Ngã Dục Phong Thiên

Chương 671: Huyết Ngao Khôn Ngoan

Chương 542

Đối mặt với nghiền ép đến từ Phương Thốn trăm trượng, Mạnh Hạo mở ra đệ lục mệnh, hai tay nâng lên, tu vi ngưng tụ toàn thân dung nhập vào hai tay, mạnh mẽ xé một cái vào hư vô phía trước.

Dưới một xé này, hư vô phía trước Mạnh Hạo lập tức vặn vẹo, răng rắc một tiếng, giống như có một tầng tường vô hình ngăn cách bị xé vỡ vụn. Thân thể Mạnh Hạo tại thời khắc này, cũng đột nhiên được nới lỏng rất nhiều, giống như áp chế vô hình kia trong nháy mắt đã bị cưỡng ép tiêu tan.

- Huyết Ngao!

Mạnh Hạo xông lên phía trước, nơi đó, Huyết Ngao ngửa đầu lên trời gào một tiếng. Phương Thốn bảy mươi trượng tại thời khắc này, ngưng tụ bên ngoài người Mạnh Hạo, theo Mạnh Hạo cùng nhau lao thẳng tới phía Hô Diên lão tổ.

Sắc mặt Hô Diên lão tổ lần thứ hai vì Mạnh Hạo mà có sự biến hóa.

Lão hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt khi Mạnh Hạo và Huyết Ngao tới gần, tay phải nâng lên vung một cái. Pháp bảo vô ích, thần thông cũng vô ích, một cái phất tay áo này, nhìn như tùy ý, nhưng đối với một lão tổ Trảm Linh mà nói, cho dù là một lần phất tay áo nhìn như đơn giản, nhưng cũng là bùng nổ toàn bộ lực lượng.

Phương Thốn trăm trượng lập tức co rút lại, hóa thành năm mươi trượng, nhưng cường độ lại tăng gấp đôi. Ở bên trong Phương Thốn năm mươi trượng này, Hô Diên lão tổ có thể nghiền ép tất cả, có thể chống cự với uy áp của tất cả thần thông khác, cùng Mạnh Hạo còn có Huyết Ngao, cách năm mươi trượng, trực tiếp đụng phải nhau.

Tiếng nổ vang kinh thiên, tay phải Mạnh Hạo nâng lên, một quyền hạ xuống, toàn thân mãnh liệt nổ vang. Giống như một quyền đó, đánh lên một ngọn núi không thể lay động, khóe miệng Mạnh Hạo tràn ra máu tươi, nhưng trong mắt lại lóe lên tia lạnh lùng. Lúc này, hai bên đấu pháp, hắn cũng đánh giá Trảm Linh được nhiều hơn một chút.

Huyết Ngao bên kia cũng bị chấn động toàn thân, thân thể trong khoảnh khắc trở nên cuồng bạo hơn, huyết quang trên người nó trực tiếp xuyên thấu Phương Thốn năm mươi trượng, vờn quanh bốn phía Mạnh Hạo, tạo thành một cỗ lực lượng dũng mãnh, đẩy về phía trước, một đường thế như chẻ tre.

Cuối cùng lôi kéo Mạnh Hạo lao thẳng tới phía Hô Diên lão tổ, đôi bên tại trong nháy mắt này, lại đè ép Phương Thốn năm mươi trượng đến cực hạn. Mà Mạnh Hạo cũng lần đầu chân chính đụng chạm với Hô Diên lão tổ.

Ầm!

Khóe miệng Hô Diên lão tổ tràn ra máu tươi, thân thể liên tục đạp lui mấy bước, tinh quang trong mắt cũng trở nên nồng đậm. Chung quanh lão, Phương Thốn năm mươi trượng dưới một kích này, chợt co rút lại, sau đó lại mở rộng đến tầm hai mươi năm trượng, mới hoàn toàn hóa giải được lực lượng của Mạnh Hạo và Huyết Ngao.

- Tiên thú này gian trá đến cực điểm, lúc trước lại có thể biết ẩn dấu thực lực!!

