Chương 544
Mạnh Hạo vẻ mặt bình tĩnh, sau khi thu Thì Luân vào, hắn không có thời gian đi áp chế, mà mặc cho bảo vật này bị Tam Vĩ phiên trấn áp. Lúc xoay người lại, tay phải nâng lên, đầu ngón tay hắn lập tức đỏ thẫm một mảnh, bất ngờ hóa thành một đồ đằng huyết sắc.
Đây chính là Huyết Thân Quý gia trong thủy đồ đằng của Mạnh Hạo. Huyết Thân này đã bị Mạnh Hạo hấp thu, dùng để cảm ngộ huyết đồ đằng, nhưng lại không biến mất, mà bị Mạnh Hạo trấn áp trong người.
Giờ phút này, hắn không chần chờ, lập tức thả Huyết Thân này ra. Một mảnh huyết quang lập tức từ ngón tay Mạnh Hạo bay ra, ở giữa không trung, hóa thành Huyết Thân Quý gia. Huyết Thân này vừa mới xuất hiện, toàn thân đã tản ra huyết quang ngập trời, khi nó quay đầu lại, thì như muốn cắn trả Mạnh Hạo. Nhưng tại khoảnh khắc nó quay đầu, thì Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng.
Một tiếng hừ lạnh này, lập tức khiến Huyết Thân chấn động, sóng gợn khuếch tán, xém chút nữa là không xong. Ở trong cơ thể nó, lúc trấn áp trong cơ thể, Mạnh Hạo đã sớm khắc lên rất nhiều cấm chế.
Huyết Thân lộ ra biểu tình giãy giụa, sau đó rít gào một tiếng, xoay người lao thẳng về phía Hô Diên lão tổ, như muốn đem oán khí đối với Mạnh Hạo, giải phóng trên người Hô Diên lão tổ.
Huyết Thân xuất hiện, lập tức lại khiến Hô Diên lão tổ chấn động. Giờ phút này, nội tâm lão đã bị những thủ đoạn liên tiếp của Mạnh Hạo làm cho thất kinh. Thất Mệnh Anh Biến, đã làm lão khiếp sợ, kiếm trận Tuế Nguyệt, còn có Tam Vĩ phiên, còn cả Huyết Thân này, đều làm tâm thần Hô Diên lão tổ không ngừng bị chấn động.
Giờ phút này Huyết Thân gào rú đánh tới, cùng Huyết Ngao vây công Hô Diên lão tổ. Sắc mặt Hô Diên lão tổ đột ngột biến đổi, tay phải nâng lên chỉ về phía trước, Huyết Thân lập tức sụp đổ, nhưng ngay sau đó lại ngưng tụ.
- Đáng chết, cũng là bất tử ý!!
Sắc mặt Hô Diên lão tổ càng tái hơn, phía sau Huyết Ngao một ngụm táp tới, lão né tránh không tiện, trực tiếp bị răng nanh Huyết Ngao sượt qua người, tạo ra một vết thương. Máu tươi lập tức tràn ra, giống như không thể ngừng.
Lại vào lúc này, Mạnh Hạo ra tay, hắn bỗng nhiên lao đến, mà khi tới gần, biến ảo ra thần thông.
- Vô Diện, Nhất Ngôn, Phong Hỏa Liên!
Nháy mắt khi Mạnh Hạo tiến đến, sáu mươi gương mặt thật lớn biến ảo ra bên ngoài thân thể, lại chồng lên nhau, tạo thành thần thông 64 lần Nguyên Anh viên mãn, đủ để chấn động Trảm Linh.
Mà tại khoảnh khắc gương mặt mở hai mắt ra, đôi môi khẽ nhúc nhích, thì từng tiếng nổ vang lên, trực tiếp vang lên từ trong tâm thần Hô Diên lão tổ. Thân thể lão, tại thời khắc này, xuất hiện khói đen, tổng cộng sáu mươi bốn cột khói, cuồn cuộn bay lên không.
Một người, một thân, một khuyển, chiến Trảm Linh!
