Ngã Dục Phong Thiên

Chương 629: Trời Tối Rồi

Chương 500

Ba thanh hắc kiếm tốc độ cực nhanh, lấy phương thức mà tộc nhân Ô Thần bộ không thể giải thích được, như xuyên qua không gian, chớp mắt xuất hiện phía trước pháp bảo phi hành của Ô Thần bộ.

Pháp bảo hình thuyền cự đại mà Ô Thần bộ đang sử dụng khựng lại, mấy ngàn cặp mắt đổ dồn về phía ba thanh hắc kiếm. Thời khắc này song phương như đối địch, dừng giữa không trung, không nhúc nhích.

Bốn phía mưa tím vẫn không ngừng rơi, làn gió diệt sạch sinh cơ vẫn đang rít lên từng hồi, hàn khí kinh người. Nhưng hàn khí này, đem so với sát khí của song phương giờ phút này, thì lại bé nhỏ không đáng kể.

Khoảnh khắc nhìn thấy ba thanh hắc kiếm này, tộc nhân của Ô Thần bộ ai nấy đều co rút đôi mắt, gần mười ngàn người đồng loạt đứng lên. Đã trải qua quá nhiều chiến tranh, khiến cho Ô Thần bộ sớm đã luyện thành thói quen sinh tử, sát khí nháy mắt ầm ầm bùng nổ, từng ánh mắt âm lãnh, đồng loạt tập trung lên ba thanh hắc kiếm kia.

Không có người nói chuyện, cũng không có tiếng động ầm ĩ nào, chỉ có một mảnh tĩnh mịch cùng với sát khí kinh thiên, dường như có thể kinh sợ phong vân kia!

Mặc kệ người tới là bộ lạc nào, lấy loại phương thức đột ngột này xuất hiện, ý đồ đến nhất định không tốt!

Gần như cùng lúc với sát khí của tộc nhân Ô Thần bộ dâng lên, thì trên hắc kiếm, tám ngàn tu sĩ của Chiến tộc thuộc Vân Thiên đại bộ, trong ánh mắt cũng đều hiện lên tia sắc bén, lóe ra hàn quang. Tất cả giống như thanh lợi kiếm đã ra khỏi vỏ, trong nháy mắt, sát khí dựng lên ngập trời.

Quấy động phong vân, bóp méo hư vô, tám ngàn tộc nhân của Chiến bộ như tám ngàn thanh lợi kiếm, thoáng chốc bắn ra sát khí của bọn họ. Mi tâm bọn họ huyễn hóa ra hắc kiếm sắc nét, chớp động, hiển lộ ra lực lượng đồ đằng đặc thù.

Theo khí thế lên, thế lực bộ lạc đôi bên ngang nhau!

Một là Chiến tộc lừng danh Tây Mạc, một trong mười ba thuộc tộc dưới trướng Vân Thiên đại bộ có lão tổ Trảm Linh, nếu bàn về chiến lực, cho dù là Vân Thiên chủ bộ cũng rất tán thưởng Chiến tộc.

Mà một bên chính là Ô Thần bộ đã chiến cả trời cao, đã trải qua sinh tử, một lần nữa thoát xác mà ra. Bọn họ bách chiến bất tử, đã luyện thành thiết huyết!

Chớp mắt, song phương đều cảm nhận được sự dũng mãnh của nhau, tám ngàn tộc nhân Chiến tộc thuộc Vân Thiên đại bộ, thoáng chốc thấy được một cách rõ ràng, chiến ý hiếm thấy ở những bộ lạc khác, trên người tộc nhân Ô Thần bộ.

- Ô Thần bộ này, toàn thể tộc nhân, lại có ý chí như thế, sát khí đã sắp thành thực chất luôn rồi!

- Khí thế như vậy, chỉ có thể thấy trên người những tộc nhân tinh anh trong đại bộ mà thôi. Không nghĩ tới Ô Thần bộ này, lại cũng có khí thế như vậy!

