Chương 507
Gần như ngay khi ba bộ lạc này xông tới, mảnh trời đất xa xa nơi quan ải, có một con hắc long, gầm thét xông tới. Con hắc long này lớn đến mấy ngàn trượng, trên đó có hơn mười ngàn tu sĩ, cổ tay phải mỗi người đều buộc một sợi dây thừng màu đen.
Sợi dây thừng phát tán từng đợt sát khí. Hơn mười ngàn tu sĩ này, ăn mặc đơn giản, nhưng vẻ mặt mỗi người lại vô cùng kiên định, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén, lại có phần tương tự như tộc nhân Ô Thần bộ.
Điểm khác là, trên trán bọn họ, lại là một ấn ký đồ đằng hắc long!
Đây là… Hắc Long đại bộ!
Từng có lão tổ Trảm Linh, huy hoàng đến ngàn năm, hiện giờ lão tổ Trảm Linh đã ngã xuống, nhưng nhờ vào thực lực, tranh đoạt được một con yêu linh, mở đường máu từ phía đông Tây Mạc đến Đoạn Nam quan này.
Dọc đường, bộ lạc bọn họ từ mấy chục ngàn người, chỉ còn lại mười ngàn người, tổn thất đến khoảng bảy phần. Nhưng cho dù như vậy, bọn họ vẫn là Hắc Long đại bộ, vẫn có thực lực chấn động tu sĩ Tây Mạc.
Phía sau con hắc long này, là rất nhiều đầu lâu bị buộc vào sợi thừng.
Mười mấy chục ngàn đầu lâu, bị dây thừng màu đen xỏ qua, liên tiếp nhau, dày đặc, giống như áo choàng tử vong, theo hắc long uốn lượn bay tới.
Tử khí vờn quanh, dường như không thiếu những linh hồn đau khổ bị phong ấn trong đầu lâu, không ngừng giãy giụa.
Những đầu lâu này, là Hắc Long đại bộ, trên đường đi, tiêu diệt kẻ địch cản lối, thu làm chiến lợi phẩm, dùng để đe dọa kẻ cướp khắp nơi!
Trên đầu hắc long, có bảy tám tu sĩ đang đứng, những người này đều già cả, ánh mắt lạnh lùng, dường như cả bộ lạc, là một thanh kiếm sắc đã rời vỏ.
Trong bảy tám người này, có một nam thanh niên cực kỳ nổi bật, y cực kì khôi ngô, cao lớn, cao hơn tu sĩ Tây Mạc bình thường đến hơn một cái đầu, mặc một bộ đồ đen đơn giản, đồ đằng hắc long trên trán dữ tợn, bộ dạng thô lỗ, hai mắt lấp lánh có thần.
Tay phải y, cũng quấn kín dây thừng, sợi dây thoạt nhìn bình thường, không chút kỳ dị, dường như chỉ là một tập tục truyền thống của Hắc Long đại bộ.
Người này, chính là Hứa Bạch!
Năm đó ở Khư Kiều giới, y và Trần Mặc của Phù Yêu đại bộ tranh đoạt yêu linh, sau đó bị Chỉ Hương giành mất. Tiếp đó ba người lại trơ mắt nhìn Mạnh Hạo ra tay, đoạt đi yêu linh.
Bọn họ đuổi theo, nhưng tốc độ Mạnh Hạo quá nhanh, lại thêm Chỉ Hương quấy nhiễu, khiến cho Hứa Bạch cuối cùng bắt buộc phải bỏ qua, tiếc nuối rời khỏi Khư Kiều giới. Nhưng ký ức của y với Mạnh Hạo, Chỉ Hương cực kỳ sâu sắc.
Hắc Long đại bộ tới gần, lập tức khiến mấy chục ngàn tu sĩ Ô Thần bộ và Hải Yêu đại bộ trong quan ải chú ý, lúc nhìn tới, vẻ mặt ai đều có biến hóa, đều ngầm đoán, lựa chọn của Hắc Long đại bộ với cuộc chiến này.
