Ngã Dục Phong Thiên

Chương 699: Giết Quý Tử

Chương 570

Trên đường, giữa núi thứ bốn và núi thứ ba, trong tông môn, trên mặt đất xa xa có một khe sâu khổng lồ, cái khe này phát ra từng đợt hàn khí, từ từ bay lên.

Giữa không trung, Mạnh Hạo lập tức chú ý đến khe sâu này, đặc biệt là ở gần khe sâu, mọc đầy những cây đằng điều màu xanh, phát tán bảo quang. Những đằng điều này lớn cỡ một thân người, như tràn đầy lực lượng.

- Cái khe này…

Mạnh Hạo không biết vì sao, lúc nhìn thấy cái khe này, đột nhiên cảm thấy thế giới chồng lên nhau, như có chút mơ hồ, tuy nhanh chóng khôi phục lại, nhưng trong lòng vẫn kinh hãi.

Mơ hồ, lấy thân phận Phong Yêu sư của hắn có độ mẫn cảm với yêu khí, trước đó hắn đã phát hiện cả Yêu Tiên Tông yêu khí kinh người, nhưng hiện giờ, yêu khí trong khe sâu kia càng thêm kinh người.

- Lúc trước ở cảnh giới đầu tiên, trong quá trình đi từ núi thứ ba đến núi thứ bốn, không hề phát hiện ở nơi này lại có cái khe quỷ dị như vậy.

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, trong đầu Kha Cửu Tư không có chút ký ức nào liên quan đến nó.

- Cửu Tư, đừng có mưu đồ gì với yêu động…

Lúc ánh mắt Mạnh Hạo nhìn về phía khe sâu, một thiếu nữ có đôi mắt rất đẹp vành tai hơi nhọn mỉm cười nói, đôi mắt lấp lánh hấp dẫn, dường như trên người nàng có một cỗ mê hoặc tâm thần người khác.

- Yêu động đó, lần trước chúng ta không phải đã đi rồi sao, lãng phí bao nhiêu bảo bối như vậy, cũng chỉ khiến đằng điều mọc thêm mấy ngàn trượng thôi, xuống đến tận đáy không biết còn bao xa nữa.

Một thanh niên tuấn tú bên cạnh cô gái tiếc nuối nói, sau lưng gã có hai cái cánh màu đen, lúc đôi cánh vỗ thì không có chút âm thanh.

- Trong truyền thuyết, nơi đó là Yêu Thần của đệ nhất trùng thiên thủ hộ Yêu Tiên Tông chúng ta, nghe nói luôn say ngủ, rất hiếm khi thức.

Bên cạnh Mạnh Hạo, một thanh niên có bộ móng vuốt sắc bén lắc đầu nói.

Mạnh Hạo hơi suy tư, gật đầu, mọi người không đi tới xem yêu động này nữa, mà đi về phía núi thứ ba.

Vừa mới tới nơi, đã có những đệ tử được cưng chiều của núi thứ ba chủ động gọi tất cả đệ tử hạch tâm ra. Cho dù bọn họ có muốn hay không, đối mặt với đệ nhất ác bá của tông môn, bọn họ chỉ có thể bước ra.

Ánh mắt Mạnh Hạo quét qua mấy ngàn người trước mặt, hơi nhíu mày. Hắn không nhận ra trong đó có ai là ký thân của Quý gia, sau chốc lát trầm ngâm, hắn tới gần một chút, khi đã kiểm tra một lượt, lại dẫn mọi người đi về phía núi thứ hai.

Cho đến khi đi tới núi thứ nhất, Mạnh Hạo nhìn mấy ngàn đệ tử hạch tâm trước mặt, vẫn không có thu hoạch gì, trong lòng thầm than. Lúc này thời gian đã trôi qua mấy canh giờ rồi, có lẽ đã có người thức tỉnh rồi.

Ngay khi Mạnh Hạo định đi tới núi thứ năm dò xét, hắn bay qua phía trên những đệ tử hạch tâm núi thứ nhất, đột nhiên, một chút dao động yếu ớt xuất hiện trong lòng Mạnh Hạo, khiến tâm thần hắn chấn động, cúi đầu nhìn xuống những đệ tử hạch tâm này.

Sau khi tới gần, ánh mắt Mạnh Hạo dừng lại trên người một thanh niên trong đám người. Người này dung mạo tuấn tú, đứng đó không hề đổi sắc, khi Mạnh Hạo nhìn về phía y, người thanh niên này cũng hơi sửng sốt, như có hơi thấp thỏm.

- Chính là ngươi!

Mạnh Hạo đột nhiên nói. Lúc hắn tới bên cạnh người thanh niên này, loại cảm giác yếu ớt kia mới dần mạnh lên, tuy không hiểu cụ thể, nhưng Mạnh Hạo cũng có thể phán đoán ra, đây nhất định là một loại liên hệ nào đó.

- Tứ tiểu tổ, ta…

Sắc mặt thanh niên này lập tức trắng bệch, vội vàng nói.

