Chương 590
- Điều kiện gì?
Chỉ Hương hơi sửng sốt, nhìn về phía Mạnh Hạo, đặc biệt là sau khi thấy khuôn mặt ngại ngùng của Mạnh Hạo, nàng đột nhiên cười, trong mắt thoáng hiện nét hấp dẫn.
- Thằng nhóc nhà ngươi, tuổi tác không lớn, nhưng tâm tư linh tinh cũng không nhỏ, nhưng mà ta nghiêm túc nhắc nhở ngươi. Đừng thấy tỷ tỷ ở nơi này nói năng tùy tiện, nhưng tỷ tỷ vẫn giữ thân như ngọc, sớm đã lập lời thề cả đời vì đạo, không nói đến chuyện nhi nữ tư tình.
Chỉ Hương cười nói, vẻ mặt dần nghiêm túc lại.
- Cho nên, tiểu đệ đệ, bỏ qua những suy nghĩ không tốt đẹp trong đầu đi, ta sẽ không đồng ý đâu!
Mạnh Hạo sửng sốt, nhìn Chỉ Hương đầy kỳ dị.
- Ngươi đang nói gì?
- Đừng giả bộ nữa, chút tâm tư này của ngươi, cho là tỷ tỷ không nhìn ra sao? Hừ hừ, tỷ tỷ cả đời này gặp loại chuyện này quá nhiều rồi, bỏ đi, chúng ta coi như có duyên, ta miễn cưỡng đáp ứng ngươi một chút, có thể cho ngươi nắm tay, đây là giới hạn của ta!
Chỉ Hương chần chừ một chút, nghiến răng nói, dường như đã phải trả một cái giá rất lớn, rồi không đợi Mạnh Hạo mở miệng, lập tức tiến lên nắm lấy tay Mạnh Hạo.
Nàng nhanh chóng buông tay, lui lại mấy bước, vẻ mặt hơi đỏ lên.
- Được rồi chứ?
- A!
Mạnh Hạo lúc này mới hiểu ra, lập tức cười khổ, hắn thực sự không có hứng thú này…
- Ta không có cảm giác gì với phụ nữ lớn tuổi…
Mạnh Hạo vội ho khan.
Chỉ Hương nghe vậy lập tức trừng mắt, hàn khí tức khắc tràn ra, Mạnh Hạo chớp chớp mắt, co rụt người nói nhỏ.
- Điều kiện của ta là, người đầu tiên bước vào tầng thứ ba, là ta.
Chỉ Hương cau mày, liếc nhìn Mạnh Hạo một cái.
- Ý của ngươi là… À?
Chỉ Hương vừa nói, đột nhiên phản ứng lại, tiếp đó nhìn Mạnh Hạo nửa cười nửa không.
- Gần đây linh thạch trong túi ta không còn nhiều nữa rồi.
Mạnh Hạo một lần nữa ngại ngùng.
Chỉ Hương che miệng cười, chuyện này với nàng mà nói dễ như trở bàn tay, nên cũng không từ chối. Với nàng mà nói, chỉ cần Mạnh Hạo hứa giúp đỡ, mọi việc đều đơn giản.
- Yêu Tiên trì trong Yêu Tiên Tông, là trọng địa, ta có tông môn trợ giúp, chuẩn bị đầy đủ, mới có thể trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, thu được tư cách tiến vào nơi này.
- Ngươi ở đây, cần đi cùng ta, chúng ta làm quen với nơi đó, mới có thể dễ làm việc trong cảnh giới thứ ba.
- Thế này đi, ngươi cho ta thời gian một tháng, ta tranh thủ xem có thể giúp ngươi thu được thân phận tiến vào nơi đó không, sau đó…
Chỉ Hương đang cất lời, còn chưa nói xong đã bị Mạnh Hạo ngắt lời.
- Yêu Tiên Tông đệ nhất trùng thiên, trừ động phủ của sáu Chí Tôn khác ra, bất cứ nơi nào khác, ta đều không cần bất cứ thân phận gì.
