Phong Thần Châu

Chương 3710: Đây Là Một Điểm Rất Mâu Thuẫn

Chương 3709: Đây Là Một Điểm Rất Mâu Thuẫn.

DTV-EBOOK

Tần Ninh ở một bên cũng không mở miệng. Cho đến khi Mộc Phong lão đầu mắng xong hết, lúc này ông ta mới dừng lại thở một hơi. “Tên tiểu tử Đế Lâm Thiên này lừa gạt ta!” “Lão phu là bị lừa, U Vương ngươi cũng không nên trách ta”. Tần Ninh liếc Mộc Phong lão đầu một cái, cười tủm tỉm nói: “Không phải ngươi nói ta không phải U Vương sao?” “Phì, lão đầu tử lần đầu nhìn thấy ngươi liền chắc chắn ngươi là U Vương, ngoại trừ U Vương thì còn có thể có ai kiến thức phi phàm như vậy?” “Ngươi không phải, ông trời cũng không đáp ứng!” Mộc Phong lão đầu nói khoác một hồi, ông ta nhìn về phía Tần Ninh, không nhịn được nói: “Ngươi là thật?” “...”, nhìn thấy Tần Ninh muốn bùng nổ, Mộc Phong lão đầu vội vàng nói: “Chỉ là ta tò mò, làm sao ngươi… thay đổi dáng vẻ?” “Cần ngươi tò mò à?” Tần Ninh lười quan tâm lão quỷ này. Không có dáng vẻ bình thường. Dù sao cũng là Thiên Trận Vương uy chấn đại lục Vạn Thiên, không có một chút dáng vẻ nào nên có. Mộc Phong lão đầu run run cười một tiếng, cũng không nói nhiều. Quả thật không cần ông ta tò mò. U Vương làm việc, từ trước đến giờ không có quy luật gì có thể tìm được. “Vậy... cứu ta đi ra ngoài?” Mộc Phong lão đầu không nhịn được nói: “Một mình ta ở đây cô độc chết mất”. Tần Ninh nhìn xung quanh, không nhịn được nói: “Trên Thất Trùng Thiên của Yêu Tháp Cửu Trùng Thiên này không đến Thiên Vương thì rất khó tiến vào nơi đây”. “Ngươi bị kẹt ở nơi đây, quả thật gần như không nhìn thấy người nào”. Trong lòng Mộc Phong lẩm bẩm. Đe dọa này lại đang giả bộ rồi! Không tới Thiên Vương, rất khó tiến vào. Lời này rõ ràng không phải nói U Vương hắn mới là Vương Giả tứ phẩm, nói tiến vào thì tiến vào, tán dương mình lợi hại mà! Lời này ông ta đâu có nghe không hiểu. “U Vương, ngài lợi hại, giúp ta thoát ra đi!” Mộc Phong vội vàng nói. Lúc này mặt mũi gì cũng không quan trọng. “Chờ đi!” Tần Ninh nhìn bốn phía, nói: “Ta đi Cửu Trùng Thiên xem trước đã, Bát Trùng Thiên đã không còn gì rồi, xem ra Đế Lâm Thiên vơ vét rất sạch sẽ. “Cửu Trùng Thiên ngài cũng đừng đi!” Mộc Phong vội vàng nói: “Cửu Trùng Thiên này tiểu tử kia cũng đã đi qua, đoán chừng đã vơ vét sạch sẽ, ngày đừng đi U Vương”. “Ai nói cho ngươi Cửu Trùng Thiên có bảo bối?” Tần Ninh nhìn về phía Mộc Phong, không nhịn được nói: “Nhất Trùng Thiên đến Thất Trùng Thiên là vùng đất tôi luyện, Bát Trùng Thiên là bảo địa, Cửu Trùng Thiên... không có gì cả!” Không có gì cả? Lừa quỷ hả! Không có gì người chạy qua đó làm gì? Muốn chết sao? Tần Ninh tiếp tục nói: “Ngươi cứ đàng hoàng đợi ở đây là được!” “Ờ!” Mộc Phong lúc này đã biết điều. Không thể không biết điều. Ông ta lo lắng khiến Tần Ninh mất hứng, vứt ông ta lại, vậy thì xong đời. Ông ta cũng không muốn cô độc đến chết ở chỗ này. Lúc này Tần Ninh tiếp tục đi sâu vào.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.