Ngã Dục Phong Thiên

Chương 606: Luân

Chương 477

Sự xuất hiện của Mạnh Hạo trong khoảnh khắc lọt vào mắt tất cả mọi người trên sơn phong, khoảnh khắc khi nhìn thấy Mạnh Hạo, thân thể tộc công Ô Binh bộ run lên, vẻ mặt kích động.

Những cường giả bên cạnh ông cũng vậy, sự xuất hiện của Mạnh Hạo, đối với bọn họ mà nói, giống như là đã có được hi vọng.

Những người tinh anh đều như thế, thì càng không cần phải nói đến những tộc nhân bình thường khác của Ô Thần ngũ bộ nữa. Khoảnh khắc khi nhìn thấy Mạnh Hạo, lòng tuyệt vọng của bọn họ trực tiếp bị kích động và hưng phấn thay thế hoàn toàn.

- Thánh Tổ!

- Thánh Tổ đại nhân đã trở lại!!

- Thánh Tổ đại nhân, cung nghênh Thánh Tổ đại nhân trở về!!

Thanh âm của một ngàn người như muốn phát tiết áp lực trong cơ thể vậy, lớn tiếng gào rú, truyền khắp thiên địa, giống như chục ngàn người rít gào. Hơn nữa ở trên bầu trời, Đại Mao cùng với tất cả yêu đàn, sau khi nhìn thấy Mạnh Hạo đã về, cả đám lập tức phấn chấn tinh thần, ngửa mặt lên trời gào rú.

Bầy yêu gào rú, mọi người rít gào, còn có mầm đằng điều kia giờ phút này cũng đang run rẩy, giống như phát ra sức sống mới, hình thành khí thế, như là thức tỉnh ý chí nào đó, long trời lở đất.

Sắc mặt Nhất Trần Tử nháy mắt trắng bệch, gã ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo, giờ phút này trong óc chỉ còn tiếng vù vù, thân thể trong tiếng gào thét theo bản năng lui về phía sau. Nhưng gã lại không có lưu ý đến Anh Vũ đang mang vẻ mặt khinh thường gào thét mà đến, trực tiếp đâm xuyên qua cái mông của gã.

Tiếng kêu thê lương thảm thiết bỗng truyền ra từ miệng Nhất Trần Tử. Đau… Cái loại đau nhức này, cả đời này gã chưa từng phải chịu đựng qua, không cách nào hình dung, khắc cốt ghi tâm… Hơn nữa ở trong đau đớn này, còn có một loại cảm giác nhục nhã thật lớn, khiến Nhất Trần Tử lập tức ngửa mặt lên trời rống to.

Nhưng tiếng hô của gã vừa mới truyền ra, Anh Vũ lại lần nữa hưng trí bừng bừng vọt tới. Nhất Trần Tử bị hù, thân thể mạnh mẽ hóa thành khói nhẹ, muốn nhanh chóng bỏ chạy.

Đáy lòng gã đối với việc đến đây thật sự là hối hận. Loại hối hận này đã không thể dùng ngôn ngữ để diễn ra, cắm rễ thật sâu trong lòng Nhất Trần Tử. Gã có thế nào cũng chẳng thể nghĩ tới, cái bộ lạc nho nhỏ ở đây, vậy mà lại… Tàng long ngọa hổ!

- Chết tiệt, chết tiệt… ở đây có đằng điều đáng ghét như thế, có yêu đàn đông như vậy, còn có con chim biến thái kia, lại có cả Thiên Phương thú kinh nhân. Quá phận nhất ở đây, chính là lại gặp phải cái tên Huyết Diện lão tổ kia!

Lòng Nhất Trần Tử tràn đầy bi ai, thậm chí có loại kích động muốn khóc, gã đã quyết định, lúc này phải bỏ chạy, cuộc đời này, tuyệt sẽ không bao giờ bước vào bắc bộ Tây Mạc nửa bước nào nữa.

Nhưng ngay khi thân thể gã hóa thành khói nhẹ muốn bỏ chạy, Mạnh Hạo vung tay phải lên, một cỗ hàn phong lập tức gào thét mà qua. Bên trong đó ẩn chứa lực lượng sương thổ, phút chốc đã khiến cho làn khói nhẹ mà Nhất Trần Tử hóa thành trực tiếp đọng lại giữa không trung.