Hứa Bạch vừa nhìn đã thấy được trận chiến đang diễn ra trên quan ải, ánh mắt y như điện, lập tức nhìn về phía Mạnh Hạo. Lúc y nhìn tới, cũng là lúc Mạnh Hạo không ngừng lui lại, khóe miệng trào máu tươi, đang bị bức tượng kỳ dị kia đả thương.
Hứa Bạch nhìn Mạnh Hạo, lại nhìn Hải Yêu đại bộ, rồi nhìn đến bức tượng kỳ dị cùng với ba bộ lạc đang ầm ầm lao tới ngoài quan ải.
Y chỉ im lặng ba hơi thở, liền ngẩng đầu cười.
- Huyết Diện lão tổ, Mạnh Hạo, tên của ngươi, thời gian này Hứa mỗ liên tục được nghe, cũng có chú ý… Từ phía bắc Tây Mạc dẫn Ô Thần bộ lạc đi tới, đến được nơi này, ngươi… Khiến Hứa mỗ bội phục!
Hứa Bạch cất tiếng cười sảng khoái, không hề có chút làm bộ. Đáy lòng y cực kỳ phục Mạnh Hạo, thời gian này, những chuyện có liên quan đến Mạnh Hạo, đến Ô Thần bộ, đến Khư Kiều giới năm đó, đã được truyền ra khắp nơi.
Y có cảm giác đồng cảm, luyến tiếc với Mạnh Hạo, Hắc Long đại bộ ban đầu cũng giống như Ô Thần bộ, chỉ là hơi tốt hơn một chút mà thôi. Nhưng lão tổ Trảm Linh ngã xuống, thiên địa hạo kiếp giáng xuống, mất đi tư cách tiến vào Mặc Thổ, tộc nhân cam chịu và tuyệt vọng, lại thêm những kẻ từng là kẻ thù vây công. Con đường này, nếu không phải lão tổ trước khi chết đã có chuẩn bị, lại thêm Hứa Bạch quật khởi, dẫn bộ lạc đi tới, một đường chém giết, một lần nữa khiến tộc nhân tìm lại lòng tin, nếu không… Hắc Long đại bộ đã sớm thành lịch sử.
Điểm này, cũng giống Ô Thần bộ, cũng chính phần tương tự này, khiến Hứa Bạch lúc này cất lời, lại đưa tay phải chỉ tới.
- Hứa mỗ hận nhất quấy rầy người bên cạnh chiến đấu, ba bộ lạc tranh cướp này, Hắc Long đại bộ ta sẽ giúp Ô Thần bộ ngươi ngăn lại!
Hứa Bạch nói rồi, hắc long lập tức gầm lên, mười ngàn người của Hắc Long đại bộ, đồng loạt xông lên, hóa thành cầu vồng. Đồng thời không ít dị yêu, vượt qua Đoạn Nam quan, tiến vào chiến trường, lại không hề dừng lại, lao thẳng về phía ba bộ lạc kia.
- Hứa Bạch, ngươi muốn làm gì, chúng ta không oán không thù… Cũng không hề ra tay với các ngươi, mà là trợ giúp Đoạn Nam quan. Ngươi lẽ nào cũng giống như Ô Thần bộ, muốn xông vào Đoạn Nam quan!
- Hắc Long đại bộ, các ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, khai chiến với chúng ta, cũng là khai chiến với tất cả bộ lạc cướp đoạt, các ngươi sau khi xuất quan, nửa bước khó đi!
Tộc công tam đại bộ lạc lập tức gầm lên.
- Hứa mỗ đã nghĩ rất rõ ràng!
Hứa Bạch dửng dưng nói, tộc nhân Hắc Long đại bộ sát cơ khuếch tán, ầm ầm tiến tới. Ngay khi sắc mặt tộc nhân ba bộ lạc kia biến sắc, kịch chiến đã bắt đầu.
