Ngã Dục Phong Thiên

Chương 667: Huyết Ngao Hộ Đạo

Chương 538

Theo Nguyên Anh của hai người kia tử vong, huyết quang đã bao trùm phạm vi khoảng vạn trượng, trở thành sương đỏ nồng đậm đến cực điểm. Sương mù này quay cuồng rồi cuốn thẳng lên không trung.

Nó hóa thành một cái hình tròn, không còn lan tràn nữa, mà từ xa nhìn lại, thì giống như… một con mắt màu đỏ thật lớn!

Con mắt này tạo cho người ta cảm giác kinh tâm động phách, giống như bị nó nhìn trúng, sẽ làm cho người ta nháy mắt mất đi ý thức, toàn bộ đầu óc nổ vang, đặt mình vào trong biển máu, không thể tự kiềm chế.

Dường như toàn bộ sinh mạng, cũng sẽ ở trong một khắc đó, trở thành huyết sắc.

Con mắt này cực kỳ chân thật, lộ ra vẻ yêu dị, sương đỏ trong lúc quay cuồng lại tạo ra người nhìn cảm giác, kinh sợ đến nổi da gà. Mà tại trung tâm con mắt khổng lồ đó, giờ phút này lại xuất hiện một lốc xoáy. Lốc xoáy này không ngừng chuyển động, hóa thành một hắc động.

Hắc động này dường như có thể cắn nuốt tất cả vật chất, thời điểm nó xuất hiện, hư vô bốn phía vặn vẹo, hào quang không trung ở quanh đó, dường như cũng bị cắn nuốt, làm cho người ta nhìn mà thấy ghê người.

Theo lốc xoáy rầm rầm chuyển động, thì hắc động trung tâm càng ngày càng lớn, mười trượng, năm mươi trượng, một trăm trượng… Ba trăm trượng, cho đến cuối cùng, không ngừng khuếch trương, rồi lớn cỡ ngàn trượng.

So với mắt đỏ vạn trượng, hắc động ngàn trượng này giống như con ngươi của mắt, mà lốc xoáy kia, lại là lòng trắng giữa con ngươi và mắt, hư vô vô tận.

Cảnh tượng này, hoàn toàn chấn động mọi người trong phường thị, khiến cho toàn bộ tu sĩ nơi đây run rẩy thân thể, vẻ mặt hoảng sợ, biểu tình kinh hoàng không thể nổi.

- Đây là cái gì!!!

- Tất cả tu sĩ Nguyên Anh đều chết hết, chỉ là trong một chớp mắt, toàn bộ đã chết hết. Mạnh Hạo này, hắn… hắn rốt cuộc là tu vi gì?!!

- Hắn triệu hồi ra thứ này, lại là tồn tại khủng bố như thế nào nữa chứ!!!

Mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống trên mặt từng người trong phường thị, hô hấp mọi người nơi đây trở nên dồn dập, nguy cơ sinh tử mãnh liệt, làm cho bọn họ tại thời khắc này, đối với Mạnh Hạo, sinh ra sợ hãi không cách nào hình dung. Giống như một ác mộng, không thể thức tỉnh, sẽ khắc sâu cả đời.

Tử Hải bốn phía nổ vang. Khi biển cuộn trào, trong hắc động giữa huyết nhãn khổng lồ trên không trung, trong giây lát truyền ra một tiếng rít gào.

Rống!

Tiếng rít gào này, giống như một mãnh thú nào đó gào rú, truyền khắp bát phương, chấn động đến hư không cũng vặn vẹo. Ngay cả con ngươi của huyết nhãn khổng lồ kia, tại thời khắc đó, dường như cũng co rút lại, sau đó mạnh mẽ nở lớn ra, bóp méo toàn bộ thiên địa, bóp méo cả tâm thần của mọi người trong phường thị.

Chỉ là một tiếng rít gào, đã như sấm sét kinh thiên. Khi nó truyền ra bên ngoài, thì lập tức khiến cho người trong phường thị, có hơn phân nửa, bị chấn đến đầu óc vù vù, thất khiếu chảy máu, bị chấn động đến hôn mê.

Không thể chống cự, tiếng rít gào này, dường như ẩn chứa lực lượng tu vi kinh tâm động phách. Trong thanh âm đó có uy áp mãnh liệt, uy áp này mới là trọng điểm khiến cho đám người hôn mê.

