Ngã Dục Phong Thiên

Chương 634: Ngươi Dám Ra Tay Sao

Chương 505

Lời nói vừa ra, rơi vào trong tai tộc nhân Ô Thần bộ khiến hơn mười ngàn tộc nhân này, một đám mạnh mẽ ngẩng đầu, trong mắt sát khí mãnh liệt. Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra hàn quang, tay phải nâng lên hư không trảo cái, một thanh trường thương màu đen, lập tức hiện ra trong tay Mạnh Hạo.

Chính là yêu binh Hoang Trủng do một đám ma niệm biến thành, có một thành uy lực của bản thể… Ma thương!

Thương này vừa ra, mây đen bát phương di chuyển, sát khí kinh thiên!

Ô Thần bộ hành động, ma thương của Mạnh Hạo xuất hiện, ngay lập tức đưa tới chú ý của ba bộ lạc tranh cướp ngoài quan ải, ba cái bộ lạc này lập tức lộ ra tươi cười, nhìn về phía Mạnh Hạo. Mặc dù bọn họ phi thường kỳ vọng, Ô Thần bộ có thể cùng Hải Yêu đại bộ ở Đoạn Nam quan chiến một trận. Nhưng đáy lòng cũng hiểu được, chuyện này là không thể nào đấy, trừ phi Ô Thần bộ điên rồi, bằng không, tuyệt không dám xuất thủ.

Nụ cười của bọn họ, rơi vào đến trong mắt mấy chục ngàn tu sĩ trong quan ải, tại thời khắc hết sức căng thẳng này, mấy chục ngàn nhân này nghị luận sôi nổi, cũng đều mang theo sự khẩn trương.

- Những bộ lạc xuất quan kia, bọn họ không thể tiến vào Mặc Thổ, nhưng lại lượn lờ ở khu vực trước quan ải và Mặc Thổ, triển khai cướp đoạt và chém giết. Nhất là tộc đàn mới nhập quan, càng là mục tiêu bọn họ cướp đoạt…

- Có không ít tộc đàn, chính là bị giết chết như vậy, xem ra những người này, cũng tin tưởng và chấp hành cái thuyết pháp không biết từ chỗ nào lưu truyền tới kia…

- Việc này, không phải chúng ta cũng như vậy hay sao, khi đại họa cuối cùng bao phủ nơi đây, những bộ lạc còn sống sót được trong loạn chiến, chưa chắc không có cơ hội, tiến vào Mặc Thổ!

Chỉ cần tam đại cự đầu Mặc Thổ, nhận thức thực lực của chúng ta, mời chào chúng ta trở thành phụ thuộc!

Cách nói này, ở mấy năm trước đã có, hiện giờ đã thành thâm căn cố đế. Nhưng phàm là tộc đàn không có yêu linh đến chỗ này, đều rất là tán thành với cách nói này.

Bốn phía rì rầm nghị luận, Mạnh Hạo đứng trên mũi thuyền, ma thương trong tay, lập tức khiến cho chung quanh hắn hắc vụ quay cuồng. Trong sương mù cũng có vô số gương mặt, đang nhe răng cười độc ác, tiếng cười như cú vọ, chói tai khó nghe. Rơi vào trong tai, thì như tiếng xương cốt đang ma sát, làm cho người ta không rét mà run.

Tộc nhân Ô Thần bộ phía sau Mạnh Hạo, đồng loạt đứng lên, toàn thân sát khí ngập trời, ánh mắt tất cả trực tiếp xuất hiện tơ máu. Trong khoảnh khắc, khiến cho máu huyết trong người giống như thiêu đốt, sát khí tràn ngập, nhưng trong lòng lại cực kỳ bình tĩnh.

Giờ khắc này, bọn họ đã hóa thân trở thành bách chiến chi hùng!

- Các ngươi muốn làm gì!

Trên Đoạn Nam quan, trưởng lão duy vừa xuất hiện của Hải Yêu đại bộ, giờ phút này hừ lạnh một tiếng, mang theo sự khinh miệt, truyền ra thanh âm.

- Là muốn xuất thủ với Hải Yêu đại bộ - Đoạn Nam quan ta sao? Lá gan của các ngươi không nhỏ, nhưng chỉ cần dám ra một chiêu nửa thức, khiến cho Hải Yêu đại bộ ta chảy xuống một giọt máu tươi, thì Ô Thần bộ các ngươi, trong vòng ba ngày, nhất định diệt tộc!

