Ngã Dục Phong Thiên

Chương 626: Ma Binh

Chương 497

Thương trên tế đàn, cao gần ba trượng, đó là một thanh trường thương!!

Tên của nó là Hoang Trủng!

Yêu binh Hoang Trủng!!

Do ba đời Phong Yêu huyết luyện mà ra, dưới thương này, không biết có bao nhiêu tu sĩ, bao nhiêu cổ yêu, táng thân biển máu!

Thương bình thường không thể dài được như thương này, toàn thân trắng xám, giống như được chế tác từ xương người, ở trên thân không có hoa văn, không có phù văn, nhưng lại có một chút đường vân mờ mờ, thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị.

Một cỗ hơi thở không cách nào hình dung, từ trường thương này tràn ra, long trời lở đất, nổ vang thế giới trong lốc xoáy sương mù, truyền ra đến vùng đất Tây Mạc.

Trong tiếng rền vang, thương này bất động, như không thể rời khỏi thế giới lốc xoáy, nhưng lại có một đạo ánh sáng trắng xám, từ trên thân nó mạnh mẽ tràn ra, đã vượt qua tia chớp, giống như thuấn di, trực tiếp giáng lâm ở tại bên ngoài thế giới lốc xoáy!

Người mặc áo bào đen sắc mặt tại trong nháy mắt này, hoàn toàn đại biến, thân thể y run rẩy, lại có lượng lớn gương mặt từ trong cơ thể y chui ra, cả đám đều lộ ra vẻ kính sợ và hoảng sợ trước nay chưa từng có.

Từng trận tiếng thét chói tai, lại truyền khắp trời cao.

Ánh sáng trắng xám khoảnh khắc mà đến, không cách nào hình dung tốc độ của nó, nháy mắt liền xuyên thấu đâm vào bàn tay to màu đen trước mặt Mạnh Hạo. Ở một khắc xuyên thấu, bàn tay sương đen khí thế vô biên kia giống như tuyết gặp hỏa, tốc độ hòa tan dùng mắt thường cũng có thể thấy được. Mà từ trong đó, lại tràn ra lượng lớn gương mặt, những gương mặt này giống nhau đều đang thét chói tai, biểu tình hoảng sợ, mang theo tuyệt vọng trước nay chưa từng có.

Chúng nó khi còn sống, bị thương này diệt, sau khi chết ngưng tụ ra ma niệm, vẫn tồn tại sự sợ hãi mãnh liệt đối với thương này!

Phàm là chết ở dưới thương này, suốt đời không vào được luân hồi, đời đời kiếp kiếp, đều phải bị giam cầm ở bên trong thương này, trở thành hình phạt tàn khốc nhất ở bên trong sinh mệnh!

Tiếng nổ vang quanh quẩn, khoảnh khắc khi bàn tay sương đen kia đang bị ánh sáng trắng xám xuyên thấu, trực tiếp sụp đổ chia năm xẻ bảy, thì đạo ánh sáng trắng xám kia, liền nháy mắt hiện ra trước mặt Mạnh Hạo.

Tâm thần Mạnh Hạo nổ vang. Tại một khắc trước toàn thân hắn đã tràn ngập tửu khí, một đạo Đạp Ca kiếm khí cuối cùng còn sót lại đã nổi lên ở trong cơ thể hắn. Đó là đòn sát thủ của hắn, là đòn sát thủ vượt qua cả một lần miễn sinh tử cuối cùng của Kỳ Nam!

Nhưng còn chưa đợi hắn sử dụng, ánh sáng trắng xám xuất hiện, yêu binh Hoang Trủng huyễn hóa, kinh thiên động địa, nổ vang thế giới!

Giờ phút này, khi Mạnh Hạo nhìn thấy ánh sáng trắng xám ở trước mặt, thì một cỗ triệu hồi mãnh liệt, một loại cảm giác dường như cực kỳ thân thiết, nháy mắt tràn ngập tâm thần. Hắn đang triệu hồi thương này, thương này cũng đang kêu gọi hắn!

Mạnh Hạo tâm linh chợt động, tay phải nhấc lên, một phát bắt được đạo ánh sáng trắng xám này. Ánh sáng này lóng lánh, nháy mắt hóa thành một cây thương trắng xám nhìn như hư ảo, nhưng lại chân thật tồn tại!

