Chương 643
Kháo Sơn lão tổ chần chờ một chút, Mạnh Hạo không trực tiếp nói rõ, lão tuyệt đối sẽ không để Mạnh Hạo tiến vào thành trì này. Lúc này, lão liếc mắt nhìn mặt biển nơi xa, lại nhìn thành trì một chút.
Hung hăng cắn răng một cái!
- Một lần cuối cùng!
Kháo Sơn lão tổ quyết định. Nếu lúc sau đối phương lại có hành động gì, dù bất cứ giá nào bản thân liền nâng đại địa rời đi.
Mạnh Hạo tốc độ cực nhanh, đảo mắt liền tới gần thành trì. Lúc này tất cả cửa hiệu đều đóng cửa, tu sĩ bên trong thành khó hiểu mờ mịt, nhao nhao đi ra, một mảnh ồn ào.
Mạnh Hạo đến, không làm cho quá nhiều người chú ý. Hắn lựa chọn một khu vực coi như trống trải, khoanh chân ngồi xuống. Ngay sau đó, hắn nâng tay phải lên, lượng lớn pháp bảo hắn mua lúc trước đều bay ra, vờn quanh bốn phía, tạo ra một mảnh tinh quang, cũng có dao động tản ra khắp nơi.
Hàng ngàn kiện pháp bảo đồng thời xuất hiện, ánh mặt trời thoáng một cái, lập tức tỏa ra tia sáng rực rỡ, tức thì hấp dẫn ánh mắt mọi người xung quanh. Sau khi thấy rõ những pháp bảo này, từng trận tiếng hít sâu lập tức truyền ra.
- Nhiều pháp bảo như vậy!
- Người này tại sao có thể có nhiều pháp bảo như vậy, từ Ngưng Khí đến Nguyên Anh, cư nhiên toàn bộ đều có!
- Chẳng lẽ là bưng nguyên một cửa hàng qua? Những pháp bảo này rõ ràng đều là mới tinh, chưa từng bị sử dụng qua!
Thanh âm lập tức truyền ra xa, không ít người đều tới gần, nhìn những pháp bảo đang lơ lửng ở bốn phía xung quanh Mạnh Hạo.
Vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn như cũ, dựa theo giá cả trong cửa hàng, sau khi đề cao lên mấy phần, thì lần lượt đánh lên mỗi một kiện pháp bảo. Sau đó hai mắt nhắm nghiền, không nói gì nữa.
Dần dần, người xung quanh càng ngày càng nhiều, cũng có mấy người, chớp động ánh mắt, thỉnh thoảng nhìn về phía Mạnh Hạo, cũng có một vài người muốn thử mua. Nhưng yết giá của Mạnh Hạo rõ ràng hơi cao, thậm chí có pháp bảo giá còn cao hơn vài lần. Mọi người xung quanh nhìn thấy chỉ biết âm thầm chửi.
Thời gian trôi qua, người xung quanh cũng dần nhiều lên. Hiện giờ, cửa hàng trong thành, toàn bộ đóng cửa, chỗ Mạnh Hạo lại công khai như vậy, lập tức hấp dẫn sự chú ý của đại đa số tu sĩ trong thành trì.
Có thể nhìn thì nhiều người, nhưng người mua chân chính lại rất ít. Dù sao, giá cả Mạnh Hạo niêm yết, cũng có chút quá mắc.
Mạnh Hạo không nóng nảy, hắn hi vọng càng lâu càng tốt, nhưng Kháo Sơn lão tổ lại sốt ruột rồi. Lão ở trong hành cung, thấy một màn như vậy, đợi cả nửa ngày, lại nhìn trời sắp hoàng hôn, nhưng pháp bảo chỗ Mạnh Hạo, trong mấy ngàn kiện, chỉ bán ra được mấy chục kiện, lập tức càng thêm nóng nảy.
- Dù sao cũng là lần run cuối cùng!
Kháo Sơn lão tổ dậm chân, thần thức nháy mắt tràn ra dung nhập vào trong cơ thể mấy người trong thành trì này.