Hứa Bạch cười lạnh. Y đương nhiên đã nghĩ rất rõ ràng, cho dù không có chuyện hôm nay, sau khi xuất quan, cũng phải đối mặt với bộ lạc cướp đoạt vây công. Thậm chí y rất bội phục Mạnh Hạo, bội phục Ô Thần bộ, dám đối kháng Đoạn Nam quan, chỉ điểm này, y tự nhận bản thân không làm được.
Thậm chí trước khi tới đây, y đã bất đắc dĩ lựa chọn, bỏ ra một nửa tài nguyên.
Nhưng lúc này, cơ hội như vậy, Hứa Bạch tự nhiên sẽ không bỏ qua, cũng sẽ không lựa chọn khai chiến với Ô Thần bộ. Vì trên bản chất, hai bên bọn họ, mới là minh hữu thích hợp nhất trong hạo kiếp.
- Phân thì tán, kết minh mới là lựa chọn tốt nhất, nếu có thể tìm được Thiên Phong bộ, ba bộ chúng ta kết minh, mới có thể đối mặt trực tiếp với những bộ lạc cướp đoạt chết tiệt, đến từ ngoài Mặc Thổ kia.
Hứa Bạch nghĩ rất kỹ, rất rõ ràng, y cũng tin tưởng, Ô Thần bộ, Thiên Phong bộ cũng sẽ nghĩ như vậy.
Giết chóc diễn ra, tiếng nổ ầm vang, Mạnh Hạo quệt vết máu nơi khóe miệng, thân thể chợt dừng lại, không hề nhìn Hắc Long đại bộ, vì hắn hiện giờ, đang đối mặt với bức tượng quỷ dị, không thể phân tâm.
Ma thương của hắn, đã xuyên qua trán bức tượng, phá vỡ quá nửa phần đầu bức tượng, tám cánh tay, cũng bị hủy mất ba cái.
Nhưng ngay sau đó, sau khi ma thương xuyên qua, lúc quay lại lại xuyên qua lần nữa, thì bức tượng lại không hề bị phá hủy. Giống như lực lượng của ma thương, đã không còn chút hiệu quả nào trên bức tượng vậy.
Cảnh tượng này, khiến Mạnh Hạo chấn động. Bức tượng chỉ còn một con mắt lấp lánh hàn quang, lại nhìn về phía bản thân, Mạnh Hạo không hề chần chừ, đưa tay lấy ra mặt nạ huyết sắc, đeo lên mặt, huyết khí lập tức ngập trời.
- Huyết Thân Quý gia!
Hai mắt Mạnh Hạo lóe lên, huyết quang trên trán hắn lập tức bùng phát. Đồng thời, một tia máu mỏng manh xuất hiện, lập tức trở thành một giọt máu tươi, uốn éo, đột nhiên hóa thành một Huyết Thân giống hệt Mạnh Hạo, lập tức lao tới khi bức tượng mở miệng.
Nhưng ngay khi Huyết Thân Quý gia lao tới, bức tượng đột nhiên ngậm miệng, để mặc Huyết Thân xuyên qua, nhưng kỳ lạ là, lại không hề bị bất cứ tổn thương nào. Cảnh tượng này, khiến Mạnh Hạo khó mà tin tưởng, Huyết Thân kia sau khi xuyên qua cũng ngây ra, bản thân khó hiểu.
- Thần!
Đúng lúc này, bức tượng tám tay đột nhiên cất tiếng lạnh lẽo.
Mạnh Hạo chấn động, một cỗ lực lượng ngũ hành mạnh hơn trước gấp bốn nổ tung trong đầu Mạnh Hạo, giống như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào đầu hắn, đánh vào tâm thần hắn.
Loại thần thông từ bức tượng này, cực kỳ quỷ dị, Mạnh Hạo không thể ngăn cản. Lúc này cắn mạnh lưỡi, nhờ cơn đau để tỉnh táo lại, mắt đỏ lên, không lùi mà tiến, hóa thành cầu vồng, lao thẳng về phía bức tượng.
