Ngã Dục Phong Thiên

Chương 619: Dưới Mặt Đất

Chương 490

Khi màn đêm buông xuống, bên trong làn mưa tím, trong phường thị có một số lều trại chuyên dùng cho những tu sĩ đến đây giao dịch, đã trở thành nơi sinh sống của mọi người ở đây.

Hao tốn một chút linh thạch, Mạnh Hạo và Tôn Đại Hải thuê được một cái lều, hai người đang khoanh chân đả tọa bên trong.

- Thánh Tổ đại nhân, ban ngày ta đã dò xét thật lâu, Bát Mạch liên minh này tới đây đã có hơn bốn tháng. Gần như vài ngày cuối cùng mỗi cuối tháng, đều mở một lần đấu giá hội.

- Hiện giờ đã cử hành bốn lần, mỗi lần đấu giá hội, đều có vật khiến người tâm động xuất hiện. Vả lại tất cả tu sĩ lấy được vật phẩm, dù là cũng có sinh tử, nhưng lại không có một người nào có liên quan tới Bát Mạch liên minh.

- Phần lớn là phân tranh và cướp đoạt của các bộ lạc ở đây mà thôi. Nhìn tổng thể, thì Bát Mạch liên minh này giống như thật sự chỉ làm giao dịch, không có ác ý khác.

- Mười ngày sau, nơi này sẽ tổ chức một lần hội đấu giá cuối cùng, sau khi kết thúc Bát Mạch liên minh này sẽ rời đi. Cho nên hội đấu giá lần này, bộ lạc phụ cận đến không ít người, hơn nữa nghe nói hội đấu giá lần này, sẽ có một số trọng bảo toàn bộ Tây Mạc ít thấy xuất hiện.

Tôn Đại Hải thấp giọng mở miệng, đem tin tức lão tìm hiểu được hôm nay, báo cho Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo khoanh chân ngồi một bên, hắc bào vẫn đội trên đầu như trước, nghe vậy trầm mặc, một lát sau, chậm rãi mở miệng.

- Ngươi cảm thấy nơi đây không thành vấn đề?

- Hẳn là vấn đề không lớn, nhưng vẫn phải đề phòng bát mạch bộ lạc này tung ra mồi câu, dụ cá tới, lúc gần đi, lại thu lưới kiếm một số lớn.

Tôn Đại Hải hai mắt chợt lóe, chậm rãi mở miệng.

- Tuy nhiên tộc nhân bộ lạc ở bốn phía, không có khả năng không có phòng bị, Bát Mạch liên minh này nếu thật có ý nuốt luôn, sợ cũng không xong việc. Hơn nữa bộ lạc có thể tồn tại trong đại họa, vả lại đã trải qua chiến tranh, không có khả năng phạm phải sai lầm ngu xuẩn như thế. Cho dù là phái người tới đây, cũng sẽ không tùy thân mang theo lượng lớn linh thạch và tài nguyên. Nếu ta là tộc công bộ lạc nơi đây, chắc chắn sẽ phái thêm người đến đây, người đông thế mạnh, về phần linh thạch… Ngược lại chỉ là thứ yếu.

Tôn Đại Hải tiếp tục nói.

- Hơn nữa, nếu Bát Mạch liên minh này có lực nuốt hết toàn bộ bộ lạc, cũng không cần phải bày ra phường thị, hoàn toàn có thể trực tiếp quét sạch bộ lạc bốn phía, cưỡng ép đoạt lấy là được. Cần gì phải phiền toái như thế.

Tôn Đại Hải chần chờ một chút, mở miệng lần nữa.

- Cho nên ta cảm thấy, liên mình này có bảy thành khả năng, xác thực xem trọng phần mua bán, mà không phải là ác ý cướp đoạt.

Tôn Đại Hải ngẩng đầu, nhìn về phía Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo trầm mặc một chút, khàn khàn cười.

- Ngươi cũng nghĩ như vậy, thì những bộ lạc khác đương nhiên cũng sẽ nghĩ tới những thứ này. Điều này cũng giải thích, vì sao một phường thị ở chỗ này, lại có đến hơn chục ngàn người tồn tại. Ở trong này phần lớn là tộc nhân của bảy bộ lạc phụ cận, còn có một số, hẳn là tu sĩ ở khu vực xa hơn một chút tiến đến.

- Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, nếu mục đích của Bát Mạch liên minh, không phải là giao dịch, cũng không phải linh thạch và tài nguyên thì sao?

Mạnh Hạo ngẩng đầu, hai mắt trong áo bào đen lộ ra u mang, nhìn về phía Tôn Đại Hải.

Tôn Đại Hải sửng sốt, như thoáng chút suy nghĩ.

Cùng lúc đó, ở chỗ Ô Thần ngũ bộ nghỉ ngơi và chỉnh đốn cách liên mình hơn mười ngày lộ trình. Bản tôn Mạnh Hạo bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra một chút tinh mang, chậm rãi đứng lên.

- Tất cả tộc nhân Ô Thần ngũ bộ, một nén nhang nữa, lên phi hành khí, triển khai tốc độ cao nhất, mục tiêu Bát Mạch liên minh!

Mạnh Hạo vừa dứt lời, tất cả tộc nhân trong bộ lạc đều lập tức từ trong nhập định thức tỉnh. Không có bất kỳ người nào đề xuất nghi vấn, mọi người rất nhanh đứng dậy, thời gian ngắn ngủn một nén nhang, mấy ngàn tộc nhân bước trên mãng xà cự đại, tiếng gào thét bén nhọn kinh thiên quanh quẩn. Pháp bảo phi hành mãng xà, lập tức phá vỡ tầng mây, không tiếc tiêu hao linh thạch, triển khai tốc độ nhanh nhất, mang theo toàn bộ Ô Thần ngũ bộ, lao thẳng đến Bát Mạch liên minh.

Trong khi Ô Thần ngũ bộ đang trên đường nhanh chóng lao đến chỗ Bát Mạch liên minh, thì thời gian chậm rãi trôi qua.

Mạnh Hạo và Tôn Đại Hải, ở trong phường thị Bát Mạch liên minh, bỏ hết cẩn thận lúc trước, bắt đầu mua lượng lớn đồ ăn.

Thời gian ngắn ngủn mấy ngày, bọn họ bỏ ra lượng lớn linh thạch, mua phần lớn tài nguyên nhất định mà bộ lạc cần khi di chuyển. Cùng lúc đó, ở trong mấy ngày này, Bát Mạch liên minh không ngừng tuyên truyền hội đấu giá mấy ngày sau. Thậm chí mỗi ngày đều sẽ có một số vật phẩm đấu giá, được các cửa hàng lấy ra, bày ra ngay trước mặt mọi người.

Trong mấy ngày này, Mạnh Hạo cũng thấy được ba chiếc phi hành khí, nhất là một pháp bảo hình thuyền trong đó, sau khi triển khai thì to đến hơn tám ngàn trượng, chỉ một bảo vật này liền có thể dung nạp ít nhất chục ngàn người.

Bên ngoài quầng sáng phòng hộ lóng lánh, tốc độ lại kinh người, tuy là tiêu hao linh thạch cực kì khủng bố, nhưng đối với tộc đàn Tây Mạc giờ phút này mà nói, đây là vật duy nhất bọn họ có thể sử dụng. Loại pháp bảo dựa vào trận pháp, hấp thu thiên địa linh khí không thể vận chuyển trong đại họa được.

Còn có một vài công pháp đồ đằng đặc thù, cũng đã trở thành vật được bàn tán sôi nổi nhất, trong mấy ngày này ở phường thị. Ngoài ra, một thứ khiến Mạnh Hạo động tâm, chính là yêu đàn.

Bát Mạch liên minh này cư nhiên lấy ra một trăm ngàn dị yêu, chủng loại phong phú, làm cho người ta nhìn xong, đều tâm động không ngừng.

Thậm chí… còn có ba con đồ đằng Thánh Tổ, cũng được Bát Mạch liên minh lấy ra tuyên truyền. Trong ba con đồ đằng Thánh Tổ này, một con là huyền quy ba đầu, một con là kim ưng trăm trượng, cái cuối cùng, chính là một con quạ đen nhắm mắt. Quạ đen này và quạ đen của Mạnh Hạo rất tương tự, nhưng trên phương diện khí tức, thì hùng mạnh hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, ba con đồ đằng Thánh Tổ đó, giờ phút này thoạt nhìn đều cực kỳ suy yếu uể oải. Hiển nhiên là bộ lạc thờ phụng bọn nó và tất cả tộc nhân, đều đã bị giết chết, mà lực lượng tín ngưỡng bọn chúng cất giữ, cũng đã hao phí hoàn toàn, không được bổ sung nữa.

