Ngã Dục Phong Thiên

Chương 616: Ngũ Độc Diệt Tộc

Chương 487

- Đê tiện!!

Đại tế tự Ngũ Độc đại bộ sắc mặt biến hóa, gắt gao nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, cắn răng mở miệng, thân thể lại theo bản năng lui về phía sau. Lão giờ phút này không còn là Nguyên Anh hậu kỳ, đối mặt với Mạnh Hạo, trong lòng của lão, sự sợ hãi đã chiếm hơn nửa.

Lão vừa dứt lời, giờ phút này xa xa có tiếng thét nháy mắt mà đến, chính là Huyết Thân, sau khi giết chết hai đại đồ đằng Thánh Tổ xong, mang theo khát vọng đối với máu tươi, nhanh chóng tới gần.

Tốc độ cực nhanh, nếu không phải là Mạnh Hạo cùng với nó có liên hệ với nhau, sợ là cũng không thể lập tức phát hiện. Chỉ trong chớp mắt, huyết ảnh này liền trực tiếp đánh về phía đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ.

Vị đại tế tự này năm đó ở bên ngoài Ô Thần ngũ bộ ngạo nghễ là thế, giờ phút này sắc mặt mạnh mẽ đại biến, la lên thất thanh, thân thể lập tức bùng nổ tu vi, các loại thần thông pháp bảo toàn bộ xuất ra, liều lĩnh ngăn cản. Nhưng chỉ một cái chớp mắt, huyết ảnh trực tiếp xuyên thấu tất cả thần thông và pháp bảo, nhào lên trên người đại tế tự Ngũ Độc đại bộ. Thời gian giống như dừng lại tại thời khắc này, huyết ảnh kia hơi dừng lại, sau đó lập tức xuyên qua.

Khi Huyết Thân xuyên thấu qua người đại tế tự, thì thân thể lão lập tức héo rũ với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được. Toàn bộ sinh cơ biến mất, bao gồm Nguyên Anh, cũng chết héo trong phút chốc, cả người trực tiếp trở thành thây khô, tất cả máu tươi, một giọt cũng không còn.

Thây khô rơi xuống mặt đất, trên mặt lão vẫn còn lưu lại thần thái khi còn sống, mang theo sợ hãi, mang theo hoảng sợ, còn có hối hận thật sâu…

Huyết ảnh ở giữa không trung, gào thét mà tới, lao thẳng đến chiến trường giao chiến giữa tộc nhân hai bên, nhằm phía tộc nhân Ngũ Độc đại bộ. Nơi nó đi qua, như huyết hải quét ngang, lúc nó rời đi, chỉ còn lại một mảnh thây khô.

Tộc công Ngũ Độc đại bộ nhìn cảnh tượng này, bộ dáng vốn đã già nua của lão, giờ phút này thoạt nhìn, lại thấy trên người phát ra tử khí, tang thương giống như đã bước một chân vào phần mộ.

- Trận này, Ngũ Độc đại bộ ta bại!

Tộc công Ngũ Độc đại bộ nghe tiếng la thảm thiết bên tai, đáy lòng truyền đến từng trận đau đớn, nhìn Mạnh Hạo, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

- Lão phu khẩn cầu đồ đằng Thánh Tổ của Ô Thần ngũ bộ, lưu lại cho Ngũ Độc đại bộ một tia hi vọng…

Mạnh Hạo trầm mặc, bốn phía là tiếng kêu thê lương thảm thiết, không ngừng mà truyền đến, càng ngày càng nhiều. Sau một lúc lâu, Mạnh Hạo chậm rãi mở miệng.

- Nếu thất bại là Ô Thần ngũ bộ, ta đề xuất yêu cầu này, ngươi sẽ đồng ý sao?

Mạnh Hạo nhìn tộc công Ngũ Độc đại bộ, bình tĩnh nói.

Tộc công Ngũ Độc đại bộ chua xót, lão cũng tự mình hiểu được, điều này là không thể nào. Nếu thắng lợi cuối cùng chính là Ngũ Độc đại bộ, như vậy Ô Thần ngũ bộ nơi này, bất kể già trẻ, bất kể là tu sĩ hay là tộc nhân tầm thường, toàn bộ đều bị diệt sát, sạch sẽ, hoàn toàn diệt tộc.

Đây không phải ân oán cá nhân, đây là chiến tranh giữa tộc đàn. Không có nhân từ, không có thương hại, chỉ có một sinh, một tử!

