Chương 480
Vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn bình tĩnh như trước, trước mặt hắn là gần chục ngàn tu sĩ, mấy chục ngàn yêu đàn, phía sau hắn là quả cầu do Kinh Thứ bao phủ tạo thành, bên trong quả cầu kia có hai ngàn người của Ô Thần ngũ bộ.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, tay phải nâng lên hướng về mặt đất nhấn một cái, thản nhiên mở miệng.
- Ta đã chờ các ngươi thật lâu, Phong Chính!
Lập tức trong trời đất bị ngăn cách linh khí này, yêu khí trong nháy mắt từ bát phương cuồn cuộn mà đến, ngưng tụ tại chỗ Mạnh Hạo, cùng với việc tay phải hắn vung về phía trước, yêu khí lập tức bùng nổ.
Bên trong yêu khí, tất cả dị yêu tiến đến đều run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, đồng loạt tạm dừng, phát ra kêu rên thê lương.
Cảnh tượng kịch biến này, lập tức khiến tộc nhân đang hùng hùng hổ hổ của Hằng Vũ bộ, sắc mặt cả đám nháy mắt đại biến.
Đây là lần đầu tiên Mạnh Hạo phóng xuất ra tất cả Phong Chính để hấp thu toàn bộ yêu khí tiến đến, mà không hề giữ lại chút nào, thể hiện ra đại thế thương khung chân chính, không thuộc về Đại Tư Long, mà là thuộc về Phong Yêu sư!
Khí tức này, tu sĩ không thể phát giác, nhưng dị yêu lại có thể cảm thụ rất rõ ràng.
Theo chúng nhìn thấy, lúc này toàn thân Mạnh Hạo yêu khí tung hoành, long trời lở đất, cuồn cuộn xông thẳng lên trời. Mà ngay cả mưa tím trong trời đất, tại thời khắc này, hình như cũng phải vặn vẹo, yêu khí tung hoành, lấy Mạnh Hạo làm trung tâm, điên cuồng khuếch tán ra bốn phương.
Trong thế giới của dị yêu, tất cả những gì chúng nhìn thấy giờ phút này là yêu khí thao thiên xung quanh Mạnh Hạo, trong lúc quay cuồng thì hóa thành một thân ảnh khổng lồ, thân ảnh ấy hoàn toàn là do yêu khí tạo thành, gương mặt… Chính là của Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo lúc này dường như không phải là tu sĩ nữa, mà đã trở thành đại yêu thiên địa!
Yêu này, kinh thiên động địa, yêu khí thao thiên, trong khi khuếch tán thì như quân vương giáng lâm, nơi hắn đạp đến, tất cả đều là vương thổ.
Đối với tất cả yêu đàn ở nơi này mà nói, giờ khắc này, thân thể chúng đang run lên, thậm chí đến cả linh hồn cũng đang run lên. Trí nhớ ở nơi thâm sâu nhất trong huyết mạch dường như ở ngay tại thời khắc này, đã thức tỉnh một chút, hóa thành từng tiếng hí dài, trong thanh âm đó, ẩn chứa kính sợ, đó là thần phục.
Thần phục yêu đàn chi chủ ở trước mặt, thần phục dưới đại yêu thiên địa có khí tức hệt như tổ tiên của chúng!
Hằng Vũ bộ, mấy chục ngàn yêu đàn, bất kể là cấp bậc gì, đều trong một cái chớp mắt này toàn bộ gào rú, từ trong gào rú, vẻ mặt chúng lộ ra sự kính sợ và cung kính mãnh liệt. Những con ở trên mặt đất thì không chạy qua lại nữa, mà là phủ phục xuống, còn con ở trên bầu trời thì đáp xuống mặt đất, cũng theo nhau phủ phục xuống.
Mặc kệ chủ nhân của bọn nó khống chế như thế nào, cũng không có một ngoại lệ. Toàn bộ thần phục ở trước người Mạnh Hạo.
Cảnh tượng này, khiến sắc mặt của tất cả tộc nhân của Hằng Vũ bộ hoàn toàn đại biến, hô hấp dồn dập. Nhưng không đợi bọn họ phản ứng lại, Mạnh Hạo chợt vung tay phải lên, yêu khí ngập trời, ầm ầm khuếch tán ra bốn phía, khoảnh khắc liền dung nhập vào thể nội của từng con dị yêu, trong mấy chục ngàn yêu đàn nơi đây.