Mặt khác trên người của chúng, có dây xích màu bạc thật nhỏ, xuyên thấu qua thân thể của bọn nó, khiến cho chúng vốn đã từng là cao cao tại thượng, biến thành hàng hóa giờ phút này bị người tùy ý nhìn quét quan sát.

- Các vị đạo hữu, Bát Mạch liên minh ta sau sáu ngày nữa sẽ tổ chức phiên đấu giá cuối cùng. Sau khi phiên đấu giá này kết thúc thì bọn ta sẽ rời khỏi đây.

- Trong phiên đấu giá cuối cùng này, chúng ta sẽ lấy ra tất cả những vật mà chư vị đã nhìn thấy. Những vật phẩm này, có đồ thuộc về Bát Mạch liên minh ta, nhưng càng nhiều hơn, là ủy thác mà chúng ta tiếp nhận được.

- Cho nên, vật phẩm bán đấu giá, nhiều khi lấy linh thạch làm tiền trả là không đủ, chúng ta cần một vài vật phẩm đặc thù. Dù sao Bát Mạch liên minh chúng ta lấy phường thị làm việc chính, vật phẩm của chư vị, chính là vật chúng ta chuẩn bị buôn bán và bán đấu giá ở khu vực sau.

Mỗi ngày, đều có thanh âm như vậy, quanh quẩn trong toàn bộ phường thị, trong thanh âm lộ ra sự thành khẩn, giống như không có chút nào dối trá, dường như toàn bộ đều là lời nói thật.

Hơn nữa danh dự trong bốn tháng này, còn có những vật phẩm mà đối với bất luận bộ lạc nào mà nói, đều có lực hấp dẫn cực kỳ lớn, khiến cho mấy ngày nay dẫn đến không ít tu sĩ từ bên ngoài, đến tham dự phiên đấu giá sắp tới.

Chẳng những là bảy bộ lạc ở khu vực gần bắc bộ Tây Mạc kia, còn có bộ lạc ở khu vực gần phía nam, cũng đều phái người đến. Vì an toàn, người các bộ lạc phái ra cũng không ít, vả lại tu vi đều là người nổi bật, dẫn đội cũng là tu sĩ Nguyên Anh.

Cho đến khi cách phiên đấu giá còn ba ngày, tu sĩ nơi đây đã có hơn hai mươi ngàn người, chen chúc, phi thường náo nhiệt. Thậm chí một vài giao dịch âm thầm giữa các bộ lạc cũng đang được tiến hành.

Tôn Đại Hải ở trong những bộ lạc này như cá gặp nước, không ngừng đổi lấy các loại tài nguyên cần thiết. Cho đến khi cách hội đấu giá chỉ còn một ngày cuối cùng, tất cả linh thạch Mạnh Hạo mang đến đều đã đổi thành vật nhất định phải có khi bộ lạc di chuyển.

Mà trong phường thị này, nhân số đã đạt đến khoảng hai mươi năm ngàn người.

Nhân số càng nhiều, Tôn Đại Hải càng thấy ở đây an toàn, nhưng Mạnh Hạo lại hoàn toàn tương phản. Bảy tám ngày này, hắn không có tham dự vào việc thu mua vật phẩm, mà đi lại ở trong phường thị, không ngừng quan sát. Giờ phút này hắn đã xác định chắc chắn, dưới mặt đất nơi này, tồn tại một trận pháp!

Trận pháp này rất là phức tạp, cho dù là nhân số đông, bắt đầu sắp xếp cũng cần thời gian mấy tháng. Tính toán một chút thời gian Bát Mạch liên minh ở chỗ này, Mạnh Hạo đã biết rõ. Trận pháp này… chính là do Bát Mạch liên minh bố trí.

Khiến Mạnh Hạo rất là ngạc nhiên, đấy là trận này vậy mà lại có thể dẫn động yêu khí ngưng tụ!!

Trận này cực kỳ bí ẩn, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng không thể phát hiện chút nào, Mạnh Hạo sở dĩ có thể cảm thụ được, cũng chính là bởi vì trận này dẫn động yêu khí ngưng tụ. Cỗ thân thể này của Mạnh Hạo, bản thân chính là hư ảo do một đám yêu khí biến thành, chính vì vậy mà đối với yêu khí, đương nhiên có phần mẫn cảm hơn.

