Ngã Dục Phong Thiên

Chương 570: Chém Giết

Chương 441

Đồng thời với khi trấn áp Bỉ Ngạn hoa thì đóa Vực Ngoại Tâm Ma hoa kia, có lẽ là bởi vì nguyên nhân Bỉ Ngạn hoa, đối với Mạnh Hạo, đã không có… Chút ảnh hưởng nào nữa.

Khoảnh khắc khi Mạnh Hạo mở mắt ra, dị yêu chung quanh hắn đồng loạt kinh hỉ, rống gào lên. Hai mắt của ba Tư Long kia co rút lại, hơn ba ngàn tu sĩ vây công Mạnh Hạo cũng đều tâm thần chấn động, nhưng vẫn như trước, không ngừng xuất thủ.

Mạnh Hạo trầm mặc, hắn nhìn qua thi thể của mấy ngàn tộc nhân ngũ bộ bên ngoài quầng sáng trước, còn có những người đang đứng ở trong quầng sáng sắp hỏng mất kia. Sau đó, hắn nhìn bốn phía của mình, nguyên bản có ba mươi ngàn dị yêu, giờ phút này đã tử vong hơn một nửa.

Mặc dù đã từng chứng kiến thảm cảnh Thánh Tuyết thành, nhưng khi Mạnh Hạo nhìn thấy một màn trước mắt này, cũng vẫn cảm nhận được một cỗ bi thương của ngũ bộ.

- Trận chiến này đến bây giờ, ta vốn nên lựa chọn rời đi… Nhưng nay, ta hoàn toàn không có ý rời đi!

Mạnh Hạo nhẹ giọng thì thào, tay phải nâng lên, hướng về phía dưới, mạnh mẽ nhấn một cái.

- Yêu khí, Phong Chính!

Khoảnh khắc khi tay phải của hắn hạ xuống, toàn bộ thiên địa, bốn phương tám hướng, lập tức có vô tận yêu khí rầm rầm mà đến. Những yêu khí này vô hình, khoảnh khắc khi tiến đến, bị Mạnh Hạo vung lên, toàn bộ dung nhập vào trong cơ thể của hơn mười ngàn dị yêu ở bốn phía này.

Những dị yêu này một đám thân thể chấn động, muỗi yêu run lên, thân thể nhanh chóng bành trướng thêm mấy lần, khí thế kinh thiên. Chẳng những thân thể trở nên khổng lồ, trên người của bọn nó, còn xuất hiện yêu khí, một loại hơi thở lột xác, dâng lên ở trên người chúng nó.

Dưới khí tức này, những muỗi yêu này mọc thêm một đôi cánh, thân thể của bọn nó biến dài, cái đuôi hơi hơi nâng lên, ở phần đuôi, rõ ràng dài ra một cây gai sắc lục sắc!

Thoạt nhìn, càng thêm dữ tợn!

Những con quạ đen cũng run rẩy, đồng loạt gào thét, ngoài thân thể hắc quang lóng lánh, hơi thở cường đại hơn không chỉ vài lần. Mặc dù kích cỡ thân thể không có biến hóa, nhưng trên người bầy quạ yêu này, đều tự xuất hiện ảo ảnh trọng điệp, nhoáng lên một cái ở phía sau của bọn nó, chia ra như một cái bóng đi theo chúng.

Đây là đồ nha, là một loại tiến hóa, khi chúng nó dung hợp với yêu khí, dẫn đến sự lột xác từ bên trong. Có ảo ảnh này, chúng nó như có được hai luồng sinh cơ.

Đại Mao ngửa đầu lên trời rống một tiếng, thân thể trực tiếp to lên cỡ trăm trượng, trong cơ thể vốn đã có yêu khí, giờ phút này lại được yêu khí dung nhập thêm, chẳng những thân thể bành trướng, mà cả huyết mạch toàn thân cũng vậy. Thậm chí ở trên đỉnh đầu nó như có ảo ảnh mơ hồ của một vầng trăng sáng trôi nổi, khiến cho bộ lông màu trắng trên toàn thân Đại Mao, ở dưới ánh trăng, trực tiếp đã trở thành màu bạc. Hoàn toàn hóa thành ngân lang!