Những yêu đàn này vừa bị yêu khí nhập thể thì liền lập tức điên cuồng gào rú, thân thể không ngừng mà bành trướng, bộ dáng càng dữ tợn hơn, khí tức lại vượt xa lúc trước mấy lần. Toàn bộ đều xuất hiện tình trạng phản tổ trên mức độ nhất định!
Nhất là trong đám yêu đàn đó, có một con dị yêu thanh diện như lệ quỷ, lúc này ngửa mặt lên trời gào rú, nhưng lại không còn là tứ chi phủ phục trên mặt đất nữa, mà là hai chân đứng thẳng. Thân hình màu xanh của nó, không có lấy một sợi lông, nhưng lại bộc phát ra dao động kinh người, hai mắt đỏ thẫm, thân thể cao ba trượng, trên trán lại chui ra một cái sừng.
Sừng đó có dạng xoắn ốc, khi chui ra, có điện quang hình cung lưu chuyển, khí tức kinh người. Thậm chí bộ dáng của dị yêu kia vào giờ phút này không ngờ lại cực kỳ tương tự với chín pho tượng trong thành trì của Hằng Vũ bộ.
Sự xuất hiện của nó, lập tức khiến tộc nhân Hằng Vũ bộ lâm vào hoảng sợ, tâm thần chấn động mãnh liệt, tiếng xôn xao lên lập tức nổi lên bốn phía.
- Thánh Tổ, nó… Nó không ngờ lại có cùng hình dáng với Thánh Tổ!!
- Người này là ai, hắn thế nhưng lại có thể làm cho dị yêu của chúng ta biến dị, nhưng lại không bị khống chế…
Ở trong tiếng xôn xao này, thanh âm của Mạnh Hạo mang theo bình tĩnh, cũng có chút yêu dị, quanh quẩn thiên địa.
- Từ thời khắc này, các ngươi liền theo ta, theo ta chiến!
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, mấy chục ngàn yêu đàn lập tức đồng loạt rít gào, mạnh mẽ giãy thoát khỏi người chủ nhân bọn chúng, đều tự quay đầu lại. Trên mặt chúng lộ vẻ hung tàn, trong nháy mắt này… Toàn bộ thế nhưng lại phản chiến.
Cũng chính tại thời khắc này, tay phải Mạnh Hạo vung lên, hai mươi ngàn yêu đàn của hắn, lập tức xuất hiện từ trong hư vô, tiếng gào rú ngập trời, lao thẳng về phía tộc nhân Hằng Vũ bộ.
Gần sáu mươi ngàn yêu đàn, sau khi toàn bộ đều hấp thu yêu khí, liền xuất hiện yêu đàn biến dị cường đại, đi vây công bảy tám ngàn tu sĩ tâm thần chấn động, đã không còn bao nhiêu chiến ý. Trận chiến tranh này, kết quả có thể nghĩ.
Mạnh Hạo vẻ mặt bình tĩnh, nhìn trận chém giết điên cuồng ở giữa thiên địa này, tiếng nổ vang không ngừng quanh quẩn, gào rú kinh thiên. Cũng có năm tu sĩ Nguyên Anh, mang theo sát khí, nháy mắt lao thẳng đến phía bản thân.
Đây là năm Nguyên Anh sơ kỳ, đối với năm người này, Mạnh Hạo đã không cần đeo mặt nạ huyết sắc nữa, tay phải hắn nâng lên, bấm tay niệm thần chú chỉ về phía trước. Lập tức lực lượng sương thổ truyền lời, biển lửa ngập trời, hư ảnh cự mộc quét ngang bát phương, cũng có kim vũ thành phong, bốn đồ đằng trong ngũ hành bùng nổ toàn diện, chỉ là một chỉ, lập tức liền có tiếng nổ vang truyền khắp bát phương.
Năm tu sĩ Nguyên Anh đang tiến đến kia, còn chưa tới gần được Mạnh Hạo thì toàn thân đã ầm ầm nổ vang, một đám bị tứ đại đồ đằng bên ngoài thân thể Mạnh Hạo trùng kích.
Năm người đồng loạt phun ra máu tươi, vẻ mặt hoảng sợ, tiếng gầm giận dữ từ phía trên không truyền đến. Có hai thân ảnh, nhấc lên sóng gợn mạnh mẽ, một đường quét ngang, phàm là dị yêu ngăn cản, đều nháy mắt máu thịt sụp đổ, không thể ngăn cản hai thân ảnh này chút nào.
