Ngã Dục Phong Thiên

Chương 761: Thiên Hà Hải

Chương 632

Thiên Hà Hải nằm ở trung bộ Nam Thiên chi địa, phân cắt hai khối đại lục, tạo thành Đông Thổ Bắc Địa, Nam Vực Tây Mạc.

Phạm vi toàn bộ Thiên Hà Hải rất rộng lớn, vượt qua bất kỳ một đại lục nào trong hai khối trên, nếu so sánh với Nam Vực, Thiên Hà Hải gấp khoảng năm lần Nam Vực.

Cho nên, ở trong này, bị chia làm tứ hoàn, về phần ngoài tứ hoàn, thì thống nhất gọi là hải ngoại.

Mảnh biển mênh mông này hàng năm đều tồn tại gió lốc, quét ngang bát phương, nhấc lên sóng lớn khôn cùng. Ở trên biển, tồn tại không ít đảo nhỏ, có lớn có nhỏ, cũng bởi vậy, làm cho nơi này tồn tại tu sĩ.

Mà trong biển lại có một vài động vật biển, thường xuyên lui tới. Máu thịt trên người chúng nó, đối với tu sĩ mà nói, chỗ nào cũng rất quý báu, nhất là một vài động vật biển có thể sánh với tu sĩ, được gọi là hải yêu. Yêu tâm của chúng nó là quý báu không gì sánh nổi, mỗi một viên, đều có thể tản mát ra lượng linh khí ngang bằng với thượng phẩm linh thạch.

Đủ loại nguyên nhân, đều làm cho Thiên Hà Hải, trong vô số năm này, một thế hệ lại một thế hệ không ngừng tiến đến, chậm rãi ở lại, sản sinh ra từng cái thế lực.

Những thế lực này, đều căn cứ vào mạnh yếu của bản thân, phân bố ở trên những hòn đảo của Thiên Hà Hải. Chẳng qua, tuyệt đại đa số đều ở tứ hoàn, duy chỉ có một vài tông môn hoặc gia tộc dũng mãnh, mới có tư cách, ở tại tam hoàn.

Cũng vậy, ở trên Thiên Hà Hải, cũng có rất nhiều truyền thuyết tồn tại, từng chuyện nghe đều rất mờ ảo, nhưng cũng làm cho người ta cảm thấy chân thật. Dường như ở trong này, cho dù xuất hiện biến hóa gì, cũng sẽ không làm cho người ta cảm thấy bất ngờ.

Biển rộng vĩnh viễn không bình tĩnh, thỉnh thoảng lại có gió lốc gào thét mà qua, đây… chính là Thiên Hà Hải.

- Trong truyền thuyết, tại trên mảnh Thiên Hà Hải này, có một con thuyền cổ lão, tất cả mọi người nhìn thấy chiếc thuyền này, đều sẽ nhận được chúc phúc… nghe nói trên chiếc thuyền kia, có một lão già ngồi khoanh chân.

- Ông ấy mặc áo giáp tàn phá, nhắm hai mắt, không nhúc nhích…

Giờ phút này tại vùng hải ngoại của Thiên Hà Hải, có một con thuyền ước chừng trăm trượng, đang đi rất nhanh về phía trước.

Trên đầu thuyền, có một người đàn ông trung niên, đang nhẹ nhàng mở miệng, nói với mấy thiếu niên về một truyền thuyết có liên quan đến Thiên Hà Hải.

Những thiếu niên kia khi nghe thấy đều cảm thấy rất hứng thú, bộ dáng đối với truyền thuyết này, tựa hồ nghe hoài không chán.

Bọt nước tung bay, trong gió biển, một lá cờ cao cao phất phới, trên đó thêu một chữ ‘Trương’, trong đó còn có một hoa văn hình phi kiếm. Điều này đại biểu, thuyền này đến từ một gia tộc tu sĩ của Thiên Hà Hải.

Cả chiếc thuyền có chừng hơn năm mươi người, trong đó, tuyệt đại đa số đều là phàm nhân thân thể cường tráng, tu sĩ chỉ có mười mấy người, phần lớn là đang khoanh chân đả tọa. Duy chỉ có ở đầu thuyền, người đàn ông trung niên có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ kia, vẫn đang nói chuyện với vãn bối trong tộc.

