Phong Thần Châu

Chương 3631: -Giết Vương Giả!-

Chương 3630: "Giết Vương Giả!"

DTV-EBOOK

Cốc Tân Nguyệt xoay người qua hướng khác, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú kia xuất hiện ngay bên cạnh làm cho trái tim đang căng thẳng của nàng dần được thả lỏng. Ngoại trừ Tần Ninh ra thì còn có thể là ai nữa chứ! "Chàng không sao chứ..." "Không chết được đâu". Tần Ninh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Cốc Tân Nguyệt, hắn cười nói: "Không nên đột phá lên cảnh giới Vương Giả ở đây, nếu làm như vậy thì ngay cả ta cũng không có cách nào bảo vệ an toàn cho nàng được". Cốc Tân Nguyệt gật đầu, nước mắt rưng rưng vương trên khóe mi. Một đòn của Văn Vương. Nếu Tần Ninh dùng toàn lực để đối phó thì tất nhiên là nàng sẽ không phải lo lắng đến như vậy. Nhưng mà Tần Ninh đã hòa mình vào trong Thánh Trận, sao chàng có thể đỡ được nổi chứ? Trong giây phút ấy, khi nhìn thấy tinh chủ Văn Hiên trở thành Văn Vương thì sự lạnh lẽo đã ngập tràn trong lòng nàng. Diệp Viên Viên ở phía dưới thấy được mọi chuyện cũng thở phào nhẹ nhõm. Tần Ninh không sao cả. Không có việc gì là tốt rồi. Thân hình Diệp Viên Viên lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống đất. Một dòng nước ôm lấy thân thể của Diệp Viên Viên, đỡ lấy nàng, ba người Giang Bạch, Lý Nhàn Ngư, Thạch Cảm Đương vội vàng chạy tới. "Hai vị sư nương không sao chứ?" Thạch Cảm Đương vội vã nói. Nghe thấy bốn chữ hai vị sư nương này, Diệp Viên Viên trừng Thạch Cảm Đương một cái. Thạch Cảm Đương giả vờ ho khụ khụ, nói: "Sư phụ chắc chắn không có vấn đề gì đâu...", Diệp Viên Viên gật đầu, nàng không nói gì. Giờ phút này, ở giữa không trung, đám người Chu Dịch, Nguyên Mậu, Vạn Tử Vận và Tiên Nhân nhìn thấy Tần Ninh xuất hiện, bọn họ thở phào nhẹ nhõm trong vô thức. Tần Ninh không sao. Không sao là tốt rồi. Không biết từ khi nào, Tần Ninh đã trở thành một chỗ dựa để bọn họ tìm được đường sống trong chỗ chết! Vào giờ phút này, Cốc Tân Nguyệt nhìn hai gò má của Tần Ninh, bàn tay ngọc ngà từ từ nâng lên, sắc mặt của nàng thật khó coi. Một bàn tay dính đầy máu tươi, máu chảy tí tách. Nếu nhìn kỹ ngực của Tần Ninh thì sẽ thấy rõ ngực của hắn dường như đã bị đâm thủng. "Chàng..." "Dù sao cũng là một đòn được dùng hết toàn lực của Vương Giả, ta cũng không có đề phòng nên có thể sống sót đã là không tồi rồi". Tần Ninh cười cười, không thèm để ý, nói: "Yên tâm đi, ta không chết được đâu". "Gia, ta... phải ngủ một giấc đã...", giọng Cửu Anh vang lên trên vai của Tần Ninh. Vừa mới nói xong, Cửu Anh liền biến thành một vệt sáng, biến mất, nhập chung vào bả vai của Tần Ninh. Có thể sống sốt, đã là không tồi rồi. Chín cái đầu của Cửu Anh nay chỉ còn có một cái xuất hiện. Mặc dù có áo giáp là vương khí nhưng cũng chỉ đủ để bảo vệ cổ của nó mà không phải là toàn thân. Bây giờ, nó vẫn giống như cũ, không thể ngăn cản một đòn được Vương Giả dùng toàn lực. "Cũng may ngươi chính là hung thú, nếu không ngươi đã chết mất rồi". Tần Ninh cười khẽ, nói: "Lần này... bị thiệt thòi quá nhiều rồi!" Cốc Tân Nguyệt nghe thấy vậy, trong ánh mắt nàng lộ ra vẻ đau lòng. "Thế mà vẫn chưa chết...", lúc này, Văn Vương nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt ông ta chứa đầy sự kinh ngạc. "Nếu như ngươi mạnh hơn một chút nữa thôi thì có lẽ ta đã phải chết rồi".

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.