Chương 421
Thân thể Mặc Phương trực tiếp nát bấy, nhưng máu thịt của gã không tiêu tán, mà tụ lại một chỗ, trong chốc lát hình thành cái đầu Giao Long thứ tám. Một con Giao Long có tám cái đầu, thân hình tầm trăm trượng, lập tức xuất hiện trước mặt Mặc Tử.
Hai mắt Mặc Tử đỏ thẫm, lão ngửa mặt lên trời hét to, con Giao Long tám đầu ở phía trước lão cũng gào rú, bay thẳng đến chỗ Ứng Long thượng cổ.
- Giết cho ta!
Tinh thần Mặc Tử rơi vào trạng thái điên cuồng, hét lên.
Con Giao Long tám đầu này, có thực lực hơn xa những con Giao Long bình thường. Nó gầm thét, gắng gượng chống cự lại uy áp, mà bay đến trước mặt Ứng Long thượng cổ. Giao Long tám đầu và Ứng Long thượng cổ cùng lao vào, tấn công đối phương, tạo nên tiếng nổ ầm trời.
Mạnh Hạo vẫn bình tĩnh như thường, lạnh lùng nhìn cảnh này. Tất cả Tư Long ở bốn phía đều thầm chấn động tâm thần, chăm chú nhìn xem diễn biến trận đấu. Còn người của năm đại bộ lạc ở ngoài kim quang cũng nín thở, nhìn chằm chằm vào trận chiến trong kim quang, giống như thế giới của họ chỉ còn lại một màn Long Giao chiến này!
Trong tiếng nổ ngập trời bỗng vang lên tiếng kêu thảm thiết. Con Giao Long tám đầu đã bị vỡ nát hết ba đầu, máu thịt lẫn lộn bị Ứng Long nuốt trực tiếp luôn. Còn năm cái đầu còn lại của Giao Long vẫn gào rú, vùng vẫy nhào vào cắn xé với Ứng Long. Ứng Long ngửa đầu rống to, giống như uy nghiêm của nó bị khiêu khích, thân hình nó mau chóng biến lớn đến tầm một trăm trượng, trực tiếp đụng vào thân con Giao Long kia.
Tiếng nổ khủng khiếp, vang vọng đất trời, con Giao Long còn năm đầu kêu lên thảm thiết. Nó run rẩy và sợ hãi muốn lui ra sau trốn chạy, nhưng còn chưa tránh được bao xa, thân mình nó bị Ứng Long đụng một cái, nát bấy thành một đống máu thịt. Ứng Long khẽ há miệng đã nuốt hết toàn bộ đống máu thịt kia.
Mặc Tử hết cả hồn vía, đầu óc quay cuồng, lảo đảo lui người ra phía sau.
- Bỏ quyền!
Trong lòng lão tràn ngập sợ hãi, trước nguy cơ mất mạng đang tới gần, lão dồn sức thét lên. Theo tiếng lão vừa nói ra, kim quang bắt đầu vây quanh thân thể lão, chỉ chờ một lực kéo là lão sẽ bị lôi ra khỏi đài kim quang.
Con Ứng Long kia lập tức lại rít gào, thân mình trong nháy mắt giống như vị thiêu đốt, lửa lớn ngập trời, lao thẳng tới phía Mặc Tử. Trong khoảnh khắc thân thể Mặc Tử được kéo ra ngoài, nửa thân hình của Ứng Long, lại đánh thẳng lên kim quang, nhưng bị chắn lại.
- Mạnh mỗ muốn giết người! Ai cũng không thể ngăn!
Mạnh Hạo lạnh lùng nói, hắn đưa một ngón tay chạm vào kim quang, đồ đằng Thanh Mộc ở mi tâm của hắn lập tức có biến hóa. Sau đó, thân thể hắn xuất hiện hư ảnh Thanh Mộc. Một luồng hơi thở tràn ngập lực lượng của thuộc tính mộc lan ra, theo chỗ chạm ngón tay của Mạnh Hạo, mà dung nhập vào kim quang.
Kim quang này do thuộc tính mộc và kim tạo thành. Một khắc này, dưới tác dụng của lực lượng Thanh Mộc, kim quang thế nhưng lại vặn vẹo, làm cho Ứng Long lan tràn một cách quỷ dị ra ngoài. Vào lúc Mặc Tử cho rằng mình thoát chết rồi, chỉ vừa khẽ thở phào một cái, thì thế giới của lão đã biến thành màu đen.
