Chương 429
Đang trong lúc trầm ngâm, ánh mắt Mạnh Hạo đảo qua bốn phía, linh thức của hắn cũng tản ra. Nhưng ở nơi này, ngoại trừ cây đại thụ màu vàng và con Kim Ô đậu ở trên tán cây ra, không có dấu hiệu tồn tại của một sinh linh nào nữa.
- Chẳng lẽ là trốn không thoát?
Mạnh Hạo thân là đại sư đan đạo, hắn đã luyện qua đầy đủ các chủng loại đan dược có linh tính. Cái loại này sẽ đem đến loại thiên kiếp hủy diệt cho đan dược, bởi vì bản thân nó chính là đoạt tạo hóa của thiên địa.
- Hẳn đây là khô hóa thành tro rồi.
Mạnh Hạo như có suy nghĩ, một số những đan dược thượng cổ phát hiện được, gần như tuyệt đại đa số đều hóa thành khô phẩm, cùng với bụi đan dược, lại càng không thể nói, đan dược viễn cổ niên đại lâu dài này.
Mạnh Hạo không tưởng tượng được, cái viên đan dược phá lò mà ra này, tại đây đã trải qua nhiều năm tháng, có đạo lý nào mà còn có thể tồn tại được. Trong trầm mặc, Mạnh Hạo không hề đi suy tư về việc này nữa, mà lại quay đầu nhìn về phía gốc cây đại thụ kia.
Sau một lát trầm ngâm, tay phải hắn nâng lên, nhẹ nhàng đặt vào trên thân cây.
Trong khoảnh khắc khi tay hắn đụng chạm vào thân cây này, đồ đằng chữ ‘mộc’ trên mi tâm của hắn lập tức phát ra ánh sáng màu xanh, cây đại thụ này cũng mạnh mẽ chấn động, trong lúc mơ hồ phát ra ánh sáng màu vàng.
Không có câu thông, không có trao đổi, có chăng chỉ là một gốc cây cổ thụ tồn tại không biết từ bao nhiêu năm tháng trước. Trên gốc đại thụ này lưu lại một tia ly biệt, cho đến giờ phút này phóng thích ra, giống như nó đã tán thành đồng loại này, tiến hành một lần cáo biệt sinh mệnh cuối cùng.
Mạnh Hạo nhìn cái cây ấy, nó sớm đã không còn sinh cơ, đó chỉ là một luồng dấu vết của những năm tháng trước kia.
Hồi lâu, hắn than nhẹ một tiếng.
- Nơi này, chính là nơi mà đám người Nghiêm Tung cực lực muốn đến…
- Không có đan dược, chỉ có một bộ hài cốt, một cây đại thụ đã sắp về chốn yên nghỉ. Mặc dù là đan phương có trong ngọc giản, thì cũng chỉ là một đan phương của viễn cổ, thời đại này đã không thể tìm được thảo dược trong đan phương đó nữa rồi.
- Duy nhất chỉ còn lại có một con Kim Ô.
Mạnh Hạo ngẩng đầu lên, nhìn con Kim Ô đang đầu ở trên tán cây.
Hồi lâu Mạnh Hạo lắc đầu, đang muốn nhấc tay lên, bỗng nhiên thân thể của hắn chấn động mạnh một cái. Con Kim Ô chỉ nhắm mắt kia, trong một khắc này đột nhiên mở mắt ra, trong khoảnh khắc nó giương to đôi mắt, một luồng lực sinh cơ từ trên người nó tràn ra, trong nháy mắt dung nhập vào trong cây đại thụ, khiến cho cái cây này, trong tức thì đó, hình như có tản ra ánh sáng sự sống, thoạt nhìn… Giống như còn sống.
Tay Mạnh Hạo đang chạm vào thân cây đại thụ, bởi vậy một tia lực sinh cơ này hắn cũng đồng dạng cảm thụ được. Trong cái cảm nhận sinh ra trong nháy mắt này, Mạnh Hạo mở to mắt lộ ra vẻ không thể tin, hắn mạnh mẽ ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn con Kim Ô. Con Kim Ô này là một thánh vật của bộ lạc Ô Thần từ ngày xưa, thậm chí nếu ngược dòng truy nguyên, bởi vì nó đã từng có một bộ lạc cường đại sinh ra.
Mặc dù là đến nay, bộ lạc to lớn mạnh mẽ năm đó cũng không có tiêu tán, mà chỉ là phân liệt ra thành mấy phần mà thôi.
