Ngã Dục Phong Thiên

Chương 770: Ai Đạo Cao Một Thước

Chương 641

- Ngươi… ngươi muốn làm gì!!!

Lão già bị Kháo Sơn lão tổ khống chế thần thức, giờ phút này run rẩy thân thể, chỉ vào Mạnh Hạo, gần như muốn phun ra máu tươi.

Mà ở trong hành cung, Kháo Sơn lão tổ lại nổi trận lôi đình, đứng dậy chửi ầm lên, phẫn nộ ngập trời, gần như là phát cuồng trong hành cung.

- Tên khốn khiếp, ngươi ngươi ngươi… ngươi không có tiền thì tới làm giề!

- Ngươi không có tiền, còn muốn nhiều đồ như vậy. Chết tiệt, ngươi không có tiền? Lão tổ ta vừa mới cho ngươi ba mươi ngàn linh thạch. Ba mươi ngàn, đó là ba mươi ngàn linh thạch!! Đều là do lão tổ ta ăn mặc tiết kiệm, từ trong kẽ răng tiết kiệm ra!!

Kháo Sơn lão tổ đau lòng. Năm đó, Mạnh Hạo vì lão xông pha khói lửa, dẫn mọi người trong Triệu Quốc tới, cuối cùng giúp lão thoát khốn mà ra. Lúc ấy, lão mừng rỡ, cũng chỉ ban cho Mạnh Hạo một khối hạ phẩm linh thạch. Có thể thấy được, lão sớm keo kiệt như mạng.

- Còn có cửa hàng này, từng cái vật phẩm trong này, đều là của lão tổ ta. Ngươi không có tiền còn muốn mua toàn bộ, thật quá đáng!!

Khi Kháo Sơn lão tổ ở trong này rống giận, Cổ Ất Đinh Tam Vũ đứng một bên, hé miệng cười, nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường, thế nhưng trong đôi mắt giảo hoạt cũng mang theo vẻ đắc ý.

- Lão rùa đen này là tìm đường chết. Mạnh Hạo năm đó, đã lừa được mọi người Triệu Quốc tới, đến bây giờ vẫn còn có vài người nhớ rõ chuyện năm đó. Lão rùa đen này vì sao phải đối nghịch với Mạnh Hạo chứ?

- Đây thật sự là tìm đường chết…

Thiếu nữ rất là đồng tình, đưa mắt nhìn Kháo Sơn lão tổ.

- Tuy nhiên, cũng không thể trách lão rùa đen. Lão lớn tuổi, đầu dùng không tốt, hay có lẽ lúc nhỏ bị người ta đánh vào đầu?

Thiếu nữ cực lực tưởng tượng chuyện lạ, thông qua chuyện cũ những năm gần đây, không khỏi càng thêm đồng tình với Kháo Sơn lão tổ.

Một cảnh tượng trong hành cung, Mạnh Hạo nhìn không thấy, cũng không biết. Giờ phút này, hắn đang nhìn bộ dạng lão già trước mắt, lộ ra vẻ mặt băn khoăn.

- Như vậy đi, ta ở trong này, làm công cho các ngươi, thế nào? Ta tin tưởng, chỉ vài thập niên, ta có thể giúp các ngươi kiếm lại số tiền này. Mà… ta luyện đan rất tốt.

Mạnh Hạo hơi ngượng ngùng mở miệng.

Lão già do Kháo Sơn lão tổ hóa thành, gắt gao nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, hô hấp càng thêm dồn dập, đỉnh đầu bắt đầu bốc khói… trong tâm thần lão như hóa thành hai người, một đang khuyên, một đang nổi giận, hòa thành một khối.

- Lão tổ ta liều mạng với hắn!

- Không được, ta cũng đã bỏ ra nhiều như vậy, ta cũng đã thành công hơn phân nửa, sắp sửa đã thành công hoàn toàn, ta phải nhẫn! Tiếp tục nhịn xuống, là có thể nhìn thấy hi vọng!

- Ánh mắt trời cuối cùng sau phong vân!!

Khi Kháo Sơn lão tổ đang rối rắm, Mạnh Hạo vội ho một tiếng.