- Lão tổ Trương gia chúng ta, ở mấy trăm năm trước đã từng gặp chiếc thuyền này, cũng đã đạt được chúc phúc, nên tu vi của ông mới đột phá, cuối cùng trở thành cường giả Kết Đan.

- Cũng bởi vậy, mới có thể chiếm cứ một đảo nhỏ ở hải ngoại, giúp cho Trương gia chúng ta có nơi căn bản lập thân. Các ngươi phải khắc ghi chuyện này!

Người đàn ông trung niên kia trầm giọng lên tiếng, mượn cơ hội này, lại bắt đầu ngầm biến đổi đệ tử trong tộc.

- Hải Tâm thúc, chuyện này chúng ta đều biết rồi, ngài nói cho chúng ta về Thánh đảo đi.

Trong mấy thiếu niên, có một hài đồng khỏe mạnh kháu khỉnh vội vàng mở miệng năn nỉ.

Nó vừa mới dứt lời, mấy hài tử khác cũng đều nhao nhao yêu cầu.

Người đàn ông trung niên bật cười, đang lúc muốn nói chuyện, dường như phát hiện điều gì, quay đầu lại, nhìn về phía khoang thuyền. Chỉ thấy một thiếu phụ dung nhan xinh đẹp, mặc một bộ váy thủy la, tự có thiên sinh lệ chất, rất rực rỡ, mang theo mỉm cười, đi ra từ trong khoang thuyền. Chỉ có điều, nàng nhìn như mỉm cười, nhưng lại khó nén vẻ lo âu và bất an trên khuôn mặt.

Bên cạnh nàng là một tiểu đồng khoảng sáu bảy tuổi, là một nam hài, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn, thoạt nhìn rất là đáng yêu. Mà thiếu phụ này, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ viên mãn.

- Bái kiến gia chủ!

Người đàn ông trung niên vẻ mặt cung kính, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

Mấy thiếu niên bên cạnh y cũng đều lập tức khom người.

- Đều là người một nhà, không cần đa lễ, Nam Nhi muốn nhìn biển trong trời chiều, nên ta dẫn nó ra xem.

Nữ tử mỉm cười gật đầu.

- Hải Tâm thúc thúc, vừa rồi ta nghe ngài nói đến Thánh đảo?

Tiểu đồng bên người thiếu phụ mở to hai mắt, nhìn người đàn ông trung niên, thanh thúy nói.

Người đàn ông trung niên cười cười, trong mắt mang theo ý cưng chiều. Theo y, hi vọng toàn gia tộc này ngày sau, đều sẽ đặt lên người đứa bé này.

- Nói đến Thánh đảo, đó là đảo nhỏ đệ nhất nằm trong tứ hoàn, Tiêu Dao Tông trên đó, lại là tông môn đệ nhất trong tứ hoàn!

Người đàn ông trung niên cười nói.

- Thánh đảo rất lớn, giống như một đại địa, so với đảo nhỏ của chúng ta thì lớn hơn rất nhiều, trên đó có một quốc gia phàm nhân, đó là Tiếu Quốc.

- Tiêu Dao Tông thậm chí đã có tu sĩ Trảm Linh, kinh sợ các thế lực khác của tứ hoàn, nơi đó phần đông là tu sĩ, Ngưng Khí, Trúc Cơ chỗ nào cũng có, tu sĩ Kết Đan cũng có vài chục người, ngay cả Nguyên Anh… cũng có bảy người!

- Thế lực mạnh đến nỗi, ở trong tứ hoàn, không có bất kỳ một tông môn và gia tộc này có thể đối kháng với nó. Hoàn toàn xứng đáng là bá chủ trong tứ hoàn.

- Mục đích lần này chúng ta đi vào trong đó, các ngươi cũng đều biết được, cho nên chờ đến lúc đó, các ngươi phải đặc biệt cung kính. Tư chất Nam Nhi thiếu chủ là một người tốt nhất của Trương gia ta những năm gần đây.

- Cho nên, lần này Tiêu Dao Tông mở sơn môn, thu đệ tử, là cơ hội cho gia tộc chúng ta!