Tiếng nổ vang kinh thiên không ngừng vang lên, toàn thân Hô Diên lão tổ khuếch tán khí tức, tạo thành một cái lốc xoáy thật lớn, ầm ầm va chạm với Mạnh Hạo, Huyết Ngao và Huyết Thân.
Nổ mạnh khuếch tán bát phương, nhấc lên sóng biển, như muốn xé rách hư vô. Hô Diên lão tổ giận dữ, từ sau khi Trảm Linh, lão đã không còn từng bị chật vật như thế này. Phương Thốn bị phá, Thì Luân bị cướp, mà đối thủ… chỉ là một tên Nguyên Anh viên mãn, cho dù là có tiên thú Trảm Linh, cho dù có cái Huyết Thân quỷ dị kia, nhưng vẫn khiến cho Hô Diên lão tổ cảm nhận được một cỗ nhục nhã.
- Đạo của ta…
Hô Diên lão tổ hít sau, khoảnh khắc mở miệng, tất cả cảm xúc của lão, đều tiêu tan trong nháy mắt, cả người khôi phục lại bình tĩnh.
- Là diệt tình chi đạo…
- Tình cảm nhân loại, lấy thân tình là thứ nhất, chém thân tình, mới có thể trảm ra đạo của một đời này.
Một cỗ vô tình lạnh như băng, mạnh mẽ xuất hiện trên người Hô Diên lão tổ. Hàn này, ác nghiệt, hàn này… giống như chôn vùi thất tình lục dục.
- Phụ mẫu ta chết sớm, đã không cách nào trảm, loại tình cảm đạo lữ, đối với ta mà nói có thể có, có thể không, trảm cũng không có tác dụng… chỉ có loại tình cảm với con nối dòng, mới phù hợp với diệt tình chi đạo của lão phu.
- Đao thứ nhất trảm linh, đao chính là đạo. Cả đời này của ta, thế nhân chỉ biết ta có một thằng độc nhất, lại không biết ta từng có chín thằng. Tám đứa trước, đã bị ta tự tay chém chết từng đứa, tạo nên diệt tình đạo của ta!
- Duy chỉ có một đứa con cuối cùng, Hô Diên Khánh, là nơi ta ký thác kỳ vọng, tụ tập toàn bộ thể xác và tinh thần, ngưng tụ tình thương của cha trong cả đời ta lên người nó. Chỉ có yêu tới cực hạn, khi chém chết, ta mới có thể đau lòng tới cực hạn. Chỉ có đau đến xé lòng, ta mới… chân chính hoàn thành đao thứ nhất của Trảm Linh, từ nay về sau… vô tình!
- Giết con ta, như phá hư đạo của ta. Mối thù to lớn này, không gì có thể so được!
- Đạo của ta… trảm tình!
Hô Diên lão tổ thì thào, khoảnh khắc lão mở miệng, khí thế toàn thân lão bỗng nhiên đại biến.
Ý cảnh Trảm Linh của Hô Diên lão tổ, trảm đao thứ nhất, là tình.
Tình này không phải tình yêu, cũng không phải tình bằng hữu, mà là tình sâu đậm nhất, cốt nhục chí thân!
Trước khi Trảm Linh, Hô Diên lão tổ chí tình chí nghĩa, nhưng cuối cùng… vì đạo của mình, lão chém chết gần như tất cả con nối dòng của mình, chỉ lưu lại duy nhất một mình Hô Diên Khánh.
Đạo mà lão lựa chọn để Trảm Linh, trên thực tế có chút tương tự với Hàn Tuyết lão tổ lúc trước. Chẳng qua, Hàn Tuyết lão tổ cuối cùng không chém xuống, mà Hô Diên lão tổ thì đã sớm quyết tâm rồi.
Lão đem tất cả tình thương của cha, tập trung lên người Hô Diên Khánh, không giữ lại một chút nào cả. Giống như đem tất cả thân tình của bản thân, toàn bộ từ trong thân thể mình, di chuyển, dung nhập vào trong cơ thể của Hô Diên Khánh.
Đối với Hô Diên Khánh, lão có thể dung túng mọi thứ, có thể bao dung toàn bộ. Đây là tình thương vô biên của cha.
