Ngã Dục Phong Thiên

Chương 576: Đồ Đằng Mới

Chương 447

Giết liền hai người, dứt khoát sạch sẽ, đôi mắt Triệu Xuân Mộc hơi lóe lên, nhưng vẻ mặt vẫn bình thường.

Nhưng đúng lúc này, Mạnh Hạo buông cái đầu ở tay trái ra, đôi mắt sáng lên, tay phải chợt đưa lên ấn xuống mặt đất. Vừa ấn xuống, thân thể Mạnh Hạo lập tức phát ra huyết quang chói mắt, huyết quang này khuếch tán, đảo mắt đã bao phủ phạm vi mấy chục trượng xung quanh. Trong Huyết Sát Giới này, lập tức có mười năm bóng người lần lượt bị bức ra.

Gần như ngay khi bọn họ xuất hiện, Mạnh Hạo đã cất bước, tay trái đưa lên, hai ngón Huyết Chỉ trực tiếp điểm tại mi tâm của một người, trong tiếng nổ vang, nắm tay phải của hắn cũng đánh tới một người khác trong hư không trước mặt.

Máu tươi tung bay, tiếng kêu thảm không ngừng truyền ra, hình bóng Mạnh Hạo dường như trở thành màu máu, trong lúc cất bước, tay phải vung lên, nắm lấy hư không, đánh lên người một cô gái, rồi kéo tới, tay trái lấy ra một vốc đan dược trong túi trữ vật. Trong lúc cô gái này còn đang kinh khủng, đã bị nhét đan dược vào miệng.

Chỉ mấy nhịp thở, thân thể cô gái này lập tức phình to, ầm một tiếng nổ tung, máu tươi vung vãi, bao trùm đến mười mấy trượng, rơi lên người mấy người khác, khiến cho mấy cô gái đó, phát ra tiếng gào thét thảm thiết, thân thể hóa thành nước máu.

- Độc tu!

Lúc này trong Huyết Sát Giới, chỉ còn lại bốn người, bốn người này đều cao gầy, đã từng có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng hiện giờ đều mặt mày thất sắc. Thủ đoạn giết chóc của Mạnh Hạo, đã hoàn toàn dọa khiếp bọn họ.

Bốn người họ sắc mặt tái nhợt, lúc này lui lại, không còn định ám sát nữa, mà muốn chạy khỏi nơi đây, rời xa kẻ cực kỳ đáng sợ trong mắt bọn họ này.

- Muốn chạy?

Vẻ mặt Mạnh Hạo không chút tình cảm, mấy nữ tu này thân ảnh quỷ dị, nếu không phải hắn có Huyết Sát Giới, lại có yêu khí nhàn nhạt trên người, tất cả khí tức lưu động đều sẽ bị phát giác sớm, sợ rằng lúc trước đã bị mấy người này tiếp cận rồi.

Trong khi nói, Mạnh Hạo tiến tới một bước, trong nháy mắt đã tới gần, trong ánh mắt bốn cô gái này lộ vẻ tuyệt vọng, lập tức hóa thành tàn nhẫn, đang muốn trả đòn, Mạnh Hạo đã mỉm cười. Huyết Sát Giới xung quanh hắn, ngay khoảnh khắc này nhanh chóng co rút, tốc độ cực nhanh, giống như một bàn tay cực lớn, giữ chặt bốn cô gái này lại, bóp mạnh.

Trong tiếng nổ vang, bốn người toàn bộ tử vong, Mạnh Hạo đứng giữa không trung, trong vòng mấy chục trượng quanh hắn, không còn bóng dáng một ai, tu sĩ Độc Hạt nhất mạch phía xa xa, lúc nhìn thấy Mạnh Hạo, đều có vẻ kinh hãi.

Mà tộc nhân ngũ bộ, thì lại vô cùng phấn chấn, nhất thời, lại tiến lên chém giết.

- Chưa kết…

Triệu Xuân Mộc mỉm cười, dửng dưng mở miệng, nhưng y còn chưa nói xong, đã biến sắc.

