Ngã Dục Phong Thiên

Chương 691: Gọi Tỷ

Chương 562

Mạnh Hạo nhanh chóng lao đi, trong lòng thầm than xui xẻo. Cô gái lạnh lùng kia thì thôi đi, Mạnh Hạo tuy cảm thấy cô ta có phần quá đáng, nhưng trên thực tế chuyện quá đáng như vậy, nếu là vào lúc khác, Mạnh Hạo thấy mình cũng khó mà tránh được, chịu chút thiệt, cũng không phải không chấp nhận được.

Dù sao cũng không phải đối phương cố ý, chuyện này có thể bỏ qua được.

Mạnh Hạo cảm thấy mình vốn là thư sinh, nên khoan dung độ lượng, phải rộng rãi mới đúng.

Nhưng hắn không ngờ được, ở nơi này, lại nhìn thấy Phương Du, nhớ đến Phương Du bạo lực lúc trước, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, lại tăng tốc.

Nhưng sau lưng hắn, lúc này lại có tiếng gió rít, một cơn lốc ầm ầm quét tới. Trong cơn lốc đó, chính là Phương Du vẻ mặt giận dữ.

- Mạnh Hạo ngươi dừng lại cho ta, ngươi dám không nghe lời ta?

- Ngươi có tin lần này ta sẽ đánh chết ngươi không!

Giọng của Phương Du vốn rất dễ nghe, nhưng hiện giờ vang lên, rơi vào trong tai Mạnh Hạo, lại không khác gì La Sát.

Ầm!

Mặt đất bên cạnh Mạnh Hạo lập tức nổ tung, bị Phương Du một quyền cách không đánh nát, dẫn tới xung kích. Thấy sắp chạm tới bản thân, Mạnh Hạo không hề chần chừ, mở ra đệ nhị mệnh, tốc độ lập tức tăng lên.

- Ngươi đừng đuổi nữa, hai chúng ta cũng không có ân oán, việc gì phải như thế. Huống hồ ngươi còn không nhất định đánh thắng ta.

Mạnh Hạo thở dài.

- Ngươi nói cái gì?

Phương Du tức giận, lấy ra một bình đan dược trong túi trữ vật, đổ thẳng vào mồm, toàn thân lập tức bùng lên hỏa diễm, trong khoảnh khắc, tốc độ tăng mạnh, lập tức xuất hiện sau lưng Mạnh Hạo, đánh ra một quyền. Nhưng mặc dù nàng tức giận, một quyền này cũng không phải là trí mạng, mà đánh vào hư không, chỉ là muốn Mạnh Hạo dừng lại.

Nhưng một quyền vừa ra, Mạnh Hạo lập tức mở ra đệ tam mệnh, tốc độ một lần nữa tăng lên, hóa thành một làn khói xanh, chạy về phía xa. Nắm đấm của Phương Du liền rơi vào không khí, nàng hơi sửng sốt, rồi đột nhiên cười.

- Nhãi ranh… nhiều năm không gặp, cũng có chút bản lĩnh.

Nói rồi, nàng tiếp tục đuổi theo. Hai người một trước một sau, tốc độ đều cực nhanh, mỗi lần Phương Du vừa đuổi tới, Mạnh Hạo lập tức tăng tốc, khiến cho Phương Du luôn không thể đuổi kịp.

Chỉ là cơn giận của nàng, cũng đã tan rồi, hiện giờ trên gương mặt nàng hiện ra nụ cười vui vẻ, thỉnh thoảng đấm tới, nhìn thấy Mạnh Hạo vội vã né tránh, nàng lại cất tiếng cười.

Phương Du cười vui vẻ, Mạnh Hạo thì lại cười khổ.

- Ta làm sao lại chọc vào một kẻ như vậy chứ, mới qua hơn một trăm năm, hiện giờ nàng cư nhiên… Đã sắp Trảm Linh rồi!

Mạnh Hạo đột nhiên cảm thấy thật bất công. Bản thân trăm cay ngàn đắng, không tiếc bế quan trăm năm, thậm chí hóa thân Tử Hải, ngưng tụ bảy đồ đằng, trải qua mấy lần thiên kiếp, thậm chí mỗi bước đều hoàn mỹ.