Khiến cho thân ảnh của gã, bị trực tiếp bức ra, trên mặt Nhất Trần Tử lộ ra vẻ hoảng sợ, gã không thể tin. Chỉ là thời gian ngắn như vậy, đối phương lại đã cường đại đến trình độ như vậy, còn có thể phá bỏ độn pháp của mình.

Gần như ở khoảnh khắc thân ảnh của gã bị bức ra, Mạnh Hạo vẻ mặt âm hàn, hai mắt lộ ra sát khí ác nghiệt, nháy mắt liền cất bước mà đến, tay phải nâng lên, một quyền đánh thẳng lên trên ngực Nhất Trần Tử.

Nhất Trần Tử căn bản là không thể né tránh, phun ra máu tươi, ngực truyền ra tiếng nứt xương, kêu lên thê lương thảm thiết, thân thể nhanh chóng bay ngược ra.

- Hắn sao lại mạnh như vậy!!

Nhất Trần Tử hồn bay phách lạc, trong khi đầu óc vù vù, thì âm thanh lạnh như băng của Mạnh Hạo đã truyền vào trong tai gã.

- Dám đoạt đồ của Mạnh mỗ, ngày đó để ngươi chạy thoát, hôm nay xem ngươi trốn thế nào.

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, thân thể tới gần, tay phải lại hạ xuống một quyền.

Ầm một tiếng, Nhất Trần Tử máu tươi phun ra, sắc mặt tái nhợt, lời nói đều nói không nên lời, nắm tay của Mạnh Hạo, chẳng những đả thương thân thể này, mà còn gây tổn thương cho Nguyên Thần của gã. Thậm chí ngay cả đồ đằng của gã cũng gần như muốn sụp đổ.

Thời điểm nguy cơ, Nhất Trần Tử phát ra gào rú bén nhọn, linh thức gã bỗng nhiên tản ra, trong cơ thể tà pháp vận chuyển, mi tâm rõ ràng xuất hiện một vòng hắc nguyệt. Hắc nguyệt này vừa mới hiển lộ, ngay lập tức ngưng tụ tất cả linh thức của Nhất Trần Tử vào trong hắc nguyệt ở mi tâm, khiến cho hắc nguyệt này trong lúc xoay tròn, lại cũng hiện lên ảnh ngược của hắc nguyệt này trên mi tâm Mạnh Hạo.

- Thức Sát!

Nhất Trần Tử lại phun ra máu tươi, thê lương mở miệng.

Gần như khoảnh khắc khi gã mở miệng, đạo hắc nguyệt trên mi tâm Mạnh Hạo này, lập tức sụp đổ nổ bung, một luồng sức mạnh mãnh liệt trực tiếp dũng mãnh tiến vào trong óc Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, cỗ lực lượng này rất là linh hoạt, sắc bén, hiển nhiên là đòn sát thủ của Nhất Trần Tử, nếu đổi lại là Mạnh Hạo trước kia, khi chưa ngưng tụ ra được thổ đồ đằng, thì lúc này đầu óc chắc chắn đã chấn động ầm ầm rồi.

Nhưng hiện tại, chỉ là khoảnh khắc, hắn liền khôi phục như thường, linh thức của hắn, nếu so với Nhất Trần Tử thì hùng mạnh hơn nhiều lắm, tứ hành trong ngũ hành chỉ cần vận chuyển một cái liền hóa giải trong chớp mắt.

Một quyền nữa lại rơi xuống, trong tiếng rền vang, nửa người trên của Nhất Trần Tử lập tức sụp đổ nổ bung, máu thịt mơ hồ, Nguyên Thần của gã mang theo kinh hoàng và hoảng sợ, cùng hắc nguyệt vờn quanh bên ngoài bảo hộ thân thể, nhanh chóng bay ra.

- Hắn làm sao mà lại mạnh mẽ như vậy chứ, sao hắn lại có thể mạnh mẽ như vậy chứ! Chết tiệt, chẳng lẽ hắn ở Khư Kiều giới đạt được tạo hóa gì sao!!

Nguyên Anh của Nhất Trần Tử hoảng sợ tới cực hạn, nhanh chóng rút lui, còn Mạnh Hạo đã chộp lấy túi trữ vật trên thi thể của Nhất Trần Tử.

