Ngã Dục Phong Thiên

Chương 589: Hàn Sơn Áo Xanh

Chương 460

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trong mắt Mạnh Hạo đã mất đi thân ảnh của trung niên áo xanh này, nhưng ở ngay giây tiếp theo, nam tử này liền trực tiếp xuất hiện ở bên người Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo da đầu run lên, tu vi của người này hắn nhìn không thấu, liếc mắt nhìn lại, còn có loại cảm giác giống như biển rộng, sâu không lường được.

- Vãn bối Mạnh Hạo, bái kiến tiền bối.

Mạnh Hạo vội vàng đứng dậy, hướng về phía nam tử áo xanh ôm quyền cúi đầu.

- Ngươi muốn đi đại lục Toái Phong?

Nam tử áo xanh liếc mắt nhìn Mạnh Hạo một cái, ngồi ở bên cạnh, uống xong một ngụm rượu, thần thái vẫn sa sút như trước, rất tùy ý mở miệng.

- Đại lục Toái Phong?

Mạnh Hạo sửng sốt, sau khi nghĩ tới miêu tả trên bản đồ ngọc giản đối với chỗ vùng đất, nơi mình muốn đi kia, thì gật gật đầu.

- Vừa vặn, tiện đường.

Người trung niên khẽ gật đầu, không thèm nhắc lại, mà là dựa lên một khối đá gồ lên ở sau người, một bên uống rượu, một bên nhìn hư vô tối đen.

Mạnh Hạo có chút chần chờ, nhìn nhìn nam tử áo xanh này, hơi hơi kéo ra một chút khoảng cách, khoanh chân ngồi xuống, nhưng hiển nhiên không thể nhập định, chỉ có thể yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua. Một ngày, hai ngày, ba ngày…

Đảo mắt, trôi qua nửa tháng. Nửa tháng này, nam tử trung niên áo xanh, vẫn luôn nằm ở nơi đó, rượu trong bầu rượu giống như vĩnh viễn cũng uống không xong, từng ngụm từng ngụm mà uống, vẫn nhìn hư vô tối đen, thần thái cũng càng ngày càng sa sút, vẻ hiu quạnh, dần dần rõ ràng. Trên mặt của y đã có râu mọc ra, dường như đã lâu lắm rồi không có tâm tư đi sửa sang lại vậy, quần áo cũng nhăn nhúm, nhìn rõ là luộm thuộm hết sức.

Ấy thế nhưng, khí chất của y lại tồn tại một loại mị lực không thể hình dung, cảm giác y đem lại cho người khác, chính là cô đơn, mà không phải là bẩn thỉu luộm thuộm. Bầu rượu trong tay y là làm bằng gỗ, trên còn có mấy vân gỗ, bị y cầm ở trong tay, nửa tháng này, không biết uống hết bao nhiêu ngụm. Y không nói lời nào, Mạnh Hạo cũng không có mở miệng, dường như nam tử áo xanh này, xác thực chỉ là tiện đường, không muốn tự mình hành tẩu, mà là mượn tảng đá kia của Mạnh Hạo mà thôi. Hai người giữ vững trầm mặc, ở bên trong hư vô tương đối yên tĩnh này, lại một tháng hành trình trôi qua.

Mạnh Hạo dần dần đã có thể ngồi xuống nhập định, nhưng mà vẫn sẽ có chút ý thức chảy ra bên ngoài. Mặc dù hắn hiểu được, có hay không, cũng không tác dụng quá lớn, nhưng thói quen này, không phải thời gian ngắn có thể bỏ. Cho đến một ngày này, tảng đá trăm trượng vẫn ở bên trong hư vô này đi về phía trước, bỗng nhiên, nam tử áo xanh vẫn nằm ở nơi đó hơn một tháng, thủy chung không có ngồi dậy, trên mặt lộ ra một chút phiền muộn, chậm rãi ngồi dậy, hai mắt nhìn về phía xa xa. Cử động của y, lập tức làm cho Mạnh Hạo mở mắt ra. Cũng theo đó mà nhìn sang, nhưng nơi đó là một mảnh tối đen, không có gì cả. Thế nhưng trung niên áo xanh lại nhìn rất chân thành, trình độ chăm chú kia, giống như chuyên chú toàn bộ tinh thần vậy.