Nhưng đến hiện giờ, cũng chỉ mới đến mức nửa bước Trảm Linh, nhưng đối phương… Lại cũng như vậy.

- Thiên kiêu của đại gia tộc, đều là như vậy.

Mạnh Hạo thầm than, nhưng nghĩ đến hơn một trăm năm trước, đối phương mạnh hơn bản thân đến mấy cảnh giới, cũng hơi cảm thấy cân bằng hơn.

Ngay khi hai người, ngươi chạy ta đuổi, bọn họ đã tới gần đỉnh của ngọn núi thứ hai. Đột nhiên, một cầu vồng màu xanh, lập tức xuất hiện từ hư không, vừa xuất hiện liền lao về phía Phương Du.

Tốc độ cực nhanh, khiến Phương Du biến sắc, quay người giơ tay lên, đấm tới một quyền.

Ầm một tiếng, Phương Du lùi lại mấy bước, cầu vồng xanh cũng lui lại, hóa thành một sợi trường tiên, đồng thời, một người đàn ông đi ra. Người đàn ông này có mái tóc rất dài, cao gầy, vẻ mặt tuấn tú, nơi mi tâm có một vết ngấn màu đỏ, đôi mắt lấp lánh, như ẩn chứa chớp điện.

Gã mặc một bộ trường bào màu xanh, trên vai có một con quạ đen. Con quạ này vô cùng quỷ dị, có ba mắt, nhìn chằm chằm Phương Du.

Mà bên cạnh người đàn ông này, còn có một con sói trắng, phát tán ra sự sắc bén, lạnh lùng nhìn bốn phía.

Ngay khi người đàn ông này xuất hiện, xung quanh Phương Du, lập tức quanh xuất hiện tám cột sáng ở tám phía, chiếu thẳng lên trời, cả bầu trời lập tức rực rỡ sắc màu.

- Bát Phương Thông Minh!

Người đàn ông này dửng dưng cất lời, tám cột sáng này lập tức giống như phong ấn, khóa chặt Phương Du ở bên trong.

- Quý Minh Phong!

Vẻ mặt Phương Du biến đổi, đồng thời, có tiếng hừ lạnh vang lên từ sau lưng gã. Chính là Quý Tiếu Tiếu, nàng chậm rãi đi tới, ánh mắt lấp lánh sát cơ.

- Lẽ nào tổ tông Phương gia ngươi, không nói cho ngươi, trong Yêu Tiên Cổ Tông này, tuyệt đối không thể mạo muội xông tới sao?

- Lẽ nào Phương Du ngươi, quên mất trong số đạo tử đời này của Quý gia ta, có người có sở trường Minh Diễn thuật?

- Chúng ta gặp nhau, vốn là bất ngờ, nếu lúc đó ngươi rời đi, ta cũng không làm gì được ngươi, nhưng ngươi lại cho ta cơ hội thông báo cho Minh Phong. Có gã thôi diễn, tính ra ngươi nhất định đi qua chỗ này!

Quý Tiếu Tiếu dửng dưng nói.

Mạnh Hạo đã dừng lại từ lâu, ở xa xa lạnh lùng nhìn tất cả, mắt thấy Phương Du trúng phải mai phục, lúc này bị phong ấn, hắn cau mày lại.

- Ngươi dám khiến ta bị thương sao?

Phương Du lạnh lùng nhìn lại, bình tĩnh mở miệng, trong mắt không hề thấy vẻ tức giận, ngược lại lại có một luồng khí tức đáng sợ, càng lúc càng mạnh.

- Khiến ngươi bị thương làm gì? Phương gia ngươi tuy không nổi danh ở Nam Thiên chi địa, nhưng trên Đông Thắng Tinh, lại là đệ nhất gia tộc thanh danh hiển hách. Chúng ta không muốn khiến ngươi bị thương, chỉ cần vây ngươi ba ngày, cắt đứt đường đi của ngươi, để ngươi không tìm được ký thân, cũng đã đủ rồi.

Quý Tiếu Tiếu mỉm cười, nhẹ nhàng nói.