- Nếu không, ta không mua nữa, ta đi xem những cửa hàng khác trong thành này một chút, tranh thủ trong một năm đi hết, sau đó lại đi hai thành trì khác xem…

Những lời này của Mạnh Hạo, đối với Kháo Sơn lão tổ mà nói, giống như đòn sát thủ.

- Ngươi có bao nhiêu tiền!

Lão cắn răng, từng chữ từng chữ mở miệng.

- Trong túi trữ vật của ta chỉ có năm ngàn linh thạch.

Mạnh Hạo đỏ mặt lên.

- Ngươi…

Kháo Sơn lão tổ suýt chút nữa hô lên việc, ngươi vừa mới được cho không ba mươi ngàn linh thạch. Giờ phút này, lão áp chế nội tâm cả nửa ngày, dường như toàn bộ tâm thần đều bị xuyên thấu, máu cũng nhỏ hết…

- Ha ha…

Kháo Sơn lão tổ cắn răng, nhưng vì mục tiêu, lão chấp nhất, lựa chọn tiếp tục nhịn xuống, giờ phút này sợ Mạnh Hạo nhìn ra manh mối, liền cố nén mà cười ra tiếng.

- Ngươi… rất may mắn!! Hôm nay là… bổn điếm khai trương đại cát, bán… đại hạ giá, năm ngàn linh thạch, toàn bộ mua mang về!

Hai mắt Mạnh Hạo tỏa sang, khẩn trương lấy ra năm ngàn linh thạch, đặt trước mặt lão già, rồi thu tất cả pháp bảo vào trong túi trữ vật, mang theo mỉm cười và cảm thán, than nhẹ một tiếng.

- Người Thánh đảo, nhất là Tiêu Dao Tông, đều là người tốt.

Hắn nói xong, xoay người, rất nhanh rời đi, thân thể nhoáng một cái, trực tiếp bay ra khỏi thành, trong khoảnh khắc đi về phương xa.

Cảnh tượng này được Kháo Sơn lão tổ nhìn thấy, rốt cục khiến tâm linh bị tổn thương nghiêm trọng của lão, dễ chịu hơn một chút.

- Đi là tốt rồi, đi rồi… là tốt rồi!

Kháo Sơn lão tổ cắn răng nói.

- Tên khốn khiếp, lão tổ ta đời này cũng không muốn gặp lại ngươi nữa!

Kháo Sơn lão tổ dần dần bình phục nỗi lòng, lão không thể đi nghĩ tới linh thạch, không thể đi nghĩ tới pháp bảo. Bằng không, lão lo lắng, bản thân sẽ không chịu nổi, trực tiếp bùng nổ.

Nhưng tại khi lão thật vất vả bình phục, Mạnh Hạo ở giữa không trung, bỗng nhiên lại dừng một chút, khi cúi đầu, dưới chân hắn, xuất hiện thành trì thứ hai.

Đưa mắt nhìn thành trì này, trên mặt Mạnh Hạo lộ ra tươi cười.

Hôm nay là nửa đêm, nhưng trong thành trì vẫn đèn đuốc sáng ngời, cửa hàng cũng không đóng cửa, cực kỳ náo nhiệt. Khi nhìn xuống, thành trì trong đêm, như một viên minh châu, tản mát ra hào quang lóa mắt.

Kháo Sơn lão tổ đứng tại chỗ, cái trán nổi lên gân xanh.

Nhất là khi lão nhìn thấy bóng dáng Mạnh Hạo, không ngờ lại vô sỉ đến cực điểm lao xuống, Kháo Sơn lão tổ rốt cuộc không thể chịu đựng, bạo phát.

- Thật là quá đáng, quá vô sỉ rồi!

Lão hét lớn một tiếng, hành cung đất rung núi chuyển. Kháo Sơn lão tổ nâng tay phải lên, vung mạnh về phía trước, thần trí của lão nháy mắt chia làm vô số, trực tiếp giáng lâm thành trì này, dung nhập vào trong từng cửa hàng trong đó.

Không đợi Mạnh Hạo giáng xuống, chỉ trong chớp mắt, tất cả cửa hàng trong thành trì này, dùng tốc độ nhanh nhất, đồng loạt đóng cửa, cũng trong khoảnh khắc tắt hết đèn.