Cầm trong tay Hoang Trủng màu trắng, trong óc Mạnh Hạo khoảnh khắc nổ vang.

- Bất luận ngươi là Phong Yêu sư đời thứ mấy, ta là yêu binh Hoang Trủng, do ba đời Phong Yêu huyết luyện mà thành, bị phong ở Yêu Tiên cổ giới, ý thức ngủ say, mới khiến ma niệm sinh ra…

- Ma niệm cũng là ta, cuộc đời của ta, từ một khắc bị đúc tạo nên, đã bị định ra, cuộc đời này ta có tất cả chín chủ, từ Phong Yêu sư đời thứ nhất tới Phong Yêu sư đời thứ chín, đều là chủ nhân của ta!

- Mặc kệ ngươi là đời thứ mấy, đến Yêu Tiên cổ giới, ta ở chỗ này chờ ngươi… Còn có ba đời Phong Yêu cùng đi hết cổ đạo, phá tan Đệ Cửu Sơn Hải, nhưng tại một cái chớp mắt phá tan, táng thân tinh không, cái chết của họ… Tồn tại manh mối, liên quan đến một bí mật kinh thiên, truyền thừa của họ, cũng ở chỗ này… Ta kiên trì không được bao lâu nữa rồi, ngươi… Nhất định phải tới!

- Giờ phút này, ta chỉ có thể đưa ra một đạo ý thức bản mạng này, sau đó lại ngủ say, giữ lại ý thức, chờ ngươi cùng với Phong Yêu sau ngươi đến. Phong Yêu sư đại nhân, cầm ý thức bản mạng của ta, niệm cổ kinh Phong Yêu, thu phục ma niệm này.

- Nó sẽ là… Vật để ngươi liên hệ cùng ta ở Yêu Tiên cổ giới!

Nếu cuộc đời này ngươi không tới được Yêu Tiên cổ giới, hãy đem thương này truyền xuống, cho đến khi truyền tới Phong Yêu sư đời thứ chín!

- Ba đời đại nhân trước khi chết, đã từng nói… chín đời Phong Yêu, nếu bất diệt, ắt là đỉnh phong, là Phong Yêu nhất mạch nghịch thiên cải mệnh, đổi lấy một đường sinh cơ của Đệ Cửu Sơn Hải!

Thanh âm trầm thấp tang thương mang theo suy yếu, chợt quanh quẩn ở trong óc Mạnh Hạo, Phong Yêu cổ ngọc trong túi trữ vật Mạnh Hạo lập tức chấn động, giống như cảm nhận được ba đời Phong Yêu tử vong, tản mát ra một cỗ bi ai.

Thanh âm dần dần tiêu tan, cho đến sau khi hoàn toàn biến mất, Mạnh Hạo chậm rãi ngẩng đầu, thì thào mở miệng.

- Ta… Chính là đời thứ chín.

Vừa nói hai mắt hắn khoảnh khắc lộ ra một tia tinh mang, nhìn về phía người mặc áo bào đen giờ phút này đang mang biểu tình hoảng sợ nhanh chóng lui về phía sau.

- Cổ đạo, chấp Phong Thiên chi niệm, sơn hà thương sinh đại thiện, cửu đại Sơn Hải nhu đạo kiếp lai…

Mạnh Hạo chậm rãi mở miệng, khoảnh khắc khi thanh âm của hắn truyền ra, thanh thương trắng xám trong tay hắn, nháy mắt tản mát ra một luồng quang mang trắng xám, chậm rãi nâng lên, mũi thương chỉ thẳng vào người mặc áo bào đen.

Thanh âm Mạnh Hạo mỗi một lần, đều tản mát ra lực lượng kỳ dị. Lực này người ngoài không cảm giác được, thậm chí cũng không thể nghe thấy, nhưng đối với người mặc áo bào đen, hoặc giả là Kháo Sơn lão tổ mà nói, kinh này như ma chú!

Người mặc áo bào đen phát ra tiếng gào thê lương, trong phút chốc, thân thể nháy mắt sụp đổ, lượng lớn hắc khí tản ra.

Cả người y như phát cuồng, ngửa mặt lên trời gào rú.

- Câm miệng, câm miệng, không cần đọc nữa!!

Vừa gào rú, hai mắt người mặc áo bào đen trở nên đỏ thẫm, điên cuồng lao về phía Mạnh Hạo, ý đồ giết chết hắn. Nhưng trong chớp mắt tới gần, chỉ mới tới gần trăm trượng, người mặc áo bào đen lập tức kêu thảm thiết, thê lương hơn, tốc độ thân thể tiêu tan nhanh hơn.

