Chương 565
Mạnh Hạo đứng dậy, quay đầu nhìn hài cốt đệ tử nội môn Từ Long bên cạnh một cái, không hề chần chừ, lắc mình một cái, dựa theo con đường tới đây, nhanh chóng đi ra.
Nếu không đi tìm kiếm bóng người kia một chút, Mạnh Hạo không cam tâm.
Nơi này cho dù nguy hiểm, nhưng hắn đã tới rồi, đã lựa chọn nguy hiểm, vậy tất phải cầu phú quý trong nguy hiểm. Ở trong cảnh giới thứ hai, có thể tiếp tục duy trì tiên cơ của bản thân, chuyển tiên cơ này thành ưu thế hay không, vậy phải nhìn vào lần lựa chọn này rồi.
Nếu vì an toàn, mà không muốn mạo hiểm, vậy việc gì phải tới nơi này, nhìn núi bảo vật mà không lấy, thì người bình thường cũng tiếc nuối than thở, chứ đừng nói là tu sĩ!
So với an toàn, Mạnh Hạo càng muốn đi liều một phen, đi kiếm một phần kỳ ngộ của chính mình!
Không ai cam lòng là người bình thường, thân phận đệ tử nội môn Từ Long, trước Mạnh Hạo, Phương gia đã có nhiều người thử qua, cũng thu được kỳ ngộ, nhưng rõ ràng đều không phải hoàn mỹ.
Về phần thời gian khác biệt, bảy con đường của ký thân mang thân phận Từ Long, Mạnh Hạo đều đã xem qua trong ngọc giản, hắn không cho rằng bản thân có thể làm tốt hơn những người kia. Cũng tức là một khi đã quyết định, lựa chọn Từ Long, vì thân phận đệ tử nội môn, thứ hắn thu được, trên thực tế cũng chỉ là đạo pháp Vĩnh Viễn của Phương gia mà thôi.
Còn những thứ khác, Mạnh Hạo rất khó có được, điểm bắt đầu, rất nhiều lúc, đã quyết định điểm kết rồi.
Với tâm trí của các đời Phương gia, gần như đã làm đến cực điểm, làm không tới, chỉ có thể trông vào cơ duyên của cá nhân. Nếu đã vậy, Mạnh Hạo thà đặt cơ duyên của bản thân vào tiên cơ thuộc về bản thân.
Cho nên, hắn quyết đoán bỏ qua con đường này, lúc này lao đi, không hề có chút do dự nào, dựa theo cách Phương Du đi tới, lần lượt mở ra, dùng hết hai canh giờ. Khi hắn đi ra khỏi khu vực có thể an toàn tiến vào cảnh giới thứ hai này, hắn không hề hối hận, cho nên hắn không cần quay đầu, mà lao thẳng về phía ngọn núi thứ tư.
- Còn mười bảy canh giờ.
Mạnh Hạo lẳng lặng nhẩm tính thời gian, thi triển tốc độ, cẩm thận đi lại giữa những phế khu, đi qua những hài cốt bên cạnh.
Thời gian trôi qua, năm canh giờ sau, hắn đến dưới ngọn núi thứ ba. Trên con đường này, hắn không nhìn thấy một ai cả, trong lòng Mạnh Hạo không hề bất ngờ, vì ba mươi sáu canh giờ, đã đi qua quá nửa, hẳn là rất nhiều người đều đã lựa chọn được ký thân rồi, lúc này đều đang chờ đợi.
- Còn mười hai canh giờ.
Mạnh Hạo nhìn về ngọn núi thứ tư xa xa, ánh mắt nhìn lên đỉnh núi, tiếp tục lao đi.
Lại năm canh giờ nữa, khi Mạnh Hạo đi hết một nửa khoảng cách giữa ngọn núi thứ ba và thứ tư, một tiếng nổ vang từ xa bỗng nhiên truyền tới. Vì xung quanh yên lặng, âm thanh này truyền đi xa hơn một chút, lúc đến tai Mạnh Hạo, có phần hơi nhỏ, nhưng hắn vẫn lập tức phát hiện.
Ngay khi âm thanh truyền ra, có từng đợt thần thông thuật pháp dao động, khuếch tán tới đây, cho dù rất yếu, nhưng trong đó, Mạnh Hạo lại cảm nhận được khí tức như đã từng biết.
Bước chân hắn dừng lại, cau mày, sau khi cẩn thận cảm nhận, càng cau chặt mày, vì khí tức này, hắn đã nhớ ra là ai.
- Vân Thiên đại bộ, Triệu Phương.
Mạnh Hạo nhìn về phía xa, trong mắt lộ vẻ suy tư, lúc này chỉ còn bảy canh giờ là kết thúc cảnh giới thứ nhất.
Mà từ đây đến ngọn núi thứ tư, cũng phải mất năm canh giờ nữa, thời gian còn lại để Mạnh Hạo lên núi, chỉ có hai canh giờ, rất gấp, không thể lãng phí.