Giờ phút này vốn là nửa đêm, thành trì vốn là đèn đuốc sáng trưng, tại trong nháy mắt này lại tối đen một mảnh, khiến cho tất cả mọi người trong thành trì đều kinh hô.

Mạnh Hạo dừng lại giữa không trung, da mặt khẽ nhăn một cái.

- Lão rùa đen chết tiệt này, không phải là cầm của lão chút linh thạch và pháp bảo thôi sao, tổng cộng lại mới có mười mấy chục ngàn linh thạch chứ mấy!

- Lão rùa đen keo kiệt này, nhiều năm như vậy, còn không có thay đổi, phỏng chừng hiện tại đau lòng muốn chết rồi!

- Vì đuổi ta đi, lo lắng ta lại đi cướp đoạt, cư nhiên lại làm cho tất cả cửa hàng đóng cửa. Vô sỉ, quá vô sỉ rồi!

Mạnh Hạo rất là căm giận, ngây người nửa ngày ở giữa không trung, lúc này mới bay về phía xa xa.

Trong hành cung, Kháo Sơn lão tổ cười ha hả trước nay chưa từng có, trong tươi cười mang theo sự đắc ý mãnh liệt. Cái loại tự nhân là có ưu thế về tâm trí này, khiến cho trong lòng Kháo Sơn lão tổ sảng khoái một trận.

- Tên khốn khiếp, ngươi có gian xảo hơn nữa, cũng không thông minh bằng lão tổ ta!

- Vẫn là lão tổ ta anh minh, còn nghĩ ra một biện pháp như vậy. Ha ha, lão tổ ta xem ngươi làm sao bây giờ.

Giờ phút này, lão đã sớm quên việc bản thân phải ẩn núp, cũng đã không nghĩ tới, hành động rõ ràng như vậy, vì sao Mạnh Hạo không có phát hiện điểm không đúng.

Lão cực kỳ đắc ý, cái loại cảm giác, rốt cuộc nhả ra một ngụm ác khí, khiến lão như thấy được hi vọng, thấy được hi vọng làm cho Mạnh Hạo rời khỏi nơi này.

- Ngươi đi đến địa phương nào, ta liền đóng sạch chỗ đó. Ta xem ngươi còn làm sao có thể ở lại chỗ này!

Ánh mắt Kháo Sơn lão tổ sáng ngời, quay đầu lại, liếc nhìn thiếu nữ một cái.

- Thế nào, lão tổ ta thông minh không.

Cố Ất Đinh Tam Vũ trừng mắt nhìn, cười mở miệng.

- Lão tổ anh minh.

Kháo Sơn lão tổ càng thêm đắc ý, tươi cười truyền khắp bát phương.

Mạnh Hạo cau mày, bay trên trời, sau nửa canh giờ, hắn đột nhiên ngừng lại, khi cúi đầu, thấy được phía dưới có một ngọn núi.

Hắn chỉ mới nhìn thoáng qua, lập tức ầm một tiếng, ngọn núi kia trực tiếp sụp đổ, trong ánh mắt Mạnh Hạo, nháy mắt biến mất.

Mạnh Hạo sửng sốt, lần này, hắn là hoàn toàn sửng sốt.

- Em gái ngươi, Kháo Sơn lão tổ, ngươi đây cũng quá rõ ràng đi! Ngươi không thể giả bộ giống một chút sao? Chết tiệt, ngươi bảo ta làm sao bây giờ? Ta nên làm bộ như thấy vấn đề xảy ra, hay là làm bộ như không nhìn ra vấn đề?

Mạnh Hạo lập tức rối rắm rồi.

Nếu hắn làm bộ như không nhìn ra vấn đề, vậy cũng rất giả…

Nhưng nếu làm bộ như có chuyện xảy ra, đây cũng là nhắc nhở Kháo Sơn lão tổ.

Mạnh Hạo cảm thấy, lấy sự không đáng tin của Kháo Sơn lão tổ, nói không chừng còn có thể trở mình, xảy ra chuyện gì đâu.

- Nếu chẳng may hù đến lão, lấy tốc độ của lão rùa đen này, có thể nháy mắt mang mặt đất bay nhanh. Lần này, cũng không thể để lão chạy như vậy.