Dọa cho y tâm thần hoảng sợ, thân thể nhoáng lên một cái, lui thẳng ra xa xa. Giờ phút này y không còn có ý tưởng giết chết Mạnh Hạo nữa rồi, ý niệm duy nhất trong đầu y, chính là giống như Kháo Sơn lão tổ năm đó vậy, cuộc đời này cũng không muốn gặp lại Mạnh Hạo một lần nào nữa.

- … Mệnh ta vô lượng!

Gần như ngay tại khoảnh khắc người mặc áo bào đen này muốn chạy trốn, Mạnh Hạo niệm xong câu đầu tiên của cổ kinh Phong Yêu. Nháy mắt khi nửa câu cuối cùng này truyền ra, người áo đen đã chạy trốn ở nơi xa xa, kêu thảm thiết thê lương hơn, lộ ra sự thê thảm vô tận, thân thể nổ vang, không ngừng sụp đổ, càng trở nên suy yếu, càng không cách nào tiếp tục bỏ chạy. Khi y hoảng sợ và tuyệt vọng, thân thể y không chịu khống chế, giống như có một cỗ lực hút khổng lồ khiến y không thể chống cự, từ trường thương trong tay Mạnh Hạo tràn ra, khiến cho người mặc áo bào đen, thân thể không tự chủ được lui về phía sau, không ngừng bị kéo về hướng Mạnh Hạo.

- Phong Yêu nhất mạch các ngươi đều đáng chết, Đệ Cửu Sơn Hải không dung các ngươi, đời đời đều chết không tử tế!!

Người mặc áo bào đen thê lương gào rú, hai mắt Mạnh Hạo lạnh băng, chậm rãi đọc ra câu thứ hai mà hắn biết của cổ kinh Phong Yêu.

- Cổ đạo, niệm vạn biến chi yêu, không đi tiên lộ, đạp kiếp cửu đại Sơn Hải…

Nháy mắt hắc khí trên thân thể người mặc áo bào đen càng tan rã trên phạm vi lớn, tiếng kêu thảm thiết của y khuếch tán, thân thể không chịu khống chế, càng nhanh chóng bay ngược, khoảng cách với Mạnh Hạo, chỉ còn lại có ngàn trượng.

Tám trăm trượng, sáu trăm trượng, năm trăm trượng…

Người mặc áo bào đen gào rú rít gào, thân thể sụp đổ lại lần nữa xuất hiện, lập tức từ trong cơ thể của y, nháy mắt xuất hiện lượng lớn gương mặt, những gương mặt này một đám trong dữ tợn mang theo sợ hãi, sau khi xuất hiện vờn quanh ở bốn phía người mặc áo bào đen, lôi kéo thân thể y, muốn chạy trốn ra khỏi phạm vi lực hút này.

- … Đạo ta vĩnh hằng, thương sinh thác nhi ngô đạo chân…

Mạnh Hạo vẻ mặt lãnh mạc, chậm rãi mở miệng.

Lời nói truyền khắp bốn phía, như có được thiên âm, trong phút chốc áp bức tới người mặc áo bào đen. Bên ngoài thân thể của y, những gương mặt này đồng loạt gào rú thê lương, nháy mắt vặn vẹo, như bị hủy diệt, thân thể người mặc áo bào đen lại bị kéo lại gần hơn.

Bốn trăm trượng, ba trăm trượng… Một trăm trượng!!

Người mặc áo bào đen hoàn toàn điên cuồng, sinh tử nguy cơ, y mạnh mẽ rống to. Theo tiếng hô của y, mấy chục ngàn tu sĩ của Bát Mạch liên minh trên mặt đất, thân thể đồng loạt run rẩy. Nháy mắt lại có hơn một ngàn người, đồ đằng trên thân thể lóng lánh, khoảnh khắc bị hút đi hết thảy sinh cơ, thân thể trực tiếp hóa thành thây khô héo rũ. Đồ đằng của bọn họ ầm ầm bay ra, đã trở thành gương mặt huyết sắc, lao thẳng đến phía người mặc áo bào đen.