Chiến tộc, kể cả Chu Đức Khôn lẫn hai nam tử trung niên bên người lão kia, khi nhìn đến Ô Thần bộ đều đồng thời cảm nhận được sự dũng mãnh đến từ Ô Thần bộ, vẻ mặt đều trở nên ngưng trọng.

Không chỉ có bọn họ như thế, tất cả tộc nhân Chiến tộc, tại thời khắc này, đều cảm nhận được chỗ tương tự với bản thân mình, từ trên thân tộc nhân Ô Thần bộ.

Lãnh huyết, tàn khốc, trầm mặc, những từ ngữ này, có thể dùng để hình dung Ô Thần bộ, cũng có thể hình dung Chiến tộc!

Đồng dạng, ở trong mắt tộc nhân Ô Thần bộ. Chiến tộc xuất hiện, cũng có sự khác biệt thật lớn với tất cả kẻ thù bọn họ gặp được lúc trước. Một cỗ áp lực bao phủ, nhưng ở dưới áp lực này, tộc nhân Ô Thần bộ, càng bộc phát ra chiến ý mạnh hơn.

Tu sĩ Nguyên Anh của Ô Thần bộ, giờ phút này có chừng mười ba người, ngoại trừ năm người nhóm Âu Vân Tử của Bát Mạch liên minh gần đây, thì hơn nửa năm qua, mấy lần chiến tranh, cũng giúp cho Ô Thần bộ lớn mạnh thêm một ít.

Mười ba tu sĩ Nguyên Anh, hai Nguyên Anh hậu kỳ, năm Nguyên Anh trung kỳ, còn có sáu người là Nguyên Anh sơ kỳ. Đội ngũ như vậy, khiến cho liên minh Ô Thần, cơ hồ đạt đến trình độ giữa bộ lạc cỡ trung đỉnh phong và đại bộ không có Trảm Linh rồi.

Tu sĩ Nguyên Anh của Chiến tộc, giờ phút này cũng đều toàn thân chú ý, sự hùng mạnh của Ô Thần bộ, vượt ra khỏi phán đoán của bọn họ lúc trước. Bọn họ hiểu rõ, một trận chiến này… Sẽ cực kỳ thảm thiết.

Bốn phía một mảnh tĩnh mịch, ánh mắt cả hai bộ lạc ngóng nhìn nhau, sát khí vô hình va chạm, dẫn động hơi thở bát phương cuồng loạn. Trong khi hai bên… Đang là lúc hết sức căng thẳng, Mạnh Hạo vẻ mặt cổ quái, nhìn về phía Chu Đức Khôn ở trên thanh hắc kiếm chính giữa kia.

Chu Đức Khôn cũng mở to mắt, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo.

Hai người cách mấy trăm trượng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó đều lần lượt lộ ra nụ cười khổ.

- Sát!

Đại tế tự Chiến tộc bên người Chu Đức Khôn, không có chú ý tới ánh mắt giữa Chu Đức Khôn và Mạnh Hạo, khi không khí áp lực tới cực hạn, y bỗng nhiên mở miệng. Thanh âm vừa ra, lập tức phá vỡ sự tĩnh mịch nơi đây.

Nhưng khoảnh khắc khi Chiến tộc sau lưng y, cùng tộc nhân của Ô Thần bộ đang muốn toàn lực khai chiến khi nghe được tiếng gầm nhẹ của y, thì thân thể Chu Đức Khôn nhảy mạnh lên, tát một cái lên đầu vị đại tế tự Chiến tộc này.

- Câm miệng, lão tử cho ngươi khai chiến sao!

- Các ngươi tất cả dừng tay. Chết tiệt! Chủ bộ có mệnh, trận chiến này lấy chiêu hàng là chính, ta còn chưa nói, ai cho các ngươi giết!