Mạnh Hạo dửng dưng nói, lời nói tràn đầy khí phách.
Chỉ Hương trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm Mạnh Hạo. Dần dần trong mắt xuất hiện vẻ ao ước đố kỵ, cho dù là nàng, lúc này trong lòng cũng có phần bất bình. Nàng đã quên mất thân phận của người trước mặt, quên đi đối phương có một người cha Chí Tôn.
Đặc biệt là nghĩ đến bản thân vì lấy được tư cách, mà cả tông môn phải chuẩn bị biết bao năm, hao phí biết bao tinh lực và nhân lực, mới có thể mấy tháng thành công.
Nhưng tất cả, so với Mạnh Hạo chết tiệt trước mặt này, có vẻ như không đáng nhắc đến…
- Trong điển tịch của tông môn, có ghi chép về một số nhân vật từng ở trong tông môn, trong đó có một mục về Kha Cửu Tư này. Y lêu lổng bá đạo, không việc ác gì không làm, trong tông môn phàm là nơi nào y lui tới, gà bay chó chạy, ức hiếp mọi người. Thậm chí lúc cuối cùng tông môn sụp đổ, theo tính toán sơ bộ, có đến hơn bốn trăm đạo lữ, hơn ba ngàn đứa con!
- Ngươi chỉ là một…
Chỉ Hương hờ hững nói, những lời phía sau nàng không nói tiếp.
- Vốn dĩ kiếp này của ngươi, chỉ là một trò cười, vốn không được ghi chép lại. Nhưng trong trận chiến cuối cùng của tông môn, ngươi mặc kệ tuổi thọ, không tiếc tử chiến, lập nên chiến công hiển hách, toàn bộ đạo lữ của ngươi đều chết trận, được ngươi chôn trên núi thứ nhất.
- Con ngươi toàn bộ tử vong, được ngươi tự tay mai táng trên núi thứ hai, còn núi thứ bốn, là mộ của cha ngươi, đồng thời cũng là nơi chôn cất bản thân mà ngươi tự lựa chọn.
- Ngày tông môn bị diệt, chỉ có ngươi và một số ít người, lựa chọn chết cùng tông môn, trảm sát Quý gia chúng tiên. Trước khi chết đi, Quý Chủ giáng lâm, tiếc cho chiến tâm của ngươi, cho ngươi con đường sinh tồn, chỉ cần ngươi cúi đầu trước mặt y, nhẹ nhàng cúi xuống.
- Ngươi không cúi đầu, mà ngẩng đầu cười lớn, tiếp tục chiến đấu, cho đến khi tử vong, ngươi ngã vào quan tài, trước khi tử vong, nói ra một câu cuối cùng.
Chỉ Hương bình tĩnh nói, Mạnh Hạo lắng nghe, vẻ mặt phức tạp, đến cuối cùng, hắn như cảm thấy bản thân cũng trải qua những chuyện đó, im lặng không nói.
- Ngươi nói… Phụ thân, người có kiêu ngạo vì con không.
Mạnh Hạo nghe đến đây, trong đầu chấn động, hắn nhắm mắt lại, rất rất lâu, khi hắn mở mắt, trong mắt hắn, không biết vì đâu, chảy xuống một dòng lệ.
Lệ này, không thuộc về hắn, dường như đến từ nơi xa xăm.
- Đừng nói nữa.
Mạnh Hạo tâm tình sa sút, quay người rời đi với bao thương cảm, đi về nơi xa.
Chỉ Hương đột nhiên hơi hối hận khi đã kích thích Mạnh Hạo, đang muốn mở lời, giọng của Mạnh Hạo đã truyền lại từ xa.
- Ba ngày sau, gặp mặt tại đây, chúng ta cùng đi Yêu Tiên trì.
Mạnh Hạo về đến núi thứ bốn, về đến bên ngoài động phủ của hắn, ngồi ở nơi đó, nhìn mặt trời dần lặn xuống, nhìn màn đêm buông xuống, lại nhìn mặt trời ló rạng. Trong đầu hắn, lặp đi lặp lại từng cảnh tiếp xúc với Kha Vân Hải từ khi hắn tới nơi này.