Hai thân ảnh này là hai lão giả, giờ phút này mang theo sát cơ mãnh liệt, ở giữa không trung lao thẳng đến chỗ Mạnh Hạo.
- Hắn là Đại Tư Long, giết hắn, yêu đàn lập tức tan rã!
Khoảnh khắc khi hai lão giả này lao đến chỗ Mạnh Hạo, thì tay phải Mạnh Hạo đã lấy ra mặt nạ huyết sắc đeo lên. Huyết sắc lập tức ngập trời, khí tức toàn thân hắn lập tức biến hóa, sát khí tràn ngập, thân mình nhoáng lên một cái, cả người hóa thành một đạo hắc nguyệt, như khói nhẹ, một cái chớp mắt liền hiện ra trước mặt một người trong hai lão giả kia.
Sự xuất hiện của hắn, cực kỳ quỷ dị, trong cảm quan của lão già kia, giống như là từ hư không sinh ra rồi hiện lên trước mắt mình. Loại biến hóa đột nhiên này, đã làm cho thị giác của lão không thích ứng kịp, thậm chí còn khiến cho lão có chút khó chịu trong lòng, sau đó thì lại là vẻ mặt đại biến.
Ngay khi vẻ mặt lão giả này biến hóa, Mạnh Hạo với vẻ mặt thản nhiên, tay phải nắm lại, một quyền hạ xuống!
Ầm!
Thân thể lão già mạnh mẽ bay ngược ra, trong nháy mắt lấy ra bảy tám cái pháp bảo hóa thành phòng hộ, nhưng cũng dập nát hết trong nháy mắt, trực tiếp đánh lên lồng ngực của lão, khiến cho lão già này phun ra máu tươi, ánh sáng đồ đằng toàn thân run rẩy.
Cùng lúc đó, Mạnh Hạo chợt xoay người, trong hai mắt thoáng chốc ngưng tụ hắc nguyệt, trong phút chốc ở mi tâm liền có một hắc nguyệt biến ảo ra. Dùng Hắc Nguyệt Chi Nhãn, nhìn về phía một lão giả, quanh thân tràn ngập quỷ ảnh, đang mang theo thần thông tràn ngập, gấp rút lao tới. Lão già này chính là tộc công của Hằng Vũ bộ, lúc nãy bị một quyền của Mạnh Hạo đấm bay chính là đại tế tư của Hằng Vũ bộ.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt của tộc công Hằng Vũ bộ biến đổi, trong đầu nháy mắt nổ vang, trên mặt của lão, trực tiếp xuất hiện một ảnh ngược của hắc nguyệt, thức hải mạnh mẽ đau đớn, giống như bị kiếm sắc vô hình đâm vào thức hải.
Lão kêu thảm một tiếng, trong óc vù vù, không còn nghĩ đến chuyện ra tay nữa, mà là nhanh chóng rút lui.
Hắc Nguyệt Chi Nhãn, chính là phương pháp bảo mệnh của Nhất Trần Tử, nhưng ở trong tay của Mạnh Hạo, uy lực nó đã cường đại hơn trong tay Nhất Trần Tử nhiều lắm. Tuy rằng Mạnh Hạo không có tu hành phương pháp huyết tế, nhưng sau khi hắn đeo mặt nạ Huyết Tiên lên, thì huyết khí trên người hắn cực mạnh, điểm này Nhất Trần Tử không thể sánh bằng!
Không cần huyết tế, hắn chỉ cần giết một người, mặt nạ của hắn sẽ đỏ tươi thêm một phần.
Tiếng kêu gào thảm thiết không ngừng truyền ra trong thiên địa, dưới sự vây công tàn nhẫn của sáu mươi ngàn dị yêu biến dị, bảy tám ngàn tộc nhân của Hằng Vũ bộ đang dần tử vong với tốc độ cực nhanh.
Càng làm cho mọi người tâm thần sợ hãi kinh hoảng, đấy là trong yêu đàn có một đám quạ đen. Đám này cực kỳ cổ quái, chúng nó không có đi công kích bất cứ kẻ nào, chỉ lượn vòng ở giữa không trung, giống như đang hấp thu cái gì đấy, nhưng rất nhanh, những thi thể trên mặt đất lại một đám run rẩy, mạnh mẽ đứng lên.
