Ngã Dục Phong Thiên

Chương 816: Chàng Sống, Thiếp Sống

Chương 687

Nữ tử đi tới bên bờ, mưa rơi bên ngoài thân thể nàng, không hề rơi một chút nào vào quần áo cả, bộ dáng của nàng rất đẹp, nhất là khí tức tu sĩ càng làm cho cả người nàng xuất trần kì ảo.

Dung nhan của nàng rất lạnh, nàng nhíu mày, trong mắt lộ ra chua xót, mơ hồ có thể nhìn thấu lo lắng và mờ mịt trong nội tâm nàng.

Nàng là Hứa Thanh.

Tìm Mạnh Hạo đã rất nhiều năm nhưng thủy chung không tìm thấy, nàng mệt rồi.

Men theo phương hướng trong lòng, một ngày này, nàng tìm được hồ nước này, đây cũng đã từng là quê hương của nàng.

Mạnh Hạo thấy được nàng, nàng cũng nhìn thấy Mạnh Hạo thương tang. Một cảm giác quen thuộc không hiểu khiến nàng thay đổi phương hướng, đi tới nhà gỗ.

- Ngươi là người chèo thuyền ở đây?

Hứa Thanh liếc nhìn Mạnh Hạo một cái, cái nhìn này khiến cho lòng người run rẩy, Mạnh Hạo cúi đầu, trong lòng hắn khẽ thở dài một tiếng.

Thanh âm của Hứa Thanh bình tĩnh, trước sau như một mang theo cảm giác lạnh như băng, bộ dáng Mạnh Hạo thay đổi quá nhiều, cho dù là người quen đi nữa cũng rất khó nhận ra từ vẻ ngoài.

Mạnh Hạo trầm mặc một lát, gật gật đầu.

- Ngươi ở nơi này, có từng thấy qua những người khác?

Hứa Thanh nhíu mày chặt hơn, nàng đã tìm kiếm trăm năm, mỗi một lần tìm lại là một lần mất mát, nhưng nàng không bỏ cuộc, sống phải gặp người, chết phải thấy thi thể, nếu như không tìm được… Nàng sẽ tiếp tục tìm kiếm.

Tính tình của nàng đơn giản, nhưng chính sự đơn giản này khiến cho nàng có sự chấp nhất của chính mình.

Nàng có cảm giác, nếu mình không tìm được Mạnh Hạo, như vậy cả đời này sẽ không tìm được.

- Không thấy.

Mạnh Hạo lắc đầu, thong thả nói, thanh âm hắn khàn khàn, đã không có sự tương tự ngày trước.

Có thể thấy được Hứa Thanh, điều này với hắn đã đủ rồi. Trong bộ dáng này, hắn không muốn cùng Hứa Thanh quen biết nhau.

Quen biết nhau thì có thể như thế nào, chẳng qua là ở ngoài Vãng Sinh động có thêm một người nhớ kỹ bản thân, một khi hắn không đi ra ngoài được, lại có một bóng hình xinh đẹp cả đời bi thương ảm đạm Nếu là như thế, chẳng bằng quên đi thì hơn. Ánh mắt Hứa Thanh quét khắp nơi, đáy lòng khẽ thở dài.

Nàng cũng đã dùng thần thức quét qua Mạnh Hạo, thấy được chỉ là một người phàm, nhưng ở trên người Mạnh Hạo có cảm giác quen thuộc khiến nàng không nhịn được lại nhìn thêm một cái nữa.

- Chúng ta đã từng gặp nhau?

- Không có.

Mạnh Hạo lắc đầu.

Hứa Thanh ngưng mắt nhìn Mạnh Hạo.

Rất lâu sau đó, ánh mắt nàng lộ ra một chút phức tạp, phức tạp này rất dày đặc, dần dần hóa thành bi thương, thân thể của nàng cũng hơi run rẩy một chút.

- Ta đang tìm một người, hắn là đạo lữ của ta! Nếu như ngươi thấy được hắn, giúp ta nói cho hắn biết, kiếp này hắn sống, ta sống, hắn chết, ta chết!

