Chương 654
Tam hoàn rất lớn, hiện giờ trong tam hoàn, có không ít tu sĩ Thiên Hà Hải túm năm tụm ba, đang săn bắt hải yêu ở những khu vực khác nhau, có thể gặp được hay không phải dựa vào vận may. Đặc biệt là một số hải yêu mạnh mẽ, đối với tu sĩ mà nói, một khi gặp được, chính là tai nạn.
Thậm chí vì thế, trong tam hoàn, ngọc giản ghi chép lại một số khu vực được phân chia, trở thành vật cần chuẩn bị của mỗi người khi tiến vào nơi này.
Đồng dạng, ở nơi này, tam tông cùng nhau xây dựng một Hải thành, để tiện cho các tu sĩ tới đây mạo hiểm trao đổi chuẩn bị. Thành này lớn đến vạn trượng, sừng sững trên mặt biển, giống như một bảo lũy, xung quanh có canh phòng cẩn mật, bố trí trận pháp kinh người, bao nhiêu năm nay, đã bao lần ngăn cản công kích của hải yêu.
Chỉ riêng số tu sĩ tam tông đóng ở nơi này đã đến mười ngàn người, thậm chí nơi này, hàng năm đều có một trong tam thánh trấn giữ, trăm năm đổi một lần.
Nhiều năm nay, tam tông trên Thiên Hà Hải có danh vọng cực lớn, thậm chí ngay cả tứ đại khu vực như Nam Vực, Đông Thổ, đều biết đến tam tông của Thiên Hà Hải.
Mấy ngày sau, Mạnh Hạo đứng giữa không trung hải vực tam hoàn, tay phải giơ lên, sấm sét ầm vang, đánh chết một con hải yêu mười mấy trượng, nhưng chỉ sánh ngang với tu sĩ Trúc Cơ.
Hải yêu này còn chưa ngưng tụ ra yêu tâm, nhưng không biết vì lý do gì lại phát hiện được khí tức của Mạnh Hạo, liền như phát cuồng nhào tới. Dọc đường, Mạnh Hạo đã gặp chuyện như vậy bảy tám lần.
- Không đúng!
Mạnh Hạo cau mày, hắn mơ hồ cảm thấy, bản thân ở trong tam hoàn, giống như là cái đích của hải yêu, cho dù đi tới nơi nào, cũng sẽ dẫn tới hải yêu nơi đó tấn công.
Im lặng một chút, đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, thần thức lan ra rồi bay về phương xa. Tìm kiếm liên tục ba ngày, cuối cùng hắn cũng tìm được năm tu sĩ đang cẩn thận săn bắt trong tam hoàn.
Theo sau ba người này, bọn họ không hề phát hiện sự tồn tại của Mạnh Hạo.
Nhưng Mạnh Hạo chỉ đi theo nửa ngày, liền lập tức phát hiện, bảy tám con hải yêu xung quanh đang điên cuồng lao tới. Khoảnh khắc sau, khi mấy con hải yêu gào thét xông ra khỏi mặt nước, năm tu sĩ kia toàn bộ tái mặt.
- Sao mà lại nhiều hải yêu như vậy!
- Nơi này lẽ nào có bảo vật gì xuất hiện ư?
Năm người hoảng hốt, nhanh chóng bỏ chạy, may mà những hải yêu này không phải tới vì bọn họ, để mặc năm người rời đi.
Mạnh Hạo đứng giữa không trung, cau mày lại. Nhìn cảnh này hắn đã hiểu ra, thứ hấp dẫn hải yêu chính là bản thân!
- Trên người ta, có gì khác, mà khiến hải yêu phát cuồng chứ?
Ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên. Lúc này mặt biển dưới chân hắn, bảy tám con hải yêu đều lao ra gào thét lao tới, Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, tay phải vung lên. Mũi kiếm có được hai mươi ngàn năm tuế nguyệt ở trong túi trữ vật của hắn, lập tức lao ra. Dưới sự khống chế của Mạnh Hạo, hóa thành một vệt sáng đen, lập tức xuyên qua một con hải yêu giống như cua.
Lúc xuyên qua, thân thể hải yêu lập tức hóa thành màu xám, giống như năm tháng trong khoảnh khắc đã trôi qua vạn năm trên người nó, liền hóa thành tro bụi.
Vệt đen còn đó, lao nhanh đi, liên tục xuyên thấu sáu con hải yêu. Không hề ngoại lệ, những con hải yêu này cho dù tu vi thế nào, thân thể đều trong khoảnh khắc héo rũ đến cực điểm, rồi tan thành tro bụi.
Mà con hải yêu cuối cùng, trông giống như rùa, sau khi thấy rõ tất cả, rõ ràng sợ hãi, nhưng sức hấp dẫn trên người Mạnh Hạo đối với nó thực sự quá lớn, dường như khơi dậy bản năng của nó, không thể khống chế, gào thét lao tới.