Sát cơ trong mắt Mạnh Hạo lóe lên, nhưng bóng ma bị trách phạt lúc trước vẫn còn, hắn khống muốn giết người tại chỗ. Dù sao môn quy nghiêm ngặt, giết người trong tông môn, vẫn có chút phiền toái.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên thân thể thanh niên kia run rẩy, đôi mắt lộ vẻ mê man, đồng thời, trên người y có một cỗ khí tức người ngoài không phát hiện được, giống như đang thức tỉnh.

Trong mắt Mạnh Hạo, hắn lập tức nhìn ra, sau lưng thanh niên này, có một hư ảnh mơ hồ xuất hiện. Hư ảnh này là một người đàn ông trên vai có một con quạ, tướng mạo đẹp đẽ, khí tức đặc thù chỉ Quý gia mới có lập tức tán ra.

- Quý Minh Phong!

Mạnh Hạo vừa nhìn đã nhận ra đối phương, sát cơ trong mắt lập tức lóe lên, cảnh tượng này, rõ ràng là đối phương sắp thức tỉnh.

- Không kịp nữa rồi, nếu y tỉnh lại, biến số quá lớn.

Mạnh Hạo liếc nhìn Quý Minh Phong đang thức tỉnh một cái.

- Người Quý gia, giết một người cũng là giết, giết hai người cũng là giết. Đạo tử Quý gia ư, Quý Minh Phong, ngươi không có cơ hội thức tỉnh đâu!

Mạnh Hạo hành sự quyết đoán, thân thể lóe lên, lập tức xuất hiện trước mặt Quý Minh Phong, trong tiếng kinh hô của mọi người, tay phải hắn đánh lên ngực Quý Minh Phong.

Một chưởng này, với tu vi của Mạnh Hạo, căn bản không thể tạo thành tổn thương với thân thể ký thân, nhưng hư ảnh Quý Minh Phong phía sau mà chỉ có Mạnh Hạo có thể nhìn thấy lại chấn động, đôi mắt đang nhắm như giãy giụa muốn mở ra.

Nơi này là Yêu Tiên Tông!

Môn quy nghiêm khắc, Kha Cửu Tư hành sự trong quá khứ tuy ngang ngược, cũng có lúc giết người, nhưng trước mặt nhiều người như thế này, nhiều nhất cũng chỉ đả thương mà thôi. Đa phần là ở trong chỗ tối, lợi dụng thân phận của mình, điều khiển những người có mâu thuẫn với kẻ đó, tiêu diệt người đó bên ngoài tông môn.

Cho nên lúc này Mạnh Hạo xuất hiện, vừa bắt đầu cũng chỉ khiến người ta giật mình, thậm chí hơn trăm người đi theo sau hắn, vẫn còn cười nói, không hề ngăn cản, cho dù là đệ tử hạch tâm của núi thứ nhất, đa phần cũng chỉ là cau mày. Nhưng ai cũng biết ác danh của Kha Cửu Tư trong tông môn, không muốn trêu chọc vào.

Dù sao, bất cứ một tông môn khổng lồ nào, đều sẽ có loại người như Kha Cửu Tư tồn tại, chuyện này không thể tránh khỏi, bất cứ tông môn nào cũng đều như vậy.

Nhưng khi một chưởng của Mạnh Hạo đánh tới, thân thể thanh niên Quý Minh Phong ký thân, lập tức run rẩy, lui lại phía sau, tu sĩ xung quanh lập tức biến sắc.

Vì bọn họ nhìn ra, đệ tử hạch tâm bị Mạnh Hạo một chưởng đánh bay kia, lại xuất hiện dấu hiệu hồn diệt. Loại chuyện này, khiến tất cả mọi người kinh hãi.

Hồn diệt, không phải thân thể tử vong, mà là trở thành hoạt tử nhân, hồn phi phách tán, thậm chí ở một mức độ nào đó, còn đáng sợ hơn tử vong thực sự.

Sát cơ trong mắt Mạnh Hạo lóe lên, nhìn thấy hồn của Quý Minh Phong lúc này chấn động mãnh liệt, đôi mắt sắp mở ra một chút, hắn hừ lạnh một tiếng, một lần nữa tới gần, tay phải đấm tới.

Trong tiếng nổ, thân thể Quý Minh Phong ký gửi, một lần nữa run lên, thoạt nhìn không sao, nhưng hồn ảnh hư ảo của Quý Minh Phong sau lưng y càng thêm tan rã, run rẩy, như phát ra những tiếng gầm thét vô thanh, dường như đang dốc sức tỉnh lại.

Mạnh Hạo đang định ra tay tiếp, thì các đệ tử hạch tâm của núi thứ nhất xung quanh lập tức tiến lên cản trở, thậm chí những người đi cùng Mạnh Hạo cũng đều ra tay ngăn cản.

- Cửu Tư, không được như vậy.