Hứa Thanh chua xót, xoay người, đi vào trong mưa, ở trong nước mưa quần áo màu trắng giống như một đóa hoa sen màu trắng xinh đẹp, tuyệt luân, càng đẹp hơn.

Mạnh Hạo ngẩng đầu, nhìn bóng lưng Hứa Thanh trong mưa, trong mắt của hắn lộ ra một chút nhu hòa, hắn thấy được mệt mỏi của nàng, thấy được nóng nảy trong lòng nàng, khẽ thở dài một tiếng.

Tu hành, có người lựa chọn chính là không nhiễm bụi trần, niệm đầu thông suốt, mà có người lại là trong lòng có chấp niệm, lấy chấp niệm tu hành, thành tựu đại đạo thiên địa.

Nàng vốn là không nhiễm bụi trần, là sự xuất hiện của ta tạo nên gợn sóng.

- Chờ một chút.

Mạnh Hạo nhẹ giọng lên tiếng.

Trong mưa, bước chân Hứa Thanh chợt ngừng, quay đầu lại nhìn về phía Mạnh Hạo, khi nhìn lại, ở trong nhà gỗ cả người Mạnh Hạo dường như bị bao phủ ở trong bóng tối, tang thương, tuổi già, mục nát.

- Người mà ngươi nói có phải là một thư sinh hơn hai mươi tuổi, mặc trường bào màu xanh.

Thân thể Hứa Thanh chấn động mạnh một cái, trầm mặc một lát, gật gật đầu.

- Nhiều năm trước, ta thấy một người có dáng vẻ như vậy, hắn ở chỗ này, một năm sau chết ở trong này, hắn nói nơi này là nhà hắn.

Mạnh Hạo khàn khàn nói.

- Trước khi chết, hắn đưa cho ta một cái túi, nói rằng nếu như có người tới tìm hắn, thì nhờ ta đưa cái túi cho đối phương.

Mạnh Hạo nói, từ trong lồng ngực lấy ra một cái túi trữ vật, đặt ở một bên.

Hứa Thanh cả người đứng ở trong mưa, những giọt mưa bên ngoài thân thể, xuyên thấu có sự xa lạ vô hình, rơi trên người nàng, nàng sâu đậm nhìn Mạnh Hạo, yên lặng đi tới, kinh ngạc nhìn túi trữ vật, khi cầm lên, trong mắt của nàng đã chảy nước mắt.

Chỉ là ở trong nước mưa không phân rõ đâu là mưa, đâu là nước mắt.

Hứa Thanh cười thảm, sau khi liếc nhìn Mạnh Hạo một cái nữa, xoay người, cầm túi trữ vật, đi vào trong mưa.

Mạnh Hạo một mực nhìn bóng lưng của nàng, ánh mắt phức tạp, không nói chuyện.

Hứa Thanh đi được bảy bước, đưa lưng về phía Mạnh Hạo rồi dừng lại, nàng không quay đầu lại, nhưng thanh âm quanh quẩn.

- Mặc dù thiếp chậm chạp, không đủ thông minh, nhưng thiếp không phải người ngu.

Mạnh Hạo trầm mặc, hắn biết lời của mình không thể lừa gạt được Hứa Thanh, nhưng có một số thời điểm, thật và giả không quan trọng, chỉ cần kết quả là đủ rồi.

So với để Hứa Thanh cứ như vậy hành hạ bản thân tiếp tục đi tìm, Mạnh Hạo hi vọng nàng có thể chặt đứt hết thảy, làm một cái kết thúc, từ nay về sau vẫn là không nhiễm bụi trần, đơn giản vậy thôi.

- Quên hết đi.

Hai mắt Mạnh Hạo nhắm nghiền, tâm của hắn cũng đau nhói.

Hứa Thanh trầm mặc, sau một lúc lâu bỗng nhiên cười, trong nụ cười mang kiên quyết, mang chấp nhất, mang dứt khoát.

Tay phải nàng nâng lên, một đạo kiếm quang từ trong tay bay ra, chạy thẳng tới mặt đất, kiếm này sắc bén đâm vào mặt đất, tầng tầng xoay tròn, đào ra một cái hố sâu dài.