Trong mắt Hô Diên lão tổ lóe lên sát khí, vẻ mặt dần dần khôi phục lại bình tĩnh. Nhưng bình tĩnh này chỉ là mặt ngoài, đáy lòng lão vẫn đang khiếp sợ. Đây là lần đầu tiên, lão gặp được tu sĩ Nguyên Anh như thế, có thể lay động được Phương Thốn của bản thân. Sát khí trong lòng đối với Mạnh Hạo cũng mãnh liệt hơn, không đợi Mạnh Hạo lui ra phía sau, Hô Diên lão tổ liền cất bước, cùng Phương Thốn hai mươi năm trượng, đi về phía Mạnh Hạo.

- Đợi sau khi giết chết ngươi, tiên thú này của ngươi, lão phu sẽ đem lột da cạo xương!

Thanh âm Hô Diên lão tổ vô cùng bình tĩnh, giống như không hề dao động, nhưng sát ý trong lời nói, cũng vô cùng rõ ràng.

Phạm vi hai mươi năm trượng xung quanh lão giống như cấm địa, động tới tất bị thương tổn. Theo lão đi về phía trước, hư vô cũng phải run rẩy, khi sắp đụng tới Mạnh Hạo, Huyết Ngao bên kia gào rú, trong mắt hiện lên sự lạnh lùng nghiêm nghị. Từ nhỏ nó đã đi theo Mạnh Hạo, lừa người mà lớn lên, cũng coi như kế thừa tính cách của Mạnh Hạo.

Phương Thốn ngoài thân thể nó cũng nháy mắt co rút lại, trước khi vọt tới, móng vuốt nâng lên, trực tiếp đánh ra.

Móng vuốt của nó cực kỳ sắc bén, cắt qua hư vô, tiến đến va chạm với Phương Thốn của Hô Diên lão tổ. Khi tiếng nổ vang vọng, toàn thân Hô Diên lão tổ chấn động mạnh, bước chân chợt dừng một chút. Cùng lúc đó, thân thể Huyết Ngao cũng run rẩy, phun ra một ngụm khí tức sinh mệnh, rồi hung hãn không sợ chết tiếp tục vọt tới.

Lúc này đây, không phải dùng móng vuốt, không phải dùng răng nanh, mà là dùng đầu, hung hăng húc tới. Nó là Huyết Ngao của Mạnh Hạo, cho dù tử vong, nó cũng phải bảo vệ Mạnh Hạo, vì Mạnh Hạo giết người!

Ầm!

Khóe miệng Hô Diên lão tổ tràn ra máu tươi, sau khi thân thể lui lại phía sau, thì nhìn Huyết Ngao kia đã hung hãn tới cực hạn rồi, càng đánh càng hung, sát khí ngập trời. Đồng thời, lão đối với Mạnh Hạo lại càng thêm ghen tị.

- Tiên thú chết tiệt này!!! Lúc trước nó… nó lại vẫn ẩn dấu thực lực!!! Tiên thú gian trá như thế, đương thời hiếm thấy!

Ngay tại khoảnh khắc Hô Diên lão tổ lại một lần nữa bị ngăn cản, thanh âm Mạnh Hạo mang theo lãnh ý, chợt truyền ra.

- Đệ thất mệnh!

Ầm!

Thân thể Mạnh Hạo khoảnh khắc bạo tăng, cả người tạo ra gió xoáy ngập trời, khiến cho phong vân biến sắc, thiên địa chấn động. Thân thể dũng mãnh đã đến trình độ kinh tâm động phách, đã vượt qua ba mươi hai lần Nguyên Anh viên mãn lúc trước, mà là nháy mắt nhảy lên tới… 64 lần Nguyên Anh viên mãn!

Loại trình độ này, tu sĩ Nguyên Anh trước giờ chưa từng có ai, mà rất có thể sau này cũng không có người nào giống vậy. Tóc Mạnh Hạo bay múa, thân thể hắn cực kỳ cao lớn, giống như tiên ma, thân thể dũng mãnh còn có chiến lực vô biên, hình thành khí thế long trời lở đất.

Giờ khắc này, hắn là Nguyên Anh mạnh nhất, có thể chiến một trận với Trảm Linh!

Thân thể cao lớn, cao tới tận hai trượng, bả vai rộng lớn, thân hình thẳng tắp, giống như thần ma, khí thế tràn đầy làm cho người ta hô hấp dồn dập. Khi xoay người, hai mắt lạnh lùng, dường như khiến thiên địa bốn phía lúc này, cũng trở nên băng hàn.

- Điều đó không có khả năng!