Trưởng lão Hải Yêu đại bộ cười lạnh mở miệng, vẫn mang dáng vẻ cao cao tại thượng như trước. Lão nhận định Ô Thần bộ này không dám xuất thủ, hết thảy chẳng qua là cố làm ra vẻ, ý đồ trả giá quá quan ít đi một chút mà thôi.

Bộ lạc như vậy lão thấy nhiều rồi, nhưng cho tới bây giờ… còn không có cái bộ lạc nào dám ra tay với bọn họ, toàn bộ cuối cùng đều phải cúi đầu.

Không chỉ có lão cho rằng như thế, tộc nhân của Hải Yêu đại bộ, cũng đều tự cười lạnh, sự khinh miệt khinh thường hiện lên rõ ràng hơn.

Cùng lúc đó, mấy chục ngàn tu sĩ trong quan ải, giờ phút này một đám hô hấp dồn dập, đồng loạt nhìn về phía Ô Thần bộ, nhìn về phía Mạnh Hạo.

- Ô Thần bộ thực dám ra tay? Việc này ta không tin!

- Từ đại họa tới nay, từ khi Đoạn Nam quan này bị Hải Yêu đại bộ cầm giữ, cho tới bây giờ còn chưa từng xuất hiện bộ lạc dám ra tay xông quan… Ô Thần bộ này, sợ là phô trương thanh thế thôi.

Khi tiếng động nghị luận quanh quẩn phía dưới, giữa không trung không khí đã tới lúc giương cung bạt kiếm rồi, hai mắt Mạnh Hạo hiện ra hàn quang.

- Như thế nào còn không ra tay, lão phu đang chờ ngươi ra tay đó. Chỉ là một bộ lạc phương bắc, cũng dám ở chỗ này giương oai, lão phu ngược lại muốn nhìn, ngươi có dám động thủ hay không!

- Hôm nay đừng nói ngươi không dám xuất thủ, cho dù là ngươi quỳ xuống cầu xin, cũng đừng mơ chỉ trả một nửa tài nguyên liền qua Đoạn Nam quan. Ta muốn các ngươi phải đưa ra toàn bộ tài nguyên, tất cả yêu đàn…

Trưởng lão duy nhất ra mặt của Hải Yêu đại bộ bỗng nhiên mở miệng, thanh âm truyền ra, kiêu ngạo, ngông cuồng đến cực điểm.

Nhưng tại khoảnh khắc khi lời nói của lão quanh quẩn, Mạnh Hạo nâng tay phải lên, ma thương cầm trong tay, chỉ về phía trước, mạnh mẽ vung lên. Ma thương này toàn thân màu đen, ông một tiếng nháy mắt mà đi.

Âm thanh bén nhọn truyền ra, đó là thanh âm phá không, hư vô dường như muốn bị xé nứt. Trong mắt tất cả tu sĩ ở bên dưới, bọn họ thấy rõ ràng một đạo cầu vồng màu đen, dường như thông suốt mở ra không trung, lấy một loại khí thế kinh người, lao thẳng đến Đoạn Nam quan!

Xung quanh ma thương, hắc vụ quay cuồng, trong đó vô số gương mặt nhe răng cười độc ác, tiếng cười ghê rợn quanh quẩn, lay động tâm thần. Thanh ma thương này, một đường nổ vang, trực tiếp bay vọt qua khoảng cách không gian, khoảnh khắc liền hiện ra trước mặt vị trưởng lão của Hải Yêu đại bộ trưởng lão đang sắc mặt đại biến, chấn động kia.

Trưởng lão của Hải Yêu đại bộ này tâm thần nổ vang, cuồng phong đập vào mặt, cũng có một cỗ khí tức sắc bén, khiến cho ngực lão một trận đau đớn. Quần áo tung bay, tóc tai cuồng loạn, thậm chí còn có cảm giác hít thở không thông, thân thể theo bản năng lui ra phía sau. Lão nằm mơ cũng đều không nghĩ tới, Ô Thần bộ… Thế nhưng lại thật sự dám ra tay!