Điều khiến y biến sắc như vậy, là vì sau lưng Mạnh Hạo, một bóng người đen thui, không hề bắt mắt, cực kỳ quỷ dị, giống như u hồn, đang lao thẳng về phía Mạnh Hạo, tốc độ nhanh như thuấn di. Nhưng ngay khi tới gần Mạnh Hạo, thì lại phát ra một tiếng gào thét thảm thiết, nàng vươn tay muốn đâm vào sau lưng Mạnh Hạo, nhưng khi tới cách thân thể Mạnh Hạo một thước, lại như bị một tầng lưỡi dao nhanh chóng xoay tròn cắt đứt.

Mạnh Hạo đưa tay phải lên, chộp về phía sau, chụp lấy người cuối cùng đã trọng thương, đưa tới trước mặt, sau khi túm chặt, nhìn về phía Triệu Xuân Mộc, trong ánh mắt Mạnh Hạo, lộ ra sát cơ.

Sát cơ này lập tức rơi vào trong mắt Triệu Xuân Mộc, y chẳng biết vì sao, từ đáy lòng lại xuất hiện hàn ý mãnh liệt, thủ đoạn của Mạnh Hạo vừa rồi, không chỉ đánh chết mười tám tiềm vệ, mà còn chấn động của Triệu Xuân Mộc. Lúc này y không nhìn thấy, Triệu U Lan ở bên cạnh, đang nhìn y đầy vẻ châm chọc.

Càng không hề phát hiện, Triệu U Lan đã lặng lẽ lui lại phía sau, tiếp tục kéo giãn khoảng cách với y.

- Cửu đại trưởng lão, tế tự bầu trời, bằng mọi giá, giết chết người này!

Ngay khi lời Triệu Xuân Mộc truyền ra, mười thân ảnh xung quanh y, thuấn di về phía Mạnh Hạo, chín Nguyên Anh sơ kỳ, một Nguyên Anh trung kỳ, mười người ra tay, kinh thiên động địa.

Ngay tại lúc này, trên bầu trời, một tiếng thở dài khổ sở, đột nhiên vang vọng.

- Bộ lạc được ta che chở, ta không thể tiếp tục làm bạn với các ngươi… Trước khi ra đi, thứ ta có thể tặng cho các ngươi, chỉ có một chút sinh cơ…

Trong tiếng nói, một tiếng nổ vang lên, thân thể Mạnh Hạo chấn động mạnh. Hắn lập tức nhìn thấy, đồ đằng Thánh Tổ ngũ bộ trên bầu trời, sau thổ và thủy, thì thụ nhân của Ô Đạt bộ, thân thể cũng chia năm xẻ bảy, tan vỡ tử vong.

Đi cùng với cái chết của nó, là sinh cơ hóa thành khí tức giáng xuống, lao về phía ngũ bộ, dung nhập thân thể bọn họ, hóa thành sinh cơ chữa trị vết thương cho bọn họ.

Nhưng vẫn không thể nào ngăn cản việc, vì nó chết đi, đồ đằng của Ô Đạt bộ, cũng dần dần biến mất, kéo theo đó, tu vi của tất cả tộc nhân Ô Đạt bộ, lập tức có dấu hiệu tuột dốc.

Nhưng ngay khi đồ đằng trên người tất cả tộc nhân Ô Đạt bộ có dấu hiệu tiêu tán, thì trên trán Mạnh Hạo, đồ đằng chữ ‘mộc’ kia, đột nhiên phát ra ánh sáng chói lòa. Trong ánh sáng, hư ảnh một đại thụ chọc trời, đột nhiên huyễn hóa xuất hiện trên đỉnh đầu Mạnh Hạo.

Nhìn gần, đó là đại thụ, nhìn xa, đó lại là một chữ ‘mộc’ khổng lồ!

Đồng thời, tộc nhân Ô Đạt bộ, đồ đằng của họ cũng không còn tiêu tán, mà xuất hiện biến đổi quỷ dị, cũng trong mấy nhịp thở này, toàn bộ tộc nhân Ô Đạt bộ, đồ đằng đã ổn định, nhưng xuất hiện trên đó, không còn là Thanh Mộc, mà là mộc của Mạnh Hạo!