Chỉ có như vậy, mới có thể trảm đau, mới có thể trảm đến trong lòng, mới có thể chân chính hoàn thành hoàn toàn đao thứ nhất, chém chết tất cả thân tình của lão, hình thành… diệt tình đạo của bản thân!
Nhưng Hô Diên Khánh chết rồi, đã bị chết trong tay người khác, mà không phải bị chém chết trong tay lão. Vì vậy, cũng gián tiếp làm cho, đao thứ nhất của Hô Diên lão tổ trở nên không hoàn mỹ. Nhưng chỉ cần cho lão thời gian, thì vẫn có thể xoay chuyển được.
Biện pháp đơn giản nhất, giết chết người đã giết Hô Diên Khánh, báo thù cho nhi tử.
Thậm chí chỉ có như vậy thôi, thì vẫn không đủ, cần phải… nhấc lên một hồi mưa máu ngập trời, để phóng thích tất cả tình thương cha của bản thân, như thế… mới tính là giải thoát.
- Trảm tình.
Thanh âm trầm thấp của Hô Diên lão tổ trong khoảnh khắc truyền ra, thiên địa băng hàn, một cỗ ý cảnh diệt tình, tại chớp mắt đó, bộc phát ra từ trong cơ thể lão.
Đây là thần thông đặc thù của Trảm Linh, ý cảnh!
Ở trong ý cảnh của lão, chỉ có diệt tình có thể tồn tại, tất cả hữu tình, hữu tình chi hỏa đều phải tắt, đều phải tiêu tan. Khi ý cảnh này tản ra, thân thể Huyết Thân chấn động, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại, dường như không bị ảnh hưởng quá lớn. Bởi vì bản thân nó… chính là vật vô tình.
Nhưng Huyết Ngao thì lại bị chấn động mạnh, toàn thân huyết quang lóng lánh, lấy bất tử ý của bản thân, đối kháng mãnh liệt. Nhưng hiển nhiên không địch lại, thân thể đang không ngừng run rẩy, phát ra tiếng gào rú.
Nhưng chịu ảnh hưởng lớn nhất, chính là Mạnh Hạo.
Trong đầu Mạnh Hạo lập tức nổ vang, thất khiếu chảy máu, hai mắt mờ mịt. Trong đầu của hắn, giờ phút này không ngừng hiện lên từng màn ký ức. Bóng dáng cha mẹ lúc nhỏ, đám người Bàn Tử hữu tình, Hứa Thanh, Sở Ngọc Yêu ở trong mông lung, còn có tình thầy trò với Đan Quỷ.
Tất cả những ký ức này, đều không ngừng hiện lên ở trong đầu hắn, mà trong đầu hắn lúc này, dường như xuất hiện một cây đao, đao này treo lơ lửng.
- Trảm đi tình của ngươi, mới có thể tồn tại…
- Tình là ràng buộc, là thiêu hủy sinh mạng chi hỏa…
- Trảm đi…
- Trảm đi…
Trong đầu Mạnh Hạo có thanh âm tang thương không ngừng mở miệng, thanh âm này mang theo lực lượng kỳ dị nào đó, khiến cho toàn thân Mạnh Hạo run rẩy, linh hồn của hắn như muốn xé rách, phát ra tiếng gào rú thống khổ.
Cùng lúc đó, tất cả hình ảnh, tất cả bóng dáng trong đầu hắn, toàn bộ đều vặn vẹo, hóa thành ngọn lửa màu đen, trực tiếp bùng lên ở trong đầu Mạnh Hạo. Đau… Đó là… nỗi đau nếu như có một ngày cha mẹ tử vong, thân là người làm con, tận mắt nhìn thấy lại không cách nào ngăn cản, không cách nào cứu giúp.
Đó là nỗi đau… bạn lữ xoay người lạnh lùng, đi vào vòng tay người khác!
Đó là nỗi đau… hảo hữu chí giao, vì đủ loại nguyên nhân, mà ở sau lưng đâm mình một đao, nhe răng cười độc ác.
Những đau đớn đó, toàn bộ hóa thành ngọn lửa màu đen, tới đốt cháy linh hồn Mạnh Hạo.
