Ngã Dục Phong Thiên

Chương 614: Huyết Thân Hàng Thế

Chương 485

Còn có tam đại đồ đằng Thánh Tổ của Ngũ Độc đại bộ, một cỗ hơi thở khiến chúng nó kinh hãi, đang cuốn động trời cao từ trong huyết đoàn cuồng vũ kia, khiến chúng nó hoảng sợ vô cùng. Giờ phút này không tiếc giá phải trả, vận dụng lực lượng tín ngưỡng - Thứ đối với chúng mà nói là vô cùng quý báu, phá tan phong tỏa của đám Thiên Phương thú, nháy mắt tiến đến, đồng thời gia cố phong ấn.

- Tuyệt đối không thể để hắn đi ra! Tuyệt không thể!!

Các tế tự khác của Ngũ Độc đại bộ giờ phút này cũng đều liều mạng bị thương, có năm người vọt tới, trong tâm thần khiếp sợ, hoảng hốt triển khai phong ấn đối với huyết đoàn đang co rút lại.

Tập hợp bảy tu sĩ Nguyên Anh, ba đồ đằng Thánh Tổ, một cỗ lực lượng phong ấn mạnh mẽ nháy mắt đánh tới huyết đoàn.

Ô Thần ngũ bộ ở bốn phía điên cuồng, bọn họ ầm ầm vọt tới, Ngũ Độc đại bộ sống chết ngăn cản, chiến tranh lập tức trở nên thảm thiết.

Nhưng cho dù là lực lượng đỉnh cao của Ngũ Độc đại bộ đều đang phong ấn huyết đoàn, nhưng vẫn không thể ngăn cản huyết đoàn này co rút lại. Ngay khi huyết đoàn chỉ nhỏ còn một trượng, tất cả linh hồn của Ngũ Độc đại bộ ở trên huyết đoàn, lập tức bị ép ra toàn bộ, khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Một đám gương mặt hư ảo, lộ ra biểu tình thống khổ, trong khoảng thời gian ngắn tràn ngập tứ phương.

Lại vào lúc này, một cỗ khí tức càng kinh khủng, từ trên huyết đoàn bạo phát ra, hơi thở này cực kỳ cường. Khi nó khuếch tán, lập tức khiến bảy tu sĩ Nguyên Anh ở bốn phía đều giống như hít thở không thông, sắc mặt tái nhợt, từng người từng người đều bị hơi thở này trùng kích, tiếp đó thức hải vù vù, phun ra máu tươi.

Ba đồ đằng Thánh Tổ kia thì thân thể run lên, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ và kinh hoàng trước nay chưa từng có, thậm chí đến cả linh hồn… Cũng phải run rẩy.

Lúc này trên huyết đoàn, đã không còn bất cứ linh hồn nào của Ngũ Độc đại bộ nào nữa, huyết đoàn này nháy mắt mất đi tất cả ý thức, đảo mắt đã bị Huyết Tiên thuật pháp của Mạnh Hạo thay thế được. Cùng lúc đó, nó lại thu nhỏ lại, lúc này đây biến thành hình người!

Nhân hình nọ, là thân hình Mạnh Hạo!

- Đánh chết người này!

Tộc công của Ngũ Độc đại bộ gào rú thê lương. Đã đến cực hạn, gần như phát cuồng, lão hoàn toàn buông tha cho việc phong ấn, mà là triển khai thần thông giết chết thân ảnh huyết sắc kia.

Những người khác cũng vậy, ba đồ đằng Thánh Tổ kia cũng xuất thủ kích sát, tiếng nổ vang quang quẩn, nhưng thân ảnh huyết sắc kia lại không chút phản ứng. Cảnh tượng này khiến sắc mặt của tộc công Ngũ Độc đại bộ lại đại biến.

- Mạnh Hạo này đang luyện hóa thiên huyết, hắn… hắn có thể luyện hóa huyết này thành vật của mình!!

- Điều đó không có khả năng, thiên huyết là một vị tổ tiên của tộc ta năm đó trong lúc vô ý đạt được. Trong đó ẩn chứa lực lượng khủng bố đến cực điểm, sao có thể là tu sĩ có thể dung hợp… Vô số năm qua, người trong bộ ta đã từng dung hợp, nhưng toàn bộ diệt vong, lúc này mới tổng kết ra phương pháp dùng linh khống chế!

Đám người tộc công, đầu óc lập tức ong ong, vẻ mặt khiếp sợ.

