Ngã Dục Phong Thiên

Chương 597: Yêu Tiên Cổ Giới

Chương 468

Mấy ngày sau, tại mảnh địa vực phía đông, có một khu vực rất dễ tìm thấy. Khu vực này có một bình đài nhô ra ngoài không theo quy tắc nào, bình đài này có hình dài mảnh, giống như lan tràn vào bên cạnh không gian của mảnh đất này.

Thậm chí nếu đứng trên nơi này có thể nhìn thấy phía dưới là một mảnh tối đen.

Giờ phút này, tại phía cuối bình đài này, có một nữ tử khoanh chân ngồi ở chỗ đó, hình dáng mỹ lệ, vẻ mặt thản nhiên, chính là Triệu U Lan. Nàng đã ở trong này, ngồi đợi hơn một tháng.

Từ một tháng trước, sau khi không hề truy kích Mạnh Hạo, nàng liền đến nơi này, an tĩnh chờ đợi.

Dù cho một tháng đã trôi qua, nàng vẫn chờ đợi, nàng tin tưởng, Mạnh Hạo nhất định sẽ đến. Tuy nói tiếp xúc không lâu, nhưng Mạnh Hạo để lại ấn tượng với nàng cực kỳ mãnh liệt, rất là khắc sâu.

Giờ phút này, Chỉ Hương mở mắt ra, nhìn lên bầu trời, trên mặt lộ ra mỉm cười, nàng nhìn thấy trên bầu trời xa xăm, có một đạo cầu vồng gào thét mà đến.

Tại trong cầu vồng, chính là Mạnh Hạo, một thân áo xanh phất phới, tóc dài phiêu diêu, khiến cho thoạt nhìn, Mạnh Hạo dường như không phải tu sĩ, mà là thư sinh. Chẳng qua gương mặt lạnh lùng kia, còn có hai mắt thỉnh thoảng lóe ra hàn quang, khiến Mạnh Hạo, làm cho người ta cảm giác giống như một thanh kiếm sắc ra khỏi vỏ.

Nàng nhìn thấy Mạnh Hạo, Mạnh Hạo cũng nhìn thấy nàng.

Không thể không nói, Triệu U Lan tuy rằng xinh đẹp, nhưng không xinh đẹp tới mức tuyệt sắc, nhưng lúc này đây, sau khi Chỉ Hương đoạt xá Triệu U Lan thành công, khi tiên thần dần dần dung hợp, lâu ngày khiến cho tướng mạo của Triệu U Lan xuất hiện một ít biến hóa rất nhỏ. Biến hóa này chủ yếu là trên phương diện khí chất, nhưng cũng chính là loại biến hóa này, khiến cho Chỉ Hương lúc này, hiện ra một loại vẻ đẹp tuyệt sắc.

Có thể tưởng tượng được, theo thời gian trôi qua, khi loại vẻ đẹp này càng ngày càng nở rộ, khi Chỉ Hương và thân thể Triệu U Lan hoàn toàn dung hợp, thì sẽ dần dần hiển lộ ra toàn bộ.

Mạnh Hạo liếc nhìn Chỉ Hương một cái. Đối với Triệu U Lan, Mạnh Hạo biết được tu chân giới tàn khốc, Triệu U Lan có ý muốn tìm mình giải cứu, nhưng quan hệ của hai người cũng không có đến cái loại khiến Mạnh Hạo phó thác nguy hiểm sinh tử, tới mức nhất định phải cứu nàng ta, càng không nói tới có gì xúc động.

Ở tu chân giới cá lớn nuốt cá bé.

Mạnh Hạo sẽ không đi quản.

Giờ phút này ánh mắt lướt qua bốn phía, vẻ mặt Mạnh Hạo như thường, cất bước đi ở trên bình đài này. Đến gần bên người Chỉ Hương, người đã đoạt xá Triệu U Lan.

- Ta biết ngươi nhất định sẽ đến.

Chỉ Hương mỉm cười mở miệng, tươi cười mang theo một cỗ hấp dẫn không nói ra được.

- Vì sao như thế xác định.

Vẻ mặt Mạnh Hạo thản nhiên, sau khi đến gần, hắn bình tĩnh mở miệng.

- Bởi vì ngươi cùng ta, đều là một loại người, sẽ bỏ chạy khi bị đuổi giết, sẽ muốn sống khi sinh mệnh bị uy hiếp. Ở trong giãy giụa đoạt tạo hóa, vì bản thân tu hành, có thể xông vào nơi hiểm ác trong thiên địa, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn.