Không bao lâu sau, nơi Mạnh Hạo bày quầy hàng, có bảy tám tu sĩ một đường tiến đến, nhanh như bay. Bọn họ mang theo không ít tu sĩ, gây nên chút hỗn loạn. Lúc đến trước mặt Mạnh Hạo, một người trong số đó liền mở miệng.
- Những pháp bảo này, ta muốn năm trăm kiện!
Người nói chuyện là một lão già. Khi lão nói ra, trực tiếp ném tới một cái túi trữ vật.
Mạnh Hạo lập tức mở lớn hai mắt, sau khi liếc nhìn đối phương một cái, vẻ mặt trở lại như thường, chậm rì rì mở túi trữ vật ra. Hắn lấy ra từng viên linh thạch trong đó, tỉ mỉ kiểm tra lại một chút. Tay áo lập tức vung lên, năm trăm kiện pháp bảo bay về phía đối phương.
Da mặt lão già khẽ nhăn một cái, thu hồi pháp bảo, xoay người rời đi. Sau khi lão đi, những người còn lại cũng đi tới, bắt chước làm theo. Mọi người ở bốn phía trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ nhìn thấy, bảy tám người này đều tự mua đi một ít. Mất hết một canh giờ, mới có thể mua đi tất cả pháp bảo của Mạnh Hạo ở nơi này.
Đây là do Mạnh Hạo kiểm kê lại linh thạch, nên hao phí chút thời gian. Nếu không, e rằng chỉ trong mấy hơi thở là có thể bán xong toàn bộ.
- Đó là các chủ Thụy Tường các, giá trị con người xa xỉ, có quan hệ cực kỳ mật thiết với Tiêu Dao Tông… Ông ta lại tự mình đến nơi đây, mua những pháp bảo này?
- Ta đã thấy người kia, là chưởng quầy Trần Lâu. Gã cư nhiên cũng tới…
Mọi người xung quanh không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ nhìn Mạnh Hạo đếm linh thạch, trong mắt lộ ra vẻ thèm muốn và tham lam, tựa như ác lang.
Mạnh Hạo bình tĩnh thu hồi tất cả linh thạch vào trong túi trữ vật. Tổng cộng hơn một trăm ngàn linh thạch, khiến Mạnh Hạo lời được một khoản, cũng coi như tiểu buôn trên Thánh đảo.
Giờ phút này, hắn chậm rãi đứng lên, thở dài. Khi Kháo Sơn lão tổ trong hành cung, đã ẩn nhẫn tới cực hạn, thân thể Mạnh Hạo bay lên, hóa thành một dải cầu vồng, bay về phía xa xa.
Hắn vừa mới bay ra, đám người trong thành trì, lập tức có ba đến năm người ánh mắt chớp động, âm thầm lấy ngọc giản ra, truyền âm ra ngoài.
Không bao lâu, ba tu sĩ Kết Đan âm thầm bay ra. Cùng lúc đó, ở một nơi gần mặt biển, có một con thuyền, trong thuyền có một lão già mặc trường bào màu đỏ. Lão già khoanh chân ngồi, vẻ mặt ngạo nghễ, bỗng nhiên hai mắt chớp động, lộ ra một chút tinh mang. Trên người lão, dao động tu vi Nguyên Anh sơ kỳ tản ra phía ngoài, cả người không giận mà uy.
Khi lão giương đôi mắt, trong tay xuất hiện một miếng ngọc giản, hào quang chớp động. Thần thức của lão già dung nhập trong đó, lập tức nheo hai mắt lại.
- Tu sĩ có thể bay, trên người mang hơn một trăm ngàn linh thạch?
- Trên Thánh đảo này, chỉ có Kết Đan mới được phép phi hành…
- Vật phẩm người này buôn bán, phần lớn có tu vi Ngưng Khí Trúc Cơ, có thể thấy tu vi không thể nào là Nguyên Anh. Hắn hẳn là một tu sĩ Kết Đan.
- Cứ coi như hắn là Kết Đan viên mãn, nhưng người như vậy ở trong tay lão phu, chỉ là một con kiến.
