Ngã Dục Phong Thiên

Chương 665: Thời Tiết Thay Đổi

Chương 536

Trong trầm ngâm, Mạnh Hạo nâng tay phải vỗ lên túi trữ vật, trong tay hắn lập tức xuất hiện một cái đầu lâu. Chính là đầu lâu của thanh niên mặc áo đen do con dơi hóa thành.

Tuy nhiên lại không phải hình người, mà là bộ dạng con dơi, hai mắt vô thần. Nhưng hoảng sợ và tuyệt vọng lưu lại trước khi chết, làm cho người ta khi nhìn thấy, sẽ có một loại cảm giác chấn động không thể nói rõ.

Đầu này, là do Mạnh Hạo cố ý bảo lưu lại. Nguyên nhân, chính là để hóa giải một hồi phân tranh không nhất thiết phải triển khai.

Tử vong của Hô Diên Khánh là do con dơi màu đen cố ý hãm hại, không nói trước Hô Diên lão tổ có thể nhìn ra manh mối hay không. Cho dù là không nhìn ra, cái đầu đang nằm trong tay Mạnh Hạo lúc này, cũng đủ để chứng minh vấn đề.

Xoay người nhoáng lên một cái, Mạnh Hạo bay về phía một trong mười phường thị, trong những năm gần đây đã được kiến tạo trên đại dương Tây Mạc bao la, mà Mạnh Hạo từng nhìn thấy khi ý thức dung hợp với Tử Hải.

Giờ phút này, cách hắn gần nhất, là phường thị thứ bảy.

- Mười phường thị này đều có tu sĩ Mặc Thổ canh gác. Vả lại có thể có tư cách ở lúc đại họa buông xuống, mà thành lập được loại phường thị giống như cứ điểm tấn công này, nhất định là có Thiên Đình liên minh ủng hộ.

- Đưa cái đầu này tới đó, tự nhiên sẽ có người đưa nó cho Hô Diên lão tổ.

Thân thể Mạnh Hạo nhoáng lên một cái, tốc độ cực nhanh. Ba ngày sau, qua Tử Hải, xa xa thấy được, ở trên mặt biển có một phường thị, rộng đến mấy ngàn trượng, do rất nhiều thuyền bè nổi lập lờ nối liền một chỗ tạo thành.

Ở trên còn có không ít kiến trúc bằng gỗ, tu sĩ ước chừng hơn một ngàn, tiếng người ồn ào, tiến tiến xuất xuất, có không ít người còn đang đi lại, bộ dạng rất là náo nhiệt.

Bốn phía có vài tu sĩ mặc áo bào đen, ai nấy vẻ mặt lạnh lùng, ở bên cạnh đi tới đi lui, trên quần áo có đồ án hồ điệp xuyên vân. Mấy người này chính là hộ vệ phường thị thứ bảy.

Ngày bình thường, nơi đây là chỗ tiếp viện, tiếp tế, giao dịch giữa các tu sĩ. Thậm chí dựa theo kế hoạch ở Mặc Thổ, trong những năm tháng tới, sẽ lấy mười phường thị này làm cơ sở, kiến tạo nên trên trăm phường thị trên đại dương Tây Mạc bao la này.

Nơi đây có trận pháp, khiến cho thần thức rất khó tràn vào, trừ phi Mạnh Hạo mở ra đa mệnh, nếu không thần thức hắn cũng khó mà tràn vào.

Thời gian Mạnh Hạo tiến đến, chính là giữa trưa, ngay lập tức dẫn tới sự chú ý của tu sĩ trong phường thị này. Những hộ vệ kia co rút hai mắt lại, tu vi Nguyên Anh viên mãn của Mạnh Hạo, khiến bọn họ lập tức cảnh giác, nhưng không có ngăn trở, tùy ý Mạnh Hạo bước vào trong phường thị.

Vừa mới bước vào phường thị, Mạnh Hạo lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng trận pháp, giống như thần thức đảo qua, bao trùm toàn thân. Lực lượng trận pháp này dường như ngừng một chút, sau đó giống như khóa chặt bản thân, ngưng tụ bất động.