Ngay sau đó, tu sĩ của Bát Mạch liên minh, lần lượt có người như thế, tiếng động bang bang quanh quẩn, thanh âm thảm thiết vang lên liên tiếp. Mấy chục ngàn tu sĩ, trong chớp mắt, đã có hơn mười ngàn người, toàn bộ thê lương tử vong, trở thành thây khô.

Sinh cơ, tính mạng của bọn họ, đều bị đồ đằng của bọn họ hút khô, bay ra, tới gần người mặc áo bào đen, vờn quanh ở bốn phía người mặc áo bào đen, đã trở thành lực lượng giúp y chống cự lực hút.

- Thánh Tổ đại nhân…

Năm tu sĩ Nguyên Anh còn lại của Bát Mạch liên minh, giờ phút này ai nấy đều mang biểu tình bi thương. Bọn họ cảm nhận được đồ đằng trên thân thể, đang hấp thu sinh mạng của bản thân, thấy được lượng lớn tộc nhân tử vong, vẻn vẹn thời gian gần mấy cái hô hấp, lại có hơn mười ngàn tộc nhân trở thành thây khô.

Cái loại bi thương trong lòng này, cảm giác Thánh Tổ bộ lạc mình bị giết chết này, làm cho cả Bát Mạch liên minh, từ trên căn bản xuất hiện sụp đổ.

Tu sĩ của những bộ lạc khác ở bốn phía sau khi đến đây, nhìn thấy một màn này, đã vượt ra khỏi tưởng tượng, nhất là người áo đen kia, lại hùng mạnh đến mức làm cho bọn họ hít thở không thông. Nhưng tồn tại cường đại như vậy, không ngờ bị người dồn đến trình độ như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, đối với Mạnh Hạo có yêu linh, tất cả bộ lạc tiến đến nơi đây, đều hoảng sợ.

Tiếng nổ vang quanh quẩn, mấy chục ngàn tu sĩ Bát Mạch liên minh, giờ phút này đã chết hơn chín thành, đồ đằng do lượng lớn tộc nhân hóa thành, vờn quanh ở bốn phía người mặc áo bào đen, khiến cho thân thể y, lần đầu tiên, khựng lại trong lực hút này.

Nhưng ngay khoảnh khắc khi người áo đen thở nhẹ ra, ý đồ phá tan lực hút bỏ chạy, hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe sát khí, đọc ra nửa sau của câu thứ hai trong cổ kinh Phong Yêu.

- … Mệnh ta vô lượng!

Như lôi đình nổ vang trên sinh mệnh người áo đen, hóa thành tiếng kêu thảm thiết thê lương đến cực điểm của y, tất cả gương mặt bên ngoài thân thể y, đều đồng loạt sụp đổ. Mà thân thể y, giống như đạo lưu tinh, mạnh mẽ bị kéo qua.

Trăm trượng, năm mươi trượng, mười trượng… trong phút chốc, khi ma niệm áo bào đen tuyệt vọng rít gào, thân thể y đụng phải cây thương xám trắng, cả người nháy mắt đã trở thành một luồng sương đen, bị hút vào trong thương này.

Màu sắc của cây thương trắng xám khoảnh khắc thay đổi, trực tiếp đã trở thành màu đen, không còn là hư ảo, mà là gần như thực chất!

Nó đã không còn là yêu binh Hoang Trủng nữa, mà đã trở thành một thanh ma binh!

Từng trận phong ấn, kể cả lực lượng gạt bỏ ý thức, nháy mắt từ trong thương này bùng nổ, trực tiếp hủy diệt ý thức người mặc áo bào đen, khiến cho ma niệm này, thiếu đi niệm, chỉ còn lại có ma!

Tay phải Mạnh Hạo cầm thương này vung lên, bốn phía lập tức nổ vang, một cỗ gió đen gào thét, thổi bay tóc Mạnh Hạo, một thân trường bào màu xanh, trong hắc phong, dường như cũng bị nhuộm thành màu đen.

Ma thương nơi tay, từng trận hắc phong cuốn động thương này, hóa thành màn sương đen khuếch tán. Trong sương mù kia, xuất hiện ngàn vạn gần như vô số gương mặt thống khổ. Những gương mặt này đều mang biểu tình vặn vẹo, rít gào với bát phương, nhưng đối với Mạnh Hạo, cũng là tồn tại kính sợ trước nay chưa từng có.

Ai cầm thương này liền nắm dữ vô tận oan hồn do Hoang Trủng này diệt sát!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.