Còn có những con nhện kia, cũng đồng loạt rít gào, đều tự cường đại lên, bộ dáng càng thêm dữ tợn. Trên lưng một đám, đều hiện ra mặt người, cũng có răng nanh sinh trưởng, mọc dài ra, giống như một đôi kìm!

Lân phiến toàn thân con cá sâu màu đỏ bạo tăng, đầu thay đổi, mơ hồ xuất hiện bộ dáng của rồng, nhất là trên lưng mọc ra một đôi nhục sí, phịch một tiếng, biến thành hai cánh thật lớn. Khi nó bay lên, thì đã không còn là cá sấu nữa, mà đã trở thành một con Ứng Long màu đỏ.

Tuy rằng không phải là rất giống. Nhưng hơi thở kia, cũng là cực kỳ tương tự.

Còn có con thằn lằn kia nữa, ngửa mặt lên trời gào thét, thân thể khổng lồ giống như núi nhỏ, thậm chí trong miệng mơ hồ thở ra khói đen, giống như có hỏa diễm ở trong bụng nó vậy, có thể tùy thời phun ra ngoài.

Cùng với bộ dạng lúc trước đã hoàn toàn thay đổi, khí thế so với lúc trước cũng mạnh hơn không chỉ vài lần.

Về phần man cự nhân thì vẫn rít gào, thân thể tráng kiện hơn, bàn tay to chụp một cái, bầu trời lại có lôi đình nổ vang, một tia thiểm điện bỗng nhiên hạ xuống, thế mà lại bị man cự nhân một phát bắt được, vung vẩy, hóa thành một cái roi tia chớp, kinh thiên động địa.

Tất cả dị yêu, cũng bắt đầu lột xác, loại lột xác này, từ xưa đến nay, ở vùng đất Tây Mạc chỉ rải rác ngẫu nhiên một hai lần. Nhưng giống một màn trước mắt, tập trung ở cùng nhau, toàn bộ trong nháy mắt lột xác, thì trước đó chưa từng có.

Một màn này lập tức khiến cho những dị yêu khác thuộc về ba Tư Long kia chấn động, một đám lộ ra vẻ mặt sợ hãi, không dám đi tới.

Còn có hơn ba ngàn tu sĩ của Độc Chu nhất mạch, đầu óc cũng đều ông một tiếng. Đối mặt với hơn mười ngàn dị yêu xuất hiện lột xác này, khi bọn họ nhìn lại thì như yêu đàn biến dị, bọn họ bản năng sinh ra sợ hãi.

Triệu U Lan mạnh mẽ mở to mắt, lộ ra ánh sáng mãnh liệt, Mạnh Hạo kia đột nhiên bùng nổ, hiển lộ ra cường đại khiến nàng chấn động.

Không chỉ có nàng mà cả đại tế tự và trưởng lão của Độc Chu nhất mạch giờ phút này đang tấn công quầng sáng, cũng đều mạnh mẽ quay đầu, đồng loạt nhìn về phía Mạnh Hạo. Khi thấy một màn dị yêu biến hóa này, thì bọn họ đều tâm thần chấn động.

Ba Tư Long của Độc Chu nhất mạch sắc mặt đại biến, hô hấp dồn dập, lộ ra vẻ không dám tin, cũng có hoảng sợ mãnh liệt đến cực hạn, hóa thành nổ vang trong đầu.

- Đại… Đại Tư Long!

- Hắn là Đại Tư Long, chỉ có Đại Tư Long, mới có thể có được bí thuật Tư Long khủng bố cỡ này!!

Ba vị Tư Long này thất thanh kinh hô, khi nhìn thấy ánh mắt Mạnh Hạo nháy mắt quét tới thì sắc mặt ba người trực tiếp tái nhợt, da đầu run lên, không chút do dự thân thể mạnh mẽ lui về phía sau.

Nhưng ngay khi bọn họ lui về phía sau, yêu đàn xung quanh Mạnh Hạo đã rít gào kinh thiên, trực tiếp phóng về phía dị yêu cùng tu sĩ đem chúng nó vây khốn ở xung quanh.