Mạnh Hạo rất là rối rắm, trong lòng oán giận Vương gia đệ thập tổ kia. Dù sao cũng là cường giả Vấn Đạo, tại sao lại truy chậm như vậy, bản thân cũng đã tản hơi thở ra, nhưng đối phương lại vẫn không tìm đến.

Loạn quyền đánh chết sư phụ già, chính là cảm giác giờ phút này của Mạnh Hạo. Một chiêu này của Kháo Sơn lão tổ không đáng tin kia, lập tức khiến Mạnh Hạo không biết nên xử lý như thế nào.

Mạnh Hạo vừa rối rắm, vừa tiếp tục đi về phía trước. Nhưng hắn phát hiện, chỉ cần mình dừng lại, chỉ cần ánh mắt mình có hi vọng, núi sẽ sụp đổ biến mất từng tòa một, cho dù là sông dài, cũng trong nháy mắt cải biến phương hướng.

Nơi hắn đi qua, gần như đều trở thành bình nguyên.

- Còn có thể không đáng tin cậy hơn nữa không… tại sao lại như vậy, cho dù trong Yêu Tiên tháp lão thật sự bị ta đánh trúng đầu, cũng phải kịp phản ứng, thấy không thích hợp rồi chứ.

Mạnh Hạo dừng lại giữa không trung, khi hai mắt chớp động, không hề áp chế thương thế trong cơ thể, bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Sắc mặt lập tức tái nhợt.

- Thương thế của ta, lại tái phát!

Mạnh Hạo lớn tiếng mở miệng, khẩn trương cúi đầu, lao thẳng xuống mặt đất, lựa chọn một khu vực, lập tức khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu chữa thương.

Thương thế của hắn vốn cũng không hoàn toàn tốt, chỉ khôi phục được tầm bảy thành, còn lại ba thành, tràn đầy lực lượng Vấn Đạo, cho dù Mạnh Hạo dùng thuật Tử Đồng Biến, cũng rất khó khỏi hẳn.

Dựa theo tính toán của hắn, ba thành cuối cùng này, cần tiêu hao ít nhất mấy năm, mới có thể miễn cưỡng làm cho khỏi hẳn. Cho nên, giờ phút này hắn cũng không sợ lão rùa đen nhìn không ra, vả lại ngụm máu tươi kia, cũng quả thực là do thương thế phun ra, cực kỳ chân thật.

- Đối phó với loại không đáng tin cậy này, thì cứ vô sỉ hơn lão là được, lão tử liền ở lại chỗ này không đi!

Mạnh Hạo cắn răng.

Lần này, đến lượt Kháo Sơn lão tổ trợn tròn mắt, dụi dụi con mắt. Lão nhìn Mạnh Hạo khoanh chân ngồi xuống, hai mắt lập tức lóe lên tinh quang, ngay sau đó nhìn ra, trong cơ thể Mạnh Hạo, quả thực là có thương thế.

Kháo Sơn lão tổ hô hấp dồn dập, sau khi ngây người nửa ngày, thì dùng sức nắm tóc, đi tới đi lui trong hành cung, sắc mặt khó coi đến cực điểm, giống như núi lửa sắp bùng nổ.

- Chết tiệt, là ai đả thương hắn. Ngươi nói, ngươi đã không trực tiếp đánh chết hắn thì thôi đi, lưu lại một thương thế như vậy, không ngờ lại tái phát vào lúc này!

- Làm sao bây giờ, lão tổ ta nên làm cái gì bây giờ… Thương thế này của hắn, không mất vài năm sẽ không khỏi. Lão tổ ta lúc trước trả giá nhiều như vậy, sắp sửa thành công, nhưng lúc này lại xảy ra chuyện như vậy!

Kháo Sơn lão tổ cắn răng, ngay cả người tổn thương Mạnh Hạo, lão cũng hận lây luôn.

Cổ Ất Đinh Tam Vũ suýt chút nữa không kìm nổi mà phá lên cười. Giờ phút này, nàng nhịn rất khó chịu, nàng rất muốn biết, đến cuối cùng, hai tên không đáng tin cậy này, rốt cuộc ai đạo cao một thước…

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.