Mạnh Hạo trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng cũng không lộ ra chút nào, mà là yên lặng nhìn theo.

Thời gian trôi qua, cho đến khi lại trôi qua ba ngày, nam tử áo xanh nhìn ba ngày, Mạnh Hạo cũng nhìn ba ngày. Cho đến một cái chớp mắt ở ba ngày sau này, bỗng nhiên, toàn bộ thế giới hư vô, trong phút chốc đã trở thành màu xám, cùng lúc đó, hòn đá trăm trượng này cũng là nháy mắt tạm dừng. Trong lúc Mạnh Hạo tâm thần chấn động mạnh thì hư vô dâng lên sương mù nồng đậm. Sương mù này nhanh chóng khuếch tán, tràn ngập bát phương, khiến cho nơi đây giống như đã trở thành biển sương.

Da đầu Mạnh Hạo run lên, hắn há có thể không biết được điều này đại biểu cái gì, giờ phút này thân mình không thể hoạt động chút nào, nhìn vào trong biển sương phía xa, có một dàn thân ảnh, đang khiêng từng tảng đá lớn, từng bước một đi tới. Những thân ảnh này mang theo vẻ mờ mịt, yên lặng tiến đến, thanh âm u u, trong một cái chớp mắt này, quanh quẩn toàn bộ hư vô.

- Đạp Tiên Kiều hà kỳ trọng hiện thiên… Vấn quân hà nhật năng tương kiến…

Theo thanh âm quanh quẩn, những thân ảnh nam nữ già trẻ này, mang theo mê mang thật sâu, trôi nổi mà đến. Theo chúng nó tới gần, Mạnh Hạo lại cảm nhận được rét lạnh như muốn đóng băng linh hồn. Thân thể Mạnh Hạo dần dần băng hàn, giống như sinh cơ đang tắt đi, nhưng hắn lại thấy rõ ràng, những thân ảnh này, so với đám thân ảnh mà hắn gặp phải trên đại lục, đuổi giết Nhất Trần Tử lúc trước, không phải là một đám. Mà giờ khắc này, vị nam tử trung niên áo xanh kia, vẫn ngồi ở chỗ kia, vẫn thi thoảng lại nhấc bầu rượu lên, uống một ngụm.

Trong hai mắt của y, phiền muộn càng nhiều, khóe miệng hiện lên vẻ chua xót, ngóng nhìn đám thân ảnh kia. Y cẩn thận nhìn, giống như đang tìm kiếm cái gì, từ một đám thân ảnh nhìn lên, cho đến sau khi quét qua một thân ảnh cuối cùng, sự cô đơn trên người y, càng đậm, y lắc đầu, uống tiếp một ngụm rượu. Thân ảnh này đi thẳng tới chỗ hòn đá của Mạnh Hạo đang đứng, nhưng ngay khoảnh khắc khi chúng nó tới gần, bỗng nhiên những thân ảnh này đột ngột dừng lại một chút.

Một đám vốn là gương mặt mờ mịt, đột nhiên lộ ra vẻ dữ tợn, đồng loạt ngẩng đầu, toàn bộ nhìn về phía vị nam tử áo xanh trên hòn đá. Song phương bọn họ, chỉ nhìn thoáng qua, sau đó nam tử áo xanh vung tay trái lên. Ngay lập tức, những thân ảnh này người nào người nấy thân thể trôi nổi, nhưng lại vòng qua bên cạnh mà đi, đi xa xa thì lại khôi phục vẻ mờ mịt, thanh âm u u lại quanh quẩn, chúng nó càng chạy càng xa.