- Làm cha con một đời này…
Mạnh Hạo lẩm bẩm, hắn một lần nữa cảm nhận được cảm giác của Kha Cửu Tư năm đó. Đó là cảm giác phức tạp mà người khác không thể nào hiểu được, trong thế giới này, giữa đất trời này, trong biết bao năm tháng, chỉ có một mình Kha Cửu Tư có thể cảm nhận, hiện giờ… Lại có thêm một người.
Chỉ có hai người bọn họ, mới có thể cộng hưởng, cùng cảm nhận, cùng phức tạp.
- Con muốn nuôi mà cha không còn…
Mạnh Hạo nhắm mắt lại. Nếu hắn không hiểu Ly Thần Quyết, hắn sẽ cho rằng Kha Cửu Tư đã chết, nhưng sau khi hiểu được Ly Thần Quyết, nghe được lời nói của Chỉ Hương lúc trước, Mạnh Hạo đột nhiên có cảm giác.
Hắn có thể tưởng tượng được, sau khi máu thịt tiêu tan, sau những năm tháng như vô tận, khi Yêu Tiên Tông đã trở thành một đống đổ nát, hài cốt khắp nơi, đột nhiên có một ngày, trên núi thứ bốn, trong chiếc quan tài kia, thân thể Kha Cửu Tư từ từ ngưng tụ từ trong hư vô, cho đến khi y một lần nữa mở mắt.
Một lần nữa nhìn lên bầu trời, nhìn về tông môn, nhìn tất cả những thứ vốn quen thuộc. Loại cảm giác cảnh còn người mất này, loại cô độc cả đất trời chỉ còn mình ta này, nỗi nhớ với phụ thân, còn cả hối hận vì bản thân từng lêu lổng, hóa thành dòng lệ.
Y nhất định đã khóc rất lâu trên đỉnh núi thứ bốn.
Y nhất định đã ở nơi đó, nhìn tất cả trước mắt, bi thương cả một đời.
Y nhất định đã ở trước phần mộ phụ thân, lặng lẽ uống rượu, giống như một kẻ ngốc, ở nơi đó dập đầu tự mình nói chuyện.
Y nhất định đã tự mình đi qua tất cả mọi nơi, nhìn tất cả những bộ hài cốt này. Trong đó có người thân, bằng hữu của y, có người hận y, có người thích y, đủ loại bóng hình, đã thành hài cốt, trăm mối suy tư, theo gió trôi đi.
Khi y một lần nữa về đến núi thứ bốn, nhìn về đất trời xa xăm, trong thế giới của y, chỉ còn mình y bảo vệ.
Nói là bảo vệ Yêu Tiên Tông, chẳng bằng nói y đang bảo vệ những gì tươi đẹp trong ký ức, bảo vệ phụ thân của y thì chuẩn hơn.
Mạnh Hạo giờ phút này đã hiểu, hắn hiểu được ý định của Kha Cửu Tư.
- Ngươi nhất định ở ngay bên cạnh ta, hoặc ở trong hồn ta, nhìn ta đi con đường hoàn toàn khác trong cuộc đời của ngươi. Mỗi lần ta nhìn phụ thân, ngươi nhất định cũng dùng đôi mắt của ta, để nhìn phụ thân ngươi.
Mạnh Hạo ngẩng đầu, lại một lần nữa nhìn hoàng hôn, rồi nhắm mắt.
Hai ngày sau, khi đến thời gian ước hẹn với Chỉ Hương, Mạnh Hạo rời khỏi núi thứ bốn, cùng với Chỉ Hương đi núi thứ bảy!
Đệ nhất trùng thiên, ngọn núi cuối cùng, nơi này, chính là đầu của đệ nhất trùng thiên.
Sau núi thứ bảy, thế giới hoàn toàn mơ hồ, nơi này là cấm khu, nếu đệ tử không được cho phép thì không thể bước vào nửa bước, rất ít người biết được, bên trong mảnh hư vô mờ mịt này, rốt cuộc có gì.