Đó là đầu của Ứng Long đã há miệng, nuốt Mặc Tử một cái!
Một tiếng rắc vang lên, lại có tiếng Mặc Tử la lên thảm thiết, nhưng chỉ một tiếng là ngừng hẳn. Thân thể lão đã bị Ứng Long trực tiếp cắn đứt đoạn, hơn nửa thân thể lão ở ngoài và còn gần nửa thân thể của lão ở trong miệng Ứng Long đều ầm ầm nổ bung, tan tành.
Một màn này giống như cái răng nanh bị bẻ gãy!
Lúc này Ứng Long mới tiêu tan đi, nhưng một màn vừa rồi của nó đã gây ra oanh động. Ở bên ngoài kim quang, năm bộ lạc Ô Thần cùng xôn xao kinh hãi.
- Cái này… Đây là Đại Tư Long!
- Con rồng kia là rồng gì? Trước giờ chưa từng thấy loại dị yêu như vậy!
- Thậm chí ngay cả Tổ Quang cũng không thể ngăn cản. Mặc Tử còn bỏ quyền rồi mà vẫn bị giết chết!
Năm đại bộ lạc chấn động, gần như mọi ánh mắt của bốn bộ lạc kia đều tập trung nhìn về phía Ô Đạt bộ.
Tộc công của Ô Đạt bộ ngây người ra, hô hấp dồn dập, tế tự bầu trời ở cạnh đấy quay sang, nhìn tộc công. Hai người bọn họ nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ kinh hãi trong mắt đối phương.
- Đại Tư Long!
Hai người nhìn vào mắt nhau đều thấy được cùng một ý nghĩ.
- Chắc hẳn trước kia hắn bị thương, nên con dị yêu Đại Tư Long của hắn cũng chỉ có thể hóa hình, mà không thể hiện ra bản thể thật sự.
Cũng không riêng gì hai người bọn họ có cách nghĩ như vậy, mà những tộc công và tế tự của các bộ lạc ở bốn phía, trong lúc này, đều có ý nghĩ như vậy.
Vị đại trưởng lão của Ô Đạt bộ lúc này cũng hít vào một ngụm khí, lão ta nhìn về phía Mạnh Hạo cũng không còn dám bày ra sự khinh thị hay địch ý, mà là cái nhìn xem trọng với những người ngang hàng mình.
Ô Linh thở dồn dập, sắc mặt nàng ta vì kích động mà đỏ lên, nắm chặt nắm đấm. Nàng ta hiểu rằng, Mạnh đại sư sẽ là chỗ dựa lớn nhất giúp tỷ đệ hai người họ, quật khởi trong bộ lạc.
Ô Trần thì nhìn Mạnh Hạo đầy cuồng nhiệt, lúc này trong mắt gã, Mạnh Hạo giống như thiên uy, là người mà gã tôn sùng nhất trong đời mình.
Còn có đại hán do Thiên Phương thú hóa thành cũng mở to mắt, lẩm bẩm vài câu không rõ.
Người ở bên ngoài phản ứng mạnh như thế, lại càng không cần phải nói tới tế tự của các bộ lạc đang ở trên đài cao. Cổ Lạp đứng ở đó hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt y hiện lên chút bi ai, nhưng gã cũng cam chịu số phận rồi. Nhân vật cường đại như vậy, bản thân gã không trêu chọc nổi, lúc này không có lựa chọn nào khác chỉ có thể chấp nhận số phận. Nhưng đồng thời gã cũng có chút vui mừng.
- Thiếu chủ cường đại rồi! Đi theo hắn đối với mình cũng là một lựa chọn không tệ!
Cổ Lạp đảo mắt suy nghĩ, gã bắt đầu cân nhắc mình nên lập công như thế nào, để thể hiện mình trong mắt thiếu chủ, để bản thân không còn là tên nuôi dưỡng dị yêu tầm thường nữa.
Nhưng ngay vào lúc mọi người vẫn còn đang chấn động với cảnh tượng vừa rồi, thì đột nhiên lão thái bà với lão già tóc bạc và lão Tư Long ăn mặc như lão đánh cá ở trên đài kim quang, không hẹn mà cùng ra tay một lúc. Đám dị yêu của bọn họ theo lệnh mà thét gào, bay thẳng đến chỗ hư ảnh Ứng Long đang tan biến của Mạnh Hạo.