Cảnh tượng này, ngay cả bản thân Mạnh Hạo cũng không ngờ tới, ngay khoảnh khắc mộc đồ đằng này hình thành, toàn thân Mạnh Hạo chấn động. Hắn cảm nhận được cuồng nhiệt của tất cả tộc nhân Ô Đạt bộ với bản thân, mà trong cơ thể của những tộc nhân cuồng nhiệt đó, giống như luôn luôn có từng dòng sinh cơ vô hình được truyền tới, dung nhập cơ thể bản thân, khiến Mạnh Hạo vào lúc này, khí tức tăng mạnh!

Đồ đằng thuộc tính mộc của hắn, phát ra quang mang vô tận, kinh thiên động địa, cảnh tượng này, không chỉ khiến ngũ bộ chấn kinh, mà ngay cả tu sĩ của Độc Hạt nhất mạch, cũng đều hoảng sợ, có vẻ không thể tin tưởng.

Triệu U Lan trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập, Triệu Xuân Mộc ngây ra, lộ vẻ không dám tin tưởng.

Vì bọn họ thân là tu sĩ Tây Mạc, đều hiểu được một chuyện, đồ đằng… Chỉ có thể là dị yêu cuối cùng biến hóa mà thành, tu sĩ… Chỉ có thể dựa vào đó tu hành, bản thân không thể sinh ra đồ đằng!

Chuyện này vượt xa tưởng tượng của họ, vì cảnh tượng này, đại biểu cho Mạnh Hạo, đã trở thành đồ đằng Thánh Tổ của Ô Đạt bộ!

Vì đồ đằng của hắn, là đồ đằng của Ô Đạt bộ, vì khí tức trên người Mạnh Hạo tăng mạnh, điều này đại biểu cho hắn có thể như dị yêu có được khả năng biến hóa đồ đằng, hấp thu lực lượng từ sự cung phụng của bộ lạc!

Mà đây, là một điểm mấu chốt để dị yêu có thể biến hóa đồ đằng, khiến bản thân mạnh mẽ hơn.

Trên bầu trời, trong khu vực đồ đằng chiến đấu, lúc này truyền ra tiếng hít sâu và giọng nói không thể tin tưởng.

- Bản thân hắn vậy mà lại trở thành đồ đằng, đồ đằng của hắn, lại thành Thánh Tổ của bộ lạc, hắn… Lại có thể hấp thu lực lượng chúng sinh!

- Hắn lẽ nào không phải tu sĩ, mà là dị yêu trong thiên địa!

Cảnh tượng này chấn động cả chiến trường, hoàn toàn khiến tất cả mọi người kinh hãi, càng khiến cho Ô Đạt bộ, đi ra khỏi bóng ma khi đồ đằng Thánh Tổ - Thụ Nhân của bọn họ chết đi. Bọn họ phát hiện, tu vi của họ còn đó, tuy có yếu đi một chút, nhưng vẫn ở cảnh giới đó!

Bọn họ phát hiện, giữa bọn họ và Mạnh Hạo, giống như có một mối liên hệ khó có thể nói rõ, như lúc thấy Mạnh Hạo, thì trong lòng sẽ tràn đầy cuồng nhiệt và sùng kính.

- Thánh Tổ!

- Tộc nhân Ô Đạt bộ, bái kiến Thánh Tổ!

Tộc nhân Ô Đạt bộ, ai nấy lập tức gào thét, trong tiếng gào, bọn họ chém giết càng thêm điên cuồng.

Mạnh Hạo hít thở dồn dập, trong lòng chấn động, ngay vào lúc này, hắn cảm thấy tỉnh táo hơn, đôi mắt chớp sáng, dựa vào khí tức tăng mạnh này, tay phải đưa lên chỉ lên trời.

- Vô Diện!