Giờ phút này đầu óc lão còn đang sóng to gió lớn ngập trời, có vô số nghi vấn hiện lên, khiến cho lão thế nhưng lại không kịp né tránh. Thậm chí cho dù lão muốn né tránh, cũng không thể làm được.

- Hắn làm sao lại ra tay?

- Hắn thế nhưng lại ra tay!!

Trưởng lão của Hải Yêu đại bộ mở to mắt, con ngươi của lão co rút lại, chiếu rọi ra thiên địa trước mắt, nhưng khoảnh khắc sau đó đã bị một mảnh hắc vụ quay cuồng thay thế. Mọi người ở bốn phía trợn mắt há miệng, bọn họ nhìn thấy trường thương màu đen, trực tiếp xuyên thấu lồng ngực vị trưởng lão Hải Yêu đại bộ này, xé rách quần áo, nổ tung máu thịt, trực tiếp đâm vào trái tim, xuyên thấu mà qua, mang theo thân thể người này, gào thét bay ra phía sau.

Lão già phun ra máu tươi, không thể tin nhìn ma thương vù vù chấn động trên ngực mình, nhìn thân thể của chính mình, đang bị lực lượng của thương này cắn nuốt.

- Điều này sao có thể…

Lão già đến bây giờ vẫn khó có thể tin tưởng cảnh tượng này.

Cùng lúc đó, lượng lớn sương mù từ trên trường thương nhanh chóng tách ra, giống như từng con rắn màu đen, lập tức chui vào thất khiếu cùng với lỗ chân lông trên toàn thân trưởng lão này. Còn có vô số gương mặt, mang theo vẻ tàn nhẫn và khát máu, bổ nhào về phía trước, thanh âm nhấm nuốt bỗng nhiên truyền ra, cũng có tiếng lão già kêu lên thảm thiết thê lương đến cực điểm truyền về.

Cái loại tiếng kêu thảm thiết này, không thể nào mà hình dung, cần đau nhức khắc sâu cỡ nào, mới có thể khiến một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, phát ra thanh âm cực kỳ bi thảm thê lương đến như vậy.

Oanh!

Ma thương trực tiếp cắm trên tường Đoạn Nam thành kia, khiến cho tường thành vang lên tiếng ken két, xuất hiện lượng lớn khe nứt, không ngừng lan tràn. Mà cái thanh ma thương kia, cũng mang theo vị trưởng lão này của Hải Yêu đại bộ đóng luôn lên đó.

Chẳng qua khi nhìn lại, chỉ thấy có sương mù, về phần tiếng kêu thảm thiết, từ lâu đã không còn một tiếng động.

Bốn phía một mảnh tĩnh mịch, Mạnh Hạo vẻ mặt như thường, tay phải nâng lên trảo hư không. Lập tức ông một tiếng, cái thanh ma thương kia tản ra, hóa thành một mảnh hắc vụ ẩn chứa vô số gương mặt dữ tợn, như lấy lòng tranh công, lập tức giải tán, bay trở về chỗ Mạnh Hạo.

Cùng lúc đó, theo sự tan rã của sương mù, cũng lộ ra trong đó… Một bộ hài cốt đã không còn chút máu thịt nào, chỉ còn lại xương cốt!!

Trên hài cốt này, tất cả xương cốt đều tồn tại dấu răng, cũng có dấu vết gặm ăn vỡ vụn. Giờ phút này đã không có ma thương chống đỡ, hài cốt tản ra, rơi trên mặt đất, nhưng vẫn còn có mấy khúc xương cắm ở trong cái khe trên tường thành, làm cho người ta nhìn thấy ghê người.

Cảnh tượng này, nháy mắt rung động tất cả tộc nhân Hải Yêu đại bộ nhìn thấy, lại càng rung động mấy chục ngàn tu sĩ trong quan ải, giờ phút này đang trợn mắt há hốc mồm.

Còn có ngoài quan ải, thân là ba đại bộ lạc cướp đoạt, tại thời khắc này, cũng bị cảnh tượng này chấn động hoàn toàn, hô hấp dồn dập, lộ ra vẻ hoảng sợ và không thể tin nổi.

Bọn họ bất kể như thế nào cũng đều không có dự liệu được, Ô Thần bộ, vậy mà thật sự dám ra tay, Mạnh Hạo… Thậm chí có phách lực như thế, đánh chết trưởng lão Hải Yêu đại bộ.