- Đạp Tiên Kiều hà kỳ trọng hiện thiên… Vấn quân hà nhật năng tương kiến…

Thanh âm dần dần đi xa, biển sương biến mất, hư vô màu xám cũng tiêu tán, không có gió lốc khủng bố Mạnh Hạo từng gặp qua, cứ như vậy bình tĩnh tiêu tán. Tất cả khôi phục bình thường thì hòn đá trăm trượng chỗ Mạnh Hạo lại bay nhanh về phía trước.

- Bọn họ là…

Mạnh Hạo thân thể chấn động, dần dần khôi phục lại, nội tâm của hắn chấn động. Đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy đám thân ảnh quỷ dị này, hắn theo bản năng nhìn về phía nam tử áo xanh, hỏi. Sau khi hỏi xong, Mạnh Hạo biết, lấy tu vi của đối phương cùng trầm mặc trong mấy ngày này, vấn đề này, có lẽ y sẽ không trả mình.

- Kiều nô.

Nam tử áo xanh nhẹ giọng mở miệng.

- Đạp Tiên Kiều sau khi bị Quý Tổ băng diệt thì những ý chí còn sót lại của cầu này dung hợp lại đây, những người thèm muốn thời gian vĩnh hằng, khiến sinh mệnh có thể kéo dài, dung hợp niệm của bọn họ, hóa thành kiều nô.

- Bọn họ đã lấy được sinh mệnh vĩnh hằng, mà cái giá phải trả… Là trở thành nô của cầu này, ngày ngày đêm đêm, ở trong sinh mệnh vĩnh hằng này, vĩnh viễn đi sửa chữa cây Đạp Tiên Kiều đã không thể sửa được nữa này.

Mạnh Hạo nghe đến đó, tâm thần mạnh mẽ chấn động, hắn lập tức quay đầu, nhìn về phía đám kiều nô đã rời đi ở phía sau kia. Nhìn qua chỉ là một tấm hư vô, giống như có một tồn tại buông xuống một cái nắp, che đậy tất cả, thứ trong mắt nhìn thấy, chỉ có tối đen.

- Tất cả mọi thứ trên đời, đều có giá của nó… Đều có giá của nó…

Nam tử áo xanh chua xót, thấp giọng thì thào, tay cầm bầu rượu, gắt gao cầm chặt bầu rượu. Thời gian trôi qua, Mạnh Hạo không có hỏi lại, nam tử trung niên áo xanh cũng không tiếp tục nói chuyện, y trầm mặc, lại nằm ở này đó, nhìn hư vô, mang theo cô đơn, thỉnh thoảng lại uống rượu.

Mạnh Hạo cũng trầm mặc, kiều nô, một cái xưng hô rất chuẩn xác, chiếm được vĩnh hằng, bỏ ra đại giới. Chỉ là đại giới này quá lớn, lớn đến mức khiến Mạnh Hạo nghĩ tới thanh âm u u của những kiều nô đó. Cho đến khi hai tháng lại trôi qua, ở bên trong hư vô phía trước, dần dần xuất hiện một hòn đá khổng lồ, một tảng đá của Đạp Tiên Kiều này khó có thể hình dung độ lớn nhỏ, gần như to hơn mấy chục lần chỗ đại lục mà Mạnh Hạo đến lúc trước. Một cỗ uy áp mênh mông từ trên đó tràn ra, bao phủ bốn phía, nó trôi nổi ở trong hư vô, bốn phía bất quy tắc, Mạnh Hạo nhìn lại, trong đầu của hắn, không khỏi hiện ra tàn cầu thật lớn kéo dài qua tinh không, mà hắn nhìn thấy trước khi tiến vào Khư Kiều giới. Giờ phút này, vị nam tử trung niên áo xanh kia, ngồi dậy, đứng lên.

- Uống rượu không?