Mạnh Hạo vẻ mặt như thường, hắn là muốn tìm Thiên Đình liên minh, nếu nơi đây có người chủ động tới tìm hắn, cũng nói rõ, Hô Diên lão tổ bởi vì Hô Diên Khánh tử vong, đã chuẩn bị không ít, vả lại cũng biết được thân phận của mình.

Nếu không có người tìm tới mình, thì việc này cũng có chút ý vị sâu xa.

Gần như trong nháy mắt Mạnh Hạo đến đây, trong số những thuyền bè hợp thành phường thị này, trong một thuyền cực kỳ xa hoa, đang có hai lão già khoanh chân nhập định.

Một người trong đó, mặc trường bào màu đỏ, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ. Bên cạnh lão là một lão già mặc trường bào màu đen, trên mặt có một vài đồ đằng màu sắc rực rỡ, đang nhắm mắt, tản mát ra dao động tiếp cận cực gần tới Nguyên Anh viên mãn, tuy rằng còn chưa đủ, nhưng hiển nhiên cũng không kém quá xa.

Hai người này, chính là người mạnh nhất trú thủ tại trong phường thị thứ bảy này của Thiên Đình liên minh.

Gần như trong khoảnh khắc khi Mạnh Hạo bước vào phường thị này, đột nhiên, trong hư không trước mặt hai cái lão già này, có một quầng sáng xuất hiện, nhanh chóng lóe lên.

Hai lão già đồng loạt mở mắt, ngay lập tức thấy được, trong quầng sáng này, xuất hiện bóng dáng Mạnh Hạo.

Trong quầng sáng, bốn phía bóng dáng Mạnh Hạo, đang tản ra từng trận hào quang đỏ thẫm. Ánh sáng này không phải do Mạnh Hạo tản ra, mà do dấu hiệu của trận pháp trong phường thị này tản ra.

- Truy nã màu đỏ… người này…

- Chính là hắn!

Mấy ngày trước, Hô Diên lão tổ của Thiên Tòng bộ tự mình truyền đạt mệnh lệnh truy nã.

Hai lão già co rút mắt lại, nhìn nhau một cái, đều nhìn ra vẻ ngưng trọng và trầm ngâm trong mắt đối phương.

- Ta nhớ được, trong truy nã ngày đó Hô Diên lão tổ thông cáo từng đề cập tới. Người nào báo tin tức cho ông ta, có thể lấy được một pháp bảo do ông ta tự mình luyện chế. Nếu như có thể bắt sống người này, thì có thể nhận một cái ân tình của ông ta!

Trong mắt hai lão đều lập tức hiện lên tia lửa nóng, khi nhìn về phía đối phương đều đã có vẻ dao động.

- Mở trận pháp ra!

- Tất cả tu sĩ Nguyên Anh, toàn bộ ra tay!

Hai lão trầm mặc một lát, đều quyết đoán ra tay. Thân là tu sĩ, không sợ hung hiểm, chỉ sợ là ngay cả dũng khí đối mặt với hung hiểm cũng không có. Phú quý… cho tới bây giờ đều là cầu trong hiểm!

Một ân tình của lão tổ Trảm Linh, đáng giá để bọn họ mạo hiểm một lần, cho dù nhìn qua thì tu vi người này rất quỷ dị. Mà kể cả là Nguyên Anh viên mãn, có các tu sĩ Nguyên Anh khác phối hợp, quan trọng hơn là có trận pháp, việc này cũng không phải là không thể thành.

Khi mà gần như tất cả tu sĩ Nguyên Anh của Thiên Đình liên minh ở phường thị thứ bảy này, đều lần lượt nhận được chỉ thị từ hai lão, thì Mạnh Hạo đang đi dạo trong phường thị. Hắn đi qua đám người, nhìn náo nhiệt phồn hoa xung quanh, có chút hoảng hốt, lúc này mới nhớ ra, bản thân đã bế quan hơn một trăm năm.

- Hơn một trăm năm…

Mạnh Hạo than nhẹ, trí nhớ giống như thủy triều, chậm rãi hiện lên. Hắn nhớ tới những gương mặt quen thuộc đã thấy khi hắn dung hợp với Tử Hải.