Mạnh Hạo có ý muốn tiếp tục lên đường, nhưng đi được trăm trượng, hắn đột nhiên quay người, đi về phía khí tức Triệu Phương truyền lại, vẻ mặt hắn lạnh lẽo. Nếu lúc xưa hắn đã hứa với Vân Thiên lão tổ, đôi bên tồn tại giao dịch, hắn giữ lời hứa thế nào, thì đối phương cũng sẽ tuân thủ y như thế.
Không có ai giám sát, việc này ở trong lòng.
Mà làm người, rất nhiều lúc, chính là nói đến không thẹn với lòng.
Tốc độ Mạnh Hạo cực nhanh, chỉ cần thời gian nửa nén hương, đã nhìn thấy trong phế khu không xa, có hai tu sĩ đang chém giết.
Một người trong đó, chính là Triệu Phương. Gã rất chật vật, vẻ mặt tức giận, quần áo dính máu, vẻ mặt trắng bệch, rõ ràng là đã bị thương.
Mà người đấu pháp với gã, là một người đàn ông mặc trường bào trắng, mái tóc dài ngang vai, thân thể cao gầy, vẻ mặt tuấn tú, còn có khí chất đủ để bất cứ cô gái nào cũng phải liếc nhìn. Bên người tên kia còn có ba thanh phi toa, bay lượn như cầu vồng, có vẻ sắc bén, khiến cho người này càng có vẻ phiêu dật.
Nơi này không phải chỉ có hai người, sau lưng người đàn ông áo trắng mười mấy trượng, còn có một cô gái mặc đồ tím. Cô gái này cười thản nhiên, rất xinh đẹp, đặc biệt là vẻ khôn khéo giữa chân mày, khiến cho cô gái thoạt nhìn, như người thất khiếu linh lung, đa mưu túc trí.
Cô cười nhìn hai người đấu pháp, không hề ra tay, nhưng ánh mắt lúc liếc qua người áo trắng, có một chút thâm ý, tuyệt đối không phải ái mộ, mà có một hàm ý khác.
- Nơi này là địa điểm ký thân Vân Thiên đại bộ ta ghi lại, các ngươi cướp đoạt như vậy, ép người quá đáng!
Lại một tiếng nổ vang lên, Triệu Phương phun máu tươi, lảo đảo lui lại, nhìn chằm chằm thanh niên áo trắng trước mặt, sát cơ trong mắt mạnh mẽ. Đúng như gã nói, nơi này là Vân Thiên đại bộ gã phát hiện, nhưng đến lúc này, khi gã vừa mới tìm thấy, lại lập tức bị hai người nam nữ này ra tay đả thương.
Ý định chiếm cứ nơi này, cực kỳ rõ ràng. Nếu không phải cô gái kia ở ngoài đánh lén một phát rồi không ra tay nữa, thì bản thân lúc này sợ rằng sống chết khó nói rồi.
- Vật của Yêu Tiên Tông, không có chủ, ngươi đã nói Vương mỗ cướp đoạt, vậy thì để ta đoạt luôn đi.
Người đàn ông áo trắng dửng dưng nói, nhìn Triệu Phương một cái, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng và coi thường.
- Cút ngay, nếu còn ra tay, ta sẽ giết ngươi.
Trong Vân Thiên đại bộ, tư chất Triệu Phương là tốt nhất, Yêu Tiên Cổ Tông, cơ duyên tuy quan trọng, nhưng tư chất cũng rất quan trọng. Tư chất càng cao, càng dễ minh ngộ công pháp truyền thừa.
Triệu Phương được kỳ vọng rất cao, vốn là Nguyên Anh trung kỳ, trước khi đến đây, được lão tổ trong bộ tự mình ra tay, không tiếc thuật pháp, tạm thời nâng gã lên trình độ Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong, có thể duy trì trong thời gian ba tháng.
Hài cốt nơi này, cũng không phải đệ tử nội môn tầm thường, mà là thân phận hiếm thấy, đã đặt nửa chân vào hạch tâm. Vì bộ hài cốt này có trưởng bối là một đệ tử hạch tâm của Yêu Tiên Tông.
Mối quan hệ này, là lần trước khi Vân Thiên đại bộ đi vào, khó khăn lắm mới mò ra.
Đôi mắt Triệu Phương đỏ ngầu, nhưng người đàn ông trước mặt, là Nguyên Anh hậu kỳ chân chính, bản thân là được mạnh mẽ đề thăng, chỉ có thể miễn cưỡng đấu một trận. Nhưng đối phương pháp bảo rất nhiều, bản thân căn bản không phải đối thủ.
Huống hồ còn có cô gái kia ở bên cạnh, tuy chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng lại cho Triệu Phương cảm giác uy hiếp còn lớn hơn. Cảm giác này vô cùng kỳ lạ, khiến gã rất kinh hãi.
Ngay lúc Triệu Phương nghiến răng, chỉ có thể uất ức lựa chọn rời đi, đột nhiên, phía xa có tiếng xé rách không gian, nhanh chóng tới gần. Ngay sau đó cát bụi xung quanh bay lên, mơ hồ phát ra uy áp, trong khoảnh khắc liền khiến người đàn ông áo trắng biến sắc, ngẩng đầu, nheo đôi mắt lại.