Gần như ngay trong nháy mắt khi Nguyên Anh của Nhất Trần Tử từ trong thân thể chạy ra, nhanh chóng lui về phía sau, thì Thiên Phương thú đã gào thét mà đến, tiếng nổ vang quanh quẩn, trực tiếp va chạm. Nguyên Anh của Nhất Trần Tử kêu càng thêm thảm thiết thê lương, phun ra một ngụm khí tức Nguyên Anh bản mạng, Nguyên Anh lập tức mơ hồ, cực kỳ suy yếu, hắc nguyệt bên ngoài thân thể nháy mắt sụp đổ, còn có hơn mười kiện pháp bảo phòng hộ mà gã nhanh chóng lấy ra cũng dập nát toàn bộ.

- Đê tiện, các ngươi quá hèn hạ, ta muốn cầu đơn độc quyết đấu!!

Nhất Trần Tử mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, ba phương hướng ở chung quanh gã, có Thiên Phương, có Anh Vũ, còn có Mạnh Hạo mang theo sát khí mà đến.

- Đơn độc quyết đấu cái em gái ngươi! Ngũ gia ngươi từ khi xuất đạo đến nay, cho tới bây giờ đều là lấy nhiều thắng ít, ai đơn độc quyết đấu với ngươi chứ, em gái ngươi ý. Ngươi sao lại có thể khờ dại như vậy chứ.

Anh Vũ hét lên một tiếng, lại phóng đi, Thiên Phương thú rít gào, lại một lần va chạm. Mà Mạnh Hạo lại không có ra tay, chỉ có điều mỗi lần Nguyên Anh của Nhất Trần Tử muốn chạy trốn, đều điểm qua một chỉ, sương gió gào thét, đóng băng ngăn cản.

Lúc này Bì Đống cũng nổi hứng, phịch một tiếng biến hóa ra, sau đó lập tức rống to.

- Đừng giết gã! Để lão phu độ hóa gã! Gã tà ác như thế đúng là mục tiêu độ hóa rất có tính khiêu chiến mà lão phu tìm được trong vô số năm qua.

Hai mắt Bì Đống sáng lên, thanh âm cũng mang theo sự kích động.

- Ngươi tên là gì? Không phải sợ, đến đến, nói cho Tam gia ngươi tên là gì?

Tiếng nổ vang quanh quẩn, Thiên Phương thú lại đánh tới, Nguyên Anh của Nhất Trần Tử lại bị thương, phun ra khí tức bản mệnh, Nguyên Anh càng trở nên suy yếu, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan. Trong mắt gã lộ ra vẻ tuyệt vọng, phát ra kêu gào thê lương thảm thiết, thân thể trong khoảnh khắc muốn thuấn di, nhưng gần như đồng thời khi gã thuấn di, hư vô bốn phía lại lập tức đóng băng, thuấn di của gã bị trực tiếp ngăn cản, ngay sau đó, Anh Vũ lại xuyên thấu mà đến.

Tiếng kêu gào càng thêm thê lương thảm thiết, long trời lở đất truyền ra, cho dù là người của Ô Thần ngũ bộ, nhìn thấy mà cũng ghê người.

- Buông tha cho ta, ta sai rồi, tha cho ta một lần…

Oanh!

Thiên Phương thú mang theo trêu đùa, va chạm tới.

- Cho ta một cơ hội, ta… A…

Anh Vũ khí phách hiên ngang, xuyên thấu mà qua.

- Ta…

- Ngươi tên là gì? A, ngươi không trả lời, ngươi xem thường ta, ngươi khinh thường ta. Ngươi ngươi ngươi… ngươi thật là tà ác, ngươi rất không đạo đức rồi, ta muốn độ hóa ngươi, độ hóa ngươi. Ngươi vì sao không nói chuyện với ta…

Bì Đống dông dài nói đâu đâu, ở trước mặt Nguyên Anh của Nhất Trần Tử, chợt bùng nổ.

Cũng chỉ là thời gian hơn mười hơi thở, Nguyên Anh của Nhất Trần Tử trong tiếng gào thê thảm không ngừng, trong tuyệt vọng tận cùng, bị Anh Vũ cùng ái phi của nó, còn có Bì Đống, tra tấn gần như sụp đổ.

Cho đến cuối cùng, Nhất Trần Tử phát cuồng rống to, trực tiếp lựa chọn tự bạo, nhưng khoảnh khắc khi gã tự bạo, Thiên Phương thú mạnh mẽ mở to miệng, trực tiếp nuốt một phát. Tiếng nổ vang rền rĩ quanh quẩn, lúc này Thiên Phương thú mới lại mở to miệng, phun ra một đám sương mù.