- Lão phu hiểu rõ, như vậy hiện tại… Ta và ngươi chiến một trận!

Tộc công Ngũ Độc đại bộ hít sâu một hơi, khi ngẩng đầu, trong mắt lộ ra chiến ý mãnh liệt, chỉ có điều ở chỗ sâu trong chiến ý này, cất giấu một cỗ ý tứ cầu chết.

- Có thể chết trong tay đồ đằng Thánh Tổ của Ô Thần ngũ bộ, lão phu cũng coi như đáng giá. Thân là tộc công Ngũ Độc đại bộ, ta nguyền rủa Ô Thần ngũ bộ các ngươi… trên đường đi về phía Mặc Thổ, đều tử vong. Nhưng đồng thời, thân cùng là tu sĩ của tộc đàn ở bắc bộ Tây Mạc… Ta kỳ vọng Ô Thần ngũ bộ… Trong cuộc sống tương lai, hiện lộ ra huy hoàng vượt qua quá khứ. Dù sao, các ngươi cũng là tu sĩ của bắc bộ Tây Mạc!

Tộc công Ngũ Độc đại bộ thản nhiên mở miệng, thân thể nhoáng lên một cái, lao thẳng đến Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo nhìn tộc công Ngũ Độc đại bộ, nhìn ra đối phương có ý muốn chết, trong trầm mặc cũng có chút cảm thán, nhưng khi động thủ, lại không có chút nào dài dòng dây dưa. Hai mắt chợt lóe hàn quang, tiến về phía trước một bước.

Hai người khoảnh khắc ở giữa không trung tiếp cận, tiếng nổ vang quanh quẩn, đủ loại thần thông không ngừng triển khai ra từ trong tay tộc công Ngũ Độc đại bộ, như là bông hoa sinh mạng tới lúc tử vong, muốn tận tình khoe ra tất cả sinh mạng.

Trong tiếng nổ vang, dưới va chạm của thuật pháp, trong tiếng thần thông nổ vang, trên chiến trường, tộc nhân của Ngũ Độc đại bộ vì tử vong mà kêu lên thảm thiết, vẫn đang tiếp diễn, nhưng ngày càng mờ nhạt, ngày càng suy yếu, ngày càng ít đi…

Sau mười hô hấp, tộc công Ngũ Độc đại bộ phun ra máu tươi, ngửa mặt lên trời cười to, lại vọt tới.

Sau hai mươi hơi thở, tộc công Ngũ Độc đại bộ mất đi hai cánh tay, tiếng cười vẫn kinh thiên như trước, mang theo chấp nhất, lao về phía Mạnh Hạo.

Sau ba mươi hơi thở, cùng tiếng nổ chấn động thiên địa, một đoàn mây mù cự đại bay lên không, Mạnh Hạo chậm rãi tháo mặt nạ huyết sắc xuống, xoay người. Phía sau hắn, tộc công Ngũ Độc đại bộ, thân thể chia năm xẻ bảy, trực tiếp sụp đổ nổ bung. Trước khi chết, cặp mắt của lão xuất hiện vẻ mờ mịt, nhưng trong mờ mịt này lại mang theo sự giải thoát.

Cả thân xác và linh hồn đều bị hủy diệt!

Không biết có phải là ở trong u minh đã có định liệu sẵn hay không, mà vào thời khắc tộc công Ngũ Độc đại bộ tử vong, thì đồng thời, tộc nhân cuối cùng của Ngũ Độc đại bộ cũng ngã xuống, bị Huyết Thân hút hết toàn bộ máu huyết, mất hết sinh cơ.

Cuộc chiến cùng Ngũ Độc đại bộ đến đây, triệt để kết thúc.

Nhưng dưới đáy lòng Mạnh Hạo vào khoảnh khắc trầm tĩnh lại, thì hai mắt hắn đột nhiên co rụt, nháy mắt nâng lên, thân mình nhoáng lên một cái, thuấn di ra xa xa rồi hiện lên trước mặt một tộc nhân của Ô Thần ngũ bộ. Tay phải nâng lên mạnh mẽ nhấn một cái về phía trước.

- Cút!

Mạnh Hạo vẻ mặt dữ tợn, thanh âm như sấm mùa xuân, long trời lở đất, tiếng nổ vang quanh quẩn. Ở trước mắt hắn, hư vô như nổ tung, nhấc lên tầng tầng sóng gợn, lộ ra thứ ẩn giấu ở trong sóng gợn, chẳng biết lúc nào đã gào thét mà đến, nhưng bị Mạnh Hạo ngăn cản… thân ảnh huyết sắc!

