Chương 611
- Đây không phải là ba vị đạo hữu của Phương gia sao, xem hai vị huynh đệ sắc mặt vui mừng khó nén, trong cảnh giới thứ ba này, đích thị là thu hoạch không nhỏ…
Đôi mắt Mạnh sáng lên, ngay lập tức quay lại, với một nụ cười, ôm quyền cúi đầu với ba người Phương gia.
Sắc mặt Phương Du lập tức khó coi đến cực điểm, oán hận nhìn Mạnh Hạo, nhìn thấy bộ dáng như vậy của Mạnh Hạo, tức không chỗ phát tiết.
- Không có!
Phương Du trừng mắt.
- Như vậy không tốt đâu.
Mạnh Hạo chớp chớp mắt.
- Không tốt cũng không có, xem ngươi như vậy, thu hoạch chắc cũng rất nhiều rồi, còn tỷ tỷ ta nơi này, liều sống liều chết, mới lấy được một hai kiện như thế, ngươi lại còn muốn lột thêm một lớp da!
Phương Du nghiến răng nghiến lợi, bộ dạng tuyệt không thỏa hiệp.
- Như vậy…
Mạnh Hạo vẻ mặt khó xử, nhưng không đợi hắn nói xong, một trong hai nam tử Phương gia ở phía sau Phương Du kia cười lạnh.
- Cho ngươi mặt mũi lại không biết xấu hổ đúng không, nghĩ nơi này vẫn là cảnh giới thứ hai sao? Lập tức cút ngay cho ta, bằng không, thứ tiểu tạp chủng như ngươi cũng đừng nghĩ tới rời khỏi cảnh giới thứ ba này.
- Hạng không biết lượng sức như ngươi ở đâu cũng có thể thấy được. Chớ nói đến thu hoạch của Phương gia ta, ở trong này cho dù có là Quý gia muốn cướp đoạt cũng phải cân nhắc một chút, còn về phần ngươi… Vật trên người ngươi, xuất ra một nửa, bằng không…
Người kia Phương gia, nhìn về phía Mạnh Hạo, giờ phút này cũng ẩn thân mở miệng nói ra, trên mặt mang theo vẻ khinh miệt cùng xem thường.
Hai người bọn họ vừa mới nói xong, Mạnh Hạo lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía hai người.
Nhưng dường như còn muốn tức giận hơn Mạnh Hạo, lại là Phương Du, nàng lập tức mang vẻ mặt tức giận, quay đầu mắt lạnh nhìn hai người tộc nhân phía sau lưng.
- Các ngươi vừa rồi bảo hắn cút?
Phương Du cắn răng, lời nói vừa ra khỏi miệng, thân thể nháy mắt đã biến mất, khi xuất hiện đã ngay bên người một tộc nhân, tay phải bỗng nhiên nâng lên, một quyền hạ xuống.
Ầm một tiếng, vị tộc nhân Phương gia kia, không đợi mở được miệng, sắc mặt liền đại biến, thân thể bỗng nhiên lui lại vài bước, phun ra một ngụm máu tươi, hoảng sợ nhìn Phương Du.
- Phương Du ngươi làm cái gì!!
- Ngươi nói hắn không biết xấu hổ?
Lửa giận thiêu đốt trong mắt Phương Du, cả người tựa như muốn hóa thân thành bạo long, thân thể nhoáng lên một cái, lại tới gần vị tộc nhân Phương gia đang còn hoảng sợ đó. Khi gã đang muốn phản kháng, bỗng thêm một tiếng nổ vang dội, thân thể gã lại lần nữa bay ra xa.
- Ngươi dám uy hiếp hắn, không thể rời khỏi cảnh giới thứ ba. Ta đây sẽ khiến cho ngươi… Mới là người không thể rời khỏi nơi này!
Sát khí trên mặt Phương Du chợt lóe, không đợi thân thể tộc nhân Phương gia kia hạ xuống, nàng đã nháy mắt biến mất. Khi xuất hiện, thì đã ở bên người tộc nhân này, tay phải nhấc lên, một quyền đánh ra. Một quyền này, cũng không phải là làm vẻ, mà là bạo phát, xuất ra toàn bộ lực của Phương Du.