Mà yêu khí vô hình này, Mạnh Hạo đã chứng kiến, người ngoài nhìn không ra, cũng không cảm giác được, chỉ có dị yêu hoặc là đồ đằng Thánh Tổ, mới có thể phát hiện ra. Nhưng hiển nhiên, trận pháp này có yêu khí rất nhạt, nhạt đến mức cho dù là đồ đằng Thánh Tổ, cũng sẽ không cảm nhận được.

Nhưng lại không dấu được Mạnh Hạo thân là Phong Yêu sư.

- Trận pháp có thể dẫn động yêu khí, loại trận pháp này tuyệt không phải là người tầm thường có thể bố trí ra. Trình độ trận pháp ngược lại là thứ yếu, quan trọng là… Cần có hiểu biết nhất định đối với bản chất yêu khí.

Mạnh Hạo như thoáng chút suy nghĩ, thời gian tám ngày, nhìn hắn giống như đi ở trong phường thị, không ngừng nhìn vài vật phẩm buôn bán. Nhưng trên thực tế, đối với cái trận pháp ở dưới mặt đất này, Mạnh Hạo đã tiến hành quan sát đến tầng thứ rất sâu.

Càng quan sát, hắn lại càng có hứng thú nồng đậm.

Lúc này, khi còn cách phiên đấu giá một ngày, Mạnh Hạo đến trung tâm phường thị này. Nơi đây không phải là cửa hàng, mà là một chỗ tế đàn. Tế đàn này nhìn như bình thường, trên đó đặt một pho tượng thật lớn, pho tượng kia là một tu sĩ mọc cánh, giống như muốn giương cánh phá hư mà đi.

Đây là đồ đằng điêu của một bộ lạc trong Bát Mạch liên minh, những pho tượng cùng loại, trong phường thị này có tổng cộng tám cái, lần lượt đại biểu tám bộ lạc trong liên minh.

Vừa mới đến gần, Mạnh Hạo lập tức nhận thấy được có ít nhất mười đạo thần thức, nháy mắt chiếu lên người mình. Những thần thức này không biết tu hành công pháp gì, ẩn núp vô cùng sâu, tu sĩ cùng giai cũng không thể phát hiện. Thậm chí trong thần thức này, còn có một tia yêu khí tồn tại, cũng chính nhờ yêu khí này, mới giúp Mạnh Hạo nhận ra rõ ràng.

Mạnh Hạo cười lạnh đáy lòng, hắn hiểu được nếu là mình có hành động gì, trong phút chốc nơi đây sẽ xuất hiện ít nhất là mười tu sĩ Nguyên Anh kỳ.

Đứng dưới pho tượng này, khi Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn lại, hai mắt chớp chớp, giống như tùy ý tiêu sái đi qua, không có tạm dừng. Nhưng linh thức của hắn cũng đã đang âm thầm dung nhập vào trong yêu khí, không người phát hiện, lan tràn tiến vào vùng đất. Vị trí này, dựa theo hắn nghiên cứu bảy tám ngày nay, hẳn là điểm trung tâm của trận pháp.

Theo lan tràn, trong phút chốc, Mạnh Hạo thấy được trận pháp vô biên dưới mặt đất kia. Mà ở trung tâm trận pháp này, Mạnh Hạo thấy được một đoàn hắc vụ, hắc vụ kia chốc chốc co rút lại, khiến cho Mạnh Hạo thấy không rõ trong đó rốt cuộc có thứ gì.

Nhưng vào lúc này, một cỗ chấn động đến từ trong tâm thần cùng với Phong Yêu cổ ngọc trong túi trữ vật của bản tôn. Trên vùng đất Tây Mạc này, một tiếng động tang thương đã lâu không thấy, bỗng nhiên đồng thời nổ vang quanh quẩn trong thức hải của Mạnh Hạo và bản tôn hắn.

- Ba đời Phong Yêu huyết luyện, yêu binh Hoang Trủng!

- Phong Yêu nhất mạch, đời thứ nhất là tổ, đời thứ hai truyền thừa, đời thứ ba cường đại nhất, sau đời thứ tư, đời đời suy yếu… chín đời là cực hạn, nếu bất diệt, ắt đỉnh phong!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.