Giữa trời đất, xung quanh Mạnh Hạo lập tức xuất hiện một khuôn mặt khổng lồ, khuôn mặt này từ từ nhắm mắt, ngay khi xuất hiện, huyết quang ngập trời, khuếch tán ra xung quanh, đột nhiên tan vỡ, hóa thành sóng xung kích, trực tiếp lan tới chín trưởng lão Nguyên Anh sơ kỳ đang thuấn di tới.

Khiến cho chín người này biến sắc, vừa thuấn di tới, đã không thể không lập tức lui lại.

- Nhất Ngôn!

Mạnh Hạo cảm nhận được trong cơ thể mình vào giây phút này, ngưng tụ được lực lượng vượt xa tưởng tượng của hắn, nhưng lực lượng này không có nguồn gốc, Mạnh Hạo lập tức phát giác, bản thân không thể cất giữ nó trong cơ thể, để trở thành một bộ phận tu vi bản thân.

Hắn không thể làm được chuyện này, dường như đây là một loại quy tắc không thể phá vỡ. Lực lượng này, chỉ có thể sử dụng, cũng có thể nói, chỉ có thể mượn dùng, nó đến từ tất cả tộc nhân Ô Đạt bộ, cho dù những tộc nhân này không nhiều, chỉ có mấy trăm, nhưng sự cuồng nhiệt của bọn họ, lại có thể khiến nồng độ lực lượng này đạt đến mức kinh người.

Lực lượng không có gốc gác này, có thể chống đỡ Mạnh Hạo thi triển thức thứ hai của Huyết Tiên, thần thông mà trước kia hắn cần phải trả bằng sinh cơ để triển khai!

Linh thức của Mạnh Hạo vào lúc này, cũng nhờ lực lượng tạm thời này mà tăng mạnh, lúc khuếch tán, tay phải đưa lên chỉ về một phía. Một chỉ này, khuôn mặt khổng lồ tan vỡ kia, đột nhiên nghịch chuyển, một lần nữa xuất hiện cạnh Mạnh Hạo, chỉ là đôi mắt nhắm chặt đã mở ra, mà cùng với đó, còn có cả cái miệng.

Như có một thanh âm truyền ra, thanh âm này cực kỳ quỷ dị, rơi vào trong tai mọi người, mỗi người đều nghe thấy khác nhau, mà nơi tay phải Mạnh Hạo chỉ tới, hư không gấp khúc, tế tự bầu trời - Nguyên Anh trung kỳ của Độc Hạt nhất mạch, có vẻ không thể tưởng tượng, lộ ra thân thể.

Ngay khi gã lộ mặt, thân thể chấn động mạnh, như bị thương tích vô hình, nhanh chóng lui lại, nhưng còn chưa lui được mấy bước, đã phun máu tươi, hô hấp gấp gáp, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi, thất thanh mở miệng.

- Hương hỏa! Ngươi lại có thể thi triển lực lượng hương hỏa mà chỉ có đồ đằng dị yêu mới có thể sử dụng!

Không chỉ gã phun máu tươi, lúc này chín vị trưởng lão Nguyên Anh sơ kỳ của Độc Hạt nhất mạch xung quanh, cũng đều biến sắc, phun ra ba ngụm máu, ai nấy vẻ mặt hoảng sợ và kinh hãi.

Thân thể Mạnh Hạo lơ lửng, mái tóc tung bay, quần áo phất phới, đôi mắt lộ ra quang mang kỳ dị, mỗi lần hắn hít thở, đều có thể cảm nhận được lực lượng đến từ Ô Đạt bộ đang điên cuồng tràn vào.

- Hương hỏa sao…

Mạnh Hạo lẩm bẩm, nhắm mắt lại, nhưng lập tức liền mở ra, lộ chút tàn nhẫn.

- Phong Hỏa Liên…

Vô Diện, Nhất Ngôn, Phong Hỏa Liên, ẩn hàm ba thức thần thông Huyết Tiên vào lúc này, mượn thứ gọi là lực lượng hương hỏa kia, Mạnh Hạo… Lần đầu tiên chân chính triển khai thức thứ ba, Phong Hỏa Liên!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.