Chu Đức Khôn nổi trận lôi đình, rống to lên. Tộc nhân Chiến tộc, ánh mắt lạnh lùng, ở thời khắc mấu chốt này, là lúc sát khí bùng nổ, ánh mắt của bọn họ, giống như có thể xé rách hết thảy, khiến Chu Đức Khôn tâm thần chấn động, nhưng rất nhanh liền trừng mắt nhìn lại.

- Không nghe?

Thanh âm Chu Đức Khôn có phần rét lạnh.

Đại tế tự Chiến tộc chợt ngẩng đầu, gần như thẹn quá thành giận, dù rằng một cái tát kia đánh xuống đầu y không có ẩn chứa pháp lực gì, nhưng trước mặt tộc nhân, việc này giống như nhục nhã. Nhưng nghĩ đến thân phận của Chu Đức Khôn, tộc công Chiến tộc ở bên cạnh y tiến lên một bước, nhìn về phía tộc nhân bốn phía, hừ lạnh một tiếng, một đám tộc nhân Chiến tộc này, đều lập tức trầm mặc lui về phía sau.

- Chu đại sư, mời nói.

Tộc công Chiến tộc, vị nam tử trung niên này, trong lòng cũng có giận dữ, nhưng lại không dám quá mức biểu lộ, giờ phút này vẻ mặt có chút khó coi, chậm rãi mở miệng.

Cùng lúc đó, ở khoảnh khắc trước khi Chiến tộc muốn xuất thủ, bên phía Ô Thần bộ, tất cả tộc nhân, cũng đã vận sức chờ phát động. Tuy nhiên bất đồng với Chiến tộc, nếu Mạnh Hạo không có mở miệng, thì tộc nhân Ô Thần bộ, tuyệt sẽ không xuất thủ.

Điểm này, cũng dẫn tới sự chú ý của tộc công và đại tế tự Chiến tộc, hai người tâm thần cả kinh, nhìn nhau một cái, đều nhìn ra vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương.

Một bộ lạc chiến tranh như vậy, trong lòng bọn họ biết rõ trình độ đáng sợ của nó.

Mạnh Hạo đứng lên, nhoáng lên một cái cất bước đi ra, sự xuất hiện của hắn, lập tức đưa tới cảnh giác của Chiến tộc. Chu Đức Khôn hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt vẫn kiêu căng như trước, cũng cất bước đi ra khỏi đại kiếm màu đen, đi về phía Mạnh Hạo.

Hai người đi thẳng đến không trung phía trên, trong chớp mắt, liền hóa thành điểm đen.

Mà giữa không trung, bộ lạc hai bên, giờ phút này mang theo sát khí ngóng nhìn lẫn nhau, nhưng không có ra tay.

Trên bầu trời, khi hai bộ lạc nhìn lại, Mạnh Hạo và Chu Đức Khôn đã trở thành điểm đen, xác định tộc nhân bộ lạc bên dưới không có khả năng nghe được hai người nói chuyện xong, Mạnh Hạo cười khổ, nhìn Chu Đức Khôn, ôm quyền cúi đầu.

- Chu sư huynh, từ biệt nhiều năm, phong thái vẫn như trước…

Mạnh Hạo trêu ghẹo nói.

- Khụ khụ…

Chu Đức Khôn vẻ mặt xấu hổ, cũng có cảm thán, nhìn Mạnh Hạo.

- Một lời khó nói hết, hai sư huynh đệ chúng ta năm đó từ biệt ở Nam Vực, không nghĩ tới khi gặp lại, lại là ở đây.

Trong lời nói của Chu Đức Không mang theo thổn thức, trên mặt tràn đầy vẻ hồi ức.

Mạnh Hạo cũng than nhẹ một tiếng, trong đầu không kìm nổi hiện lên chuyện cũ năm đó. Nhiều năm trước, hai người làm bạn đi Thanh La Tông, ở trên đường trở về, gặp phải tu sĩ Mặc Thổ, hai người chỉ có thể phân tán bỏ chạy. Thật không nghĩ đến, lần từ biệt kia, khi gặp lại, đã là Mặc Thổ, lại một lần nữa gặp lại, lại là ở vùng đất Tây Mạc này.

