Ngã Dục Phong Thiên

Chương 721: Trảm Tiên Có Gì Khó

Chương 592

Thân thể Mạnh Hạo chìm xuống, lúc nhắm mắt thì hàn khí từ trong đầm nước không ngừng tiến vào trong cơ thể hắn, lập tức dung hợp với khí huyết của hắn, vận chuyển toàn thân, khiến thân thể hắn, có thể phát hiện sự mạnh lên từ từ.

Dường như trong đầm nước, ẩn chứa một loại vật kỳ dị trong trời đất, có thể ôn hòa khiến thân thể người ta thoát thai hoán cốt, nhưng cũng không phải không có tổn thương. Hàn khí này, dần dần đông cứng toàn thân Mạnh Hạo, thậm chí bảy tám canh giờ sau, xuất hiện dấu hiệu như muốn đông cứng hồn phách.

Mà Mạnh Hạo lúc này, khi ở giữa tầng nước đột nhiên mở mắt, nhảy lên, lập tức phá tan mặt nước, xuất hiện ở bên ngoài. Thân thể hơi run rẩy, từng đợt sương mù màu trắng bay ra trên người hắn, thậm chí mặt đất dưới chân hắn, giờ phút này, phát ra những tiếng răng rắc, lấy hắn là trung tâm, xuất hiện tầng băng dần lan ra bốn phía.

Mạnh Hạo khoanh chân nhắm mắt, mãi mấy ngày sau, mới mở mắt ra, trong mắt hắn, còn một tia sáng màu lam. Tia sáng này đến từ hàn độc còn chưa tiêu tán trong cơ thể hắn.

- Nơi này có ưu thế rất lớn với rèn luyện thân thể, nhưng trong đó có hàn độc, độc này cần hao phí một chút thời gian mới có thể khu trừ. Nếu không, để hàn độc không ngừng tích lũy, sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

Mạnh Hạo cau mày, nhìn túi trữ vật, than nhẹ.

- Đáng tiếc nơi này là viễn cổ hư ảo, đan dược ở đây ta uống vào cũng vô dụng, chỉ có một số nơi rèn luyện sau này vẫn còn tồn tại, tìm được các phương pháp rèn luyện thân thể.

- Nếu có thể uống đan dược, vậy thời đại đan đạo này, ta có thể làm ít hưởng nhiều rồi.

Mạnh Hạo trầm ngâm, lúc này đứng lên, quay người đi ra bên ngoài. Hắn định về núi thứ bốn nghỉ ngơi một đoạn thời gian, đợi sau khi hoàn toàn loại bỏ hàn độc, lại đến nơi này ngâm mình.

Đi trong sương mù mờ mi T, cái cảm giác nhìn thấy bảo vật nhưng lại không thể mang đi toàn bộ khiến Mạnh Hạo rất buồn bực.

Trong lúc đi, dần dần đi ra khỏi khu vực mịt mù, khoảnh khắc hắn đi ra chỗ hai bức tượng, đột nhiên, Mạnh Hạo chấn động, đôi mắt hắn phát ra quang mang mạnh mẽ.

Trong mắt hắn lóe lên tinh quang, trong đầu xuất hiện một suy nghĩ.

- Đan dược nơi này bởi vì hư ảo, cho nên ta uống cũng vô dụng… Nhưng, dược thảo ở nơi này lại vô cùng nhiều, thậm chí một số dược thảo thời đại ta đã tuyệt tích ở nơi này cũng rất thường thấy.

- Vậy… Nếu bản thân tự luyện đan thì sao?

Mạnh Hạo hít thở gấp gáp, đột nhiên động tâm.

- Dược thảo hư ảo, luyện chế đan dược hư ảo, việc này… Ta cũng không phải chưa từng làm!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, ánh sáng trong mắt như ẩn chứa mặt trời, lúc này chấn động tâm thần. Hắn bị suy nghĩ của bản thân chấn động, đặc biệt là chuyện này càng cân nhắc, hắn càng cảm thấy có một tia khả năng hiện thực.

Mà một khi thực hiện, Mạnh Hạo không biết bản thân liệu có… Ảnh hưởng đến kết cục của viễn cổ hư ảo này không!

- Vô trung sinh hữu, năm đó trong Tử Vận Tông, lúc ta tấn thăng tử lô, cũng từng dùng vật hư ảo, luyện ra một viên… Đan dược vô trung sinh hữu!

- Vậy ở chỗ này, nếu ta có thể dùng phương pháp đồng dạng, luyện chế ra… Một viên đan dược thuộc về nơi này!

Mạnh Hạo siết chặt nắm tay, suy nghĩ này quá điên cuồng.

Mạnh Hạo cũng không biết liệu có được không. Nhưng nếu xét trên đan đạo đơn thuần, chuyện này có khả năng!

- Vô trung sinh hữu, cho dù là với tạo nghệ đan đạo của ta, cũng rất khó mà một lần thành công, phải xem cơ duyên, phải xem tạo hóa!