Đây là Huyết Thân Quý gia mà Mạnh Hạo luyện chế, bộ dáng của nó và Mạnh Hạo giống nhau như đúc, chẳng qua toàn thân nó tràn ngập huyết quang. Khi thân thể xuất hiện, nó đứng trước người Mạnh Hạo, hai mắt lộ ra ý không tốt, nhưng lại có vẻ giãy giụa. Cái loại này là khát vọng đối với máu tươi, khiến cho lúc trước khi nó giết chết người cuối cùng của Ngũ Độc đại bộ xong, chợt xoay người, dựa theo bản năng, muốn đi cắn nuốt tất cả sinh mạng còn sống ở nơi đây.

Giờ khắc này, tộc nhân Ô Thần ngũ bộ ai nấy đều trong nháy mắt hô hấp dồn dập, thức tỉnh từ trong chấn động hưng phấn của cuộc chiến tranh với Ngũ Độc đại bộ, Một đám nhanh chóng lui về phía sau, ngay tiếp theo yêu đàn giữa không trung, cũng rất nhanh rút lui.

Tất cả tộc nhân và yêu đàn, ở thời gian ngắn ngủi, liền dồn toàn bộ đến sau lưng Mạnh Hạo, cho dù là Thiên Phương thú, cũng thở hổn hển, khẩn trương lui ra phía sau. Bản năng của nó khiến nó đối với Huyết Thân, tồn tại hoảng sợ.

Duy chỉ có Bì Đống và Anh Vũ là nghênh ngang đứng trên hai vai Mạnh Hạo, từ trên cao nhìn xuống, Huyết Thân Quý gia trước người Mạnh Hạo.

- Người này quá khó nhìn, trụi lủi, thậm chí ngay cả một cọng lông cũng không có, làm sao lại có thể có đồ vật như vậy? Tuy nhiên khí tức trên thân người này, như thế nào lại khiến Ngũ gia cảm thấy có chút quen thuộc chứ? Không nghĩ ra…

Anh Vũ bình luận.

- Hi, xin chào xin chào, ta là Tam gia ngươi, ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi có thể đếm tới mấy không? Ta có thể đếm tới ba…

Bì Đống tò mò đánh giá Huyết Thân, rất là ‘Hữu hảo’ chạy lại tiếp đón.

Huyết Thân gắt gao nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, không hề để ý tới Anh Vũ và Bì Đống. Một loại kiệt ngạo đến từ sâu trong linh hồn, cùng với lạc ấn của Mạnh Hạo trên thân thể, tại thời khắc này, đã xảy ra xung đột mãnh liệt. Ở bên trong xung đột này, vẻ mặt nó trở nên mâu thuẫn, chợt hướng Mạnh Hạo gầm nhẹ.

Tu vi của nó là đặc thù, trên Huyết Thân này, không cảm giác được cái gọi là Kết Đan, Nguyên Anh hay là Trảm Linh. Dường như trên người của nó, không có tu vi, chỉ có một cỗ hơi thở. Hơi thở này cực kì khủng bố, giống như đã vượt qua tu vi, trở thành một loại khủng bố giống như thiên địch, đối với tất cả tồn tại có sinh mệnh.

Hơn nữa càng hấp thu máu và sức sống của cường giả, thì khí tức của nó lại càng hùng mạnh. Giờ phút này ở trước mặt nó, nếu không phải Mạnh Hạo tự mình luyện ra nó, vả lại gia nhập rất nhiều thủ đoạn khống chế trong Huyết Tiên truyền thừa, sợ là cũng sẽ xuất hiện hoảng sợ theo bản năng.

Thấy Huyết Thân Quý gia trước người gầm nhẹ, đáy lòng Mạnh Hạo trầm xuống. Trên Huyết Tiên truyền thừa có ghi chép lại, lấy huyết luyện chế linh, sẽ có tỷ lệ phản loạn nhất định, bình thường thì phần lớn sẽ xuất hiện ở Huyết Thân đại thành, một số nhỏ xuất hiện tại Huyết Linh, nhưng Huyết Thân tầng thứ nhất, gần như không có bất kỳ khả năng phản loạn nào.