Chỉ Hương mỉm cười, lúc nhìn về phía Mạnh Hạo, trong mắt lộ ra một chút thưởng thức hiếm thấy.

Mạnh Hạo từ chối cho ý kiến.

- Ta biết ngươi cần lượng lớn tiên thổ, nhưng những tu sĩ ở Nam Thiên Tinh của các ngươi đã tới đây, nhiều nhất chỉ ghi chép lại một ít thế giới phụ cận Khư Kiều giới và khoảng mười mấy ngàn thế giới trong Đạp Tiên Kiều. So sánh ra thật sự là quá ít, lấy chín trâu mất một sợi lông cũng không đáng để hình dung.

- Mà qua nhiều năm như vậy, những nơi tu sĩ Tây Mạc đến từ Nam Thiên Tinh, có thể thăm dò đến, cũng chỉ có từng đó, trong đó tiên thổ, cũng không còn thừa lại nhiều, cho nên không đạt được số lượng mà người cần.

- Mà phương pháp duy nhất, chính là nhảy ra khỏi nơi này, không bị giới hạn ở khu vực này, mà là đi tìm chỗ xa hơn, đi đến khu vực mà tu sĩ Nam Thiên Tinh của các ngươi, chưa từng bước vào.

- Ở nơi đó, mới có lượng lớn tiên thổ, thậm chí có khả năng nguyên cả cái đại lục, đều có cấu tạo là tiên thổ.

Chỉ Hương nhẹ giọng mở miệng, thanh âm rất là dễ nghe, giống như chim sơn ca, nhất là lúc nói chuyện, răng nàng trắng tinh, vẻ mặt không quyến rũ, nhưng hai mắt sáng ngời có thần, giống như hồ nước mùa thu nhìn không thấu.

- Lúc những tu sĩ Nam Thiên Tinh tới đây, bọn họ không phải là không muốn thăm dò càng nhiều khu vực, nhưng ở khu vực xa lạ, thường tồn tại rất nhiều nguy hiểm, ngăn cản bước chân của bọn họ. Đồng thời bọn họ cũng không biết con đường chính xác ở nơi nào.

Chỉ Hương khẽ mỉm cười, khi nhìn Mạnh Hạo đang lắng nghe, nàng vén lên tóc đen bỗng chốc bị gió thổi bay, có một đám làm che mất khuôn mặt, như vậy khiến cho nàng tăng thêm càng nhiều quyến rũ.

Mạnh Hạo nhìn lướt qua, không nói gì.

- Con đường chính xác, không phải là chỉ lấy cự thạch trôi nổi vượt qua hư vô, mà là phải ở bên trong hư vô, ở nơi nào đó không cố định thời gian, không cố định địa điểm, sau đó triển khai phương pháp đặc thù, tìm ra biến hóa của cự thạch, thì mới có khả năng đi tới tân thế giới.

- Hơn nữa thường thường cần phải thay đổi mấy lần, loại phương pháp này không phải là phương pháp mà tu sĩ Tây Mạc từ Nam Thiên Tinh có thể nắm giữ được. Mà ta, vừa mới biết được một con đường, tuy rằng không thể đi đến chỗ sâu nhất của Đạp Tiên Kiều, nhưng có thể đi vào hơn hai mươi ngàn thế giới.

- Đây chính là thành ý thứ hai của ta, cũng có thể chứng minh ta không để ý ngươi đạt được con yêu linh kia. Ta hi vọng ngươi có thể giúp ta, đạt được con thứ hai!

- Mà ta sẽ dẫn ngươi đi đến chỗ sâu của Đạp Tiên Kiều, để ngươi bước vào nơi đó, đạt được đầy đủ tiên thổ.

Chỉ Hương ngóng nhìn Mạnh Hạo, ánh mắt của nàng rất chân thành, dường như lần hợp tác này, giống như lời của nàng, không giống với lúc trước.

Mạnh Hạo khẽ mỉm cười, hắn làm sao có thể bởi vậy liền đi tín nhiệm yêu nữ Chỉ Hương này, trong giới tu sĩ, rất khó tồn tại sự tín nhiệm đối phương, đa số đều là hợp tác cùng có lợi mà thôi.

- Yêu linh đối với ngươi có tác dụng gì?

Mạnh Hạo bỗng nhiên mở miệng.

Chỉ Hương chần chờ một chút, sau khi nhìn qua Mạnh Hạo, giống như làm ra quyết đoán nào đó dưới đáy lòng.