Thanh âm vang vọng đến long trời lở đất, mọi người ở bốn phía đều rung động, vị tộc nhân Phương gia kia lập tức phun ra máu tươi, thân thể thế nhưng trong một cái chớp mắt, chợt tứ phân ngũ liệt mà tan vỡ, Nguyên Anh của gã xuất hiện, thét lên chói tai rồi bỏ chạy.
- Phương Du, ngươi dám giết chết đồng tộc, thì nhất định phải chết. Ngươi vì một ngoại nhân, lại dám giết ta!!
- Giết ngươi thì đã làm sao.
Phương Du hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt nhoáng lên, tay phải bấm niệm thần chú vung ra. Một cái đỉnh vuông thật lớn lập tức ầm ầm biến ảo ra, trực tiếp bao phủ Nguyên Anh của tộc nhân Phương gia đó, nhẹ nhàng đụng một cái. Nguyên Anh kia đột nhiên kêu thảm thiết rồi tắc nghẽn, trực tiếp tan vỡ.
Cùng lúc đó, túi trữ vật của gã bay ra, bị Phương Du một phát bắt được, sau khi lau sạch lạc ấn bên trên, liền ném cho Mạnh Hạo.
Một màn này, hoàn toàn khiến cho mọi người bốn phía chấn động, nhất là tộc nhân Quý gia, ai nấy đều mở to mắt nhưng không cách nào tin tưởng. Dù ở trong bất kỳ gia tộc nào, việc đánh chết đồng tộc, đều là tội lớn!
Bọn họ không thể giải thích vì sao, vì cái gì Phương Du lại làm như vậy, chỉ là vì tộc nhân này nói mấy câu, lại tàn nhẫn như thế.
Phương Du xoay người, nhìn về phía tộc nhân Phương gia còn lại kia.
Thân thể người này liền chấn động, lui ra phía sau vài bước, nội tâm khẩn trương, còn có cảnh giác, vội vàng mở miệng.
- Phương Du tỷ, việc này là một hiểu lầm, ta…
- Ngươi nói hắn không biết lượng sức?
Sát khí trong mắt Phương Du lại chớp động, nhất thời da đầu tộc nhân Phương gia kia run lên, không chút do dự thân thể nhanh chóng lui về phía sau. Nhưng không đợi gã lui về sau được bao nhiêu, Phương Du đã nháy mắt tới gần, một quyền hạ xuống.
Trong tiếng nổ vang, vị tộc nhân Phương gia này liền phun ra máu tươi, vẻ mặt hoảng sợ lập tức lui về phía sau.
- Phương Du tỷ, ta sai lầm rồi, thật sự sai lầm rồi!!
- Ngươi còn nói hắn phải xuất ra một nửa thu hoạch?
Khi Phương Du lạnh giọng mở miệng, tay phải liền bấm niệm thần chú, cái đỉnh vuông hư ảo kia phút chốc lại tới, khi gần như muốn đè xuống, mặt mày tộc nhân Phương gia kia đại biến, không chút do dự, trực tiếp gỡ túi trữ vật xuống ném cho Mạnh Hạo.
- Xin chuộc tội với Mạnh huynh, tiểu đệ đã biết sai rồi!!
Mạnh Hao tiếp nhận túi trữ vật, nhíu mày, không biết lại nghĩ tới cái gì.
- Coi như ngươi thông minh, tội chết có thể miễn, tuy nhiên trừng phạt… Vẫn phải có.
Phương Du liếc nhìn tộc nhân Phương gia một cái, đỉnh vuông khoảnh khắc hạ xuống. Ầm một tiếng, người này liền phun ra máu tươi, thân thể lảo đảo lui về phía sau, sắc mặt trắng bệch, nhưng cuối cùng cũng không còn lo lắng đến tính mạng nữa, gã kinh sợ đến người cũng lạnh đi, khẩn trương ôm quyền cúi đầu với Phương Du.
Manh Hao đem hai túi trữ vật đều thu vào, nhìn về phía Phương Du, lúc này Phương Du cũng đang nhìn về phía hắn.
- Ngươi đây là làm sao.
Mạnh Hạo hỏi.
- Ngươi đừng quản nhiều như vậy, dù sao đồ đạc của ta, là không thể nào đưa cho ngươi, nghĩ cũng đừng nghĩ, không có cửa đâu!
Phương Du nhíu mày, cắn răng kiên định mở miệng.