Nói tới đây, trong mắt người đàn ông trung niên lộ ra vẻ chờ mong.

- Một khi Nam Nhi thiếu chủ bái nhập Tiêu Dao Tông, lấy tư chất của cậu ấy, nhất định có thể Trúc Cơ, thậm chí còn có một tia khả năng, có một ngày Kết Đan, đạt được oai hùng như lão tổ năm đó!

- Khi đó, chính là lúc Trương gia ta quật khởi lại ở hải ngoại!

Người đàn ông trung niên trào dâng nói, những thiếu niên xung quanh kia, ai nấy đều rất hâm mộ nhìn về phía tiểu đồng bên người thiếu phụ.

Thiếu phụ vuốt ve đầu tiểu đồng bên người, khi nàng đang muốn mở miệng, bỗng nhiên biến sắc, mạnh mẽ ngẩng đầu. Cùng lúc đó, người đàn ông trung niên kia cũng lập tức ngẩng lên.

Ở trong thuyền này, cũng lập tức có hai người một nam một nữ bay ra. Hai người này đều có bộ dạng hơn năm mươi tuổi, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ. Bọn họ đạp trên phi kiếm, nhanh chóng mà đến, mang theo vẻ khiếp sợ, nhìn lên bầu trời.

Bốn phía một mảnh an tĩnh, mọi người trên thuyền ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Ở trong mắt bọn họ, giữa không trung giờ phút này, vô thanh vô tức xé rách ra một lốc xoáy tối đen. Lốc xoáy này nhanh chóng xoay tròn, hóa thành một hắc động.

Một bóng người, từ trong hắc động đó lảo đảo đi ra, rồi phun một ngụm máu tươi.

Người này có một mái tóc dài màu xám, mặc áo bào trắng dính máu, khí tức bất ổn, sắc mặt tái nhợt, chính là Mạnh Hạo.

Anh Vũ đứng trên bả vai hắn, giờ phút này đang mang theo vẻ khinh thường, ánh mắt đảo qua bốn phía.

Mạnh Hạo vừa xuất hiện, thương thế trong cơ thể hắn lập tức bùng nổ. Điểm này lúc trước hắn cũng không hề dự liệu được. Không nghĩ tới bản thân trong thời gian ngắn của lần truyền tống thứ hai, cư nhiên lại xé rách miệng vết thương, khiến cho thương thế nặng thêm một chút.

Hắn đứng ở giữa không trung, liếc mắt liền thấy được một nhóm người trên thuyền giờ phút này đang biến sắc. Khi ánh mắt đảo qua, cho dù Mạnh Hạo giờ phút này trọng thương, nhưng ánh mắt của hắn vẫn khiến mấy người đó chấn động tâm thần, nội tâm kinh hoàng, như bị một tôn thú viễn cổ quét qua.

- Thương thế quá nặng, cần mau chóng tìm một chỗ chữa thương.

Mạnh Hạo thu hồi ánh mắt, không để ý tới mọi người của thuyền phía dưới, hít sâu, đang muốn cưỡng ép vận chuyển tu vi rời đi.

- Tiền bối dừng bước!

Trên thuyền, mọi người còn đang kinh hãi như ve mùa đông, vị thiếu phụ kia bỗng nhiên mở miệng. Nàng vừa nói ra khỏi miệng, cũng có chút hối hận, khi ánh mắt Mạnh Hạo giữa không trung nhìn lại, thiếu phụ này nội tâm run rẩy, kiên trì ôm quyền cúi đầu thật sâu.

- Thương thế tiền bối nghiêm trọng, nếu muốn tìm kiếm chỗ chữa thương, trong chiếc thuyền này của vãn bối có phòng tốt nhất, thậm chí cũng có một chút đan dược. Nếu tiền bối không chê, có thể chữa thương ở trong này.

Thân thể thiếu phụ run rẩy, cắn răng mở miệng, giờ phút này tim nàng đập thình thịch, cực kỳ khẩn trương.

Nàng vừa dứt lời, ba tu sĩ Trúc Cơ bao gồm cả người đàn ông xung quanh, đều biến sắc, không hiểu vì sao gia chủ lại như vậy, có tâm ngăn cản, nhưng lại không dám mở miệng.

