ cực nhanh, cảnh tượng đó ở trong mắt gã thanh niên kia cùng tộc nhân Ô Đạt bộ cũng chỉ là trong nháy mắt, chung quanh núi rừng từng luồng ánh sáng xanh trong nháy mắt lao ra, liền hóa thành hơn hai mươi con Thanh Mộc lang. Mỗi một con Thanh Mộc lang này đều cực kỳ bất phàm, có chút thần võ, nhất là hai con trong đó thân cao gần ba trượng, toàn thân ánh sáng xanh lóng lánh, hai mắt lộ ra vẻ hung tàn lạnh lẽo, trong khoảnh khắc đã bao vây khu vực này.

Điều khiến cho sắc mặt gã thanh niên này đại biến là, đám sói thi màu đen hư thối đang ở giữa không trung cũng đột nhiên dừng lại, cảm nhận được cảm giác nguy cơ nhìn quanh bốn phía.

- Nhị Mao, Tam Mao.

Ô Trần mừng rỡ, kích động cất tiếng gọi.

Người thanh niên Ô Binh bộ sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, hai tộc nhân bên cạnh gã vẻ mặt cũng đều biến hóa, bọn họ đều nhìn về phía những con Thanh Mộc lang đang tiến đến kia.

- Không nghĩ tới lần này lại có thể có vận khí tốt như thế này, ở đây có nhiều Thanh Mộc lang không tồi, nếu hiến cho sư phụ thì vị trí của ta ở trong lòng sư phụ nhất định sẽ vượt qua nhị sư huynh, cùng với đại sư huynh rồi.

Gã thanh niên kia sắc mặt biến hóa, sau đó lại cười ha hả.

Nhưng ngay sau khi tiếng cười của gã thanh niên này vừa truyền ra, đột nhiên một tiếng gào thét kinh thiên động địa mạnh mẽ từ trong núi rừng truyền ra, quanh quẩn ở tám phương trời cao. Chỉ là một tiếng gào thét này, còn mang theo một loại khí thế kiêu ngạo, cười nhạo núi rừng, khiến cho thân thể tất cả dị yêu ở nơi đây đều run lên, ngay cả tu sĩ Ô Đạt bộ và Ô Binh bộ, cũng đều chấn động tâm thần mãnh liệt.

Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng trắng trong một chớp mắt lao ra, tốc độ cực nhanh, chỉ có thể nhìn thấy một đường ánh sáng bạc lóng lánh. Trong chớp mắt khi luồng ánh sáng trắng này đi qua, có bảy tám con sói thi bị nó đụng chạm nổ vang, khi tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền ra, thì mấy con sói thi nhất thời bị nổ tung hủy diệt. Trong một mảnh sương mù đen hư thối khuếch tán, luồng ánh sáng trắng kinh thiên động địa này ở giữa không trung, hóa thành một con sói màu trắng, mang theo một vẻ tư thái cao quý, từ trên cao nhìn xuống mặt đất.

Con sói màu trắng này cũng không phải là lớn lắm, thậm chí còn có một chút gầy yếu. Nhưng khi nó xuất hiện, tất cả các con Thanh Mộc lang bốn phía, toàn bộ đều nằm sấp xuống, lộ ra một vẻ thần phục.

Con sói trắng kia ngẩng mặt lên trời, phát ra một tiếng sói tru, theo tiếng huýt gió của nó, tất cả các con Thanh Mộc lang khác cũng đều cất lên tiếng sói tru. Trong một khoảng thời gian ngắn, tất cả tiếng huýt gió của cả bầy sói dung hợp cùng một chỗ, kinh thiên động địa, ầm ầm oanh động tám phương. Thậm chí làm cho cả vùng núi rừng đều run lên, đám sói thi này thân thể cũng đều run lên, trong ánh mắt vô thần, dường như cũng lộ ra một chút kính sợ cùng thần phục.

- Bạch Lang vương.

Giờ phút này, toàn bộ tu sĩ chứng kiến cảnh này, đầu óc nháy mắt nổ tung, tất cả đều hiện lên một tên gọi.

Bạch Lang vương!

Sắc mặt gã thanh niên biến hóa, hơi thở dồn dập, thân thể gã lui lại vài bước nhìn con Bạch Lang vương giữa không trung. Trong mắt của gã liền lộ ra vẻ tham lam trước nay chưa từng có.

- Bạch Lang vương, nơi đây lại có cả Bạch Lang vương, nếu sư phụ biết được việc này chắc chắn sẽ vui sướng đến cực điểm. Mặc kệ Bạch Lang vương này trước đây thuộc về ai, từ giờ trở đi nó phải thuộc về ta.

Gã thanh niên ngửa mặt lên trời rống to, tay phải nhấc lên, trong tay gã xuất hiên một miếng ngọc giản, bị gã nắm chặt lấy, dùng tốc độ nhanh nhất, đem việc nơi đây thông tri tới sư phụ Cổ Lạp của gã.

Linh thức Mạnh Hạo thấy cảnh tượng như vậy, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp cất bước đi thẳng về phía trước.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.