Mạnh Hao thâm ý sâu sắc liếc nhìn Phương Du một cái, không tiếp tục nhắc lại chuyện vật phẩm nữa, từng người một đều lộ ra suy tư của riêng mình, nhưng ai cũng không nói.
Đúng lúc này, chỗ hố sâu mà mọi người bao quanh kia, đột nhiên truyền ra một tiếng nổ vang động trời, dường như có tiếng gào thét ở chỗ sâu bên trong truyền ra, khiến cho mặt đất chấn động. Cùng lúc đó, ở bốn phía hố sâu, vô số dây leo bắt đầu quỷ dị nhúc nhích.
Dần dần to lên, dần dần dài ra, đảo mắt liền vờn quanh bốn phía. Từng sợi đằng điều kia giống như mãng xà, khi chúng lan tràn sinh trưởng, thì yêu khí bốn phía trong thiên địa, nháy mắt long trời lở đất, từ bốn phương tám hướng, gào thét mà đến, chẳng mấy chốc liền tràn ngập tại hố sâu, hóa thành một cột sáng cự đại, phóng lên cao.
Vô luận là ở bất kỳ một vị trí nào trong Yêu Tiên Tông đệ nhất trùng thiên, cũng có thể trong nháy mắt nhìn thấy quang trụ ở nơi này.
Cùng lúc đó, một cỗ triệu hoán mạnh mẽ truyền ra từ đáy lòng của mọi người, cỗ triệu hoán này quanh quẩn trong tâm thần của tất cả những người Nam Thiên chi địa tiến đến đây.
Hơn nữa tại thời khắc này, ở bên trong tâm trí mọi người, đồng loạt hiện lên một đoạn thông tin. Trong thông tin này rõ ràng nói cho mọi người biết, nơi này… Chính là cổng vào thông tới cảnh giới thứ tư!
Người có khả năng, mới có thể bước vào cảnh giới thứ tư!
Mạnh Hạo tâm thần chấn động, tất cả tu sĩ bốn phía, cũng hô hấp dồn dập, hai mắt chớp động, nhưng lại không một ai dám thử, đều là ngưng mắt ngóng nhìn, không có hành động thiếu suy nghĩ.
Không bao lâu, lại có một vài người bị cột sáng này hấp dẫn, lục tục tiến đến, nhưng không ai có thể thoát khỏi việc bị Mạnh Hạo vơ vét tài sản. Tới lúc Hứa Thanh cũng đã đến, thì tất cả tu sĩ ở bên trong cảnh giới thứ ba, đã có hơn phân nửa là có mặt ở đây.
Ánh mắt mỗi một người đều lóe lên tâm tư.
Người thứ nhất di chuyển, là một lão già tướng mạo xấu xí. Lão già này đến từ Nam Vực, thân thể của lão khô gầy, giờ phút này bay ra, sau khi một phát bắt được, thì trực tiếp đạp trên một dây leo. Lão quay đầu lại, liếc mắt nhìn mọi người một cái, khẽ mỉm cười, rồi lấy ra một kiện pháp bảo, đó là một cây quạt được lão đặt trên dây leo này.
Cây quạt này nháy mắt bị một đoàn thanh quang vây quanh, bắt đầu nhanh chóng tan rã, hóa thành nhiều điểm tinh quang, dung nhập vào bên trong dây leo. Cùng lúc đó, dây leo lập tức sinh trưởng không ngừng mà lan tràn xuống, mang theo lão già, trực tiếp chui vào trong hố sâu.
- Phương gia ta đối với cái này có chút hiểu biết, để tiến vào cảnh giới thứ tư cần phải có pháp bảo. Pháp bảo bên ngoài là thứ yếu, chủ yếu nhất là pháp bảo đạt được ở trong này, đem chúng nó hiến tế cho đằng yêu, liền có thể dựa vào hiến tế nhiều hay ít, mà theo dây leo trầm xuống.
- Mà một khi ly khai dây leo, có ý đồ tự mình đi xuống, chắc chắn chết không thể nghi ngờ!
Phương Du liếc nhìn Mạnh Hạo một cái, chậm rãi mở miệng nói với Mạnh Hạo, cũng là nói với những người khác.
