Ngã Dục Phong Thiên

Chương 707: Cha

Chương 578

- Cửu Tư biết bọn họ?

Người thanh niên sau lưng có đôi cánh đen bên cạnh Mạnh Hạo, tên Dư Hưng Long, lúc này như có suy nghĩ gì đó, nhìn về phía ba người, lại nhìn về Mạnh Hạo.

Đám đệ tử lêu lổng xung quanh, cũng đều nhận ra nơi này có điểm kỳ lạ, ánh mắt nhìn nhau, không còn nói chuyện gì nữa.

Trong đại điện lập tức hoàn toàn yên ắng, trong im lặng, ba người Quý Tiếu Tiếu lập tức cảm nhận được uy áp mạnh mẽ. Trong khoảnh khắc này, bọn họ lập tức có nguy cơ sinh tử không thể hình dung.

- Làm bậy, hắn đang làm bậy! Nếu không không có khả năng trở thành đệ tử thân truyền. Điều… Điều này còn khiến những người khác ở nơi này làm sao có thể thu được truyền thừa, làm sao có thể sinh tồn tiếp!

Quý Tiếu Tiếu trợn mắt. Lúc này trán nàng đầy mồ hôi, cũng sắp khóc đến nơi, từ từ lui lại, nhưng ánh mắt của đám đệ tử lêu lổng xung quanh, đám người mà trong mắt nàng là người chết hư ảo, lại khiến nàng lập tức cảm nhận nguy cơ sống chết mạnh đến cực điểm.

- Chuyện này không công bằng! Với thân phận này của hắn, còn có gì không lấy được? Người khác ở nơi này sao còn có thể lấy được cơ duyên, thậm chí còn phải nhìn sắc mặt của hắn. Nếu hắn không vui, một câu nói… Là có thể khiến chúng ta tử vong!

- Ở nơi này, hồn vong, chính là tử vong!

Người đàn ông của Quý gia kia đang run rẩy, bình thường gã cũng là kiêu tử, nhưng hiện giờ… Gã căn bản không kiêu nổi.

- Đương nhiên là biết bọn họ.

Mạnh Hạo mỉm cười, đứng dậy.

- Đóng cửa!

Khoảnh khắc hắn đứng dậy, ngay khi hắn cất lời, cánh cửa đại điện, lập tức ầm ầm đóng lại. Từng tầng ánh sáng lập tức bao trùm, gần như tất cả đám đệ tử lêu lổng trong đại điện đều đứng dậy.

Nơi này là Yêu Minh, nơi này là đại bản doanh của họ, nếu giết người ở nơi này, tuy cũng có ảnh hưởng, tuy vẫn sẽ có trừng phạt, nhưng bọn họ lại có quá nhiều thủ đoạn tránh khỏi trừng phạt, mà vẫn ép chết được ba người này.

- Ta nhớ núi thứ ba, có một Nhiên Hồn Động, ba ngươi các ngươi may mắn khiến ta vừa nhìn đã thấy có duyên, vậy tặng các ngươi một tháng rèn luyện trong Nhiên Hồn Động đi.

- Thành, chính là người của Yêu Minh ta. Nếu bại, chuyện sống chết không liên quan đến Yêu Minh.

Mạnh Hạo cười nói, lời vừa nói ra, vang vọng đại điện, những kẻ khác cũng lần lượt cười lên.

Sắc mặt ba người đại biến, Tống Vân Thư hít thở gấp gáp, lúc này sắc mặt tái nhợt, miễn cưỡng nói.

- Chúng ta… Chúng ta suy nghĩ một chút được không?

- Suy nghĩ? Đi vào Yêu Minh đại điện, nói lên các ngươi đã quyết tâm, lúc này nếu hối hận lui bước, chính là sỉ nhục Yêu Minh ta. Các ngươi dám sỉ nhục Yêu Minh? Dám sỉ nhục chúng ta!

Mạnh Hạo nói ngày một cao, đám đệ tử lêu lổng xung quanh cũng đều có ánh mắt bất thiện.

- Huynh đệ của núi thứ ba, xin đưa bọn họ đi thôi, còn về vị này…

Ánh mắt Mạnh Hạo như nhìn người chết, quét qua Tống Vân Thư.