Hô Diên lão tổ sắc mặt đại biến. Giờ khắc này, Mạnh Hạo thậm chí cho lão một loại cảm giác áp bách trước nay chưa từng có. Loại cảm giác này, chỉ khi lão đối mặt với tu sĩ cùng cảnh giới, mới có được!

Cùng lúc đó, cũng chính là lúc Phương Thốn hai mươi năm trượng của Hô Diên lão tổ tới gần Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo không chút do dự, thân thể tiến về phía trước một bước, lại chỉ dựa vào thân thể, cưỡng ép va chạm cùng với Phương Thốn hai mươi năm trượng này.

Ầm!

Phương Thốn hai mươi năm trượng lập tức vặn vẹo, rồi co rút lại, khi nó biến thành mười trượng, thì bóng dáng như ma thần của Mạnh Hạo, thế nhưng lại hiện ra một cách kinh người, ngoài mười trượng của Hô Diên lão tổ, tay phải nâng lên, một quyền hung hăng hạ xuống phía trước.

Không có thần thông, không có thuật pháp, không có pháp bảo, chỉ có một thân thể khủng bố hiện giờ. Hơn nữa, chiến lực 64 lần Nguyên Anh viên mãn dung hợp cùng một chỗ, hình thành… một quyền kinh thiên này, trong Nguyên Anh kỳ của tu chân giới, chưa từng có người nào có thể vung tay tạo ra đâu!

Rầm rầm rầm!

Một quyền của Mạnh Hạo, toàn bộ Phương Thốn mười trượng trong khoảnh khắc sụp đổ, hoàn toàn chia năm xẻ bảy, nổ tung. Phương Thốn Trảm Linh, vỡ!

Cùng lúc đó, Huyết Ngao gào rú, như thiểm điện lao ra. Khoảnh khắc khi Mạnh Hạo đánh vỡ Phương Thốn Trảm Linh, nó lao thẳng tới Hô Diên lão tổ, răng nanh sắc bén dày đặc, một ngụm táp tới.

Ầm!!

Hô Diên lão tổ nâng hai tay ngăn ở phía trước, sau khi ngăn cản, thân thể chấn động lập tức rút lui, sắc mặt nhanh chóng biến hóa, biểu tình cũng là không thể tin nổi, cũng có khiếp sợ. Bất kể như thế nào lão cũng không thể tưởng tượng được, Phương Thốn Trảm Linh của bản thân, thế nhưng lại bị một tên tu sĩ Nguyên Anh nổ nát.

Cho dù là hiện tại lão nhìn thấy tận mắt, cũng cảm thấy không thể tin nổi. Cũng chính bởi vậy, sát khí của lão đối với Mạnh Hạo, trong nháy mắt đã mãnh liệt tới cực hạn rồi, thậm chí ở sâu trong nội tâm, còn xuất hiện một tia hối hận hiếm thấy, khi đã gây chiến với Mạnh Hạo.

Cường nhân như vậy, một Nguyên Anh có thể chiến một trận với Trảm Linh, đối với bất kỳ một tu sĩ nào mà nói, đều là ác mộng. Trừ phi giết chết, nếu không, thậm chí đối với toàn bộ lạc, cũng là một hồi tai nạn.

- Hôm nay, hắn nhất định phải chết!

Hai mắt Hô Diên lão tổ co rút lại, sau khi Mạnh Hạo cùng Huyết Ngao trong nháy mắt mang theo sát khí, gào thét bén nhọn lao tới, thì thân thể dũng mãnh của Mạnh Hạo cũng khiến trong nội tâm Hô Diên lão tổ dâng lên một loại ghen tị khác. Tay phải Hô Diên lão tổ lập tức nâng lên bấm niệm thần chú, ngay sau đó có một luân ảnh hư ảo thật lớn chợt xuất hiện trước người lão.

Cũng chính là vào lúc này, quyền thứ hai của Mạnh Hạo, gào thét mà tới.

Khi sắp tới gần…

- Thì Luân Chuyển, thiên địa sát, vòng thứ nhất, Tuế Nguyệt trôi qua!

Tay trái Hô Diên lão tổ cũng nâng lên, hai tay cùng bấm niệm thần chú đẩy về phía trước. Ảo ảnh hư huyễn trước mặt lão lập tức trở nên rõ ràng, đó là một bánh xe ngựa màu đen!