Mạnh Hạo lạnh lùng nhìn con rùa lớn khoảng mười trượng này, thu lại mảnh kiếm tuế nguyệt, tay phải bắt quyết. Thôn Sơn Quyết ảo hóa, ngọn núi khổng lồ ầm ầm giáng xuống, không phải đập chết hải quy, mà phong ấn thân thể hải quy vào trong đó, phất tay một cái, liền thu ngọn núi lại.
Mạnh Hạo cất bước, mang theo yêu tâm lập tức rời đi.
Không bao lâu, trên một hòn đảo trên tam hoàn, Mạnh Hạo bước ra từ hư vô, khoảnh khắc bước lên hòn đảo. Ngay lập tức trong đảo, có từng tiếng gào thét, Mạnh Hạo có phần bất đắc dĩ, cau mày, cũng không nhìn xem là hung thú hải yêu gì, thẳng tay đập xuống một chưởng. Đất đai rung chuyển, một hư ảnh bàn tay khổng lồ, không trung trên hòn đảo vang lên tiếng gào thét.
Cả hòn đảo ầm ầm chấn động, tiếng gào thét nghẹn lại, lập tức bị đánh chết.
Mạnh Hạo khoanh chân ngồi xuống, trầm ngâm một chút, tay phải vung lên, con hải quy bị phong ấn trong ngọn núi liền lập tức bay ra.
Nhìn con hải quy, Mạnh Hạo liền nghĩ tới lão rùa đen Kháo Sơn, lúc này sầm mặt xuống, tay phải chỉ tới.
Ngọn núi lập tức biến mất, con hải quy nhìn Mạnh Hạo, đôi mắt đỏ lên, gào thét lao tới, Mạnh Hạo đưa tay ấn xuống.
Ầm một tiếng, một luồng lực lượng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, dường như hóa thành một bàn tay vô hình, ấn chặt con hải quy kia, cho dù nó giãy giụa thế nào cũng không thể thoát được, chỉ có thể gào thét về phía Mạnh Hạo.
- Ngươi muốn ăn ta?
Mạnh Hạo hờ hững mở lời, phát ra khí tức đến từ Phong Yêu sư trên cơ thể. Sau khi khí tức lan ra, con hải quy lại không một chút phản ứng, vẫn gào thét, hận không thể nuốt sống Mạnh Hạo.
- Nguyên nhân không phải là Phong Yêu sư ư?
Mạnh Hạo trầm ngâm, thu hồi khí tức, lấy tất cả túi trữ vật trên người ra, đặt sang một bên. Hắn phát hiện hải quy vẫn không thèm liếc tới túi trữ vật, vẫn nhìn chằm chằm vào mình.
- Cũng không phải thứ trong túi trữ vật, lẽ nào là thân thể ta? Nhục Thân Thành Thánh?
Mạnh Hạo nghĩ mãi, chỉ cảm thấy đáp án này có lẽ gần đúng nhất.
Dù sao thân thể hắn, có một bộ phận đặc tính Yêu Tiên thể, sức hấp dẫn đối với hải yêu, theo phân tích của Mạnh Hạo, cũng có thể nói là có.
Hắn trầm ngâm, đôi mắt lấp lánh tinh mang, tay phải giơ lên, vạch đầu ngón tay, nhỏ ra một giọt máu. Hải quỷ lập tức điên cuồng, tiếng gào khàn đi, dường như muốn mặc kệ tất cả lao tới, nuốt giọt máu kia vào bụng.
- Chắc là thế này rồi.
Ngón tay Mạnh Hạo nhanh chóng liền da, bay lên, đang muốn một chưởng đập chết con hải quy khiến hắn cảm thấy chán ghét kia, nhưng Mạnh Hạo đột nhiên dừng lại.
- Nếu đây không phải đáp án thực sự…
Hắn nhìn hải quy một cái, nhắm mắt trầm tư, nghĩ đến một loại thần thông tương tự pháp thuật xóa đi ký ức trong Yêu Tiên tháp ở Yêu Tiên Tông.
Với tu vi của hắn lúc đó, thi triển sẽ bị cắn trả, nhưng hiện giờ thi triển, Mạnh Hạo có thể ép cắn trả xuống thấp nhất. Hắn lắc mình, xuất hiện ở bên cạnh hải quy, khoảnh khắc hải quy muốn nhào tới, tay phải hắn lập tức ấn xuống đầu hải quy.
- Sưu hồn!
Chỉ ấn nhẹ một cái, hải quy lập tức cứng đờ người.
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên tia sáng trắng, trong khoảnh khắc này, hắn cảm thấy bản thân dung nhập vào tâm thần hải quy, cảm nhận được sự bạo ngược và điên cuồng, còn có khát vọng.