Mạnh Hạo vẻ mặt như thường, dừng lại ở giữa không trung, liếc nhìn thiếu phụ này một cái.

Cái nhìn này, trong mắt thiếu phụ kia, giống như thiên địa nổ vang, thân thể càng run rẩy hơn.

- Các ngươi muốn đi nơi nào?

Mạnh Hạo thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói.

- Gia tộc vãn bối muốn đi Thánh đảo tứ hoàn, đưa con nối dòng của vãn bối bái nhập Tiêu Dao Tông.

Thiếu phụ không dám có chút giấu diễm, vội vàng cung kính mở miệng. Giờ phút này, ba tu sĩ Trúc Cơ khác cũng đều đoán được mục đích gia chủ, trong lòng run run, nhưng đồng thời lại có chút chờ mong.

Mạnh Hạo không hiểu Thánh đảo là chỗ nào, cũng không biết thế lực và khu vực của Thiên Hà Hải, giờ phút này suy nghĩ một chút, gật gật đầu, thân thể nhoáng lên một cái, trực tiếp hạ xuống cái thuyền này. Dưới sự cung kính dẫn đường của thiếu phụ kia, tiến vào một căn phòng bí mật, có một trận pháp phòng hộ đơn giản.

Khi Mạnh Hạo gật đầu, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt, thiếu phụ kia cung kính rời đi.

- Ngươi làm gì phải ở chỗ này thế, hay là coi trọng tiểu nương tử kia? Nàng không nhiều lông lắm, ta lúc trước đã cố ý nhìn vài lần…

Anh Vũ đứng ở bả vai Mạnh Hạo không cho là đúng mở miệng.

- Thiên Hà Hải, trốn ở chỗ nào cũng giống nhau, cho dù là ở đáy biển, nếu Vương gia đệ thập tổ thật sự tìm được khí tức của ta, cũng sẽ tìm được. Nếu như thế, không bằng ẩn thân nơi đây, ngược lại có lẽ có hiệu quả.

Mạnh Hạo thản nhiên nói, vận chuyển tu vi trong cơ thể, con ngươi dưới mí mắt, có tử quang lóng lánh, bắt đầu chữa thương.

Thời gian nhoáng cái trôi qua, sáng sớm ngày thứ hai, thiếu phụ kia tự mình đưa tới một ít đặc sản thực vật của Thiên Hà Hải, lại đưa tới một miếng ngọc giản có một ít tin tức trên Thánh đảo, cũng có một tấm bản đồ đơn giản về hải vực phụ cận.

Bản đồ này là trân quý nhất, nhìn như đơn giản, nhưng lại là do Trương gia sưu tập qua nhiều thế hệ, lúc này mới vẽ ra.

Nàng không biết lai lịch Mạnh Hạo, nhưng vì phòng ngừa vạn nhất, vẫn đưa ra bức hải đồ này, biểu hiện thành ý.

Mạnh Hạo cầm ngọc giản, sau khi nhìn thì khẽ gật đầu, lúc này thiếu phụ mới buông lỏng tâm thần, vén mấy sợi tóc. Nàng vốn có dung nhan xinh đẹp, vì thả lỏng thay thế khẩn trương, càng thêm mê người, lúc này đè nén nội tâm kích động, cung kính rời đi.

Mạnh Hạo liếc nhìn thiếu phụ này một cái. Bằng vào lịch duyệt của hắn, lúc trước khi thiếu phụ giữ lại, liền nhìn ra, đối phương là gặp phải phiền toái sinh tử tồn vong, lúc này mới có gan liều mạng.

- Không ngờ Thiên Hà Hải chia làm tứ hoàn… ngoài tứ hoàn, lại là hải ngoại.

Thu hồi ánh mắt, Mạnh Hạo ngưng thần tra xét ngọc giản.

- Thánh đảo, Tiếu Quốc, Tiêu Dao Tông.

Hồi lâu, Mạnh Hạo buông ngọc giản, tiếp tục chữa thương.

Thời gian chậm rãi trôi qua…

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.