Chương 3676: Đông Đại Địa.
DTV-EBOOK
Trấn Thiên Vương nhìn thấy cảnh này, ánh mắt đã sớm hoảng sợ. Thủ đoạn thông thiên! Gần như cải tử hồi sinh! Chỉ là ông ta càng hiểu rằng Tần Ninh hẳn là đã trả một cái giá cực lớn mới làm đến bước này. Bốn phía có vẻ yên tĩnh. Tiên Hàm nhìn về phía Tần Ninh, hắn ta muốn nâng tay lên, nhưng phát hiện cánh tay mình đã không còn. Hắn ta cười khổ một tiếng, nhìn về phía Tần Ninh. Chỉ là vừa nhìn liền ngẩn người. “Ca, huynh khóc?” “Ta không khóc!” “Ca, huynh khóc rồi, ta cũng nhìn thấy nước mắt, huynh khóc vì ta, ha ha ha…” “Cút!” “Ca, khóc thì cứ khóc đi, có gì to tát đâu”. “Bốp!” Một cái tát rơi xuống, Tần Ninh trách mắng: “Nói không khóc là không khóc!” Tiên Hàm gò má sưng lên, lẩm bẩm: “Không khóc cũng đừng đánh người chứ, vất vả lắm mới cứu được lại đánh chết…”, nhìn thấy cảnh này, đám người Trấn Thiên Vương và Thiên Hạo trong lòng thở phào. Tiên Hàm dù sao cũng giữ được mạng! Chỉ là Tiên Vũ Sinh… thật sự đã chết rồi. Tiên Hàm lúc này nhìn bên người, trong mắt mang một tia lạnh lùng. “Đại ca mất rồi… vì cứu ta mà mất rồi…”, Tiên Hàm quật cường nói: “Ca, ta không muốn nợ mạng người Thiên Ngoại Tiên nữa”. Toàn bộ bên trong Thiên Ngoại Tiên đối với Tiên Hàm mà nói, cộng lại cũng không quan trọng bằng Tần Ninh. Người duy nhất khiến hắn ta thân thiết chính là Nhị ca Tiên Hạo. Chỉ là lần này Tiên Vũ Sinh… cứu hắn ta mà chết. Người ngoài không biết những gì khi ấy hắn ta trải qua. Tiên Vũ Sinh có thể chạy. Nhưng hắn ta không chạy. “Ta đoán được là người phương nào gây ra, chỉ là không xác định!” Tần Ninh nhìn về phía Tiên Hàm, nói: “Ngươi có thể cho ta chút tin tức không?” “Trong tay đại ca có”. Tiên Hàm khẳng định nói: “Lúc ấy, ta thấy trong tay đại ca nắm chặt vật gì đó, đến chết cũng không buông”. Lúc này Tần Ninh đi tới bên cạnh thi thể Tiên Vũ Sinh, nhìn hai tay hắn ta. Máu tươi đầm đìa, cực kỳ loang lổ. Ngón tay chỉ ra, từng đường huyền ấn ngưng tụ, ngón tay cứng rắn nắm chặt kia lúc này buông thõng. Một dấu vết lúc này xuất hiện. Đó cũng không phải vật gì, chỉ là bây giờ dấu vết lại in trong lòng bàn tay Tiên Vũ Sinh. Nhìn kỹ lại, dấu vết giống như xích sắt đóng dấu, nhìn thấy rõ ràng. Trấn Thiên Vương lúc này đi ra, nhìn bàn tay kia, vẻ mặt kinh ngạc. “Đây là…”, chỉ là trong nháy mắt ông ta cũng không thể phán đoán. Nhưng khi mắt Tần Ninh rơi trên chưởng ấn kia, ánh mắt hắn khẽ biến. “Tần Ninh, ngươi nhìn ra cái gì?” Trấn Thiên Vương không hiểu nói. “Biết đại khái!”