Nhớ tới giọt nước mắt kia.

Mang theo phiền muộn, Mạnh Hạo đi lại trong phường thị, cho đến khi đi tới gần một chỗ, bước chân của hắn, đột nhiên ngừng lại. Khi chậm rãi ngẩng đầu lên, thân thể Mạnh Hạo, tại trong một trăm năm này, lần đầu… run rẩy một chút.

Ở phía trước hắn, có một cái giá, trên kệ treo… hơn năm mươi người.

Hơn năm mươi người này, ai cũng hấp hối, thậm chí có một nửa trong đó đã tử vong, đã trở thành thi thể, nhưng vẫn bị treo ở nơi đó, chịu gió thổi, nắng chiếu, tử khí tràn ngập.

Trên người của bọn họ, tràn đầy vết thương, hiển nhiên đã chịu không biết bao nhiêu tra tấn. Giờ phút này, một nửa không chết, mở to hai mắt vô thần, dường như đang nhìn về phía xa.

Không ai, phát ra tiếng kêu rên hay thảm thiết dù chỉ một chút, cả đám đều duy trì vẻ trầm mặc.

Trong đó có một người, là một lão bà, dung nhan già nua, thân thể héo rũ, người đầy vết roi, một đầu tóc bạc, rất là chật vật. Nhưng nếu như nhìn kỹ, có thể mơ hồ nhìn ra, dường như bà lão này lúc tuổi còn trẻ, là một người con gái đẹp.

Bà vô thần nhìn xa xa, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì, chỉ là trong tâm thần, ngọn lửa sinh mệnh vẫn luôn không tắt, giống như đại biểu cho thù hận mãnh liệt trong lòng bà.

Trong nháy mắt đó, đầu óc Mạnh Hạo nổ vang, sắc mặt hắn, lại trong nháy mắt dâng lên… sương lạnh, chưa bao giờ có trong hơn một trăm năm qua. Cho dù là khi đối mặt với con dơi màu đen, phẫn nộ của Mạnh Hạo cũng đều thua xa, không mãnh liệt như lúc này.

Thân thể của hắn run rẩy, đây là do phẫn nộ tới cực hạn mà không thể khống chế. Từng trận hàn khí khó có thể hình dung, khoảnh khắc như từ trên người Mạnh Hạo tràn ra. Dưới chân hắn, ván gỗ xuất hiện hàn băng, Tử Hải ngoài phường thị, tại thời khắc này, lại xuất hiện sóng lớn, mãnh liệt cuồn cuộn.

Trong đầu của hắn, tại thời khắc này, không thể khống chế, hiện lên từng màn ký ức.

- Tiền bối, nàng là tỷ tỷ của ta, nàng gọi là Ô Linh!

- Nếu như ngươi dám lừa gạt đệ đệ của ta, ngươi và ta không chết không ngừng!

- Tiền bối, vì đệ đệ của ta, Ô Linh có thể trả giá tất cả, bất luận chuyện gì, ta cũng có thể làm…

Thanh âm năm đó quanh quẩn trong đầu Mạnh Hạo, cho đến khi hóa thành lão bà trước mắt.

Từng là thiếu nữ, trải qua năm tháng, hồng nhan đã không còn, mà trở thành tang thương.

Bà lão này, Mạnh Hạo mơ hồ nhận ra, chính là… Ô Linh!

Những người khác bị treo xung quanh, có ba đến năm người, là Mạnh Hạo tìm được điểm quen thuộc năm đó trên người bọn họ, bọn họ… chính là tộc nhân Ô Thần bộ!

Khi Mạnh Hạo nhìn về phía những tộc nhân Ô Thần bộ, thì bốn phía xung quanh này, cũng có một vài tu sĩ, đang mang theo cảm thán, nhìn những tộc nhân Ô Thần bị treo, nhỏ giọng nghị luận với nhau.

- Mười phường thị này, đều có tộc nhân của Kim Ô Hắc Long tộc, bọn họ không nên đi trêu chọc Thiên Tòng bộ, không nên đi chọc vào Hô Diên lão tổ.