Cùng lúc đó, trong núi rừng xa xa, một khối núi đá bay tới, khi tới trước mặt Hứa Thanh, nàng vung tay phải lên, núi đá lập tức xoay tròn, các góc bị cắt dần, cuối cùng hóa thành một cái tấm bia đá.

Tay phải nàng nâng lên nhẹ khắc lại dòng chữ ở trên tấm bia đá.

- Mạnh Hạo, Hứa Thanh chi mộ.

Phịch một tiếng, tấm bia đá này rơi vào bên cạnh hố sâu, Hứa Thanh quay đầu, trong mắt lộ ra kiên quyết cùng quyết đoán, nhìn Mạnh Hạo.

- Trên Đại Thanh sơn, thiếp và chàng gặp nhau.

- Ở trong Kháo Sơn Tông, Dưỡng Nhan Đan duyên, một tiếng sư tỷ, hẹn tam sinh.

- Nam Vực phúc địa, lúc thiếp tuyệt vọng, bóng dáng chàng tức giận ngập trời hiện ra trong mắt thiếp, nước mắt thiếp cũng không thể khiến thân ảnh của chàng mơ hồ.

- Trong Thanh La Tông, chàng xuất hiện, tương trợ thiếp, lúc gần đi mỉm cười, khiến lòng thiếp rung động.

- Trong Vãng Sinh động, một khắc chàng xoay người, bóng lưng đã đi vào trong lòng của thiếp.

- Tam sinh không quên!

- Tây Mạc Tử Hải, thiếp tìm chàng rất lâu, nước mắt tích tụ trong Tử Hải, thiếp không biết chàng có cảm thụ được hay không.

- Trong Yêu Tiên Tông, khi chúng ta gặp nhau, chàng có biết hay không thiếp rất vui sướng, quãng thời gian đó là lúc thiếp vui vẻ nhất, sinh sống bình tĩnh, thiếp ở bên cạnh chàng, chàng ở bên cạnh thiếp, cùng nhau tu hành.

- Cho đến ngày chàng gặp nạn, thiếp không thể tu hành tiếp, lòng của thiếp đã loạn, có cảm giác bất an không hiểu, thiếp đã đi tìm chàng!

- Chàng sống, thiếp sống, chàng chết, thiếp chết!!

Hứa Thanh nhẹ giọng nói.

Mạnh Hạo tâm thần chấn động mãnh liệt, hắn mạnh mở hai mắt ra, hai mắt vẩn đục, nhưng lúc này cho dù là lại vẩn đục, cũng vẫn nhìn chăm chú.

Hắn nhìn Hứa Thanh, nhìn mộ bia, thấy được cõi lòng của Hứa Thanh, thấy được bi thương trên mộ bia: Chàng sống, thiếp sống, chàng chết, thiếp chết!!

Đây không phải là lời tâm tình gì cả, đây là một cái ước định.

- Thiếp tính tình đơn giản, nhưng người đơn giản không phải là không có chấp niệm, một khi có… không thể quên được. Đường tu hành xa xa, thiếp một mình… không đi tiếp được.

- Nếu đã như thế, đi cùng với chàng xuống Hoàng Tuyền cũng có sao đâu, chỉ hi vọng nếu có kiếp sau, chúng ta còn có thể gặp nhau.

Hứa Thanh nhẹ giọng lên tiếng, thanh âm không lớn, nhưng cho dù là bốn phía nước mưa ào ào, thanh âm này vẫn rõ ràng bị Mạnh Hạo nghe được.

Tâm Mạnh Hạo bị chấn động mãnh liệt, trầm mặc một lúc, hắn chậm rãi đứng lên, đi ra khỏi nhà gỗ, mặc cho nước mưa dính ở trên người, đi tới trước mặt Hứa Thanh.

Mặt đất trơn trợt, gió rét thổi tới, thân thể Mạnh Hạo rét lạnh, bộ dáng của hắn càng thêm thương tang.

Hứa Thanh nhìn Mạnh Hạo, cho dù Mạnh Hạo biến thành hình dáng nào, ở trong mắt nàng, đều là thiếu niên trên Đại Thanh sơn năm xưa, đều là sư đệ của nàng.