Mạnh Hạo nhắm mắt, khoảnh khắc sau mở mắt, trong mắt xuất hiện vẻ quyết đoán, lắc mình, lao thẳng về núi thứ bốn.

Suốt dọc đường, nơi hắn đi qua, phàm là đệ tử nhìn thấy hắn, ai nấy đều cảm thấy đố kỵ. Vì cảnh tượng trên Yêu Tiên tháp, cái danh lêu lổng của hắn trong Yêu Tiên Tông, càng lớn hơn.

Về đến núi thứ bốn, Hứa Thanh vẫn còn bế quan, so với Mạnh Hạo, độ chăm chú của Hứa Thanh Mạnh Hạo không thể nào so sánh được.

Nhưng mỗi người có một cơ duyên khác nhau, phương pháp thích hợp với Hứa Thanh, không nhất định thích hợp với Mạnh Hạo, đồng dạng, phương pháp của Mạnh Hạo, cũng không thích hợp đối với Hứa Thanh.

Mấy ngày sau, đệ tử cả núi thứ bốn đều biết tiểu chủ của bọn họ, không biết lên cơn điên gì, lại nói muốn bắt đầu luyện đan. Chuyện này chấn động cả núi thứ bốn, truyền ra ngoài, khiến cho mấy ngọn núi khác đều biết đến chuyện này.

Nhất thời, đủ cách nói dần dần truyền ra, nhưng bề ngoài, lại không ai dám nói gì, mà đám lêu lổng của Yêu Minh, ai nấy đều cực kỳ ủng hộ chuyện này.

Lúc Mạnh Hạo nói cần lượng lớn thảo dược, Yêu Minh lập tức phát động, đưa đến chỗ Mạnh Hạo rất nhiều dược thảo luyện đan, vì thế cuộc sống của Mạnh Hạo, mỗi ngày chỉ có bốn việc.

Cảm ngộ đạo pháp, luyện chế đan dược, khu trừ hàn độc, ngâm mình trong Yêu Tiên trì luyện thể.

Đặc biệt là luyện chế đan dược, núi thứ bốn có một phòng luyện đan, là vật của Kha Vân Hải, Mạnh Hạo đương nhiên chiếm lấy nó, không ngừng luyện chế đan dược. Vì thế cả núi thứ bốn, thường xuyên nghe thấy tiếng đan dược nổ tung.

Tiếng động này cho dù là ban ngày hay đêm tối, đều thường xuyên xuất hiện, mỗi lần xuất hiện, tất cả mọi người đều hiểu, tiểu chủ của bọn họ, lại luyện đan thất bại rồi.

Mạnh Hạo cũng bụi đất đầy người, chuyện này không như ý hắn, mà đan đạo của hắn sau mấy chục ngàn năm sinh ra, khác với đan đạo hiện giờ, cho nên hắn cần từ từ thích ứng, mới có thể phát huy thực lực bản thân.

Quan trọng nhất là…

Mạnh Hạo phát hiện đan dược bản thân luyện chế, có lẽ là vì nơi này là hư ảo, có lúc rõ ràng luyện chế ra, mặc dù không phải là vô trung sinh hữu, chỉ là đan dược hư ảo, nhưng cuối cùng lại luôn không thể thành công.

Như có một cỗ lực lượng quấy nhiễu, khiến cho đan dược của thế giới hư ảo này, bị cố định trong một phạm trù nào đó. Mà đan dược Mạnh Hạo luyện chế, rõ ràng là nằm ngoài phạm trù đó, nên không được xuất hiện.

Mạnh Hạo không hề tức giận, cũng không bỏ qua, liên tục thử nghiệm, tìm kiếm cảm giác luyện chế vô trung sinh hữu lúc xưa ở Tử Vận Tông. Thời gian cứ thế từ từ trôi qua, đảo mắt đã một tháng.

Một tháng này, trên bảy sơn phong của Yêu Tiên Tông, gần như không ai không biết Mạnh Hạo luyện đan, đặc biệt là tiếng nổ đến từ núi thứ bốn, đã trở thành một trong những tạp âm ở đệ nhất trùng thiên Yêu Tiên Tông.

Vô số lần thất bại, lượng dược thảo hao phí cũng khó mà tưởng tượng ra. Nhưng cũng chính là nhờ vào thân phận của hắn và tích lũy của Yêu Tiên Tông, nếu không hao phí như vậy, sớm đã khiến một tông môn tầm trung khô kiệt.

Đặc biệt là… Mỗi lần Mạnh Hạo luyện chế, dược thảo dùng đều là những dược thảo hiện giờ vô cùng quý giá. Cứ như thế, mỗi lần thất bại, đều có không biết bao nhiêu người đau đớn trong lòng.

Tuy nói vẫn mãi không thành công, nhưng thu hoạch của Mạnh Hạo cũng không nhỏ. Đan đạo của hắn đã từ từ dung hợp với viễn cổ, thậm chí từ từ xuất hiện con đường đan đạo thuộc về bản thân. Hơn nữa nhiều lần luyện đan như vậy, độ thuần thục của Mạnh Hạo, cũng tinh tiến rất nhiều.