Người chết tái sinh, sau khi đứng lên, trong hai mắt của từng thi thể này, đều lộ ra hình ảnh quạ đen, một đám phấn đấu quên mình, đi thẳng đến những người đã từng là tộc nhân của bọn họ.
Kinh người nhất là tu vi của bọn họ… Rõ ràng còn có giữ lại!
Tuy rằng chỉ có bản năng triển khai, nhưng lại không sợ sinh tử, cho dù là chỉ còn lại có cái đầu, cũng vẫn có thể cắn xé quỷ dị, khiến cho trận chiến tranh này, biến thành tàn khốc.
Mắt thấy tình trạng vô vọng, tộc công của Hằng Vũ bộ cắn chót lưỡi, phun ra máu tươi, hai tay bấm niệm thần chú chỉ lên bầu trời.
- Mời Thánh Tổ đại nhân!
Giờ khắc này, đại tế tự cùng với năm tu sĩ Nguyên Anh khác, còn có không ít tộc nhân trên chiến trường, toàn bộ đều cắn chót lưỡi, phun ra máu tươi, bày ra tư thế, đồng loạt gào rú.
- Mời Thánh Tổ đại nhân!
Thanh âm mấy ngàn người dung hợp cùng một chỗ, lập tức hóa thành tiếng nổ vang như sấm sét, long trời lở đất, truyền khắp bát phương. Một tiếng gầm nhẹ, bỗng nhiên từ trên bầu trời xa xăm truyền đến.
Đó là một mảnh mây đen, trong mây đen, có một con lệ quỷ có sinh mạng!
Da xanh, thân hình trăm trượng, một sừng hình xoắn ốc, trên thân thể còn có một ít lân phiến khiến cho dị yêu Thánh Tổ này có khí thế kinh thiên. Khi nó xuất hiện, hai mắt đỏ thẫm, mạnh mẽ nhìn về hướng Mạnh Hạo.
- Trên người của ngươi, có hơi thở đồng loại…
Nó gầm nhẹ, tay phải nâng lên, tay phải kia giống như móng vuốt, chộp thẳng đến Mạnh Hạo.
- Thiên Phương!
Ngay tại nháy mắt ác quỷ gầm nhẹ, một tiếng rít gào, kinh thiên vang lên, chính là Thiên Phương thú, ở giữa không trung thuấn di mà ra, mạnh mẽ xông về phía ác quỷ kia để va chạm.
Trong tiếng nổ vang, Anh Vũ vỗ cánh, rít lên, hai mắt lại lộ ra vẻ chán ghét và ghê tởm.
- Chết tiệt, như thế nào lại không có lông chứ, ngươi ngươi ngươi, ngươi vì sao không lại không mọc lông chứ!!
- Ái phi, giết chết nó, tên đáng chết này không ngờ lại không mọc lấy một cọng lông nào, đây là tội ác tày trời, không thể tha thứ. A a, ngươi dám không mọc lông!
Trong tiếng rền vang, lệ quỷ kia bị Thiên Phương thú mạnh mẽ va chạm, lập tức phát ra tiếng gầm nhẹ, thân thể nhanh chóng rút lui. Thân hình Thiên Phương thú gào thét mà đi, lại va chạm tới, Anh Vũ ở bên cạnh không ngừng kêu gào.
Trên mặt đất, Mạnh Hạo cười nhẹ, hắn đã sớm đợi Hằng Vũ bộ này đến, làm sao có thể không có chuẩn bị. Giờ phút này tay phải nâng lên bấm niệm thần chú, bên ngoài thân thể gương mặt huyết sắc lập tức biến ảo ra, khuếch tán ra phía ngoài, trực tiếp nổ bung.
Xung kích nổi lên, lập tức cuốn về phía mấy tu sĩ Nguyên Anh, khiến bọn họ đều phun ra máu tươi, một đám hoảng sợ lui lại. Đằng điều khuếch tán mở ra, tộc nhân Ô Thần ngũ bộ ở bên trong, còn có mấy trăm tu sĩ nô dịch, lập tức mang theo tiếng hô giết, gào thét mà ra.
Trận chiến đến lúc này, Mạnh Hạo biết, Hằng Vũ bộ, đã hoàn toàn đại bại.