- Sinh cơ này…
Mạnh Hạo ngẩn người, hồi lâu sau hắn hít sâu một hơi. Hắn thân là đại sư đan đạo, đối với đan đạo Mạnh Hạo rất là quen thuộc, vừa rồi trong một nháy mắt kia, sinh cơ từ trên người Kim Ô này tràn ra, rõ ràng có ẩn chứa một số hơi thở thuộc về đan dược.
Đây không phải là sinh cơ, đó là lực đan dược.
- Là nó đã nuốt viên đan dược đó, hay là nó… Nó, chính là viên đan dược đó.
Điều sau mới là trọng điểm làm cho tâm thần Mạnh Hạo chấn động, hắn trước đây làm thế nào cũng không thể liên tưởng, con Kim Ô đã quật khởi một cái bộ lạc này… Vậy mà lại là một viên đan dược biến hóa ra.
Hắn là đại sư đan đạo, hắn có thể công nhận, hồ nước, núi cao, có thể hóa thành yêu, nhưng đối với đan dược, có lẽ là bởi vì hắn hiểu rất rõ nguyên cớ, vậy mà ngược lại, như bị che đậy hai mắt, nhìn không rõ ràng.
Hơi thở Mạnh Hạo dồn dập, hắn gần như có thể kết luận, tự mình nghĩ đến hai cách giải thích. Điều thứ nhất kia khả năng cực kỳ bé nhỏ, hơi thở đan dược một khi đã được nuốt vào, không có khả năng bảo tồn cho đến bây giờ.
Khả năng duy nhất là đan dược hóa thành yêu, cho nên trường tồn vĩnh hằng sinh trưởng.
Trong hô hấp dồn dập, Mạnh Hạo đưa mắt nhìn Kim Ô, lại nhìn gốc đại thụ kia, bỗng nhiên trong đầu hắn hiện lên một bức tranh. Trong bức tranh ấy có một đại sư đan đạo viễn cổ, tọa hóa dưới một gốc cây Thanh Mộc, trước khi chết, ông ấy luyện chế một viên đan dược, huy hoàng nhất trong suốt cuộc đời của mình.
Đáng tiếc viên đan dược này vừa luyện thành, ông đã trút hơi thở cuối cùng.
Bao nhiêu năm sau đó, viên đan dược này cũng có linh tính đến một trình độ nhất định, hoặc có thể là có liên quan đến cây Thanh Mộc này, nó đã phá vỡ lò luyện đan, để xuất hiện ở trong trời đất. Từ đó về sau, ở trong thế giới của nó, chỉ có một cây Thanh Mộc này làm bạn.
Một năm, rồi lại một năm, sau vô tận năm tháng, nó quật khởi mà sáng lập ra bộ lạc Ô Thần, cho đến khi lại trôi qua rất nhiều năm, sinh mệnh cây Thanh Mộc này héo rũ, từ từ chết đi.
Nhưng nó lại không muốn nhìn thấy cây đại thụ ngã xuống, nó dùng lực lượng của chính mình, biến gốc đại thụ này có màu sắc giống nó, rồi sau đó cứ cách một đoạn thời gian, nó lại đưa vào trong cây đại thụ một luồng sinh cơ.
Nhưng cái cây ấy… Vẫn chết, cho dù nó vẫn cố gắng làm đi làm lại nhiều lần như vậy, đổi lại, cũng chỉ là một hình mẫu giả dối trông rất sống động mà thôi.
Nhưng nó… Không phải là không hiểu điều đó, mà chỉ là vì nó không muốn từ bỏ.
Mạnh Hạo trầm mặc, sau một hồi lâu than nhẹ một tiếng. Hắn buông tay xuống, lui về phía sau vài bước, ôm quyền lại hướng về phía cái cây ấy, hướng về con Kim Ô kia, cúi đầu thật thấp.
Hắn có thể nhìn ra, con Kim Ô này đang càng ngày càng suy nhược, sớm muộn gì sẽ có một ngày, sinh cơ của nó cạn sạch, hóa thành tro bụi. Còn cái cây đại thụ này cũng vì cái chết của nó, mà sẽ không còn cái sống động giả dối này nữa, mà cũng sẽ trở thành tro bụi.
Có lẽ điều nó chờ đợi, chính là cùng nhau trở thành một vết bụi, cùng nhau kết thành một khối, bay lên bầu trời.