- Lần hợp tác này, là dựa trên biểu hiện thành ý giữa chúng ta, nếu hợp tác chấm dứt vui vẻ, như vậy chúng ta có thể tiến hành hợp tác lần thứ hai… Ta có thể lại biểu lộ thành ý trước.

- Ta sẽ nói cho ngươi biết tác dụng của yêu linh…

- Yêu linh, chỉ có một tác dụng, đó chính là cái chìa khóa để bước vào Yêu Tiên cổ giới. Chỉ có đầy đủ yêu linh, mới có thể bước vào Yêu Tiên cổ giới mở ra sau hai trăm năm nữa, cũng lần nữa đạt được tư cách tiến vào Khư Kiều giới.

- Do đó ở trong này, bước vào trong Khư Kiều giới, tạo hóa chân chính, chính là Yêu Tiên cổ giới!

- Yêu Tiên cổ giới…

Mạnh Hạo hơi suy nghĩ một chút, lời nói này có độ tin cậy rất cao, cũng giải thích được vì sao Thiên Đình liên minh ở Mặc Thổ lại cần yêu linh.

- Đạp Tiên Kiều, là do Yêu Tiên Cổ Tông năm xưa sáng tạo ra, làm như vậy là để hướng dẫn một mạch con cháu của bọn họ trong bốn tinh cầu biện pháp tu thành Tiên. Nhưng một trận chiến cuối cùng với Quý gia tại đây, đã khiến cầu này đã sụp đổ. Yêu Tiên Cổ Tông triển khai trận pháp thông thiên, hi sinh tất cả cơ hội sống, đổi lấy cơ hội ngàn năm có một lần tái hiện Đạp Tiên Kiều, đồng thời làm cho Yêu Tiên cổ giới bảo tồn đầy đủ… Từ trận chiến ấy trở về sau, tu sĩ còn sót lại, trải qua thời gian, đã tổ chức và thành lập Yêu Tiên Tông mới.

- Mà ta, chính là đệ tử của Yêu Tiên Tông.

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, vẻ mặt biến đổi.

- Yêu Tiên cổ giới, khi hiến tế đã lưu lại nguyền rủa. Tất cả tu sĩ đụng chạm đến vật trong Yêu Tiên cổ giới, sẽ bị chết, mà ngươi… Đã hủy đi một chỗ trung tâm của hạ tam giới. Nhưng nguyền rủa lại không có tác dụng, đây là cơ sở để chúng ta hợp tác.

- Cũng chính là nguyền rủa này, khiến cho Quý gia cũng phải kiêng kị, mặc cho Đạp Tiên Kiều ngàn năm lại mở một lần, không để ý tới nó.

Chỉ Hương nhẹ giọng mở miệng, sau khi nói xong, nhìn Mạnh Hạo.

- Ngàn năm một lần mở, hiện giờ vô số năm tháng đã qua, không biết nó đã mở ra bao nhiêu lần.

Mạnh Hạo trầm mặc một lát, thản nhiên mở miệng.

- Yêu Tiên cổ giới thật là ngàn năm mới mở ra một lần. Cầm yêu linh có thể đi vào, nhưng ba mươi ngàn năm mới sinh ra một lần yêu linh, cho nên lúc này đây… Nói một cách chính xác, chỉ mới là lần thứ ba mà thôi.

Chỉ Hương chậm rãi nói.

- Mà yêu linh, cũng không phải là chỉ có Đạp Tiên Kiều mới có, ở bên ngoài cũng có khả năng sinh ra. Bất kỳ một cái di tích nào của của Yêu Tiên Cổ Tông năm đó, cũng đều có thể xuất hiện yêu linh.

- Cho nên… Hai trăm năm sau trong Yêu Tiên cổ giới, người tiến đến không phải là ít, sợ là trong bốn đại tinh cầu đều sẽ có người tới, thậm chí là ngay cả lượng lớn ẩn tông ở trong Đệ Cửu Sơn Hải này, cũng đều sẽ xuất hiện.

- Dù sao, Yêu Tiên Cổ Tông của năm đó… Mới là tông môn đệ nhất chân chính của Đệ Cửu Sơn Hải, bởi vì trong đó mới có chủ nhân của Đệ Cửu Sơn Hải! Mà Quý gia, cũng chỉ từng là thủ hạ dưới trướng của những người này mà thôi. Do người đứng đầu Đệ Cửu Sơn Hải mất tích, Lý gia mới dám thêm chữ ‘Thiên’, trở thành Quý gia chiếm núi, chiếm bổn nguyên, sáng tạo ra Phong Tiên đài, tại Đệ Cửu Sơn Hải, ra lệnh cho tất cả người tu hành, hoặc là trở thành Tiên của Quý gia, đi lên con đường của Quý gia. Còn nếu như đi lên con đường tu tiên của riêng mình, lại là nghịch Tiên.