Nhưng lúc này, khối Huyết Thân Quý gia này, vẫn còn đang là Huyết Thân tầng một, thì xuất hiện dấu hiệu phản loạn. Điểm này, hẳn là tình huống mà Huyết Tiên năm đó cũng không dự liệu được.

Mà xuất hiện tình huống này, Mạnh Hạo nghĩ tới giọt Quý huyết thần bí kia.

Đúng lúc này, hai mắt Huyết Thân Quý gia chợt lóe hồng quang, gầm nhẹ rồi mạnh mẽ đánh về phía Mạnh Hạo. Nhưng trong khoảnh khắc nó đánh tới, hai mắt Mạnh Hạo lập tức lộ ra hồng quang, hơn nữa ở trong tròng mắt huyết sắc, còn có dấu ấn phù văn chớp động.

Chớp lóe vài cái, Huyết Thân này liền lập tức phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể chợt lui về phía sau.

Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, tay phải khi nhấc lên, lập tức bấm niệm thần chú, dựa theo phương pháp truyền thừa trong Huyết Tiên, không giữ lại chút nào, phát động toàn bộ thủ đoạn ở trong quá trình luyện chế, dung nhập cấm chế vào trong Huyết Thân.

Có tiếng kêu thảm thiết, từ trên Huyết Thân phát ra, thân thể nó run rẩy, cho đến nửa nén hương sau, cả người phịch một tiếng sụp đổ, hóa thành một giọt máu tươi, Mạnh Hạo mới thu hồi dấu ấn, tay phải nâng lên, thu hồi giọt máu tươi này.

Huyết này khi dừng trong lòng bàn tay Mạnh Hạo thì hóa thành một đám tơ tằm huyết sắc. Tơ của Vô Mục Tằm chính là thứ lúc trước Mạnh Hạo quyết định làm hạch tâm cho Huyết Thân Quý gia này.

Thu Huyết Thân này vào, vẻ mặt Mạnh Hạo nhìn vẫn như thường, nhưng đáy lòng lại âm trầm. Huyết Thân này dù chỉ là lần đầu tiên xuất hiện dấu hiệu phản loạn, nhưng khi áp chế Mạnh Hạo đã phải phát động ra toàn bộ thủ đoạn cấm chế. Nếu là lần thứ hai, Mạnh Hạo mơ hồ cảm thấy, dùng thủ đoạn lúc trước, sợ là khả năng thành công sẽ giảm rất nhiều.

Đang trầm mặc, hai mắt hắn chợt lóe.

- Ta liền lấy phương pháp tế luyện Huyết Linh, để luyện Huyết Thân này, như vậy, thủ đoạn cấm chế liền có thể tăng cường không ít.

Mạnh Hạo quyết định chủ ý này, mang theo Ô Thần ngũ bộ và yêu đàn, sửa sang lại chiến trường. Sau khi lấy đi thi thể của những đồ đằng Thánh Tổ kia, lại mang đi phi hành khí thuộc về Ngũ Độc đại bộ, dần dần đi xa.

Cho đến sau khi bọn họ rời đi, ở xa xa mảnh chiến trường này, trên một tòa sơn phong sắp bị mưa tím bao phủ, hư vô vặn vẹo, bóng dáng Chỉ Hương ảo hóa mà ra. Nàng nhìn Ô Thần ngũ bộ đi xa, cười khẽ một tiếng.

- Quả nhiên vẫn là xem thường người này… Ta vốn cho là hắn dù có thể thắng, bản thân cũng phải trả giá không nhỏ, tối thiểu cũng phải lãng phí một lần Đạp Ca kiếm khí. Thật không nghĩ đến, lại chỉ hao phí một lần Kỳ Nam.

- Như vậy hắn, còn có mấy lần Kỳ Nam, mấy đạo kiếm khí?

Chỉ Hương như thoáng chút suy nghĩ, nhíu đôi mày thanh tú, sau một lúc lâu, nàng nhoẻn miệng cười.

- Thôi, nghĩ những thứ này làm gì cơ chứ, thời gian Yêu Tiên cổ giới mở ra còn có một vài năm tháng nữa, còn không bằng ở Nam Thiên Tinh này hảo hảo du ngoạn một phen.

Chỉ Hương cười cười, thân thể nhoáng lên một cái, biến mất không thấy gì nữa.

Khi nàng biến mất, trong đội ngũ của Ô Thần ngũ bộ ở nơi xa xa, Mạnh Hạo đang đi ở phía trước, quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau, hai mắt lộ ra một chút tinh mang.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.