Mạnh Hạo nhìn con Kim Ô lại nhìn cây đại thụ, hắn không biết vì sao, trong ánh mắt con Kim Ô này, hắn dường như thấy được chỗ tương tự với sư phụ Đan Quỷ. Nó đứng ở trên tán cây to, Đan Quỷ đứng ở trên đỉnh ngọn núi thấp, nó ngóng nhìn gốc cây đại thụ này, Đan Quỷ thì ngóng nhìn pho tượng Tử Đông.
Loại cảm giác này rất kỳ dị, làm cho Mạnh Hạo trầm mặc một lát, nhẹ giọng cất tiếng nói.
- Ta vừa mới đến nơi này, vậy để lại một chút lực lượng của ta…
Tay phải hắn nâng lên bấm tay niệm thần chú, sau một hơi hít sâu, một ngón tay hắn hướng về cây đại thụ.
- Lấy mệnh Phong Yêu sư đời thứ chín của ta, ta phong chính cho ngươi.
Một chỉ này của Mạnh Hạo khiến cho thân thể của hắn đột nhiên run lên, một ngụm máu tươi trào ra rồi rơi vào trên cái cây kia. Hai mắt con Kim Ô kia bỗng nhiên lộ ra những tia sáng kỳ dị, nhìn Mạnh Hạo.
- Phong chính đường của ngươi, một đường thành yêu!
- Phong chính đạo của ngươi, từ nay về sau không đoạn!
- Phong chính hồn của ngươi, dù luân hồi cũng thành yêu!
- Sự tán thành của ta, cũng đại biểu cho sự tán thành của Phong Yêu nhất mạch… Phong Chính này, cũng chính là chúc phúc.
Đây là là cách dùng chân chính của Phong Chính, sau khi Mạnh Hạo hiểu ra, hắn chưa bao giờ thực sự vì bất kỳ yêu nào, mà toàn lực Phong Chính, nhiều nhất chỉ là phong sơ sơ qua mà thôi.
Phong Chính là tán thành, là chiếm được sự tán thành Phong Yêu sư, trở thành yêu trong thiên địa, có thể hút được lực lượng bản nguyên của Đệ Cửu Sơn Hải trong một hạn độ nhất định, cho dù là tử vong, hồn cũng có thể không tiêu tán.
Con Kim Ô này đối với hắn không có ân, nhưng loại cảm tình này, loại suy nghĩ này làm cho Mạnh Hạo xúc động. Loại xúc động này làm cho hắn cho rằng, chính mình… nên giúp cho nó Phong Chính.
Trong khoảnh khắc, khi Phong Chính hạ xuống, Mạnh Hạo hít sâu vào một cái, cuối cùng nhìn qua gốc cây đại thụ cùng với con Kim Ô, xoay người rời đi. Nhưng vào lúc này bỗng nhiên con Kim Ô phát ra một tiếng kêu, kể từ khi Mạnh Hạo đến đây, đây là lần đầu tiên nó phát ra tiếng kêu.
Tiếng kêu này, mang theo một loại âm hưởng ma sát của kim loại, trong một cái chớp mắt khi Mạnh Hạo quay đầu nhìn lại, thân thể con Kim Ô này run lên mạnh mẽ. Cả người nó giống như xuất hiện hư ảnh chồng lên nhau, có một luồng ánh sáng vàng trực tiếp bay ra, rơi vào trên ngực Mạnh Hạo, ở nơi đó đã khắc lên một cái dấu ấn màu vàng.
Đây là một cái đồ đằng, một cái đồ đằng Kim Ô, cũng giống như lần trước Mạnh Hạo đạt được đồ đằng Thanh Mộc, nó cũng là đồ đằng mạnh nhất nhưng là thuộc tính kim, nếu có thể có tạo hóa, còn có thể phản tổ, thì sẽ… Biến thành văn tự cổ chữ vàng.
Sau khi tống xuất đồ đằng này, con Kim Ô lập tức hư nhược đi hơn phân nửa, thân thể nó lung lay như sắp đổ, miễn cưỡng lắm nó mới đứng vững, ngóng nhìn Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo đang muốn cất tiếng, nói một điều gì đó thì bỗng nhiên, tại trong cái thế giới màu xám này, từ bên trong cái miệng núi lửa thứ bảy kia, đột nhiên truyền ra một tiếng nổ vang kinh thiên động địa. Ngay sau đó có bốn bóng người bỗng nhiên từ trong đó gào thét nhảy ra.
- Ha ha, chính là ở chỗ này.