- Y coi như xong.

Tống Vân Thư thở phào một cái, chỉ trong quãng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, mồ hôi y đã túa ra như tắm.

Tiếng cười xung quanh vang lên, lập tức có mười mấy người từ núi thứ ba bay ra, như muốn dẫn hai người Quý Tiếu Tiếu rời đi. Ngay lúc nguy cấp này, Quý Tiếu Tiếu nghiến răng, lập tức mở miệng.

- Ta biết chỗ thi thể của Quý Minh Phong! Trên người y có túi trữ vật, có bảo vật, sau đây ta có thể dẫn ngươi đi lấy!

Tên đệ tử còn lại của Quý gia, lúc này sắc mặt biến hóa, cũng lập tức nói.

- Quý Minh Phong không may mắn, y lựa chọn không đúng thời gian, trước khi tới đây đã tử vong, không ai giết y, là y tự tử vong! Chuyện này Quý mỗ tận mắt nhìn thấy, lúc đó ta ở ngay bên cạnh, tuyệt đối sẽ không nhìn lầm!

Hai người cất lời, đều để lộ một ý nghĩ, đó là giao ra thành tích.

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, chỉ vào tộc nhân Quý gia.

- Đưa gã đi.

Người tộc nhân này tái mặt, đang muốn giải thích, mười mấy người từ núi thứ ba lập tức xông tới, không cho gã trở tay, đã kéo thẳng đi.

Sắc mặt Tống Vân Thư tái nhợt, lúc này trong đầu vẫn còn ong ong.

Quý Tiếu Tiếu hít thở dồn dập, nghiến răng, tay phải vỗ lên trán, từ trong mi tâm của nàng lập tức bay ra một tia hồn. Hồn này phóng thẳng về phía Mạnh Hạo, Mạnh Hạo như cười như không, nhìn Quý Tiếu Tiếu một cái, rồi thu lấy.

- Hoan nghênh các ngươi gia nhập Yêu Minh.

Mạnh Hạo cười cất lời, cửa đại điện từ từ mở ra, đám đệ tử lêu lổng xung quanh nhìn thấy, biết tất cả không như biểu hiện bên ngoài. Nhưng chuyện này có xa gần, đối với bọn họ mà nói, Kha Cửu Tư là đồng đạo, mà những người khác, thì là người ngoài.

Quý Tiếu Tiếu miễn cưỡng cười, cúi đầu chắp tay, trong lòng thầm than. Nàng hiểu rõ, việc mình cần làm tiếp theo, là khiến những người Quý gia khác, đều biết được Quý Minh Phong tử vong, là vì lựa chọn thời gian sai lầm, vì thế ngay khi xuất hiện lập tức diệt vong.

Nêu có người không tin, vậy khi Mạnh Hạo xảy ra vấn đề, bản thân cũng gặp phiền phức lớn. Nghĩ đến đây, trong mắt Quý Tiếu Tiếu xuất hiện sát khí. Sát khí này, vừa là với Mạnh Hạo, vừa là với đồng tộc.

Cho đến khi mặt trời xuống núi, mọi người rời đi, Mạnh Hạo nhìn bộ dạng có phần hoảng hốt của Tống Vân Thư, hắn hiểu, với thủ đoạn tàn nhẫn của Quý Tiếu Tiếu, đạo tử Tống gia này, e là lành ít dữ nhiều.

Mạnh Hạo lắc lắc đầu, không để ý đến nữa, cùng Hứa Thanh trở về núi thứ bốn.

Thời gian trôi đi, giống như năm tháng bình yên, mỗi sáng sớm, Mạnh Hạo đều sẽ quan sát núi thứ bốn, cảm ngộ Thôn Sơn Quyết, những thời gian khác, thì không ngừng rèn luyện thân thể của bản thân trong Cửu U động.

Mãi đến khi lại hết một tháng, Mạnh Hạo không biết thời gian nơi này với bên ngoài thế nào, liệu có như nhau, nhưng trong hai tháng thời gian này, hắn thu hoạch cực lớn.