Cho dù bước vào trong, cũng không nhìn thấy xung quanh, chỉ có thể dựa theo lệnh bài thu được, đi tới nơi được chỉ định trong sương mù mờ mịt này.
Chỉ Hương có lệnh bài, Mạnh Hạo không có.
Khi hai người đi tới bên ngoài mảnh sương mù này, nhìn thấy hai bức tượng đá khổng lồ, như người lại như yêu, bốn đầu tám tay, cao đến trăm trượng, ánh mắt tức giận nhìn mặt đất.
Hai bước tượng, mỗi bên có một cánh tay cầm một thanh kiếm đá khổng lồ giao nhau, đâm xuống mặt đất, hình thành một cánh cửa bằng kiếm.
Cánh cửa khổng lồ, nhìn như không có trở ngại, nhưng nếu không có tư cách phù hợp mà muốn bước vào trong, nhất định phải đối mặt với tai họa khủng khiếp.
Chỉ Hương vẻ mặt thành kính, nể sợ, quỳ bái dưới hai bức tượng đá, đôi tay giơ lên, giơ cao một lệnh bài màu tím đen. Lệnh bài phát tán ánh sáng dịu nhẹ, từ từ bay lên, phóng về phía bức tượng bên trái, khi rơi xuống tay bức tượng này, đôi mắt bức tượng chợt lóe lên, từ từ rút cây kiếm đâm xuống mặt đất kia, lộ ra một con đường.
- Tư cách tam đẳng, muốn đi nơi nào?
Giọng nói ầm vang, có phần lạnh lùng vang khắp bốn phương.
- Yêu Tiên trì!
Chỉ Hương hít sâu một hơi, lập tức cất lời.
- Phù hợp quy tắc, có thể đi ba phần con đường ở đây, được ở đây mười chín canh giờ.
Giọng nói vẫn lạnh lẽo.
Chỉ Hương hít sâu một hơi, áp chế kích động trong lòng, nàng dốc hết sức lực tông môn, dùng phương pháp đặc thù, trả một cái giá cực lớn, mới có thể mang theo lệnh bài này tiến vào nơi đây.
Mà tấm lệnh bài này, là lệnh bài tư cách tam đẳng, có thể khiến nàng có được tư cách tam đẳng ở nơi này. Chỉ bằng tư cách này, đã cực kỳ hiếm thấy, có thể cho nàng tiện lợi rất lớn, cũng là một niềm tin của nàng.
Lúc đứng dậy, tấm lệnh bài kia, được Chỉ Hương trân trọng cầm trên tay. Vật này đại biểu cho tư cách tam đẳng, có giá trị quá lớn, Chỉ Hương vội vã cất cẩn thận, sau khi cúi lạy hai bước tượng, lúc này mới bước lên con đường, ở trong cánh cửa bằng kiếm quay lại nhìn Mạnh Hạo, trong mắt có chút khiêu khích. Theo nàng tính, cho dù là Kha Cửu Tư năm đó, nhiều nhất cũng chỉ có tư cách tứ, ngũ đẳng mà thôi.
Mạnh Hạo im lặng, ngẩng đầu nhìn bức tượng, một lúc sau liền đi tới, vừa tới gần hai thanh kiếm, đột nhiên thanh kiếm của bức tượng bên phải rung động.
Một ánh mắt sắc bén lóe lên trong mắt bức tượng, cực kỳ linh động, lạnh lùng nhìn về phía Mạnh Hạo.
Chỉ thấy cái nhìn này dường như muốn nhìn rõ toàn bộ trong ngoài của Mạnh Hạo, lúc này mới từ từ rút ra thanh kiếm, lộ ra một con đường.
- Tư cách Chí Tôn, nơi này mở ra toàn bộ, thời gian vô hạn.
Chỉ Hương trợn tròn mắt, trong đầu chấn động, hoàn toàn sững sờ, trong lòng như muốn phát điên.