Sau khi nói xong, thân thể Phương Du cũng nhoáng lên một cái, tới gần một dây leo, học theo bộ dạng lão già, cũng xuất ra pháp bảo chạm vào đằng điều, theo nó lan tràn, cũng tiến nhập vào trong hố sâu.
Ngay sau đó, lần lượt có người bay ra, tộc nhân Quý gia, tu sĩ Bắc Địa, còn có mọi người Nam Vực. Khi từng người bọn họ bước lên đằng điều, liền lần lượt lấy pháp bảo ra, chuẩn bị chìm vào hố sâu, Mạnh Hạo vội ho một tiếng, dường như có chút ngượng ngùng mở miệng.
- Chư vị đạo hữu, trước hết hãy nghe ta nói một chút. Nơi đây là muốn hiến tế pháp bảo không ngừng, hiện tại ở chỗ này ta có không ít pháp bảo, có thể cho chư vị đạo hữu mượn, các ngươi mượn một thì hoàn hai, già không lừa trẻ không gạt, giá cả vừa phải.
- Hơn nữa bên trong cảnh giới thứ tư này, nói không chừng mọi người sẽ có được thu hoạch tốt hơn, vì thế đầu tư ở chỗ này đều rất đáng giá, mượn một hoàn hai, tuyệt đối phải chăng!
Thanh âm Mạnh Hạo truyền ra, nhưng phàm là những tu sĩ nghe được, sắc mặc trong khoảnh khắc đều cực kì khó coi.
- Mượn một hoàn hai, vậy cũng được coi là công bằng?
- Thật chưa từng thấy người nào hắc như vậy!!
- Nực cười, cho dù thật sự là nửa đường vào không được cảnh giới thứ tư, ta cũng sẽ không bao giờ dây dưa cùng Mạnh hắc tâm!
Mọi người đều hung hăng nhìn Mạnh Hạo, không thèm để ý đến hắn nữa, rất nhanh bắt lấy dây leo, từng người từng người chìm vào trong hố sâu.
Hứa Thanh ở bên người Mạnh Hạo, che miệng cười, nàng nghĩ tới nhất cử nhất động của Mạnh Hạo trong Kháo Sơn Tông năm đó, giờ phút này nhìn Mạnh Hạo, tươi cười ngọt ngào hơn.
- Bọn họ sẽ phải hối hận, ta đây thật sự là hảo ý.
Mạnh Hạo ho khan hai tiếng, trừng mắt nhìn Hứa Thanh, dáng vẻ tươi cười của nàng càng rõ ràng, lắc lắc đầu với Mạnh Hạo, thân thể nhẹ nhàng bay lên, bắt được một sợi dây leo, chìm vào trong hố sâu.
Mạnh Hạo không phải người cuối cùng, nơi đây tất cả mọi người cũng không phải là đều lựa chọn bước vào cảnh giới thứ tư, cũng có một số lựa chọn rời đi.
Mạnh Hạo vừa thấy không còn người muốn tiếp tục bước vào, vì thế vòng quanh hố sâu một vòng, tìm được vị trí chính giữa, lúc này mới nắm lấy đằng điều, xuất ra pháp bảo, không nhanh không chậm ấn lên trên đó. Theo pháp bảo bị hấp thu, đằng điều lan ra, mang theo hắn, nhanh chóng chui vào trong hố sâu tối đen.
Vừa mới bước vào hố sâu, Mạnh Hạo lập tức cảm nhận được bốn phía truyền đến từng trận âm u lạnh lẽo. Cùng lúc đó, ở nơi này cũng không phải là tối đen, trên vách đá ở bốn phía hố sâu, thỉnh thoảng có một số điểm tinh quang, khiến cho mọi người bốn phía khi nhìn lại, rõ ràng có thể thấy được.
Ở xung quanh Mạnh Hạo, có vài chục sợi đằng điều, đều đang chậm rãi trầm xuống, trên mỗi một sợi đằng điều, đều có tu sĩ của Nam Thiên.
Về phần phía dưới cùng, là một mảnh tối đen, mắt nhìn không thấy rõ, nhưng thỉnh thoảng từ phía dưới lại truyền ra từng trận tiếng rít gào, tựa như cuồng phong quét ngang, khiến cho mọi người đều phải lập tức bắt lấy đằng điều, lúc này mới có thể ổn định thân mình.