Thậm chí toàn bộ thuyền bè và ván gỗ trên phường thị này, trong thời khắc đó cũng vang lên tiếng ken két, đồng loạt trầm xuống một chút. Tử Hải bốn phía cuộn trào mãnh liệt hơn, giống như biển rộng cũng đang gầm thét, hô ứng với tiếng rống trong hắc động của huyết nhãn trên trời cao.

Còn lại những tu sĩ không hôn mê, đều là người có tu vi không tầm thường. Giờ phút này, một đám người sắc mặt tái nhợt, cưỡng ép chịu đựng, tu vi trong cơ thể vận chuyển, hô hấp dồn dập, ngơ ngác nhìn bầu trời.

Tại trong nháy mắt tiếng rít truyền ra, một cái móng vuốt thật lớn, mang theo móng nhọn sắc bén, trực tiếp vươn ra từ trong cái hắc động kia. Bộ lông đỏ thẫm thật dài, hoàn toàn bao phủ xung quanh cái móng vuốt này, dần dần vươn ra, lộ ra chi trước hoàn chỉnh.

Bộ lông thật dài buông lỏng, mang theo một đám gai nhọn dã man và điên cuồng, giống như có thể phá vỡ hư không, khi ma sát với hư không phát ra thanh âm bén nhọn chói tai, cũng có tiếng gầm nhẹ tràn ngập quanh quẩn trong hắc động.

Sau đó, là móng vuốt thứ hai, cho đến một cái đầu cực lớn, mạnh mẽ va chạm với hắc động, trong tiếng nổ vang, không trung chấn động kịch liệt, từ trong hắc động, từ từ nhô ra.

Đó là… một cái đầu khổng lồ!

Bộ lông huyết sắc, răng nanh dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, một cỗ khí tức điên cuồng, hoang dã không cách nào hình dung, tại trong chớp mắt này, bùng nổ ngập trời.

Đó là một đầu khuyển!

Cái đầu vẫy mạnh, dường như dùng toàn lực, muốn từ trong hắc động này, hoàn toàn lao ra. Trong tiếng động nổ vang long trời lở đất, nó thành công!

Chỉ thấy một luồng hồng quang, trực tiếp từ trong hắc động này, điên cuồng lao ra, nhấc lên sương đỏ ngập trời, khiến cho huyết nhãn khổng lồ kia như ảm đạm đi, nhanh chóng tiêu tan. Theo huyết nhãn tiêu tan, một bóng dáng khổng lồ nháy mắt liền đứng sừng sững ở giữa đất trời.

Thân thể cao lớn, bộ lông đỏ thẫm buông phủ, trên thân thể dựng lên từng đám gai xương, bộ dáng dữ tợn, còn mang theo ánh mắt khát máu, giống như kỳ lân, lại giống như huyết sư, hung mãnh đến cực điểm, không cách nào hình dung.

Chính là, Huyết Ngao!

Theo sự xuất hiện của nó, một cỗ tu vi có thể so với Trảm Linh trong phút chốc, ầm ầm bùng nổ ra từ trên người nó. Cỗ khí tức này, rõ ràng tồn tại cảm giác ý cảnh, giống như Trảm Linh chân chính, Mạnh Hạo biết, đây không phải là do bản thân Huyết Ngao có được, mà là lạc ấn Huyết Tiên, vẫn luôn tồn tại trong huyết mạch của Huyết Linh.

Lạc ấn này, tồn tại ở trong tất cả Huyết Linh trong Huyết Tiên truyền thừa, chẳng qua Huyết Ngao năm đó chưa có dung hợp, nên bây giờ mới hoàn toàn hiển lộ ra mà thôi. Cũng chính bởi vậy, mới làm cho Huyết Ngao lâm vào ngủ say hai trăm năm, đến giờ phút này mới hoàn toàn tỉnh lại.

Huyết Ngao ngửa mặt lên trời, rít lên một tiếng long trời lở đất. Tiếng rít gào này lập tức khiến cho phong vân biến sắc, thiên địa cuộn trào, khiến cho Tử Hải phía dưới nổ vang, khiến cho tất cả tu sĩ trong phường thị, bị chấn động đến hôn mê.

Mạnh Hạo nhìn Huyết Ngao, thân thể khổng lồ, bề ngoài dữ tợn, tu vi dũng mãnh, nhưng trong mắt hắn, cho dù Huyết Ngao có trở nên dữ tợn hơn nữa, thì vẫn là con chó nhỏ đáng yêu, lông mềm như nhung, đi theo sau hắn năm đó.