Cũng có chua xót mãnh liệt. Bọn họ như thế nào cũng không nghĩ tới, chí bảo của bộ lạc chính mình, vật dùng để giết chết đối phương, thế nhưng lại đang bị luyện hóa. Một khi thành công, như vậy chẳng khác nào là Ngũ Độc đại bộ tự mình đưa bảo vật ra. Loại cảm giác này, làm cho bọn họ nghẹn khuất đến cực điểm.

Mạnh Hạo lúc này cũng đến thời khắc mấu chốt luyện chế Huyết Thân, dung hợp đã đến cực hạn, hắn đã mãnh liệt cảm nhận được, bản thân luyện chế khối Huyết Thân này, so với lúc trước luyện chế hoàn toàn bất đồng. Những Huyết Thân lúc trước so sánh với cái này, như đom đóm so với trăng sáng!

- Huyết Thân Quý gia, vậy mà lại dũng mãnh đến trình độ như vậy…

Cái loại hùng mạnh này, vượt ra khỏi tưởng tượng của Mạnh Hạo. Thậm chí hắn mơ hồ có thể cảm giác được, theo sự luyện hóa của bản thân, trong huyết này có một tia ý chí, đang từ từ thức tỉnh!

Đây chính là tác dụng của Huyết Tiên đại pháp, dùng một vài phương thức Mạnh Hạo còn không hiểu được, kích phát ra lực lượng huyết mạch ẩn giấu trong máu!

Huyết càng cổ lão, thì lực lượng huyết mạch càng thêm tinh thuần, lại càng hùng mạnh!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hắn hiểu được, việc hiện tại cần làm, là tìm cho Huyết Thân này một hạch tâm, để thân này từ nay về sau ngưng tụ hạch tâm, hạch tâm bất diệt, nó bất diệt!

Năm đó Mạnh Hạo luyện chế mấy Huyết Thân kia, lúc này nhìn lại chỉ là đồ hạng hai, cho dù là dùng da của Bì Đống, nhưng trợ giúp đối với Mạnh Hạo lại đang không ngừng giảm bớt.

Mà Huyết Thân sắp luyện chế thành công này, trình độ khủng bố đã vượt ra khỏi phạm trù Huyết Thân, được giới thiệu trong Huyết Tiên đại pháp. Thậm chí có thể nói, đây là sự tình mà Huyết Tiên cũng không dự liệu được, bởi vì cho dù là Huyết Tiên, cũng chưa từng luyện chế qua một khối… Huyết Thân Quý gia như vậy.

Dù sao tộc nhân Quý gia tầm thường, lấy thân phận và địa vị của Huyết Tiên, y chướng mắt, mục tiêu của y là dòng chính Quý gia. Nhưng dù là dùng tộc nhân dòng chính luyện chế Huyết Thân, cũng thua xa cái Huyết Thân Quý gia sắp sửa xuất hiện này!

Bởi vì ở bên trong ba giọt huyết của Huyết Thân này, một giọt là thiên kiêu Quý gia, một giọt là Quý gia Thập Cửu Tổ nhiều năm qua. Trọng yếu nhất, cũng là trọng điểm quyết định mạnh mẽ, dũng mãnh khủng bố của Huyết Thân này… là một giọt máu cuối cùng kia. Lai lịch của nó, cho dù là Quý Thập Cửu cũng nhìn không thấu, chỉ có thể xác định, đó là máu một vị tổ tiên nào đó, dũng mãnh tới trình độ không thể nào đo đếm được của Quý gia thời kỳ viễn cổ.

Chính là huyết này, giúp Huyết Thân này, hoàn toàn thay đổi. Có thể nói, nếu ngày sau Mạnh Hạo lại đã lấy được sáu giọt máu nữa, dung nhập vào trong Huyết Thân này, giúp cho nó trở thành Huyết Linh Tử, như vậy khi phản tổ, hiển lộ ra, chính là vị tổ tiên thần bí của Quý gia kia!

Tới lúc đó có lẽ mới có người nhận ra, người này… Rốt cuộc là ai!

Tiếng nổ vang quanh quẩn, đến từ công kích của những chiến lực đỉnh cao của Ngũ Độc đại bộ, khiến cho bên ngoài thân thể Mạnh Hạo, thân ảnh huyết sắc loi nhoi một cách yêu dị. Nhưng mặc cho thần thông của bọn họ nổ vang như thế nào, cũng không thể khiến cho huyết ảnh này xuất hiện nửa điểm tạm dừng.

Mắt thấy huyết ảnh này càng thêm loãng, thân thể Mạnh Hạo đang từ từ hiển lộ ra, thậm chí mắt thường cũng có thể thấy được, huyết quang này giống như nước đang chảy lan tràn, dần dần ngưng tụ.