- Khi ở Mặc Thổ, đan sư kia là ngươi đi?

Chu Đức Khôn nhìn Mạnh Hạo, cười khổ mở miệng. Sau đó lão cũng kịp phản ứng, người có thể dũng mãnh như thế ở trên phương diện luyện đan, lão có thể nghĩ đến, chỉ có Mạnh Hạo thôi.

Nghĩ đến Mạnh Hạo khi ở Thánh Tuyết thành - Mặc Thổ vẫn luôn nhượng bộ, bảo toàn thanh danh của mình ở Mặc Thổ, Chu Đức Khôn rất là cảm kích việc này. Loại cảm kích này cùng tình nghĩa năm đó dung hợp cùng một chỗ, hóa thành sự thân thiết sau khi xa cách đã lâu.

Có thể nói, tại vùng đất Tây Mạc này, Mạnh Hạo trước mắt này, là thân nhân duy nhất của mình.

Mạnh Hạo nhìn Chu Đức Khôn, hắn nghĩ tới Nam Vực, nghĩ tới sư phụ, nghĩ tới Sở Ngọc Yên, mọi người ở Tử Vận Tông. Còn có những người bạn thân trong Nam Vực, Bàn Tử, Trần Phàm.

Còn có… Hứa Thanh.

Gương mặt những người này, hiện lên ở trong đầu Mạnh Hạo, không có mơ hồ, mà là vô cùng rõ ràng, cho đến khi Mạnh Hạo Minh ngộ ra, chính mình… Nhớ nhà.

Nhưng nhà ở Triệu Quốc chẳng biết đã đi đâu, chỉ còn lại có Nam Vực.

Hai người thổn thức, nói chuyện rất nhiều, khi thì lộ ra tươi cười, khi thì trào dâng, khi thì cùng nhau nhớ lại năm đó. Loại cảm giác này, Mạnh Hạo đã rất lâu rồi không có, Chu Đức Khôn cũng là như thế.

Bọn họ nói những chuyện mà mình gặp được, đối với chuyện của Mạnh Hạo, Chu Đức Khôn rất là ngạc nhiên, cảm thấy giống như con đường hoàn toàn mới. Đồng dạng, Mạnh Hạo đối với kinh lịch của Chu Đức Khôn, cũng cảm thấy như một hồi huyền thoại.

- Trưởng lão đan đạo của Vân Thiên chủ bộ… Địa vị có thể so với tế tự, là người cực kỳ có quyền thế trong Vân Thiên đại bộ… Chu sư huynh, tại hạ khâm phục, khâm phục.

Mạnh Hạo nghe Chu Đức Khôn giới thiệu, cười mở miệng.

Chu Đức Khôn cười ha hả, càng trở nên đắc ý.

Trong lúc bất tri bất giác, đã qua hai canh giờ, hai người ở trong này ôn chuyện, nhưng phía dưới, giữa không trung, hai bộ lạc cũng là đối nghịch hai canh giờ.

Ô Thần bộ còn đỡ một chút, Mạnh Hạo là đồ đằng Thánh Tổ của bọn họ, bọn họ đối với Mạnh Hạo có sự cuồng nhiệt tuyệt đối, cho dù có đợi lâu hơn đi chăng nữa, cũng không có vấn đề gì.

Nhưng Chiến tộc thì khác, lúc này tộc công và đại tế tự trầm mặc nhìn nhau một cái, đều nhìn ra hồ nghi trên mặt nhau, ngẩng đầu nhìn lên điểm đen trên thiên không. Bọn họ nghĩ mãi mà không rõ, Chu Đức Khôn rốt cuộc đang tiến hành chiêu hàng như thế nào, mà lại liên tiếp khuyên bảo đến hai canh giờ, trời cũng đã tối rồi…

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.