Đồng thời, trong hơn một tháng này, Thôn Sơn Quyết của hắn, cuối cùng cũng hoàn toàn minh ngộ tầng thứ nhất, lạc ấn trong đầu hắn, có thể mang ra khỏi cảnh giới thứ hai này.

Còn hàn độc trong cơ thể Mạnh Hạo, theo thời gian trôi qua, đã bị khu trừ quá nửa. Nếu không phải Mạnh Hạo thường xuyên đi ngâm mình trong Yêu Tiên trì, lúc này hàn độc đã hoàn toàn biến mất.

Tuy nói vậy, nhưng hàn độc này, cũng đã đạt đến một trình độ có thể khống chế, chỉ cần thời gian dài không tiếp xúc với nước hồ nữa, là có thể hoàn toàn tiêu tán.

Thân thể Mạnh Hạo, trong một tháng này, biến hóa cực lớn, khiến bản thân hắn cũng kinh hãi không thôi, đối với sự kỳ dị của Yêu Tiên trì, vô cùng khiếp sợ. Vì lúc này thân thể hắn ở đệ nhất mệnh, đã có thể so với trình độ đệ ngũ mệnh.

Dựa theo suy đoán của Mạnh Hạo, một khi bản thân ở đệ nhất mệnh, thân thể có thể mạnh ngang với đệ thất mệnh, vậy thì khi hắn mở ra đệ thất mệnh, hắn sẽ có… Thân thể Trảm Linh thực sự.

Mà một khi đến lúc đó, cho dù gặp lại Hô Diên lão tổ, Mạnh Hạo nắm chắc không cần gian khổ như vậy cũng có thể khiến đối phương hình thần câu diệt, chém giết triệt để.

- Đáng tiếc nếu muốn đạt đến trình độ đệ lục mệnh, cần phải chìm xuống đáy hồ… Mà hàn độc nơi đó nặng nề, cần một tháng thời gian mới có thể loại bỏ.

- Hơn nữa dựa theo tính toán, ta cần ngâm mình ở đáy hồ ít nhất tầm mười lần, tính như thế, cần thời gian khoảng một năm.

Mạnh Hạo im lặng, đi trong khu vực của Yêu Tiên Tông.

Trong lúc đi, đột nhiên hắn dừng lại, thế giới xung quanh, trời đất, tất cả trong khoảnh khắc này, xuất hiện trùng điệp hư ảo, may mà chỉ trong thời gian mấy hô hấp lại khôi phục như thường.

- Trong một tháng này đã xuất hiện lần thứ ba rồi.

Mạnh Hạo cau mày, hắn mơ hồ nhận thấy, cảnh giới thứ hai này sắp sửa tiêu tán. Một khi cảnh giới này biến mất, tất cả người tới từ Nam Thiên chi địa, đều sẽ rời khỏi nơi này. Mà chuyến đi tới Yêu Tiên Cổ Tông lần này, đối với rất nhiều người, biến mất chính là kết thúc.

- Nếu nhanh, có lẽ sẽ cực gần, nếu chậm, e là cũng chỉ khoảng một hai tháng nữa thôi.

Mạnh Hạo hơi tiếc nuối, thời gian không đủ, không đủ để hắn ở nơi này đạt đến trình độ đệ lục mệnh.

Lúc này hắn lắc mình, rồi xuất hiện ở bên ngoài Yêu Tiên Tông, ở một khu vực hẻo lánh, xung quanh không có một ai, nơi này rất ít người đi qua, bình thường rất yên tĩnh.

Mạnh Hạo cúi đầu nhìn mặt đất, lại nhìn xung quanh, đột nhiên tay phải vỗ lên túi trữ vật, lập tức bay ra một thanh Tuế Nguyệt mộc kiếm. Trên mộc kiếm tồn tại không biết bao nhiêu ấn ký, đều là Mạnh Hạo gia cố lên trong thời gian này.

Nhìn thanh kiếm này, lại nhìn mặt đất, trong mắt Mạnh Hạo thoáng hiện tia quyết đoán.

- Nếu không thử nghiệm một phen, sẽ không cam lòng, cho dù biết rõ khó có khả năng, nhưng nếu thực sự có một tia khả năng…

Mạnh Hạo vung tay, mộc kiếm trong tay lập tức đâm xuống mặt đất, rồi lan ra, biến mất vô ảnh, ẩn sâu trong mặt đất.

- Trong tất cả pháp bảo trên người ta, chỉ có Tuế Nguyệt mộc kiếm cần lắng đọng lực lượng tuế nguyệt, nếu có một tia khả năng thành công…

- Vậy khi ta về đến hiện tại, ta có thể có được một thanh Tuế Nguyệt mộc kiếm mấy chục ngàn năm. Với uy lực của nó, một kiếm chém giết mấy chục ngàn năm, trảm tiên có gì khó!

- Chí bảo như vậy, cược một lần thì có làm sao!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.