Lão giả nhàn nhạt mở miệng, thì đã đứng lên, khóe miệng lộ ra mỉm cười.
- Hơn một trăm ngàn linh thạch, lão phu cũng không tính đến không công.
Thân thể lão thuấn di, nháy mắt liền biến mất. Khi xuất hiện đã ở giữa không trung Thánh đảo. Sau khi tính đi tính lại phương vị, lão nhìn về một phương hướng, vội vã mà đi.
Mạnh Hạo ở giữa không trung cau mày. Hắn thật sự tìm không được lý do tiếp tục dừng tại chỗ này, chỉ có điều cảm giác bị đuổi ra ngoài kia, khiến Mạnh Hạo thật sự không cao hứng nổi.
Sự xua đuổi này, chính là do hộ đạo giả của hắn làm đó.
- Sớm biết như thế này, ngày đó ở trong Yêu Tiên tháp, ta nên đánh con rùa đen nhỏ kia nhiều thêm vài lần!
Mạnh Hạo vừa hung hăng thì thào trong lòng, vừa đi về phía trước, cách bờ biển càng ngày càng gần.
Giờ phút này, Kháo Sơn lão tổ đặc biệt kích động. Lão mang theo ánh mắt mong chờ nhìn Mạnh Hạo, hận không thể khiến Mạnh Hạo nháy mắt liền đi xa.
- Đi rồi, tên khốn kiếp này rốt cục cũng đi rồi, ha ha, loại cảm giác này quả thực không tồi.
Kháo Sơn lão tổ nghĩ đến đây, càng ngày càng vui vẻ, thậm chí còn ngâm nga một tiểu khúc.
Nếu như Mạnh Hạo ở chỗ này, nhất định sẽ nghe ra. Tiểu khúc này, chính là do Kháo Sơn lão tổ ngâm nga ra, ở trong Kháo Sơn Tông năm đó.
Sắc mặt Mạnh Hạo khó coi. Ở xa xa đã có thể thấy được bờ biển, nhưng hắn lại vẫn chưa nghĩ ra phương pháp. Lúc còn đang chần chờ, bỗng nhiên có tiếng thét từ phía sau truyền đến.
Mạnh Hạo nghe được thanh âm này, lập tức kinh hỉ. Hắn mạnh mẽ quay đầu lại, khi thấy rõ bóng dáng bên trong ba đạo cầu vồng phía sau, trong mắt lộ ra vui sướng.
- Đạo hữu phía trước xin dừng bước!
Gần như trong nháy mắt Mạnh Hạo quay đầu lại, ba người đuổi theo này lập tức truyền ra tiếng hừ lạnh. Ba người này đều là bộ dạng trung niên. Một người trong đó là Kết Đan trung kỳ, hai người còn lại là Kết Đan sơ kỳ. Tốc độ ba người khá nhanh, đảo mắt đã tới gần.
Kháo Sơn lão tổ bên trong hành cung cũng nhìn thấy cảnh tượng này, hơi sửng sốt.
- Các ngươi muốn làm gì!
Mạnh Hạo lập tức lui ra sau vài bước, lớn tiếng mở miệng.
Trong mắt của ba người chợt lóe sát khí. Trong đó, vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ kia, cẩn thận nhìn Mạnh Hạo một cái. Lúc trước, gã còn hơi chút chần chờ, dù sao tu vi của Mạnh Hạo, gã có chút nhìn không thấu. Nhưng lúc này nhìn đi nhìn lại, rõ ràng chỉ là Kết Đan sơ kỳ mà thôi.
Vả lại lời nói và vẻ mặt của Mạnh Hạo giống như cực kỳ sợ hãi, khiến nội tâm của gã trấn an lại.
- Ba người chúng ta muốn mượn đạo hữu vài thứ, mong đạo hữu thành toàn.
Nam tử trung niên ngoài cười nhưng trong không cười thản nhiên mở miệng. Hai người còn lại bên cạnh gã đã vây Mạnh Hạo vào trong.
Ba người ánh mắt bất thiện, lạnh mặt nhìn Mạnh Hạo. Vẻ tham lam trong mắt rất rõ ràng.