Một đống ký ức lộn xộn, tràn vào trong đầu Mạnh Hạo, những mảnh vụn ký ức này, lập tức dung nhập, khiến Mạnh Hạo lần đầu thi triển thuật này, lập tức không thích ứng lắm. Nhưng tu vi hắn mạnh mẽ, áp chế cảm giác không thích ứng, tìm kiếm đáp án từ trong ký ức của hải quy.
… Hoa…
Tìm rất lâu, Mạnh Hạo đột nhiên nheo mắt lại, trong ký ức không hoàn chỉnh của hải quy, hắn tìm được một chữ!
Sắc mặt Mạnh Hạo tái đi, tay phải giơ lên, con hải quy đã gục tại chỗ, nằm thoi thóp. Loại sưu hồn này, đối với nó mà nói, không chết cũng trọng thương.
- Hoa…
Mạnh Hạo lẩm bẩm, cúi đầu, nhìn thân thể mình, tay phải đột nhiên giơ lên, ấn mạnh xuống bụng. Cái ấn này, thân thể hắn chấn động mạnh, đồng thời, cho dù là tu vi hay khí huyết, đều yếu đi rất nhiều.
Theo sự yếu đi này, Mạnh Hạo bắt quyết, từng cái phong ấn xuất hiện, đánh lên người mình, khiến cho tinh khí thần của mình, càng thêm khô héo, bị áp chế không ngừng. Tu vi của hắn từ Nguyên Anh, hạ xuống Kết Đan, rồi rớt xuống còn Trúc Cơ trong khoảnh khắc…
Khi hắn yếu ớt đến mức này, đột nhiên, trong cơ thể đột ngột xuất hiện một đoàn khí tức vô thanh vô tức. Khí tức này yêu dị, chính là khí tức của Bỉ Ngạn hoa.
Bình thường, Mạnh Hạo quá mạnh, áp chế nó không thể lộ ra quá nhiều. Nhưng hiện giờ, do Mạnh Hạo cố ý, làm bản thân yếu đi, mới để cho khí tức Bỉ Ngạn hoa lộ ra một chút.
Khoảnh khắc khí tức này xuất hiện, sự việc khiến Mạnh Hạo kinh sợ đã xuất hiện.
Con hải quy vốn đang hấp hối đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng, phát ra tiếng gào thét kinh thiên động địa, nhào về phía Mạnh Hạo. Cho dù thân thể nó bị áp chế, nhưng nó không hề để ý, cho dù đang gào thét giãy giụa, xác rùa rách toạc, thân thể vỡ nát, nhưng nó vẫn đỏ mắt. Đầu lâu đứt khỏi cơ thể, máu tươi tung tóe, trước khi chết, nó vẫn điên cuồng lao về phía Mạnh Hạo, muốn cắn một cái.
Mạnh Hạo lui lại mấy bước, nhìn đầu lâu trước mặt mình, ánh mắt trước khi chết ẩn chứa khát vọng và điên cuồng, khiến Mạnh Hạo tái mặt. Ngẩng đầu lên, hải vực xung quanh hắn lúc này, sóng biển cuộn trào, một luồng khí tức kinh người đang điên cuồng lao đến, mặc kệ tất cả từ bốn phía hải vực.
Mạnh Hạo lập tức chặt đứt khí tức này, giải khai phong ấn, tinh khí thần lập tức thịnh vượng lên, áp chế khí tức của Bỉ Ngạn hoa, lúc này mới khiến sự điên cuồng của hải vực giảm đi một chút.
Mạnh Hạo không hề dừng lại, hóa thành làn khói biến mất.
Lúc xuất hiện, đã ở không trung xa xôi.
- Thứ hấp dẫn hải yêu, là Bỉ Ngạn hoa của ta!
- Ta nhớ ra rồi, năm đó sư phụ từng nói, từng có người cũng trúng độc Bỉ Ngạn hoa, từng tới sư phụ cầu dược, hiện giờ không rõ sống chết, chỉ biết người này… Tới từ Thiên Hà Hải.
- Nếu có thể tìm được người này, với sự hiểu biết của y về Bỉ Ngạn hoa, có lẽ có thể tìm được phương pháp thực sự, có thể loại bỏ tận gốc Bỉ Ngạn hoa.
Mạnh Hạo trầm ngâm, lại biến mất.
Lúc hắn biến mất, sâu trong tam hoàn, ở khu vực nhị hoàn.
Nước biển nơi này màu đen, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả mặt biển cũng lặng yên, không chút gợn sóng. Trong đó có một hòn đảo đen nhánh, một người khoanh chân ngồi đó, người này thân thể là tu sĩ, nhưng đỉnh đầu lại có một cái sừng hình xoắn ốc, xung quanh chất rất nhiều hài cốt, còn có không ít hài cốt tu sĩ.
Đôi mắt y vào lúc này đột nhiên mở ra, trong đó là con ngươi đôi, một luồng khí tức hung tàn đến cực điểm vào khoảnh khắc y mở mắt liền bộc phát.
- Bỉ… Ngạn… Hoa.