Sắc mặt tộc công Ngũ Độc đại bộ lại thay đổi, lão đã nhận ra một cỗ khí tức kinh khủng đang điên cuồng ở trong thân ảnh huyết sắc trên người Mạnh Hạo.

- Không tiếc bất cứ giá nào, giết chết người này!

Tộc công Ngũ Độc đại bộ rống to, hai tay bấm niệm thần chú, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể của lão lập tức héo rũ một ít. Nhưng đổi lấy, cũng là một mảnh sương mù nhiều màu trước người, sương mù này quay cuồng lan tràn về phía Mạnh Hạo.

Đại tế tự cũng biến hóa sắc mặt, tay phải nâng lên bấm tay niệm thần chú, đồ đằng trên thân thể biến ảo, một pho tượng ngũ độc dung hợp cùng một chỗ, thân ảnh dữ tợn, khoảnh khắc xuất hiện, lao về phía Mạnh Hạo.

Còn có năm người khác, cũng lần lượt triển khai thần thông mạnh nhất của bản thân.

Về phần ba đồ đằng Thánh Tổ kia thì lại nhanh chóng thu nhỏ thân thể, đảo mắt hóa thành cỡ nửa trượng, toàn thân tinh luyện đến cực điểm, lao về phía Mạnh Hạo. Bọn chúng có thể cảm nhận được, huyết quang bên ngoài thân thể Mạnh Hạo kia, đối với bản thân chúng nó có một loại khắc chế và nghiền ép giống như thiên địch. Loại khắc chế này, khiến chúng nó hoảng sợ, theo bản năng sẽ hủy diệt nó trước khi nó kịp xuất hiện. Bởi vì chúng nó có loại dự cảm đến từ huyết mạch, đến từ sâu trong linh hồn, một khi huyết quang thành hình, như vậy ba chúng nó, cho dù là đồ đằng Thánh Tổ, ở trước mặt đối phương, cũng có thể bị bẻ gãy nghiền nát, không chịu nổi một kích.

Đây là một loại dự cảm bản năng, một loại hoảng sợ trực giác!

Nhưng khoảnh khắc khi thần thông thuật pháp của bọn họ đến gần Mạnh Hạo, thì huyết quang trên thân thể Mạnh Hạo nháy mắt ngưng tụ tới mi tâm, hóa thành một điểm đỏ huyết sắc, sau đó hai mắt Mạnh Hạo bừng mở.

Chớp mắt khi hai mắt hắn mở ra, trên mi tâm hắn quang điểm huyết sắc khoảnh khắc bay ra, ở trước mặt Mạnh Hạo, phát ra một tiếng gào rú bén nhọn kinh thiên. Âm thanh xi… xiiii… Này vang lên ngập trời, mạnh mẽ truyền ra, tiếng động bang bang quanh quẩn bốn phía, tất cả phong ấn được bố trí sau đó ở xung quanh, toàn bộ tại trong nháy mắt sụp đổ vỡ vụn.

Quang điểm huyết sắc kia, lại trong nháy mắt hóa thành một mảnh huyết quang, lao thẳng đến Độc Xà - Một trong ba đồ đằng Thánh Tổ đang đừng đằng trước. Độc Xà Thánh Tổ của Ngũ Độc đại bộ chợt co rút hai mắt lại, lộ ra vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng. Một cỗ run rẩy đến từ linh hồn nó, tại thời khắc này giống như thủy triều bao phủ nó. Dường như đối mặt với huyết quang kia, nó đã mất đi hết thảy lực chống cự, giống như bị kinh sợ, mất đi chính mình!

Tốc độ không cách nào hình dung, chớp mắt va chạm, huyết quang xuyên thấu qua người Độc Xà Thánh Tổ.

Thân thể Độc Xà Thánh Tổ khoảnh khắc tái nhợt, tinh hoa, sinh mạng, huyết dịch toàn thân nó, tất cả mọi thứ, đều trong chớp mắt bị huyết ảnh kia bổ nhào vào, hút đi toàn bộ!

Cực kỳ hống hách, giống như thiên uy, nếu không cho ngươi chết, thì ngươi không thể không chết, bởi vì Huyết Thân này, là huyết của Quý gia, mà Quý gia, là trời của Đệ Cửu Sơn Hải này!

Nếu muốn lấy đi tất cả của ngươi, bất luận ngươi là cái gì, chống cự thế nào, đều không có nửa điểm tác dụng. Bởi vì ở trong mắt Quý gia, tất cả những người không phải Quý gia, đều là dị đoan!