Mưa ở bên cạnh họ rơi xuống, cũng có một chút rơi xuống giữa hai người, nhưng mành mưa này không thể cản trở ánh mắt hai người ngắm nhìn lẫn nhau.

- Mang ta đi, Vãng Sinh động!

Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra chấp nhất mãnh liệt hơn, hắn phải tiếp tục sống, hắn muốn vãng sinh ra lần luân hồi thứ hai của bản thân!

Vì mình, vì sự không cam lòng trong lòng mình, vì Hứa Thanh, vì tất cả thân bằng hảo hữu trên thế giới này của hắn!

Hứa Thanh cười, khẽ gật đầu, đi lên trước, kéo tay Mạnh Hạo, trên mặt có chút ít đỏ ửng, tựa vào lồng ngực đã gầy yếu đi của Mạnh Hạo.

Dường như vào lúc này, thời gian vĩnh hằng đọng lại.

Không biết khi nào mà mưa đã ngừng, khi cầu vồng rực rỡ xuất hiện trong sáng sớm, ở trong cầu vồng rực rỡ, Hứa Thanh và Mạnh Hạo hóa thành một đạo cầu vồng, chạy thẳng tới chân trời xa xa.

Mạnh Hạo không thể phi hành, nhưng hắn có pháp bảo phi hành, dưới sự khống chế của Hứa Thanh, phi toa ở trong cầu vồng phảng phất như màu sắc rực rỡ thứ tám của cầu vồng, dần dần đã đi xa.

Thời gian trôi qua, với lực lượng của phi toa, từ Triệu Quốc năm đó đến Vãng Sinh động chỉ cần mười ngày, mười ngày sau, khi bọn hắn xuất hiện ở vòng ngoài Vãng Sinh động, sắc mặt Mạnh Hạo càng tái nhợt hơn.

Càng đến gần Vãng Sinh động, thì Mạnh Hạo càng cảm thấy, sinh cơ sớm đã khô kiệt trong cơ thể mình càng khô héo, khí tức tử vong càng nồng đậm hơn.

Cái này và năm đó khi hắn đi tới nơi này không giống nhau, có lẽ khi đó, vì Sửu Môn Đài phủ xuống khiến mọi thứ trong này có sự thay đổi, mà lúc này, Sửu Môn Đài đã đi vào trong Vãng Sinh động khiến tất cả mọi thứ lại khôi phục thành bộ dáng vốn có.

Tử huyệt của sinh mạng.

Vãng Sinh động.

Người sống không thể đến.

Khí tức tử vong khiến thân thể Mạnh Hạo càng hư nhược hơn, nhưng đồng thời cũng tại khí tức nồng đậm này, Mạnh Hạo cảm nhận được một tia cơ hội tồn tại.

Trước khi chết tiến vào vãng sinh, sau khi chết mới có mệnh nghịch thiên!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, đi về phía trước, mới vừa đi ra vài bước, Hứa Thanh đã đỡ cánh tay hắn, khi Mạnh Hạo quay đầu lại, Hứa Thanh nhìn Mạnh Hạo, không nói chuyện, trong mắt kiên định, còn hơn thiên ngôn vạn ngữ.

- Người sống, không thể vào chỗ này.

Mạnh Hạo nhẹ giọng lên tiếng.

Hứa Thanh cười nhạt một tiếng, lôi kéo Mạnh Hạo, đi vào trong phạm vi Vãng Sinh động.

Khoảnh khắc khi bọn họ đi vào, trong nháy mắt, Mạnh Hạo hư nhược mãnh liệt, thân thể hắn nhanh chóng khô héo, cả người dường như thiêu đốt vô hình, mỗi một bước đi ra, mỗi lần lại gần Vãng Sinh động, thân thể hắn, linh hồn của hắn, mọi thứ của hắn, đều đang kịch liệt hao phí.

Cùng lúc đó, trong Vãng Sinh động, lúc này có hơn mười cổ ý thức, từ trong động lan tràn đi ra, lạnh như băng nhìn Mạnh Hạo và Hứa Thanh bước chân vào phạm vi Vãng Sinh động.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.