Chương 471
Giọng nói vang vọng trong hư vô, đánh vào mấy triệu kiều nô đang xông tới, nhưng lại không khiến bọn họ tổn thương một chút nào, mà đàn hồi, hóa thành vô số tiếng vọng. Khiến cho khoảnh khắc này, giọng nói của một mình Hàn Sơn, lại như có chục triệu người đáp lại.
Khí thế, chỉ vì một câu nói, liền tăng mạnh, hai chữ ‘ngập trời’ đã không thể hình dung. Cảnh tượng này, chỉ có hai chữ ‘anh hào’, mới có thể thể hiện một nửa.
Tâm thần Mạnh Hạo chấn động, hắn nhìn Hàn Sơn, nhìn thấy câu nói này, dậy lên khí thế, cũng nhìn thấy những kiều nô kia, không phải bản thân chúng có thể chống lại lực lượng của Hàn Sơn, mà là… Hàn Sơn không muốn làm bọn họ bị thương.
Nói một cách khác, y sợ ngộ thương!
Ngộ thương phải người y muốn tìm!
Mạnh Hạo nghĩ tới lần đầu gặp Hàn Sơn, ánh mắt y nhìn về phía những kiều nô kia, có tìm kiếm, có buồn phiền, y dường như luôn tìm kiếm cô gái định mệnh của y.
Cô gái kia tên là Tuyết Nhi, là vợ y.
Cuộc tìm kiếm cô độc, kéo dài ba ngàn năm…
Lúc giọng nói của Hàn Sơn vọng lại, tay phải Hàn Sơn đột nhiên giơ lên, trong mắt lóe lên ánh sáng như mặt trời, nhìn về ngọn núi, trảm một cái. Một trảm này ra, hơi rượu lập tức ngập trời.
Mạnh Hạo cũng có Đạp Ca kiếm khí, nhưng so với Hàn Sơn tự mình ra tay, lại như đom đón với trăng rằm.
Hơi rượu khuếch tán, lập tức tràn ngập đất trời, trong hơi rượu, dường như có vô số thân ảnh, những thân ảnh này đều là Hàn Sơn, đều đang uống rượu, thân ảnh càng lúc càng nhiều, đến tận một trăm ngàn!
Một trăm ngàn Hàn Sơn, cùng một lúc phun ra hơi rượu, đồng thời, trong hơi rượu của một trăm ngàn người, lại xuất hiện một màn mờ ảo.
Cảnh tượng như một bức tranh, trong bức tranh là một thế giới, một thế giới hoàn chỉnh, có bầu trời, có mặt đất, có sinh mệnh, tất cả cực kỳ chân thực, giống như nơi đó là thế giới của Hàn Sơn y vậy.
Một kiếm vào lúc này, từ trong tay Hàn Sơn, đột nhiên chém xuống. Thanh kiếm màu xanh kia, trong khoảnh khắc, phát ra kiếm khí ngập trời, kiếm khí khuếch tán, hóa thành một con thanh long gầm thét, xé toạc hư không, ngưng tụ tất cả hơi rượu, hấp thu tất cả mờ ảo trong thế giới của Hàn Sơn, nhanh chóng lao đến ngọn núi, cung điện kia.
Làn sóng dậy lên, đủ để hủy diệt tất cả sinh mệnh, khí thế ngưng tụ, thể hiện thần thông vượt xa tu sĩ bình thường.
Tốc độ nhanh chóng, chỉ khoảnh khắc đã tới gần, nhưng con thanh long kia vẫn gầm thét, như muốn xé toang hư hô, phá nát tất cả.
Một tiếng hừ lạnh, đột nhiên truyền ra từ trong cung điện trên ngọn núi kia. Tiếng hừ vừa ra, cả hư vô lập tức lạnh lẽo đến mức đáng sợ.
Đầu tiên là con thanh long kia, nó dừng lại giữa không trung, thân thể lập tức biến thành màu trắng, tiếp đó, liền hóa thành tượng băng.
Sau đó, cả hư không, trong mắt Mạnh Hạo, xuất hiện một mảng màu trắng, đó là màu trắng của sương, đột nhiên xuất hiện, kết nối cùng với sương của trời đất. Sương này ngưng tụ, từ vô hình trở thành hữu hình, bao phủ cả hư vô, đưa mắt nhìn quanh, không có điểm kết thúc, nơi ánh mắt nhìn thấy, cả hư vô, đã trở thành mặt đất!
Sương thổ đại địa!
Trên mặt đất, xuất hiện sương thổ, loại sương thổ này, không phải băng tuyết, mà là một loại biến dị của đất, ẩn hàm tiên khí, khí tức nồng đậm, vượt xa tiên thổ vô số lần.
- Yêu Đế Sương Thổ!
Chỉ Hương thất thanh, mặt mày tái nhợt, có vẻ không thể tin nổi, lại vô cùng sợ hãi, khiến nàng trong khoảnh khắc này, lập tức lấy ra Tiên Kiều thạch, bóp mạnh một cái.