Như đồ đằng Thánh Tổ này, nguồn gốc sâu xa của bọn nó đến từ Yêu Tiên Cổ Tông, mà tông này… lại là một tồn tại mà Quý gia phải diệt!

Đồ đằng Thánh Tổ tử vong, lập tức hóa thành sấm sét, chấn động tâm thần mọi người trong Ngũ Độc đại bộ, càng làm cho đám người tộc công đại tế tự, sắc mặt đại biến!

- Điều đó không có khả năng!!

- Thánh Tổ… Thánh Tổ đại nhân bị nuốt…

- Việc này… Việc này…

Đồng thời với khi thân thể của Độc Xà Thánh Tổ kia rơi xuống đất, trong số tộc nhân của Ngũ Độc đại bộ, có gần chục ngàn người, phun ra máu tươi, phát ra thanh âm thê lương, đồ đằng trên thân thể nháy mắt biến mất, tu vi khoảnh khắc ngã xuống.

Mà ngay cả hơn mười tế tự kia cũng có mấy người, phun ra máu tươi, thân thể run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin.

- Thánh Tổ… Ngã xuống!!

Huyết quang đảo qua, truyền ra tiếng động cắn nuốt, thanh âm cổ quái này, thế nhưng lại làm cho lòng người kinh sợ!

Tiếng nổ vang quanh quẩn, ngay khi những người này bao gồm hai đồ đằng Thánh Tổ khác hoảng sợ, bất chấp công kích, nhanh chóng rút lui, thì gương mặt huyết sắc bên ngoài thân thể Mạnh Hạo biến ảo. Ở bên trong nổ vang, thân thể của hắn lui ra phía sau vài bước, nhân một cơ hội thuấn di trực tiếp xuất hiện tại xa xa, chạy ra khỏi vây công của Ngũ Độc đại bộ.

- Huyết Thân… Ngươi có thể ăn cơm rồi.

Trong mắt Mạnh Hạo sát khí chợt lóe, thản nhiên mở miệng. Huyết quang kia ngửa mặt lên trời gào rú một tiếng, nhưng lại hóa thành một thân ảnh.

Thân ảnh ấy và Mạnh Hạo giống nhau như đúc, nhưng toàn thân lại phát ra huyết quang, song nhãn đỏ bừng, thân thể nhoáng lên một cái, tốc độ cực nhanh, ở trong hoảng sợ của mọi người ở bốn phía, lao thẳng đến hai đồ đằng Thánh Tổ khác.

Như là thiên tính khắc chế, hai đồ đằng Thánh Tổ kia, giờ phút này hoảng sợ mà nhanh chóng bỏ chạy, nhưng tốc độ bọn chúng dù có nhanh hơn nữa, cũng không nhanh bằng Huyết Thân Quý gia.

- Yêu đàn của ta… Ta là Yêu Tổ của các ngươi, hôm nay, các ngươi có thể tận tình giết chóc!

Thanh âm của Mạnh Hạo truyền khắp thiên địa, yêu đàn của hắn giờ phút này còn thừa lại hơn bốn mươi ngàn, tử vong gần như một nửa, nhưng trong một cái chớp mắt này, hơn bốn mươi ngàn dị yêu này, phát ra gào rú rít gào chấn động trời cao. Trên người Mạnh Hạo tại thời khắc này, tràn ra yêu khí vô tận, yêu khí này khuếch tán, nháy mắt được những yêu đàn kia hấp thu, mà ngay sau đó yêu đàn của Ngũ Độc đại bộ, cũng chấn động, đều phát ra âm thanh thần phục.

Dưới phản kích, Ngũ Độc đại bộ lập tức đại loạn!

- Tộc nhân thờ phụng ta, cúng bái ta, ta là đồ đằng Thánh Tổ của các ngươi. Người thờ phụng ta, lấy được đồ đằng ta… thù hận của chúng ta và Ngũ Độc đại bộ, nên làm một cái kết thúc rồi!

Mạnh Hạo vung tay áo, Thanh Mộc biến ảo, biển lửa cuồn cuộn, kim vũ tràn ngập, sương thổ hàn thiên!

Ô Thần ngũ bộ giờ phút này còn dư lại mấy ngàn người, người nào mắt cũng đỏ bừng, điên cuồng phóng về phía những tộc nhân đang liên tiếp hoảng sợ, bại lui của Ngũ Độc đại bộ!

- Giết!

Trong mắt Mạnh Hạo lóe lên hàn quang, thanh âm như xuân lôi, khai thiên lập địa!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.