- Cửu Tư, đừng ra tay lúc này, chúng ta tìm cơ hội, kẻ này nhất định chắp cánh khó thoát, việc gì phải giết y trước mặt mọi người…

Bị mọi người ngăn cản, Mạnh Hạo nhìn hồn Quý Minh Phong, khí tức thức tỉnh càng lúc càng nồng, thậm chí đôi mắt trong tích tắc đã hơi có quang mang.

- Chính là người này dụ dỗ ta cấu kết với yêu nữ kia, hại ta bị trách phạt, hôm nay không giết người này, ta thề không bỏ qua!

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, lạnh lùng mở miệng, hắn lắc mình một lần nữa xông tới. Những đệ tử chơi bời của các phong khác sau lưng hắn, ai nấy đều chần chừ, tiếp đó nghiến răng lao tới ngăn trở Mạnh Hạo lần nữa.

Ngay khi Mạnh Hạo cau mày nhìn bọn họ, mười mấy người này lần lượt truyền thần niệm với Mạnh Hạo.

- Nhất định phải giết?

- Nhất định phải giết.

Mạnh Hạo quả quyết.

- Được, ngươi vừa rồi đã chịu trách phạt xong, cho dù ngươi muốn giết người này vì lý do gì, chúng ta cũng ra tay với ngươi!

- Như vậy cho dù bị trách phát, chúng ta cũng cùng gánh, dù sao so với một mình ngươi gánh áp lực thì nhỏ hơn nhiều!

Mười mấy người này trong mắt mọi người đều là loại mèo mả gà đồng như Kha Cửu Tư, lúc này nói xong, lập tức quay người, phóng thẳng về phía Quý Minh Phong.

Mạnh Hạo sững sờ, nhìn kỹ bọn họ một cái, lập tức tiến tới, mọi người cùng lên, lập tức quét sạch tất cả ngăn trở của đệ tử núi thứ nhất, xuất hiện xung quanh Quý Minh Phong. Lúc này hồn Quý Minh Phong đột nhiên mở mắt, tiếng nổ vang vọng.

Cho dù là Quý Minh Phong, hay là người y ký thân, trong khoảnh khắc này lập tức run rẩy, đặc biệt là Quý Minh Phong, vừa mới mở mắt, y đã phát ra tiếng gào thảm thiết mà chỉ có Mạnh Hạo có thể nghe được.

Hồn của y nhanh chóng mơ hồ, vẻ mặt mê man và sợ hãi, trợn to mắt, nhìn ra xung quanh, rồi lập tức dừng lại trên người Mạnh Hạo, khoảnh khắc y nhìn thấy Mạnh Hạo, hồn ảnh của y nheo mắt lại.

- Là ngươi!

Khoảnh khắc này, tiếng nổ lại vang lên, tất cả ra tay, giống như cuồng phong thổi lá rụng, trong khoảnh khắc, thân thể ký thân của Quý Minh Phong lập tức sụp đổ, bị đủ loại thần thông kinh thiên động địa đánh cho tan thành tro bụi.

Mà hồn Quý Minh Phong, cũng trong khoảnh khắc này, bị xé rách, tiếng hét thảm mà chỉ Mạnh Hạo có thể nghe được, vang vọng bên tai. Tay phải Mạnh Hạo trực tiếp đánh tan nát linh hồn Quý Minh Phong.

Phịch một tiếng, một đạo tử rực rỡ của Quý gia, được Quý gia kỳ vọng rất cao, đã hoàn toàn bị diệt sát trong thế giới viễn cổ hư ảo ở cảnh giới thứ hai của Yêu Tiên Tông.

Tử vong ở chỗ này, tương đương với hồn vong.

Gần như khoảnh khắc Quý Minh Phong tử vong, bên ngoài Yêu Tiên Tông, trên Nam Thiên chi địa, trong tổ trạch Quý gia, đệ nhất tổ của Quý gia Nam Thiên hiện nay ngồi trên tế đàn tối cao, vị tu sĩ nhìn như thanh niên kia, đột nhiên mở bừng mắt.

Khoảnh khắc y mở mắt, bầu trời ở Nam Thiên chi địa, phong vân thay đổi, thiên địa biến sắc.

Y từ từ cúi đầu, nhìn chín khối ngọc giản đặt trước mặt mình, tay phải từ từ đưa lên, đang định chạm vào khối đầu tiên, nhưng còn chưa chạm tới, thì khối ngọc giản đó, đã vang lên những tiếng răng rắc rồi lập tức vỡ nát.

Bàn tay y, dừng lại giữa lưng chừng.

Sắc mặt y, giờ phút này, bắt đầu âm trầm, đồng thời, trên bầu trời của Đông Thổ, Nam Vực, Bắc Địa, sấm chớp ầm vang, giống như biến đổi theo sắc mặt y, xuất hiện rất nhiều mây đen.

- Ngã xuống…

Y lẩm bẩm, giọng khàn khàn, vẻ mặt có phần không thể tin tưởng, với tu vi của y, với địa vị của y, vẻ mặt này đã rất lâu không xuất hiện.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.