- Trảm chúng nó… trảm tình, mới có thể tồn tại, nếu không trảm… ngươi chỉ có hồn bay phách lạc.
Thanh âm vẫn còn quanh quẩn trong đầu, thân thể Mạnh Hạo run rẩy. Cảnh tượng này giống như ảo giác, nhưng lại chân thật khiến hắn phân không rõ.
Trong hiện thực, hai mắt Mạnh Hạo mờ mịt, khóe miệng tràn đầy máu tươi, thân thể như mất đi tất cả khí lực, rơi vào trong Tử Hải.
Đây, chính là ý cảnh diệt tình của Hô Diên lão tổ, chém rơi tất cả tình, chém rơi tất cả đau, lấy trảm tình địch nhân để phá hủy linh hồn, giết chết thân thể. Tất cả tình, ở trước mặt Hô Diên lão tổ, đều tử vong.
Nếu như thuận theo, sẽ thành con rối, nếu không thuận theo, cả thân xác và linh hồn đều bị hủy diệt.
Mạnh Hạo chìm và trong Tử Hải, tại trong Tử Hải, trong đầu hắn, trình diễn lại từng màn thăng trầm trong cuộc đời, từng màn đau xót và phản bội, dường chìm vào trong bi thương luân hồi.
Cho đến khi thân thể hắn chìm tới đáy Tử Hải. Ở khoảnh khắc chạm tới đáy biển, cặp mắt hắn lập tức hiện lên sự thanh tỉnh, chỉ có điều ở sâu trong sự thanh tỉnh này, mang theo vẻ mỏi mệt nồng đậm.
- Tình… không phải ràng buộc, có nó… sinh mạng mới có thể đầy đủ.
Mạnh Hạo thì thào, nhắm mắt lại. Khoảnh khắc khi hắn nhắm mắt, Tử Hải lập tức nổ vang, mặt biển cuộn trào, giữa không trung, Huyết Ngao run rẩy, hai mắt đỏ thẫm, Huyết Thân ngay từ đầu đã không ảnh hưởng, nhưng khi nó tới gần Hô Diên lão tổ, thì trong mắt nó cũng hiện lên một chút mờ mịt.
Hô Diên lão tổ đứng ở giữa không trung, khi ý cảnh của lão đang không ngừng khuếch tán, bao phủ bốn phía, thì Tử Hải rít gào, lập tức khiến Hô Diên lão tổ khẽ cau mày.
Gần như ngay tại lúc lão nhíu mày, Tử Hải ầm ầm ngưng tụ, một cái đầu thật lớn, chậm rãi hình thành dâng lên trên mặt biển, sau đó là thân hình, sau đó là hai chân. Chỉ trong thời gian nháy mắt, một người khổng lồ tạo thành từ nước biển, đã đứng ở trên Tử Hải.
Người khổng lồ này giống như đúc Mạnh Hạo, từ từ nhắm hai mắt, tại trong khoảnh khắc, lại đột nhiên mở ra, lóe ra tia thanh minh, tay phải nâng lên, phát động một lượng lớn nước biển, một quyền trực tiếp đánh tới phía Hô Diên lão tổ giữa không trung.
Khoảnh khắc tiếng nổ quanh quẩn, sắc mặt Hô Diên lão tổ đại biến, thân thể lập tức lui ra phía sau, tránh được một quyền. Nhưng ý cảnh chung quanh lão, cũng tại thời điểm quyền này hạ xuống, lập tức sụp đổ.
- Người vô tình, hắn thế nhưng lại thật sự hóa thành người vô tình… không đúng, đây không phải hắn, mà là Tử Hải!!!
- Hắn thế nhưng… thế nhưng lại dung hợp với Tử Hải, chuyện này… này…
Hai mắt Hô Diên lão tổ mạnh mẽ co rút lại, lộ ra vẻ không thể tin nổi. Ở trong ý cảnh của lão, chỉ có vô tình mới có thể tồn tại, người khổng lồ Tử Hải này, chính là vật vô tình, bởi vì Tử Hải vốn là tử vong.
Tử vong, vong không chỉ là thân, còn có tình.