Thôn Sơn Quyết của hắn đã có hình dạng ban đầu, thành công ghi nhớ ở trong lòng. Còn rèn luyện thân thể, cũng tăng lên không ít, lúc này đã đạt đến cường độ mở ra đệ tam mệnh lúc trước.

- Đáng tiếc Ly Thần Quyết… Nhìn công pháp này, dường như cần một hoàn cảnh cực kỳ đặc thù, mới có thể mò ra được.

Mạnh Hạo hơi tiếc nuối, hắn mơ hồ cảm thấy, thuật này nếu có thể học được, vậy trong Yêu Tiên Tông này, sẽ có thu hoạch cực kỳ động lòng.

Thậm chí hắn nghi ngờ Kha Cửu Tư mình nhìn thấy ở cảnh giới đầu tiên, sở dĩ còn sống, là vì có Ly Thần Quyết!

- Nhưng tu hành thuật này, thật là thâm ảo, thần hồn bất tử…

Về phần Hứa Thanh, nàng hoàn toàn chìm đắm trong ba trăm đạo pháp, Mạnh Hạo cũng không đi quấy rầy. Dù sao ở nơi này, cảm ngộ đạo pháp mới là chuyện quan trọng nhất của mọi người.

Hơn nữa Mạnh Hạo phát hiện, về mặt cảm ngộ đạo pháp, Hứa Thanh có tư chất kinh người. Tư chất này một phần đến từ hồn của Hứa Thanh, mà một phần khác, dường như có liên quan rất lớn đến thân thể nàng ký thân lúc này.

Mãi mấy ngày sau, Mạnh Hạo đang khoanh chân giữa không trung nhìn núi thứ bốn, thì đột nhiên bên tai hắn vang lên giọng nói của Kha Vân Hải.

- Đến gặp ta.

Giọng nói trầm thấp truyền tới, lúc vang lên bên tai Mạnh Hạo, hắn lập tức mở mắt ra.

Hắn không hề chần chừ, lắc mình lao thẳng tới động phủ của Kha Vân Hải. Không bao lâu sau, khi vừa tới động phủ, nhìn thấy Kha Vân Hải, sắc mặt Mạnh Hạo liền thay đổi.

Kha Vân Hải lúc này, đã không còn bộ dạng trung niên như Mạnh Hạo nhìn thấy hai tháng trước, mà đã già đi rất nhiều, hiện giờ hoàn toàn thành một ông lão, mái tóc bạc trắng.

Ông vẫn còn ngồi khoanh chân trên giường đá, còn ngọn đèn bên cạnh, lúc này đã tối đi rất nhiều.

- Yên tâm đi, cha con còn chưa chết được.

Kha Vân Hải nhìn vẻ mặt biến đổi của Kha Vân Hải, mỉm cười, trong mắt có vẻ dịu hiền, lại có chút chờ mong, còn một chút không nỡ.

Mạnh Hạo không nói rõ được tâm trạng của bản thân lúc này. Cho dù sớm biết sẽ như vậy, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Kha Vân Hải mái tóc bạc trắng, tử khí càng lúc càng nồng, trong lòng hắn vẫn hơi trống rỗng.

Thời gian tuy ngắn, nhưng tình cha nồng đậm của Kha Vân Hải, khiến Mạnh Hạo nhớ đến phụ thân của mình, có điều vào lúc này, hắn chỉ có thể im lặng.

- Khoảng thời gian này con rất được, không tiếp tục gây họa cho ta. Nếu con đã lựa chọn luyện thể, trong ba ngàn đạo pháp, có hai loại công pháp, có tác dụng cực kỳ đặc thù với luyện thể. Một là Cửu Thiên Bảo Thân Ấn, đạo pháp này là dung hợp pháp bảo và thân thể, khiến thân thể trở thành pháp bảo, phối hợp với Thôn Sơn Quyết, có thể khiến thân thể như núi.

- Thuật này là thuật pháp đứng thứ chín trong ba ngàn đại đạo!

Lời Kha Vân Hải, có phần uy nghiêm.

- Còn có một thuật, tên là Nhục Thân Thành Thánh! Thuật này cực kỳ đặc thù, nếu gọi là công pháp, thì gọi là bí thuật sẽ hợp lý hơn. Thuật này một khi nắm được, không chỉ có thể khiến thân thể trong khoảnh khắc mạnh mẽ gấp mấy lần, hơn nữa còn củng cố vĩnh hằng.

