Chương 3711: Điều Này Thật Khó Mà Tưởng Tượng
DTV-EBOOK
“Thánh Hoàn?” “Tăng cường thực lực?” “Tăng cường phạm vi biển linh thức”. Mộc Phong đột nhiên ngẩn người, hoàn toàn ngây dại. Giờ phút này, ông ta rất muốn cho mình một cái tát. Bị lừa rồi! Lúc trước bị Đế Lâm Thiên lừa, bây giờ lại bị Tần Ninh lừa. “Chó chết!” Mộc Phong không nhịn được mắng. “Ngươi mắng ai?” Tần Ninh mỉm cười nhìn Mộc Phong lão đầu. “Ta... Đương nhiên là mắng Đế Lâm Thiên rồi!” Mộc Phong cười còn khó coi hơn cả khóc. “U Vương, ngươi nhìn xem, ta bị nhốt ba vạn năm, ngươi nói có phải Thánh Hoàn này thích hợp với ta nhất hay không”. “Cũng không phải”. Tần Ninh vừa nói xong, Mộc Phong lập tức ỉu xìu. “Lúc phá trận, ai ở trong trận thì Thánh Hoàn này sẽ thích hợp với người đó”. “Ngươi thấy ta là Vương Giả tứ phẩm, Thánh Hoàn này phù hợp với ta, sử dụng Thánh Hoàn, ta có thể bộc phát ra biển linh thức chín vạn mét chỉ trong nháy mắt!” “Nhưng vừa rồi ta cũng đã nói rồi, dù sao cái này cũng là ngoại lực, không phải ai cũng đều có thể dùng, chắc hẳn có thể dùng mấy lần liền, hơn nữa nếu sử dụng hết thì nó cũng sẽ chuyển hóa thành thực lực để củng cố cho bản thân”. “Vương Giả tứ phẩm giống như ta, đại khái sẽ giúp ta tăng lên tới Vương Giả ngũ phẩm, cũng không có gì đáng để sợ hãi cả”. Mộc Phong nghe thấy lời này thì gần như muốn khóc. Vương Giả tứ phẩm tăng lên tới Vương Giả ngũ phẩm. Vậy chẳng phải cửu phẩm như ông ta sẽ có thể tăng lên thành Thiên Vương, biển linh thức mười vạn mét sao? Đây là bỏ qua cơ duyên lớn thế nào chứ! Giờ phút này, Mộc Phong nhìn về phía Tần Ninh. Tần Ninh lại cười nói: “Xem ra Đế Lâm Thiên không muốn giết ngươi, mà còn giúp ngươi”. “Dù sao ngươi giúp hắn ta làm công bốn vạn năm, nhốt ngươi chắc cũng vì sợ ngươi nói ra, nhưng lại không đành lòng nhốt ngươi mãi, thấy ngươi rất có thiên phú về trận pháp nên mới đưa cơ hội này cho ngươi”. Tần Ninh vỗ vỗ bả vai Mộc Phong, sâu xa nói: “Lão Mộc à, cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi đấy nhé”. Mộc Phong đột nhiên ngẩn ngơ. Mẹ nó, ông ta có thể nói cái gì được? Nghe lời này, không phải là... mình chạy quá nhanh sao? “Cẩn thận!” “Hả?” “Chúng ta đi xuống!” Tần Ninh vừa nói xong một câu. Lúc này tiếng gió mát gào thét vang lên. Hai bóng người xuất hiện bên trong Thất Trùng Thiên. Tần Ninh dùng một tay nhấc Mộc Phong lên, xuất hiện trong khu vực chín ngàn mét. Lôi điện bốn phía vọt tới trong nháy mắt. Lôi điện thánh y bao trùm bên ngoài cơ thể Tần Ninh, những lôi điện kia không làm gì được hắn. Chỉ là lúc quay người nhìn về phía Mộc Phong. Mái tóc bạc trắng dựng ngược từng sợi một, thậm chí ngay cả râu ria cũng đều nổ tung. “Ặc...”, Tần Ninh nói xin lỗi: “Xin lỗi nhé, ta quên mất, từ Bát Trùng Thiên xuống Thất Trùng Thiên sẽ có biển lôi, ta quên nhắc nhở ngươi...”, Mộc Phong cười ha ha. Quên mất?