Cứ như vậy, cả thân xác và linh hồn Nhất Trần Tử đều bị hủy diệt, gã không phải là bị Mạnh Hạo trảm, mà là bị Anh Vũ, Bì Đống cùng Thiên Phương thú, sống sờ sờ đùa chết.

- À? Chết mất rồi à?

Anh Vũ có chút cảm thấy đáng tiếc.

- Ôi, cứ như vậy mà chết sao, ta còn chưa có độ hóa gã.

Bì Đống mặt mày nhăn nhó, liên tục thở dài.

Thiên Phương thú vẻ mặt cổ quái, nhìn nhìn Anh Vũ, lại nhìn Bì Đống một chút, không nói gì.

Mạnh Hạo xoay người, ở bên trong bầy yêu vờn quanh bốn phía, đi về phía sơn phong, tay phải vung lên, sức sống đến từ mộc đồ đằng, lập tức khuếch tán ra, dung nhập vào bên trong bầy yêu ở xung quanh, đưa vào trong cơ thể mầm đằng điều.

Khiến cho chúng nó khôi phục một chút, đồng thời, Mạnh Hạo lại lấy ra không ít đan dược, một mặt là để yêu đàn chữa thương, mặt khác là khi sinh cơ của hắn dũng mãnh chảy xuống, những tộc nhân đang suy yếu của Ô Thần ngũ bộ cũng đều phấn chấn toàn bộ đứng lên.

- Bái kiến Thánh Tổ đại nhân!

Hơn một ngàn tộc nhân, đồng loạt hướng về phía Mạnh Hạo quỳ lạy, mà ngay cả tộc công của Ô Binh bộ cũng cung kính quỳ lạy. Sau đó, bọn họ ngẩng đầu, trong mắt một đoàn người mang theo kỳ vọng. Bọn họ đều biết mục đích của Mạnh Hạo khi đi Khư Kiều giới lần này, giờ phút này, mọi người đều mang theo khẩn trương, nhìn về phía Mạnh Hạo.

- Ta mang về hi vọng, chúng ta di chuyển… Đi Mặc Thổ!

Mạnh Hạo nhìn những tộc nhân của Ô Thần ngũ bộ ở trước mặt, hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng. Nháy mắt khi thanh âm hắn truyền ra, thân thể tất cả tộc nhân của Ô Thần ngũ bộ lập tức run rẩy, có người trực tiếp rơi nước mắt, tiếng hoan hô, truyền ra từ tận đáy lòng bọn họ.

Mấy ngày sau, một hồi di chuyển vì sinh tồn của Ô Thần ngũ bộ, cứ thế triển khai.

Mưa tím giáng xuống, tuyệt diệt sinh cơ, truyền tống trận mất đi hiệu lực, hơn nữa linh khí loãng, khiến cho Ô Thần ngũ bộ, chỉ có thể đi bộ, không thể rong ruổi bên trên bầu trời.

Hơn nữa trong bộ lạc, còn có một số tộc nhân bình thường, không có tu vi, điều này khiến cho tốc độ di chuyển, rất khó tăng nhanh.

Từ bắc bộ Tây Mạc đến nam bộ Mặc Thổ, nếu là bay, tu sĩ cần thời gian vài năm, nhưng nếu như là đi bộ… Thì phải cần đến cả ngàn năm. Thời gian không kịp, cho nên, phương pháp duy nhất… Chính là đoạt được phi hành khí có thể chịu tải được cả ngàn người.

Lấy linh thạch dẫn động, không cần linh lực thiên địa, chỉ có phi hành khí lớn như vậy mới có thể khiến chuyến di chuyển này biến thành sự thật.

Lúc gần đi, Mạnh Hạo quay đầu lại, nhìn thoáng qua phiến sơn mạch này. Sau khi trở về, hắn không nhìn thấy Hắc Bức kia nữa, từ chỗ Cổ Lạp, Mạnh Hạo cũng đã biết được, Hắc Bức kia vào thời điểm một tháng sau khi chính mình đi Khư Kiều giới, thì đột nhiên mất tích, chẳng biết đi đâu.

- Không có lệnh của ta, ngươi cho dù là chạy trốn, ta cũng có thể tìm được ngươi.

Mạnh Hạo nhìn về phía thâm sơn, ánh mắt chợt lóe, rồi xoay người, mang theo Ô Thần ngũ bộ, đi về phía xa xa.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.