Vẫn là con chó nhỏ cùng mình chiến đấu trong Huyết Tiên truyền thừa, không rời đồng bọn nửa bước.

Vẫn là con chó nhỏ, tại trên cô sơn trong truyền thừa kia, thủ hộ bản thân. Cho dù mỏi mệt, cho dù trọng thương, cho dù là sẽ chết, cũng không muốn rời đi một mình, liều chết bảo hộ Mạnh Hạo. Chỉ nguyện có thể ở lúc mỏi mệt, có thể ở thời điểm trước khi chết, được Mạnh Hạo giơ tay lên, vuốt ve đầu một chút.

Mạnh Hạo sẽ không quên tất cả những chuyện đó. Hỉnh ảnh Huyết Ngao vẫn luôn nằm úp sấp bên cạnh mình, toàn thân gần như tan vỡ, vậy mà vẫn cố gắng thè lưỡi, liếm thân mình, vẫn luôn ở trước mắt Mạnh Hạo.

Còn cả khi đối mặt với Lý gia lão tổ, vì cứu mình, Huyết Ngao dùng toàn lực, đẩy mình ra tới cửa chính, mà bản thân thì bị vô số cánh tay quấn quanh, kéo vào trong nước bùn. Trước khi biến mất, còn vươn đầu lưỡi, như muốn ở cùng chủ nhân của nó thêm một chút nữa.

Mạnh Hạo… sao có thể quên những chuyện này!

- Huyết Ngao!

Mạnh Hạo nhìn Huyết Ngao dữ tợn khổng lồ, nhìn những gai sắc kinh tâm động phách, còn cả khí thế long trời lở đất tản ra trên người Huyết Ngao, nhẹ giọng lên tiếng.

Thanh âm của hắn rất nhẹ, nhưng khoảnh khắc truyền ra, lại khiến thân thể Huyết Ngao chấn động mạnh một cái. Khi nó quay đầu, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo, rồi ngay lập tức biểu tình trở nên dịu dàng, cũng có vẻ vui sướng bất ngờ, cúi đầu về phía Mạnh Hạo, tùy ý Mạnh Hạo vuốt ve cái mũi của mình. Nó cẩn thận vươn đầu lưỡi, chạm chạm vào tay Mạnh Hạo.

Ở dưới sự vuốt ve của Mạnh Hạo, nó mới như trước đây, phát ra thanh âm ô ô thoải mái.

Mạnh Hạo mỉm cười, hắn nhìn Huyết Ngao, nhẹ nhàng vuốt ve. Hắn nghĩ tới, năm đó ngoài Vãng Sinh động, Huyết Ngao cho dù đang ngủ say, vẫn liều lĩnh, vươn ra một trảo.

- Ông bạn già, hơn một trăm năm rồi, không thấy… Chúng ta cùng đi diệt Thiên Tòng bộ nào!

Khi Mạnh Hạo mở miệng, sát khí trong mắt chợt lóe. Cùng lúc đó, toàn thân Huyết Ngao cũng bùng lên sát khí ngập trời, ngửa mặt lên trời gầm nhẹ một tiếng. Thanh âm nổ vang giống như sấm sét, Mạnh Hạo nhảy lên, trực tiếp đứng ở đỉnh đầu Huyết Ngao, khi tay phải vung lên, sóng biển quét ngang, vòng quanh thi thể và những người còn sống của Ô Thần bộ.

Dưới sự khống chế của Mạnh Hạo, Tử Hải thu hồi diệt tuyệt, sẽ không tạo thành thương tổn đối với tộc nhân Ô Thần bộ.

- Ta mang theo các ngươi đi, nợ máu trả bằng máu!

Mạnh Hạo nhìn đám người Ô Linh, lời nói vừa ra, Huyết Ngao liền rít gào, mang theo Mạnh Hạo, lao thẳng về phía trời cao ở xa. Hắn ở trên trời, mọi người Ô Thần bộ ở mặt biển. Theo lời nói của Mạnh Hạo, Ô Linh và mấy lão nhân dường như được đốt lên nhiệt huyết năm đó, ở trong sóng biển lao về phía trước.

Không có đi Mặc Thổ, mà là đi nơi gần đây nhất, phường thị thứ hai.