- Loại bí thuật này vô cùng hiếm thấy, cả đời vi phụ, cũng chỉ biết được hai loại mà thôi, còn về cụ thể cường hóa được bao nhiêu, vi phụ không biết rõ ràng. Nhưng thuật này trong ba ngàn đại đạo, xếp hàng… Thứ bảy!

- Ba ngàn đại đạo, mười thuật đầu tiên, dù có nhiều cống hiến đến đâu cũng không thể đổi lấy, dù là vi phụ cũng không có cách nào thu được cho con. Lý Chủ có quy định, mười đạo pháp đầu, trừ Sơn Hải Kinh cần truyền thừa ra, chín pháp khác, cần phải xông vào Yêu Tiên tháp.

- Tháp này không dễ mở, cần bảy chưởng giáo đồng thời ra tay, mới có thể mở ra, trong đó có chín mươi chín tầng, mỗi mười tầng, có thể thu được một loại đạo pháp.

- Ta đã bỏ ra một chút của cải, để sáu vị chưởng giáo khác đồng ý mở ra cho con hai lần. Hai lần này con phải nắm cho chắc, cố gắng thu hoạch đạo pháp con muốn có!

Kha Vân Hải nói rất hời hợt, nhưng Mạnh Hạo có thể đoán được từ tốc độ già đi của ông trong mấy ngày này. Trong lời nói hời hợt đó, ẩn chứa cái giá rất lớn mà ông phải bỏ ra.

Nếu không, sao có thể khiến sáu vị chưởng giáo khác đồng ý mở ra Yêu Tiên tháp.

- Ngoài ra, lại lần mở ra này, tuy nói là ưu tiên mở ra cho con, nhưng cũng không thể để người ngoài nói ra nói vào, vì thế những người khác cũng có thể được đi vào.

- Con không cần lo lắng, tháp này cho dù vô cùng khó khăn, nhưng vi phụ đã chuẩn bị cho con rất nhiều pháp bảo. Bằng mọi giá, cũng phải để con có được đạo pháp luyện thể trong đó.

Kha Vân Hải nói rồi, trên mặt đỏ ửng không bình thường, dường như là một loại hồi quang phản chiếu. Tay phải ông vung lên, một túi da thú lập tức bay ra, hạ xuống trước mặt Mạnh Hạo.

- Trong này có năm ngàn pháp bảo, ba mươi ngàn yêu binh, một trăm năm mươi ngàn phù ấn, một triệu yêu ngọc. Những thứ này con cầm lấy, cho dù là phải cường ép đẩy mạnh, cũng đẩy lên cho cha, thu lấy đạo pháp con muốn!

Kha Vân Hải nói, nhìn về phía Mạnh Hạo, vẻ mặt yêu chiều, khiến cho Mạnh Hạo run lên. Hắn cúi đầu nhìn túi da thú, cầm lên tay, thần thức quét qua, thân thể hơi run rẩy.

Hắn cảm nhận được rõ ràng, tuyệt đại đa số vật phẩm trong này, vẫn còn mới tinh, trong đó, có ẩn chứa khí thế của Kha Vân Hải.

Những thứ này… Lại là Kha Vân Hải tự mình luyện chế ra cho hắn trong thời gian hai tháng ngắn ngủi.

Ngay khi đại hạn tới gần, sức sống suy kiệt, tuổi thọ sắp dứt, nhưng vẫn vì đứa con của mình, luyện ra những vật phẩm này. Trong đó có chứa tình yêu bỏ ra tất cả cho đứa con, tất cả vật phẩm trong này là sinh mệnh của Kha Vân Hải luyện ra.

- Cha…

Mạnh Hạo lẩm bẩm, ngẩng đầu, gọi một tiếng. Không phải việc làm miễn cưỡng lúc trước, lúc này, hắn đã quên đi Kha Cửu Tư, lần này… Là tình cảm phức tạp từ đáy lòng hắn, cảm động với Kha Vân Hải, ngưỡng mộ với Kha Cửu Tư, khiến Mạnh Hạo thì thào.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.