- Những thứ này đối với ngươi rất xa xôi, ngươi chỉ cần biết như vậy là được, nếu như cuộc đời của ngươi có cơ hội thành công làm Tiên, tới lúc đó, mới là khoảnh khắc mà ngươi cần làm ra lựa chọn.

- Mà theo cái nhìn của ta, những vị Tiên trong tinh không này, sớm muộn gì cũng có thêm ngươi!

Chỉ Hương bình tĩnh nói.

Mạnh Hạo tâm thần chấn động, trầm mặc cẩn thận suy tư lời nói của đối phương, tin cũng được, không tin cũng không sao, nếu Mạnh Hạo đã lựa chọn tiến đến, thì đã nghĩ tới rất nhiều. Một lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn hướng Chỉ Hương.

- Khi nào xuất phát.

Hai mắt Chỉ Hương lộ ra tia sắc bén sáng ngời, nàng phát hiện mình đối với Mạnh Hạo, càng ngày càng thưởng thức hơn. Quyết đoán như thế, không ướt át bẩn thỉu, có thể làm được điểm này đấy, trừ phi là kẻ ngu dốt, hoặc là người bị chính mình mị hoặc, bằng không… Cũng chỉ có người đối với chính mình cực kỳ tự tin, mới có thể quyết đoán như thế.

- Hắn không sợ đây là âm mưu quỷ kế sao, ta chính là Tiên… Như vậy cũng tốt, lần này, ta cũng thật sự không có tính toán lại giấu giếm điều gì đối với hắn, liền chân chính hợp tác một lần, cũng tốt!

Chỉ Hương thầm nghĩ trong lòng, mỉm cười đứng lên.

- Ban đầu ta vốn chuẩn bị đợi ngươi ba ngày nữa, nếu như ngươi không đến, ta sẽ bước đi.

- Còn có ba ngày sao, được rồi.

Mạnh Hạo liếc nhìn Chỉ Hương một cái, đi qua một bên khoanh chân ngồi xuống, không lên tiếng nữa.

Thời gian nhoáng một cái, ba ngày đã qua, trên bầu trời xa xăm, có một đạo sao băng gào thét mà đến. Đó là một hòn đá lớn khoảng ba trăm mét, tốc độ cực nhanh, bay thẳng đến nơi đây.

- Chính là hòn đá này!

Tại khoảnh khắc hòn đá này ầm ầm mà đến, thân mình Chỉ Hương bỗng nhiên lóe lên, trực tiếp hiện ra trên hòn đá, gần như ở lúc nàng xuất hiện, bóng dáng của Mạnh Hạo cũng đồng thời thuấn di mà đến.

Hai người đứng trên hòn đá này, nhìn thoáng qua đối phương, ngay sau đó hòn đá mang theo hai người bọn hắn, trực tiếp đánh vào hư vô bên cạnh, xé mở một lỗ hổng, thâm nhập vào trong đó.

Ở bên trong hư vô tối đen mênh mông, một nam một nữ, đạp thạch đi xa.

Cùng lúc đó, tại bên trong hư vô tối đen này, trước mặt Mạnh Hạo và Chỉ Hương, có một người mặc áo xanh trong hư không, lưng đeo một thanh kiếm lớn. Tu sĩ trung niên trong tay cầm bầu rượu, mang theo sự cô đơn và hiu quạnh, vừa uống rượu, vừa cất bước đi về phía trước.

- Ngươi hỏi khi nào có thể gặp lại, ta đã tìm ngươi ba ngàn năm… Ngươi ở đâu? Ba mươi ngàn thế giới, chúng sinh kiều nô, ta đã tìm ngươi hơn hai mươi ngàn cái thế giới, đã tìm vô số kiều nô, không có ngươi, ngươi… Ở đâu?

- Tuyết, ta đáp ứng ngươi, nhất định phải đem ngươi mang đi, bất kể ai ngăn cản, cho dù ta phải tan xương nát thịt, cho dù cả thân xác và linh hồn ta đều bị hủy diệt, ta cũng muốn… Mang ngươi đi!!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.