Vì bức Mạnh Hạo ra, Hô Diên lão tổ ở Thiên Tòng bộ ra mệnh lệnh, triển khai chiến tranh với Kim Ô tộc, bỏ ra giá phải trả nhất định, trận đầu đã bắt được hơn năm trăm người làm tù binh. Những người này, sau khi bị tra tấn bằng mọi cách, phế bỏ tu vi, thì đưa vào trong mười phường thị trên biển rộng Tây Mạc, treo cao!

Ngày ngày gió thổi phơi nắng, treo trên cao trong mười phường thị, mục đích… chính là muốn làm cho Mạnh Hạo nhìn thấy. Theo phán đoán của Hô Diên lão tổ, khi Mạnh Hạo thấy được cảnh như vậy, hắn nhất định phải xuất hiện.

Bằng không, hắn là đồ đằng, sẽ bị suy yếu nghiêm trọng, sẽ mất đi lực lượng tín ngưỡng. Nhưng trên thực tế, Mạnh Hạo đã sớm không cần những thứ đó. Hắn đã thành Nguyên Anh, là đồ đằng Thánh Tổ, cũng không phải đồ đằng Thánh Tổ.

Nhưng bất kể như thế nào, có một điểm mà Hô Diên lão tổ không có đoán sai, Mạnh Hạo hắn… nhất định sẽ xuất hiện.

Không phải vì chính mình, mà là vì tình nghĩa năm đó, vì toàn Kim Ô tộc!

- Giết chóc… liền từ mười phường thị trên Tử Hải này, bắt đầu!

Huyết Ngao ầm ầm lao về phía trước, tốc độ cực nhanh, mang theo tiếng gào thét của Trảm Linh.

Mạnh Hạo đứng ở trên đỉnh đầu của nó, quần áo đón gió bay phần phật, trong mắt hắn sát khí càng trở nên nồng đậm. Tâm diệt toàn tộc Thiên Tòng bộ của hắn, cực kỳ kiên định.

Ầm!

Không bao lâu, phường thị thứ hai đã xuất hiện trước mắt.

Mạnh Hạo đã thông qua mấy người Ô Thần bộ hiểu sơ về phường thị thứ hai này, cũng thuộc Thiên Đình, nhưng hơn thế, là phụ tộc thuộc Thiên Tòng bộ.

Hai, năm, chín, ba cái phường thị này đều là như vậy. Về phần cái phường thị thứ bảy bị Mạnh Hạo diệt lúc trước, thuần túy là do đám người hai lão già kia tự mình tìm chết.

- Mặc kệ là người thuộc tộc nào, dám treo tộc nhân Ô Thần bộ ta, đáng chết!

Ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên hàn quang.

Không cần Mạnh Hạo chỉ bảo, trong mắt Huyết Ngao đã lóe lên hồng quang, khoảnh khắc khi tiếp cận phường thị thứ hai này, lập tức gào lên một tiếng kinh thiên.

- Rống!!!!

Thanh âm này tạo ra âm bạo ngập trời, hóa thành một lực lượng vô hình cuốn lên cuồng phong, trực tiếp đánh lên phường thị này. Nổ vang kinh thiên, trận pháp của phường thị này lập tức mở ra, nhưng chỉ giữ vững được trong một hô hấp, liền lập tức nổ tung, chia năm xẻ bảy.

Cùng lúc đó, trong phường thị này, tu sĩ thuộc Thiên Đình liên minh còn đang hoảng sợ, vừa mới bay lên không, nhưng không kịp phản ứng, cuồng phong đã gào thét mà qua. Tất cả tu sĩ Thiên Đình liên minh bay ra, trong phút chốc, thân thể đồng loạt sụp đổ, cả thân xác và linh hồn trong nháy mắt đều bị hủy diệt.

- Các hạ là ai, chúng ta là tu sĩ của Thiên Tòng bộ trong Thiên Đình liên minh!

Thanh âm thê lương gần như là gào rú, mang theo sự tuyệt vọng, hoảng sợ cùng kinh hoàng trước nay chưa từng có, từ trong phường thị truyền ra. Nhất là có một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong, run rẩy thân thể, máu tanh bốn phía, cùng với một màn mọi người diệt vong trong nháy mắt vừa rồi, đối với gã mà nói, dường như là ác mộng.

Một tiếng gào rú, có thể làm được điểm này, theo phán đoán của gã… chỉ có thể là Trảm Linh!

- Đồ đằng Thánh Tổ của Kim Ô tộc Mạnh Hạo, tới đây cứu tộc nhân, diệt chính là Thiên Tòng bộ các ngươi!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.