Ánh mắt ba người này lộ vẻ tham lam, bọn họ là Tư Long, có thể nhìn ra một ít mánh khóe. Nên bọn họ cho rằng, dị yêu hình rồng của Mạnh Hạo có vấn đề, nó không tồn tại được lâu nên mới phải biến mất, nếu giết chết Mạnh Hạo, thì bọn họ có thể tha hồ chia chác tất cả dị yêu mà Mạnh Hạo đang có.
- Đây là một Đại Tư Long bị thương, lực lượng Đại Tư Long chỉ còn lại ở một mức nhất định. Có thể… Không giống như trong truyền thuyết, Đại Tư Long chân chính là không thể bị giết chết.
- Một Đại Tư Long bị thương, đối với chúng ta mà nói chính là một lần cơ duyên!
Đám người lão thái bà trong nháy mắt ra tay, hiển nhiên là đã đạt được nhận thức chung. Về phần Cổ Lạp, đối với các Tư Long khách khanh khác của năm đại bộ lạc Ô Thần mà nói, thì do thời gian y đến ngắn ngủi, còn chưa hiểu biết lẫn nhau, nên lần hành động này, ba người bọn họ không nói cho y biết.
Lúc ba người kia hành động thì Mạnh Hạo lập tức xoay người, ánh mắt hắn lộ ra sự lạnh lẽo đầy chết chóc.
Mạnh Hạo nâng tay phải lên, đồ đằng Vô Mục Tằm trên mu bàn tay, lập tức biến ảo ra tơ tằm, vờn quanh người Mạnh Hạo thành một vùng tơ tằm kín mít.
Tiếng nổ động trời vang lên, Mạnh Hạo vẫn đứng im không nhúc nhích, mặc cho dị yêu của ba Tư Long kia tấn công. Trong khoảng thời gian ngắn, máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết mãnh liệt vang lên. Người ở bên ngoài nhìn vào, cũng chỉ có thể nhìn thấy một vùng máu me bao trùm.
- Vô sỉ!
Ô Linh vẻ mặt lo lắng, tức giận mắng. Các tộc nhân của Ô Đạt bộ cũng đều phẫn nộ. Tộc công, tế tự và cả đại trưởng lão đều biến sắc. Ba người bọn họ cùng bay ra, muốn đi cứu viện, nhưng lại bị tộc công và tế tự của những bộ lạc khác liên thủ ngăn cản.
Cùng lúc đó, Cổ Lạp trên đài cao thấy thế thì cũng biến sắc, y không do dự mà lệnh cho bầy dị yêu của mình, bay thẳng đến chỗ ba tên Tư Long kia.
Ở thời khắc mấu chốt, một tiếng nổ kinh trời vang lên, chỗ Mạnh Hạo đứng trước đó, trong tiếng nổ, bỗng nhiên cũng truyền ra âm thanh vù vù. Đó là do tơ tằm ở trên không trung đang xoay tròn với tốc độ cực nhanh tạo ta tiếng rít. Trong thanh âm này, tơ tằm mạnh mẽ vọt ra phía ngoài, tầng tầng lớp lớp quét ngang bốn phía, máu tươi phun ra, tiếng kêu thảm cũng vang lên, thân thể tất cả dị yêu ở gần Mạnh Hạo trong phạm vi tầm mười trượng, đều lập tức bị cắt đoạn.
Trong mùi máu tanh tràn ngập, Mạnh Hạo từng bước đi ra khỏi biển máu, tơ tằm vẫn vờn quanh thân thể hắn.
Mạnh Hạo lạnh lùng nhìn ba vị Tư Long kia đang tái cả mặt, mà không ngừng lui về phía sau.
Trong mắt lão thái bà Tư Long kia lóe lên vẻ ác liệt, con Độc nhãn Cự Viên trước đó chưa từng rời bà ta bước nào lập tức gào thét, bay thẳng đến chỗ Mạnh Hạo.
- Man cự nhân!
Mạnh Hạo lạnh lùng mở miệng, man cự nhân lập tức ngửa mặt lên trời thét dài, nhào lên chỗ Cự Viên kia, chỉ với một bàn tay đã bắt được nó. Man cự nhân hung tợn, há miệng cắn xé Cự Viên, con Cự Viên kêu la thảm thiết. Lão thái bà kia tái mặt, định lui ra sau nhưng có một luồng ánh sáng trắng lóe lên, Đại Mao không tiếng động đã xuất hiện phía sau bà ta. Ánh mắt nó lạnh lùng, nó hung tợn há miệng đớp một cái vào cổ bà ta.