Quý Minh Phong bên cạnh, luôn nở nụ cười, không hề mở miệng, nhưng trong mắt Mạnh Hạo ở phía xa, hắn cảm thấy Quý Minh Phong nguy hiểm hơn Quý Tiếu Tiếu rất nhiều.

Thậm chí lúc nhìn Quý Minh Phong, Mạnh Hạo luôn có cảm giác lạnh sống lưng.

- Cũng phải cảm tạ vị đạo hữu này, tiểu muội Quý Tiếu Tiếu, gặp nhau tức là có duyên, hôm nay không tiện đãi khách, đạo hữu, có duyên thì sẽ gặp lại.

Quý Tiếu Tiếu nhìn Phương Du, lại nở nụ cười với Mạnh Hạo.

Quý Minh Phong cũng nhìn Mạnh Hạo một cái, hơi cười gật đầu, nhưng một chút khinh miệt trong ánh mắt, vẫn bị Mạnh Hạo nhìn ra.

Phương Du cũng nhìn về phía Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo im lặng, không hề nói chuyện, quay người rời đi. Chuyện này không phải chuyện hắn có thể can dự, Phương Du bị phong ấn, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, hơn nữa bản thân cũng không thân không thích với nàng, không đáng để ra tay.

Mà đồng thời đối kháng với hai người Quý gia, Mạnh Hạo thực không nắm chắc. Đặc biệt là cảm giác Quý Minh Phong tạo cho Mạnh Hạo, có phần còn nguy hiểm hơn cả Hô Diên lão tổ.

Lúc Mạnh Hạo quay đi, nụ cười trên mặt Quý Tiếu Tiếu càng tươi hơn. Đối với một người luôn lạnh lùng như nàng mà nói, nụ cười hôm nay, có thể đã nhiều hơn so với mấy tháng bình thường, đặc biệt là khi nàng nhìn thấy vẻ phức tạp và thất vọng trong mắt Phương Du, còn cả nỗi đau như đâm vào tâm can kia, nụ cười Quý Tiếu Tiếu càng tươi, ánh mắt nhìn về phía Mạnh Hạo, cũng có thêm một chút thưởng thức.

Nàng ta đột nhiên cảm thấy, sau này bản thân có thể thông qua nam tử này, tiếp tục đả kích Phương Du.

Mạnh Hạo đi được ba bước, đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Phương Du.

Hắn nhìn thấy vẻ thất vọng và phức tạp trong mắt Phương Du, còn cả nỗi đau mà hắn có thể cảm nhận được. Nó không liên quan đến tình cảm, mà giống như nỗi đau khi bị người thân vứt bỏ, khiến tâm thần Mạnh Hạo chấn động.

Trong im lặng, đôi mắt hắn lóe lên tinh mang, rõ ràng biết làm như vậy là không sáng suốt, nhưng trong đầu Mạnh Hạo không rũ bỏ được nỗi đau trong mắt Phương Du. Hắn cũng không biết vì sao, trong khoảnh khắc có quyết định này, sát khí toàn thân lập tức dâng cao.

Quý Tiếu Tiếu cau mày, mà khóe miệng Quý Minh Phong bên cạnh cũng xuất hiện chút lạnh lùng.

Đúng khoảnh khắc này, Mạnh Hạo lập tức mở ra đệ thất mệnh!

Ầm!

Thân thể hắn đột nhiên bành trướng, mái tóc dài ra, khí tức bản thân, kinh thiên động địa, gấp đôi, gấp tám, gấp mười sáu… Cho đến khi sức chiến đấu đạt đến 64 lần Nguyên Anh viên mãn bạo xuất trong khoảnh khắc, xung quanh hắn xuất hiện vòng xoáy, cuồng phong gào thét, dẫn tới khói bụi mù mịt.

Thân thể hắn, cao lớn lên nhiều, cảm giác giống như tiên ma, hoàn toàn thể hiện trên thân thể Mạnh Hạo.

Vẻ mặt Quý Tiếu Tiếu đột nhiên biến đổi, Quý Minh Phong cũng nheo mắt lại.

Đôi mắt Phương Du, hiện lên ánh lấp lánh.