Ngay cả cô gái áo tím, cũng kinh hãi, giơ tay lên che trán, ánh mắt không chớp nhìn qua.
Triệu Phương ngây ra, gã lập tức nhìn thấy trên không trung, có một làn khói xanh, trong đó lấp loáng một vầng trăng đen, đang tới đây với tốc độ cực nhanh.
Ngay khi nhìn rõ vầng trăng đen, Triệu Phương đột nhiên vô cùng mừng rỡ. Trước khi tới, Vân Thiên lão tổ từng truyền âm với gã, nói rằng ở Yêu Tiên cổ giới, thời điểm thích hợp thì Mạnh Hạo sẽ giúp đỡ.
- Kính xin Mạnh huynh trợ giúp ta!
Gần như ngay khi Triệu Phương cất lời, vầng trăng kia xuất hiện cách ba người mấy chục trượng, vầng trăng biến mất, khói xanh biến mất, chỉ còn Mạnh Hạo mặc bộ đồ xanh đứng đó, lạnh lùng nhìn ba người.
Đồng thời, cô gái áo tím sau khi nhìn rõ Mạnh Hạo, liền trợn tròn mắt, có vẻ không thể tin tưởng, càng không thể tưởng tượng nổi, thậm chí thân thể nàng xuất hiện sự rung động và hoảng hốt mạnh mẽ hiếm thấy.
- Mạnh… Mạnh Hạo?
Nàng hít sâu một hơi, thất thanh nói, trong đầu ầm vang, giống như sóng cuộn trào.
Người đàn ông áo trắng nhìn rõ Mạnh Hạo, cũng ngây ra, cảm thấy có phần quen mắt, nhưng lại không nhớ ra đã từng gặp ở đâu. Sau khi nghe lời nói của cô gái bên cạnh, y đột nhiên nghĩ ra đối phương là ai.
Trong lòng Triệu Phương căng thẳng, gã không ngờ hai bên lại biết nhau.
Vẻ mặt lạnh lẽo, ánh mắt Mạnh Hạo dừng lại trên người cô gái áo tím, hơi ngưng lại, rồi mỉm cười.
- Hàn Bối đạo hữu, đã lâu không gặp, vẫn phong độ như xưa.
Cô gái áo tím kia, chính là Hàn Bối của Thanh La Tông, cô gái tinh quái năm đó. Cô hít thở rất gấp, đến khi nghe được lời nói của Mạnh Hạo, vẫn còn không thể tin tưởng.
- Thực sự là ngươi?
Hàn Bối khó mà tin vào đôi mắt của mình, đối với Mạnh Hạo, ấn tượng của cô năm đó cực kỳ mạnh.
Mạnh Hạo trong ký ức của cô, liên tiếp sáng tạo ra kỳ tích, cho dù là chuyện phương đỉnh trong phúc địa thượng cổ của Thanh La Tông, hay là sau đó Mạnh Hạo đến Thanh La Tông với tư cách Đan Đỉnh đại sư. Còn cả sau đó trong Vãng Sinh động, giết đạo tử Lý gia, giết người Quý gia, thậm chí dẫn đến biến hóa của cả Nam Vực.
Từng việc làm năm đó đều khiến Hàn Bối kinh hãi, tuy rằng đã qua nhiều năm, nhưng ấn tượng của cô vẫn cực kỳ mạnh. Về những chuyện này, cũng có liên quan rất lớn với sự nhắc nhở và phán đoán của hồn phách lão tổ Hàn gia năm đó.
- Tu… Tu vi của ngươi!
Hàn Bối kinh hãi, sau khi phát hiện được tu vi của Mạnh Hạo, thì chấn động trong lòng nàng càng vượt xa trước kia.
Mạnh Hạo trước mắt mình, lại là Nguyên Anh viên mãn.
Nàng biết rõ ràng, cho dù là đạo tử của tông môn, gia tộc ở Nam Vực, hiện giờ mấy người có tu vi cao nhất, cũng chỉ đến Nguyên Anh sơ kỳ, trung kỳ mà thôi. Chỉ có đạo tử của Vương gia Vương Lệ Hải, ẩn giấu quá sâu, đến nơi này mới bộc lộ, là một Nguyên Anh hậu kỳ duy nhất.
Cái này cũng đã định, một khi ra ngoài, một khi truyền khắp Nam Vực, Vương Lệ Hải cũng sẽ thành đệ nhất nhân trong thế hệ đồng lứa, chấn động cả Nam Vực.
Nhưng hiện giờ, sau khi nhìn thấy Mạnh Hạo, chấn động của Hàn Bối đã không thể hình dung.
Ánh mắt Mạnh Hạo dừng lại trên người đàn ông áo trắng đang có vẻ kinh hãi, thậm chí có phần phức tạp. Nhìn vẻ mặt gần như giống hệt Vương Đằng Phi, Mạnh Hạo liền biết được thân phận của người này.
Ca ca của Vương Đằng Phi, đạo tử Vương gia, năm đó trong Huyết Tiên truyền thừa, đã giả chết!
Vương Lệ Hải!