- Các ngươi… Các ngươi muốn mượn cái gì.
Mạnh Hạo vội vàng mở miệng.
- Chỉ là mượn chút ít linh thạch mà thôi. Trong túi của đạo hữu có hơn một trăm ngàn linh thạch, chẳng biết có cho chúng ta mượn được không?
Nam tử trung niên cười nói. Lúc nói được một nửa đã tiến lên, hai mắt sát khí chợt lóe, khoảnh khắc đang muốn xuất thủ…
- Được, ta đồng ý!
Mạnh Hạo vội vàng nói, tay phải nâng lên vỗ túi trữ vật, hơn một trăm ngàn linh thạch lập tức bay ra. Nhiều linh thạch như vậy tức khắc hấp dẫn ánh mắt ba tu sĩ kia. Bọn họ hít ngược một hơi, nhìn linh thạch.
Mất thời gian khoảng non nửa nén hương, linh thạch như mưa mới toàn bộ ào ào rơi ra, tạo ra một tòa núi nhỏ linh thạch, trên cả một vùng đất, tinh quang lóng lánh.
Mặc dù giờ phút này đã là hoàng hôn, những tia sáng này vẫn khiến ánh mắt ba người kia sáng lên.
Bất quá tại thời điểm Mạnh Hạo đổ ra, có lộ ra một góc pháp bảo hắn kiếm được trong Yêu Tiên Tông.
Mạnh Hạo đột nhiên biến sắc, khẩn trương thu hồi.
- Ha ha, đạo hữu quả nhiên thật sảng khoái. Tuy nhiên ngoại trừ linh thạch, tại hạ còn muốn mượn một ít pháp bảo. Bên ta vừa mới nhìn thấy, trong túi trữ vật của ngươi có, ngươi đưa túi trữ vật để cho ta nhìn một chút, tự bọn ta tìm là được rồi.
Hai mắt nam tử trung niên chợt lóe, chịu đựng kích động trong lòng, cười tủm tỉm mở miệng.
Tim hai người khác cũng đập thình thịch, đều nhìn về phía Mạnh Hạo, thầm nghĩ lần này có thể phát tài lớn rồi.
Giờ phút này, Kháo Sơn lão tổ trong hành cung đã hô hấp dồn dập, ánh mắt lộ ra sự phẫn nộ, nắm chặt tay. Lão ngàn trông mong, vạn trông mong, muốn Mạnh Hạo nhanh chóng rời đi. Nhưng những tên… có mắt không tròng này, lại dám cản đường Mạnh Hạo. Thời gian cứ như vậy chậm trễ mất một ít, cái này đối với Kháo Sơn lão tổ mà nói, đủ để cho lão nổi trận lôi đình.
- Các ngươi muốn chết!
Kháo Sơn lão tổ nổi giận gầm lên một tiếng, tại bên trong hành cung tay phải chợt vung lên phía trước. Cùng lúc đó, ba người bên cạnh Mạnh Hạo kia, lần đầu tiên chìm trong kích động nhất của đời mình. Bỗng nhiên tâm thần ba người chấn động mạnh một cái, dường như có một lôi đình rống to, ầm ầm nổ bung trong nội tâm ba người.
Nháy mắt, ba người mở to mắt, thân thể trong phút chốc trực tiếp chia năm xẻ bảy tan vỡ ra, hóa thành một mảnh huyết vụ, đảo mắt liền tiêu tan sạch sẽ.
Mạnh Hạo cười khổ, đang muốn thu hồi linh thạch trên mặt đất. Nhưng vào lúc này, hắn lập tức vui mừng đứng lên, đã thấy một đạo cầu vồng, lấy tốc độ cực nhanh, đang từ phía bờ biển nháy mắt tiến đến.
Chính là vị lão giả Nguyên Anh sơ kỳ kia.
- Lấy linh… Hả?
Khi lão già này tiến đến, thanh âm mang theo ngạo nghễ quanh quẩn. Nhưng mới nói ra vài chữ, giọng điệu lão liền thay đổi, hai mắt lập tức thấy được núi linh thạch cao cao trên mặt đất.