Tiếng nổ vang ngập trời, thân mình Mạnh Hạo cất bước đi về phía trước, tốc độ cực nhanh, một cái Huyết Băng Thiểm, cả người trực tiếp biến mất. Nhưng trong chớp mắt khi Mạnh Hạo biến mất đó, một đường khoảng cách từ phía trước một Tư Long của Độc Chu nhất mạch đến chỗ Mạnh Hạo biến mất, toàn bộ dị yêu cùng tu sĩ trên khoảng cách này, thân thể toàn bộ vô cùng quỷ dị mà nổ tung, trong phút chốc chia năm xẻ bảy. Khi tàn âm kêu la thảm thiết vang vọng thì thân hình Mạnh Hạo, trực tiếp xuất hiện trước người vị Tư Long kia.

Tốc độ cực nhanh, cực kỳ kinh người, đây không phải thuấn di, mà là di chuyện cự ly ngắn bộc phát ra, có thể so với tốc độ thuấn di. Mà những tu sĩ cùng dị yêu lúc nãy vừa chết đi, đều là ở dưới tốc độ cực hạn này, chết trong trùng kích của Mạnh Hạo.

- Ngươi…

Vị Tư Long này sắc mặt hoàn toàn đại biến, đầu óc ông một tiếng, đang muốn lui về phía sau. Nhưng tay phải Mạnh Hạo bỗng nhiên nâng lên, khiến thân hình Tư Long này vừa đi qua thì đã bóp lên cổ của gã, mặt không chút thay đổi răng rắc một tiếng, trực tiếp bóp nát.

Khi buông tay thì trên người man cự nhân đột nhiên xuất hiện một cây dây leo, nháy mắt liền tới gần chỗ Mạnh Hạo, một ngụm nuốt chửng thi thể Tư Long kia. Trên thân dây leo này mọc đầy gai sắc, thoạt nhìn cực kỳ dữ tợn, lay động ở bốn phía Mạnh Hạo, chợt xoay tròn, trực tiếp hóa thành một cái cầu gai cự đại, quét ngang bát phương.

Chớp mắt giết một người, oanh động chiến trường, khiến hai trưởng lão Nguyên Anh của Độc Chu nhất mạch bên ngoài quang mang phòng hộ giờ phút này sắc mặt biến hóa, không chút do dự thân mình nhoáng lên một cái, thuấn di xuất hiện ở xung quanh Mạnh Hạo.

Nhưng ngay khoảnh khắc khi bọn họ xuất hiện, yêu muỗi gào thét mà đến, đảo mắt liền bao trùm thân thể Mạnh Hạo, mặc cho hai trưởng lão Nguyên Anh kia sau khi xuất hiện liên thủ tấn công liên tiếp, muỗi yêu tán loạn. Nhưng chỉ một chút ngăn cản như vậy, thân hình Mạnh Hạo lại xuất hiện huyết quang, sau một cái Huyết Băng Thiểm, thì thân mình xuất hiện bên cạnh tên Tư Long thứ hai, đang nhanh chóng chạy trốn. Hắn nâng tay phải lên, kim quang bay tới, người kia phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể gã dùng tốc độ mắt thường có thể thấy, bị màu vàng bao trùm. Cũng chỉ là trong thời gian một cái hô hấp, gã liền biến thành một kim nhân, rơi xuống mặt đất.

Một gã Tư Long cuối cùng, là một lão giả, lão giả đó giờ phút này hồn phi phách tán, đối với Mạnh Hạo sinh ra sợ hãi trước nay chưa từng có, giờ phút này nhìn thấy Mạnh Hạo trông lại, nhất thời run run một cái.

- Cứu ta!!

Lão phát ra tiếng gào thét thê lương, thân thể mạnh mẽ lao ra, liều lĩnh bay thẳng đến hướng Triệu U Lan.

- Lớn mật!

Hai trưởng lão Nguyên Anh đuổi giết Mạnh Hạo mắt thấy Mạnh Hạo trước mặt chính mình, thế nhưng lại giết chết một Tư Long cấp chín, nhất thời tức giận nổi lên, thân mình nhoáng lên một cái, lao thẳng đến hướng Mạnh Hạo, sát cơ khuếch tán, không đợi tới gần, đã có thần thông biến ảo.

- Mạnh mỗ lá gan không lớn…

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, khoảnh khắc khi hai trưởng lão Nguyên Anh kia tiến đến, hắn nâng tay phải lên, hướng hai người chỉ một cái. Phong Yêu đệ bát cấm, nháy mắt triển khai, nhất thời bốn phương tám hướng, yêu khí trong khoảnh khắc liền tiến đến, hóa thành sợi tơ vô hình, trực tiếp quấn quanh hai người kia.