- Huyết Thân vô hiệu…
Tốc độ Mạnh Hạo cực nhanh, hóa thành làn khói xanh, trở thành hắc nguyệt, lúc tới gần, tay phải đưa lên, thần thông Huyết Tiên lập tức ảo hóa, tiếng nổ vang vọng. Nhưng tất cả thần thông, lúc tới gần bức tượng, thì giống như ma thương, không thể tạo nên bất kỳ thương tổn nào.
Thấy cảnh này, Mạnh Hạo tiếp tục biến sắc, vung tay lên, Liên Hoa kiếm trận bay ra, xoay tròn cực mạnh, lực lượng Tuế Nguyệt ầm ầm phát ra, vẫn không có hiệu quả.
- Thần thông vô hiệu, pháp bảo vô hiệu, ma thương lại chỉ có thể có hiệu quả một lần… Bức tượng này, rốt cuộc được tạo ra thế nào!
Sát cơ trong mắt Mạnh Hạo lóe lên, chịu đựng cơn đau trong đầu.
- Vì sao ma thương có thể đả thương một lần… Lúc Huyết Thân tới gần, nó rõ ràng muốn cất lời, nhưng lại ngậm miệng!
Mạnh Hạo suy nghĩ, đột nhiên, hai mắt hắn khép bớt lại.
- Lẽ nào…
Mạnh Hạo nghiến răng, không hề do dự, lao thẳng đến bức tượng, trong lòng lại âm thầm chuẩn bị.
- Quyết!
Vẻ mặt bức tượng vẫn lạnh lùng, nửa cái đầu chỉ còn một con mắt, chợt lóe lên ánh u hàn, tiếp tục mở miệng, nói chữ thứ ba.
Vẫn Thần Quyết!
Ngay khi chữ thứ ba cất lên, tay phải Mạnh Hạo đưa lên, thi triển Phong Yêu đệ bát cấm, một chỉ điểm tới. Ngay khi đôi môi bức tượng mở ra, thanh âm xuất hiện, thân thể hắn dừng lại một chút, Mạnh Hạo vỗ lên túi trữ vật, bốn thanh mộc kiếm xuất hiện, lập tức hóa thành bốn dải cầu vồng, bắn thẳng về phía bức tượng.
Đồng thời, Mạnh Hạo khống chế, Huyết Thân lao tới, ma thương phát ra tiếng sắc bén, cũng xông qua, còn cả Tuế Nguyệt kiếm trận, rồi thần thông Huyết Tiên cũng được Mạnh Hạo thi triển, đều tập trung đánh tới ngay khi bức tượng mở miệng.
Tiếng nổ vang lên kinh thiên động địa, bức tượng chấn động, mất đi sức chống đỡ dưới bốn thanh mộc kiếm. Sau đó ầm một tiếng, thân tượng lập tức bị ma thương đập vỡ, lại bị Huyết Thân hút đi lực lượng sinh mệnh, sau đó dưới lực lượng tuế nguyệt, hóa thành tro bụi, bị thần thông Huyết Tiên của Mạnh Hạo phá tan cả tro bụi.
Mà Mạnh Hạo, cũng phun ra máu tươi, đầu hắn ngay khi bức tượng nói ra lời thứ ba, thì một cỗ lực lượng xung kích mạnh hơn trước đó gấp ba, bộc phát trong cơ thể Mạnh Hạo. May mà ngay lúc đó bức tượng tan vỡ, cũng chỉ khoảnh khắc này, cũng đủ khiến Mạnh Hạo thất khiếu đổ máu. Hắn liền lui lại, lấy trong túi trữ vật ra một nắm đan dược, nuốt cả vào.
Lúc ngẩng đầu, nhìn tro bụi tiêu tán, ánh mắt Mạnh Hạo lộ ra tinh mang.
- Nó không mở miệng, lại có thể tránh hết tổn thương, mà ngay khi mở miệng, chính là lúc lộ ra sơ hở!