Y nghiêng đầu nhìn về phía Mạnh Hạo, hai mắt của y trong suốt, lại mang theo thâm thúy, giống như tinh không. Đây là lần thứ hai y chủ động mở miệng, lần đầu tiên là khi đến, giờ là lần thứ hai…

Mạnh Hạo hiểu được, y là rời đi.

Mạnh Hạo đứng dậy, sau khi ôm quyền cúi đầu, nhìn trung niên áo xanh, hai mắt sáng ngời, chần chờ một chút, gật gật đầu. Nam tử áo xanh nở nụ cười, tay phải vung lên, hũ rượu kia bay thẳng đến tay Mạnh Hạo, Mạnh Hạo một phát bắt được, sau đó không chần chờ, uống một hớp lớn. Một hớp rượu thật lớn này uống xong, rượu trực tiếp rót vào yết hầu, một cỗ cảm giác nóng bỏng nháy mắt bùng nổ, dường như muốn thiêu đốt, làm cho tu vi toàn thân Mạnh Hạo ầm ầm vận chuyển…

- Tiểu tử thật tham lam, cũng đành, xem như lộ phí vậy.

Nam tử áo xanh nâng tay phải lên chỉ một cái về phía Mạnh Hạo, thân thể Mạnh Hạo lập tức lại chấn động, một ngụm rượu lớn kia ở trong cơ thể hắn nháy mắt hóa thành một vật tương tự với Kim Đan, tán ra từng trận mùi rượu, cùng dung hợp với Hoàn Mỹ Kim Đan của Mạnh Hạo. Mặc dù nó không có làm cho tu vi Mạnh Hạo kéo lên, nhưng Mạnh Hạo cảm thấy, thân thể trong một cái chớp mắt, giống như có chút bất đồng.

- Tửu đan tại thể, có thể giúp ngươi sử dụng Đạp Ca kiếm khí của ta hai lần, dưới Tiên, một kiếm, chém chết.

Trung niên áo xanh thu hồi tay phải thì bầu rượu trở về, bị y cầm ở trong tay, chuyển một cái, đi ra khỏi tảng đá lớn trăm trượng, đi về phía đại lục Tiên Kiều thạch khổng lồ kia.

- Ngươi hỏi ngày nào có thể gặp lại… Ta đã tìm ngươi ba ngàn năm…

Nam tử áo xanh cất bước đi vào hư vô, tiếng động than nhẹ, từ trong miệng y truyền ra, khi còn quanh quẩn thì trong thanh âm kia có sự phiền muộn nói không nên lời, có sự cô đơn không cách nào diễn tả.

Mạnh Hạo tâm thần chấn động, hắn cảm nhận được trong đầu, nhiều thêm một cái kiếm quyết. Kiếm quyết này là một lạc ấn, Mạnh Hạo không thể minh ngộ, nhưng có thể cảm nhận được, mình có thể vận chuyển, phóng xuất ra tửu khí trong Kim Đan, sau hai lần, ấn ký ấy sẽ tiêu tán. Nhìn nam tử đi xa, Mạnh Hạo lập tức lớn tiếng hô lên.

- Kính xin tiền bối báo cho biết tục danh!

- Hàn Sơn.

Thanh âm từ từ quanh quẩn, kèm theo than nhẹ của trung niên áo xanh, rất xa rời đi, dần dần tiêu tán ở bên trong hư vô.

Mạnh Hạo đứng ở nơi đó, hướng về phía trung niên áo xanh biến mất, ôm quyền cúi đầu thật sâu. Hồi lâu, khi Mạnh Hạo đứng dậy thì dưới chân hắn tảng đá lớn trăm trượng, đã trực tiếp đánh vào bên cạnh đại địa to lớn do Tiên Kiều thạch hình thành này, nháy mắt xé rách bức tường cản trở, xuyên thấu vào, hiện ra ở trước mắt Mạnh Hạo, là một thế giới khổng lồ.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.