Hai lão giả Nguyên Anh này biến sắc, tuy rằng rất nhanh liền bùng nổ toàn bộ tu vi gắng hết sức mở ra, nhưng trong khi bọn họ còn kinh hãi, thân thể Mạnh Hạo lại chớp động huyết quang. Huyết quang lóe lên, Mạnh Hạo lao thẳng đến đến phía lão giả Tư Long cuối cùng kia.

- Ngươi dám!

Đúng lúc này, lại một trưởng lão Nguyên Anh, từ chỗ quầng sáng phòng hộ thuấn di tới, xuất hiện ở bên người lão giả Tư Long kia, gầm nhẹ, tay phải nâng lên, bấm tay niệm thần chú. Sau đó một mảnh quang mang năm màu khuếch tán, bao phủ về phía Mạnh Hạo.

- Nhưng Mạnh mỗ muốn giết người, ngươi cứu không nổi.

Mạnh Hạo bình tĩnh mở miệng, vừa nói, tay phải nâng lên, không hề có ý lùi bước, hướng về lão giả Nguyên Anh đang tiến đến, đánh ra một quyền.

Tiếng nổ vang trời, thân thể Mạnh Hạo chấn động, lui ra phía sau ba bước, nhưng lão giả Nguyên Anh kia, sắc mặt cũng đại biến, phun ra máu tươi, thân thể liên tục lui về sau bảy tám bước, lấy một ánh mắt không thể tin, mạnh mẽ nhìn về phía Mạnh Hạo. Khi đó thì Mạnh Hạo đã đến gần lão giả Tư Long kia, tay phải nâng lên, căn bản là không cho phép lão giả này có chút giãy giụa nào, một phát bắt được cổ, trực tiếp bóp nát.

Dưới tầng tầng vây khốn, trong ngàn quân, diệt sát ba Tư Long, cho dù là ba trưởng lão Nguyên Anh cũng không thể ngăn cản, còn có một người ngay chính diện bị chấn động chết. Một màn này chẳng những khiếp sợ tất cả người của Độc Chu nhất mạch, mà còn khiến cho tộc nhân của ngũ bộ ở trong quang mang phòng hộ vốn đang tuyệt vọng như được đốt lên ngọn lửa nhiệt huyết, nhìn thấy được hi vọng!

- Mạnh đại sư!!

- Mạnh đại sư!!!

Từng trận gào thét theo từ trong quầng sáng truyền ra, thanh âm này mang theo hi vọng của tất cả những tộc nhân còn sót lại của ngũ bộ, mang theo kích động của bọn họ, quanh quẩn thiên địa.

Triệu U Lan hô hấp dồn dập, mạnh mẽ nhìn về phía Mạnh Hạo. Giờ phút này Mạnh Hạo, lại vượt ra khỏi phán đoán của nàng, trong lúc mơ hồ, đã trở thành tồn tại khiến nàng cực kỳ coi trọng.

- Đại Tư Long… Chính diện có thể chấn tu sĩ Nguyên Anh… Người này không thể lưu!

Ngay tại nháy mắt khi nội tâm Triệu U Lan nổi lên sát cơ mãnh liệt, nàng bỗng nhiên tâm thần chấn động. Một cỗ cảm giác sinh tử bỗng nhiên hiện lên ở trong lòng, bởi vì nàng thấy được hai mắt Mạnh Hạo!

Bởi vì trong chớp mắt này, nàng cùng ánh mắt của Mạnh Hạo cách một chiến trường, cách một lòng chảo thiên địa tưởng chừng không thể vượt qua do hơn ba ngàn tu sĩ tạo thành, nhìn về phía nhau.

Bởi vì nàng thấy được, lạnh lùng trong mắt Mạnh Hạo, còn có ở chỗ sâu trong đôi mắt kia, một cỗ sát cơ đối với chính mình!

- Hắn muốn giết ta? Khoảng cách của hắn với ba Tư Long kia quá gần, giết thì giết. Nhưng khoảng cách giữa ta và hắn có hơn ba ngàn tu sĩ của tộc ta, bên cạnh ta cũng có hơn mười vị tộc nhân hộ pháp, cách đó không xa còn có đại tế tự cùng các trưởng lão, hắn… Làm sao mà giết được ta chứ!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.