Lão thái bà kia định vùng vẫy thoát ra, thì con dơi đen chợt xuất hiện bổ nhào vào bà ta. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên làm lòng người sợ hãi. Lão thái bà kia thoáng chốc đã mất mạng, cả người đã bị hút thành cái xác khô.
Đúng lúc đó, con tiên hạc của lão già tóc bạc giống như tiên ông kia kêu lên một tiếng, nó mang theo lão ta xông ra khỏi kim quang, trong chớp mắt đã bay xa khỏi đài cao. Lúc đã ở bên ngoài, sắc mặt lão già tóc bạc tái nhợt, lão ta vừa thở dốc vừa hoảng sợ nhìn về phía Mạnh Hạo.
- Anh Vũ!
Ở trên đài trong kim quang, Mạnh Hạo cũng không thèm nhìn lão già tóc bạc mà nhìn về phía lão đánh cá, lạnh lùng nói.
Hắn vừa nói xong, ở ngoài kim quang, vị đại hán trung niên do Thiên Phương thú hóa thành kia, đang đứng chỗ Ô Đạt bộ bỗng ngửa mặt lên trời rống to, sau đó lao thẳng đến chỗ lão già tóc bạc kia. Lão già tóc bạc sợ hãi la lên, nhưng đại hán trung niên đã đến gần. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, đại hán trung niên chộp một cái, thân thể lão già đã bị xé nát. Còn con tiên hạc của lão sợ hãi càng kêu thảm thiết hơn.
Ở trên đài kim quang, những Tư Long thực lực yếu kém đã sớm bỏ quyền, không tính Mạnh Hạo và Cổ Lạp, thì lúc này chỉ có lão già như người đánh cá là còn ở lại.
Lão đánh cá này cũng tái cả mặt mày, hoảng sợ nhìn về phía Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo đi về phía lão, từng bước một như là đạp lên tinh thần của lão, làm cho lão cảm nhận được uy nghiêm ngày càng lớn mạnh. Lúc này lão ta biết mình không thể chạy thoát, lại càng hiểu rõ, cho dù đối phương là Đại Tư Long bị thương, thì cũng không phải là hạng mình có thể trêu chọc được.
Nhưng đứng trước nguy cơ sống chết, hai mắt lão lộ ra khao khát cầu sinh. Tay phải lão vỗ lên mặt đất, con giun lớn ở bên cạnh lão ta lập tức gào thét mãnh liệt, tất cả các con giun trong đất bùn được biến ảo ra trước đó đều tập trung hết tới chỗ con giun lớn. Chúng nó tụ tập lại rồi hình thành một sợi râu trên người con giun lớn, làm cho con giun này trông đầy hung tợn.
Lão đánh cá lại phun ra một ngụm máu tươi, vừa khẽ gầm vừa đưa hai tay bấm niệm pháp quyết.
- Bí pháp nhân quả!
Lão vừa nói xong thì bỗng nhiên con giun lớn kia cúi đầu, há to miệng. Ngoài dự đoán của mọi người ở bốn phía, con giun lớn đã há miệng nuốt lão đánh cá, sau đó trên đầu con giun này, đột nhiên mọc thêm một cái mụn, có hình dạng như gương mặt lão đánh cá kia.
- Đời này lão phu vô vọng thành Đại Tư Long rồi! Nhưng bí thuật nhân quả này lại giúp ta dung hợp với dị yêu thành một tính mạng mới! Cho dù ngươi là Đại Tư Long thì cũng đừng mơ đánh ngã được ta!
Lão già này ngửa mặt lên trời cười lớn, thân hình bây giờ của lão khiến người ta kinh hãi.
Mạnh Hạo biến sắc, không do dự mà lui thân về phía sau. Vẻ mặt hắn có sự nghiêm trọng trước nay chưa từng có, lúc này toàn bộ tu vi trong cơ thể hắn nhanh chóng vận chuyển, hai mắt hắn lóe lên ánh sắc bén, nhưng không phải là nhìn lão già kia, mà là nhìn về phía bầu trời.
Điều làm cho hắn để ý như thế không phải là do lão già kia có gì đặc biệt, mà là bí thuật mà lão ta mới thi triển ra… Bí thuật nhân quả!
Lúc bí thuật này hiện ra, Mạnh Hạo đã cảm nhận được hơi thở của Quý gia.