Tất cả tộc nhân không phải là Ô Thần bộ thấy một màn như vậy, đều cảm thấy da đầu sắp vỡ, đầu óc nổ vang. Trong tâm thần của mỗi người bọn họ, đều trong khoảnh khắc hiện lên cùng một câu nói.

- Ô Thần bộ… Xé rách bầu trời!!

Mấy chục ngàn tu sĩ trong quan ải, một mảnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng động hấp khí truyền ra. Bọn họ nhìn về phía Mạnh Hạo cùng với Ô Thần bộ, giống như lần đầu tiên nhận thức bộ lạc này vậy, một đám toàn bộ hoảng sợ.

Mạnh Hạo quyết đoán, ma thương lành lạnh, còn có một kích kinh thiên này, đều hóa thành tia chớp, nổ vang trong đầu bọn họ, khiến cho bọn họ sợ là cả đời này, cũng tuyệt đối không quên được cảnh tượng này.

Ngoài quan ải, ba bộ lạc cướp đoạt vốn là nhìn Ô Thần bộ làm chuyện chê cười, vẻ tham lam cũng cực kỳ rõ ràng, giờ phút này toàn bộ như bị sét đánh. Tộc nhân cũng thế, tế tự cũng vậy, cho dù là tộc công, cũng trong một cái chớp mắt này, đồng loạt hít vào, lộ ra vẻ khiếp sợ mãnh liệt.

Bọn họ làm sao cũng không nghĩ tới, Ô Thần bộ… Vậy mà thật sự dám ra tay!!

Hơn nữa không phải chỉ đơn giản là ra tay, mà là trực tiếp giết người!

Quyết đoán như vậy, sát khí như vậy, diệt tuyệt như vậy, khiến cho ba đại bộ lạc này bỗng nhiên chấn động tâm thần mãnh liệt. Bỗng nhiên bọn họ đối với phán đoán về ý nghĩ của đối phương lúc trước, sinh ra dao động mãnh liệt, thậm chí cũng có một tia hoảng sợ, nảy sinh trong tâm thần.

Chấn động nhất, chính là Hải Yêu đại bộ, tất cả tộc nhân thấy một màn như vậy, đến bây giờ cũng không kịp phản ứng. Bọn họ vẫn không thể tin tưởng, khi thấy một màn như vậy, không thể tin, thế nhưng thực sự có người dám ra tay với Hải Yêu đại bộ…

Sau sự tĩnh mịch ngắn ngủi, từng tiếng rống giận từ trong thành Đoạn Nam mạnh mẽ truyền ra. Có hơn mười thân ảnh, nháy mắt vọt ra, cũng có mấy chục ngàn yêu đàn, theo đó mà xuất hiện, còn có hơn hai mươi ngàn tộc nhân, đồng loạt hiện thân!

Trong đó có một lão già tóc đỏ, chính là tộc công Hải Yêu đại bộ, tâm thần lão cũng đang chấn động, nhưng sự phẫn nộ càng rõ ràng hơn, thở hổn hển.

Nhưng không đợi lão lên tiếng, hắc vụ đã trở về trước người Mạnh Hạo, ở trong tay hắn một lần nữa hóa thành ma thương.

Mạnh Hạo cầm thương, chỉ về phía trước.

- Chiến!

Không cần nhiều lời, chỉ cần một chữ… Phía sau Mạnh Hạo, hơn mười ngàn tộc nhân Ô Thần bộ, lập tức đỏ mắt, đồng loạt gào rú.

- Giết!

Theo thanh âm kinh thiên này, hơn mười ngàn tộc nhân Ô Thần bộ, đồng loạt lao ra, giống như hơn vạn hung thần ác sát bách chiến bất tử. Theo sự lao ra của bọn hắn, sát khí nồng đậm lập tức ngập trời, cải biến nhan sắc thiên địa, cuốn động phong vân triển khai ngưng tụ, giống như từ trong hoàng tuyền đi ra, bay về phía Đoạn Nam thành!

Lại vào lúc này, một trăm năm mươi ngàn yêu đàn, khát máu tàn nhẫn rít gào lên, che trời phủ đất, rậm rạp, lao về phía Đoạn Nam quan!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.