Nhưng sau khi bóp, sắc mặt nàng càng tái thêm, truyền tống của Tiên Kiều thạch, lại không có chút hiệu quả nào.
Mặt Chỉ Hương cắt không còn giọt máu.
- Yêu Đế Sương Thổ, lão không thể còn sống, lão không phải đã chết trong tay Quý Tổ rồi sao!
- Thi thể của lão, bị Quý Tổ mang đi, chế thành tòa Phong Tiên đài thuộc Nam Thiên Tinh trong bốn tòa Phong Tiên đài của tứ đại tinh cầu.
- Nguyên thần lão bị lấy đi, luyện thành Hàn Sương đăng một trong cửu bảo của Quý gia!
- Tất cả đệ tử, huyết mạch của lão, đều bị Quý gia luyện hóa, biến thành dòng sông lạnh vĩnh viễn không kết băng treo ở trước sơn môn Quý gia!
Sắc mặt Chỉ Hương càng tái đi, thì thào, nhưng trong cơ thể Kỳ Lân thú, giọng nói của nàng, truyền đi còn xa hơn trong màn sương, khiến Mạnh Hạo ở không quá xa mơ hồ nghe được.
Cùng lúc đó, trong cung điện trên ngọn núi, truyền ra một giọng nói, trong chớp mắt đó hư vô trở thành mặt đất băng sương, những kiều nô xung quanh, vẻ mặt không còn sự mờ mịt, mà hóa thành dữ tợn, lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, lộ ra sát cơ điên cuồng.
- Vào Yêu Tiên giới của ta, sinh tử không do trời, một thân vĩnh hằng mệnh, sao phải đi tìm duyên.
Lúc giọng nói lạnh lẽo truyền ra, chữ cuối cùng như đi kèm một tiếng thở dài.
Tiếp đó, tất cả kiều nô xung quanh, giống như phát cuồng lao về phía Hàn Sơn, con cự thú Kỳ Lân mà Mạnh Hạo và Chỉ Hương đang ngồi, cùng gầm thét, mấy chục con cự thú các loại xung quanh cũng lao về phía Hàn Sơn.
Hàn Sơn im lặng, cười thảm, nụ cười có phần thê lương, cuối cùng biến thành thanh âm duy nhất giữa trời đất.
- Một khi vào Yêu Tiên giới thì cắt đứt duyên phàm… Ta không tin!
Hàn Sơn cầm bầu rượu lên, uống một ngụm, quay người, lao thẳng về phía ngọn núi, thanh kiếm trong tay lại chém xuống.
Nhát chém này, kinh thiên động địa, xé ra một vết rách hư vô khổng lồ, hóa thành kiếm mang lao thẳng về phía ngọn núi. Nhưng vừa tới gần, kiếm mang lập tức từ vô hình hóa hữu hình, biến thành màu trắng, cuối cùng va chạm, tan vỡ giống như con thanh long kia.
Cũng chính lúc này, các kiều nô gào thét đến, mấy triệu người lao thẳng về phía Hàn Sơn, mắt Hàn Sơn đỏ ngầu, quay mạnh người, tay phải vung tới. Một luồng gió lập tức thổi mùi rượu tới, thổi bay các kiều nô xung quanh.
- Ta không muốn làm các ngươi bị thương, ta chỉ muốn dẫn thê tử của ta đi… Các ngươi, đừng ép ta!
Hàn Sơn quay người, lại một kiếm nữa, thân mình lơ lửng, kiếm khí như cầu vồng, lần này, y chém một loạt chín kiếm.
Kiếm thứ nhất, kiếm khí ngàn trượng!
Kiếm thứ hai, kiếm khí vạn trượng!
Đến kiếm thứ chín, kiếm khí không có giới hạn, xuyên qua cả thế giới hư vô, chín đạo kiếm khí, lập tức dung hợp lại, hóa thành một thanh kiếm hồn màu xanh, chém về phía ngọn núi.
Kiếm hồn tới gần, không ngừng biến thành màu trắng, tiếng va chạm liên tục, trên thân kiếm hồn, không ngừng có băng sương tan vỡ, cho đến khi kiếm này mất đi tám đạo kiếm khí, đạo kiếm khí cuối cùng, đã chém lên cung điện này.
Tiếng nổ ngập trời, cả ngọn núi chấn động mãnh liệt, cung điện gấp khúc, một ngón trỏ từ cánh tay già nua chỉ ra từ sâu trong cung điện, ầm một tiếng, kiếm khí tan vỡ.
Hàn Sơn phun máu tươi, ngẩng đầu, vẻ mặt dữ tợn, hướng về phía cung điện gầm thét.
- Giao nàng cho ta!
Mạnh Hạo chấn động tâm thần, hít thở gấp gáp, hắn ngây ngốc nhìn cảnh tượng bên ngoài, tất cả mọi chuyện, đã vượt xa những gì tu sĩ Kết Đan như hắn có thể hiểu được.
Cho dù là Chỉ Hương, lúc này cũng như ve sầu mùa đông, vô cùng cẩn thận, càng hiểu rõ, nàng càng cảm thấy kinh khủng, sợ hãi, da đầu tê dại.