Tại trên bánh xe này, khắc vô số phù văn, tản mát ra cảm giác Tuế Nguyệt tang thương. Giờ phút này, những dấu ấn phù văn đó đều đang sáng lên, khiến cho bánh xe này, trong vô thanh vô tức, chuyển động một vòng.

Nắm tay Mạnh Hạo, cũng vào lúc này trực tiếp đánh tới. Nhưng ngay tại khoảnh khắc hắn sắp đụng phải bánh xe này, thì trong lòng lại nổi lên cảnh giác mãnh liệt, có chút dừng lại. Đúng lúc này, Huyết Ngao phát hiện trước tiên, há mồm cắn lấy Mạnh Hạo, mang theo hắn lập tức lui ra phía sau.

Cùng lúc đó, một cỗ lực Tuế Nguyệt vô biên, từ trong bánh xe này ầm ầm bộc phát ra. Tuế Nguyệt này với Tuế Nguyệt mà Mạnh Hạo nắm giữ khác nhau, đây là một cỗ nghịch chuyển. Tại trong nháy mắt đó, Mạnh Hạo kinh hãi phát hiện ra, sau khi bản thân lui ra phía sau, Phương Thốn lúc trước bị hắn đánh nát, thế nhưng cũng theo đó mà khôi phục. Thậm chí sau khi lui ra khỏi hai mươi trượng, đệ thất mệnh trên người Mạnh Hạo, thế mà lại bắt đầu phân giải!

Hô Diên lão tổ cười lạnh, trong mắt hiện lên một chút khinh miệt và hàn quang, thân thể khoảnh khắc biến mất. Khi xuất hiện, thì đã ở phía sau Mạnh Hạo, tay phải nâng lên chỉ về phía trước. Không đợi chỉ này hạ xuống, Huyết Ngao rít gào, huyết quang nháy mắt khuếch tán, cũng lấy thân thể lao tới ngăn cản chỉ này.

Hô Diên lão tổ nhíu mày, thầm mắng trong lòng, cưỡng ép chỉ ra. Tiếng nổ vang quanh quẩn, huyết quang quanh thân Huyết Ngao sụp đổ, lão không để ý Huyết Ngao đang vọt tới với miệng lớn dính máu, mà trực tiếp điểm một chỉ ở sau lưng Mạnh Hạo.

Chỉ vừa ra, tiếng nổ vang lên, nhưng chỉ này lại bị một tầng tơ tằm cản lại. Khiến cho chỉ này cách tơ tằm, khi đụng tới Mạnh Hạo, mười thành lực, thì chỉ bạo phát có một thành.

Ầm một tiếng, Mạnh Hạo phun ra máu tươi, thân thể bay nhanh về phía trước. Hô Diên lão tổ đang muốn truy kích, thì Huyết Ngao lại một ngụm cắn tới. Thân thể Hô Diên lão tổ chấn động, cũng phun ra máu tươi, không thể không lui về phía sau vài bước, không cách nào truy kích Mạnh Hạo nữa.

- Da dầy thịt béo!

Hô Diên lão tổ nghiến răng nghiến lợi, khi thấy Mạnh Hạo bay nhanh về phía trước, nhưng bản thân lại bị Huyết Ngao huyết sắc nổi điên trước mặt này giằng co, không thể tiếp tục truy kích, thì chỉ có thể hừ lạnh một tiếng. Trong lòng lão biết, Mạnh Hạo giờ phút này còn bị lực lượng Tuế Nguyệt bao phủ, trốn không thoát.

- Một khi đã như thế, làm thịt súc sinh ngươi trước vậy!

Tay phải Hô Diên lão tổ bấm niệm thần chú chỉ về phía trước. Tiếng nổ vang vọng, Huyết Ngao gào rú, Phương Thốn quanh thân vỡ vụn, nhưng huyết quang toàn thân nó lại hóa thành từng cây gai sắc, phóng thẳng tới Hô Diên lão tổ. Một người một khuyển, lại lập tức chiến với nhau. Nhưng Hô Diên lão tổ cũng không ngừng chuyển mắt, tìm cơ hội, giết chết Mạnh Hạo.

Tất cả chuyện này, đều chỉ phát sinh trong điện quang hỏa thạch, Mạnh Hạo phun ra một ngụm máu tươi, nhưng không ngờ, ngụm máu đó lại quay trở lại, như muốn một lần nữa chui vào trong miệng Mạnh Hạo.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.