Khoảnh khắc này, thân thể Mạnh Hạo ầm vang, bộc phát toàn bộ tốc độ, lập tức đã tới.

Tốc độ cực nhanh, khoảnh khắc đã tiếp cận, tay phải Quý Tiếu Tiếu giơ lên, chỉ về phía trước. Trước người nàng lập tức xuất hiện một bong bóng, bong bóng này lập tức trở nên khổng lồ, nổ tung trước mặt Mạnh Hạo.

Ầm!

Bong bóng nổ tung, thân thể Mạnh Hạo chấn động, nhưng lại không hề dừng lại, một lần nữa tới gần. Quý Minh Phong dửng dưng chỉ tới, con sói bên người gã tru lên, rồi lao tới, nhưng còn chưa tới gần, Huyết Ngao đã hóa thành một vầng sáng đỏ, xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo, cắn tới. Thân thể con sói run rẩy, còn chưa kịp phản ứng, một tiếng rắc, đã bị Huyết Ngao nuốt sống.

Sự việc quá bất ngờ, khiến Quý Minh Phong ngây ra, lập tức trong mắt xuất hiện sát cơ mạnh mẽ.

Quý Tiếu Tiếu kinh hãi, khí tức Trảm Linh trên người Huyết Ngao khiến nàng tái mặt.

Lúc này, Mạnh Hạo đã tới gần nơi phong ấn Phương Du, hắn liếc nhìn Phương Du bên trong phong ấn, ánh mắt hai người nhìn nhau, như thông linh, Phương Du lập tức nắm tay lại, khí tức toàn thân bộc phát, đấm tới phong ấn.

Nắm đấm của Mạnh Hạo, cũng tới theo, hai người hai bên phong ấn, đồng thời đánh vào một vị trí, cùng một cột sáng!

Tám cột sáng, trong khoảnh khắc nắm đấm của hai người đấm tới, lập tức chấn động ầm ầm, theo đó, tiếng răng rắc lập tức lan ra, cũng chỉ trong chớp mắt, đã hoàn toàn nổ tung.

Một cột sáng nổ tung, bảy cột sáng khác nhanh chóng lóe lên, đang chuẩn bị tự mình khôi phục, Phương Du đã tức giận lao ra.

Khoảnh khắc nàng lao ra, liền đấm về phía Quý Tiếu Tiếu, tiếng nổ ầm ầm, khóe miệng Quý Tiếu Tiếu trào ra máu tươi, nhanh chóng lui lại. Quý Minh Phong thì nhìn kỹ Mạnh Hạo một cái, khóe miệng lộ nụ cười, lúc quay người, cùng với Quý Tiếu Tiếu lùi lại, lập tức rời xa.

Phương Du còn muốn đuổi theo, nhưng Mạnh Hạo ngăn lại.

- Ngươi ngăn ta làm gì, không lớn không nhỏ. Ngươi vừa rồi làm sao không chạy, có biết bộc lộ thực lực quá sớm, sẽ mất đi tiên cơ ở đây không!

Phương Du quay người, mắng Mạnh Hạo.

- Phương đạo hữu cứ đuổi đi, ta không lo nữa.

Mạnh Hạo cười khổ.

- Ngươi nói kiểu gì vậy, xưng hô kiểu gì đấy. Phải gọi ta là tỷ!

Phương Du trừng mắt.

Mạnh Hạo tiếp tục cười khổ, hắn đột nhiên cảm thấy, bản thân dường như cứu nhầm rồi.

- Không gọi tỷ?

Phương Du nắm tay lại, tiếng răng rắc vang lên, trong mắt lộ ra ánh sáng nguy hiểm, như bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát, biến thành bạo long.

- Tỷ! Được rồi chứ…

Mạnh Hạo lui lại mấy bước, thở dài một hơi.

- Gọi ta là tỷ, ngươi không chịu thiệt chút nào. Không nói cái này nữa, ngươi làm sao lại tới đây? Lựa chọn được ký thân chưa?

Phương Du nhìn Mạnh Hạo một cái, trong mắt có vẻ dịu dàng, nhưng lời nói vẫn còn chút tức giận, cũng không biết cơn giận là từ đâu mà ra.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.