- Muốn trách, thì trách cái vị đã từng là đồ đằng Thánh Tổ của bọn họ kìa, thế nhưng lại giết con trai độc nhất của Hô Diên lão tổ. Việc này huyên náo quá lớn, hiện giờ toàn bộ thế lực Mặc Thổ đều bị kinh động.

- Ha hả, những thi thể nửa sống nửa chết treo ở đó, còn không phải là để bức vị đồ đằng Thánh Tổ năm đó của Kim Ô tộc ra sao. Ta nhớ được, hắn gọi là Mạnh Hạo thì phải.

- Ta còn nghe nói, Thiên Tòng bộ tuyên cáo thiên hạ. Một ngày Mạnh Hạo không xuất hiện, Thiên Tòng bộ liền giết một trăm tộc nhân Kim Ô tộc.

Những âm thanh này, từng câu từng câu, giống như những lưỡi dao sắc bén đâm vào tâm thần Mạnh Hạo, khiến tim hắn, tại thời khắc này như bị xé làm đôi, khiến sắc mặt hắn tái nhợt, khiến hàn băng dưới chân hắn, trong nháy mắt này, càng băng hàn hơn.

Hô hấp của hắn cũng trở nên đau đớn, hai mắt tại thời khắc này, xuất hiện tơ máu và hồng quang.

Hắn không nghĩ tới, vị Hô Diên lão tổ kia, thế nhưng… lại làm sự việc tuyệt đến nông nỗi này, hiển nhiên là vốn không coi Mạnh Hạo ra cái gì. Lão ta lấy một loại thái độ của cường nhân, cho dù dễ dàng biết rõ việc này không phải Mạnh Hạo làm, nhưng cũng bị liên lụy vào.

- Kim Ô bộ…

Tử Hải bốn phía, tại thời khắc này, rít gào, cuộn trào mãnh liệt hơn, khiến cho không ít tu sĩ nơi đây đều kinh ngạc nhìn lại. Cũng có một vài người, đã sớm nhìn ra Mạnh Hạo không thích hợp.

Giờ phút này, trong hơn năm mươi người bị treo ở nơi đó, Ô Linh như có cảm giác, gian nan quay đầu, trong một chớp mắt đó, bà… thấy được Mạnh Hạo.

Khoảnh khắc khi nhìn rõ Mạnh Hạo, bà sững sờ tại chỗ.

Khi bà nhìn Mạnh Hạo, dần dần hiện lên nụ cười.

Mạnh Hạo nhìn bà, trên mặt có áy náy, cũng có một cỗ phẫn nộ ngập trời không thể kiềm chế.

Giờ phút này, tiếng nghị luận nho nhỏ ở bốn phía, cũng bị Tử Hải cuộn trào xung quanh đánh gãy, nhưng hai câu cuối cùng vẫn truyền tới trong tai Mạnh Hạo.

- Kim Ô Hắc Long tộc, vì chuyện như vậy mà phân ra. Hắc Long bộ nhân cơ hội một lần nữa tách ra độc lập, Kim Ô tộc sợ là chạy trời không khỏi nắng rồi. Ta nghe nói lúc này, Thiên Tòng bộ xuất động khai chiến, vẫn còn đang tiếp tục đánh với Kim Ô tộc, bây giờ có lẽ cũng chưa kết thúc đâu. Nhưng khai chiến giữa đôi bên lúc trước, Thiên Tòng bộ đã bắt gần năm trăm tộc nhân Kim Ô tộc làm tù binh.

- Tuy nhiên, Kim Ô tộc này cũng rất tuyệt vời, nghe nói so với dự liệu của các thế lực khác còn cường đại hơn, Thiên Tòng bộ bỏ ra thương vong không nhỏ, khiến cho Thiên Tòng bộ không thể không xuất động toàn tộc, khai chiến toàn diện.

Sau khi hai câu này rơi vào trong tai Mạnh Hạo, ngoài phường thị, toàn bộ Tử Hải, đột nhiên bùng nổ hoàn toàn, ầm ầm rít gào. Hàn khí dưới chân Mạnh Hạo, tại trong nháy mắt này, quét ngang bát phương, bao trùm toàn bộ phạm vi của phường thị.

Thời tiết thay đổi!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.