- Kiếm Tiên Hàn Sơn, trong vòng mấy ngàn năm gần đây, là một đời đại năng quật khởi của Đệ Cửu Sơn Hải… Mà lão giả kia… Lão… Bộ dạng của lão, lại giống hệt như hình dạng Yêu Đế Sương Thổ treo trong từ đường nội tổ của tông môn.
Đánh tan kiếm khí, là một lão giả, thân mặc đồ trắng, tiên phong đạo cốt, đứng ở ngoài cung điện, vẻ mặt lạnh lẽo, đôi mắt có đốm lửa, dửng dưng nhìn Hàn Sơn.
- Lão phu có thể cho ngươi một cơ hội, trong vòng trăm nhịp thở, nếu ngươi có thể giết sạch kiều nô ở nơi này, lão phu sẽ để thê tử ngươi xuất hiện, gặp ngươi một lần.
- Ta có thể đảm bảo một điểm, kiều nô ngoài núi, không có thê tử của ngươi.
Hàn Sơn nhìn chằm chằm lão giả, lúc này kiều nô xung quanh y lại lao tới, vẻ mặt điên cuồng, như muốn nuốt sống Hàn Sơn. Những kiều nô này tới gần, khi kiều nô đi đầu tiên lao tới, trong nháy mắt chạm vào Hàn Sơn.
- Cút ra cho ta!
Hàn Sơn sát cơ ngập trời, kiếm trong tay lập tức quét ra phía sau, kiếm như cầu vồng, mùi rượu ngập trời, nơi nào đi qua, lập tức có mấy ngàn kiều nô chết ngay tức khắc.
Không còn khống chế sát ý, Hàn Sơn điên cuồng, dằn vặt trong lòng, giày vò ba ngàn năm khiến y phát cuồng, quay người lao vào trong đám kiều nô.
- Một, hai, ba…
Bên cạnh lão giả, không biết từ lúc nào đã có thêm một đồng tử, đồng tử này mỉm cười, đứng ở bên cạnh đọc.
Tiếng nổ vang vọng, Hàn Sơn điên cuồng chém giết, y như mất đi lý trí, nơi nào đi qua, một người một kiếm, chém giết tất cả kiều nô.
Kiếm khí ngập trời, một con mãng xà khổng lồ, bị một kiếm chém đôi, sương khí tan vỡ, tản ra vô tận.
Nhưng mấy triệu kiều nô, cho dù Hàn Sơn chém giết như thế nào, cũng rất khó hoàn thành trong trăm nhịp thở, số lượng còn rất nhiều, mà đồng tử đã đếm đến ba mươi bảy.
Hàn Sơn ngẩng đầu gào lên thê lương, tay phải đưa lên, bầu rượu trong tay bay ra, rượu bay ra ngoài, giữa không trung đột nhiên hóa thành những thanh phi kiếm, dường như trong bầu rượu không phải là rượu, mà là kiếm.
Kiếm có đến một trăm ngàn, sau mỗi thanh kiếm, đều biến ra một bóng người, giống y hệt như Hàn Sơn, những Hàn Sơn này đưa tay nắm chắc phi kiếm, đôi mắt đều hiện lên vẻ điên cuồng, lập tức tản ra, một trăm ngàn người đi giết mấy triệu kiều nô.
Tiếng nổ liên hồi, kiều nô chết hàng loạt, từng con cự thú bị chém tan, ngay cả kỳ lân của Mạnh Hạo và Chỉ Hương, cũng bị một phân thân của Hàn Sơn, lập tức giết chết. Lúc đó, Mạnh Hạo mới tự mình cảm nhận được kiếm khí đáng sợ đó.
Kiếm khí này lập tức chém kỳ lân làm đôi, tiếng nổ liên tục, Mạnh Hạo phun máu, nhìn kiếm khí đang bắn tới, bản thân hắn mất đi sức chống đỡ. Nhưng ngay khi kiếm khí chạm tới, lại dừng hẳn lại, sau khi dừng lại trước người Mạnh Hạo, liền tan biến.
Mạnh Hạo sắc mặt tái nhợt, kiếm khí tuy tan đi, nhưng hàn băng vô tận xung quanh, trong khoảnh khắc này, lại bao bọc lấy hắn.
Mạnh Hạo không thể khống chế thân thể, rơi thẳng xuống sương thổ đại địa phía dưới, thân thể liền bị hàn băng vùi lấp.
Nguy cơ tử vong bao trùm, Mạnh Hạo không kịp nghĩ nhiều, Bất Diệt hỏa trong cơ thể bùng lên, hỏa đồ đằng biến đổi, thiêu đốt mộc đồ đằng, thu lấy hỏa càng mạnh mẽ.
Nhưng ngay khi Bất Diệt hỏa của Mạnh Hạo bùng cháy, lốc xoáy thổ đồ đằng trên tay phải Mạnh Hạo lại xoay chuyển, hấp thu sương thổ từ trong băng sương xung quanh.
Cảnh tượng này khiến Mạnh Hạo vô cùng kinh hãi.






