Toàn Dân Hải Đảo Cầu Sinh: Ta Có Thể Nghe Được Vạn Vật Tiếng Lòng

Chương 11: ngươi cũng không nghĩ ngươi tức phụ xuất hiện cái gì sơ suất đi

Đại thụ: "..."

Trước sự uy hiếp trắng trợn của Hàn Phong, cuối cùng nó cũng phải chịu thua.

Nó chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàn Phong không chút nể nang lột sạch "quần áo" của mình...

Hàn Phong lột xuống bốn dải vỏ cây, ước lượng thấy vừa đủ dùng thì ngừng tay.

Sau đó, anh chập hai dải vỏ cây lại với nhau, chậm rãi xoắn và vò.

Chỉ một lúc, hai sợi dây làm từ vỏ cây chắc chắn đã nằm gọn trong tay.

Xẻng công binh tò mò hỏi:

— Đại ca, ngươi làm hai sợi dây này để làm gì vậy?

Hàn Phong nhướn mày:

— Bắt cua!

Xẻng công binh hoảng hốt:

— Hai con cua đó lợi hại cỡ nào chẳng lẽ ngươi không biết? Ngươi định dùng cái gì để bắt?

— Sơn nhân tự có diệu kế!

Hàn Phong nhếch miệng, tiện tay nhặt hai con nghêu sò rồi thẳng hướng bãi cát, nơi có hai con cua lớn đang ở, mà đi tới.

Đi được hơn hai mươi mét, anh chui vào một bụi cỏ dại phía trước.

Hàn Phong thu người ẩn vào trong đó, chăm chú quan sát ra ngoài bãi cát.

Trên bãi chỉ có một con cua cái, còn con cua đực thì không thấy đâu, chắc là đang chui trong cát tìm nghêu sò.

Mắt Hàn Phong sáng lên.

Nếu cả hai con cùng có mặt, coi như chẳng còn cơ hội nào.

Nhưng giờ chỉ có một con, tỷ lệ thành công lại khá cao.

Dĩ nhiên, Hàn Phong không vội ra tay ngay, anh còn đang chờ tạo ra thời điểm thích hợp nhất.

Nhân lúc cua cái không để ý, Hàn Phong tiện tay ném hai con nghêu sò ra xa.

Bịch, bịch, hai tiếng.

Hai con nghêu sò rơi xuống bãi cát, cách nhau một khoảng.

Âm thanh không lớn, nhưng vẫn lọt vào tai cua cái rõ ràng.

Cua cái xoay người lại, vừa thấy cách đó không xa có hai con nghêu sò thì đôi mắt nhỏ lập tức sáng rực lên vì kích động, chẳng nghĩ ngợi gì mà bổ nhào tới.

Hai càng lớn của nó lần lượt kẹp chặt lấy hai con nghêu sò, sung sướng nhâm nhi.

— Cơ hội đến rồi!

Hàn Phong bước dài lao ra khỏi bụi cỏ, hai tay siết chặt xẻng công binh, nhắm thẳng đầu cua cái mà bổ xuống.

Vì mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, cua cái căn bản không kịp phản ứng.

Đến khi nhận ra nguy hiểm thì đã quá muộn.

Bốp!

Xẻng công binh giáng thật mạnh lên đầu cua cái.

Cú này chưa phá được lớp giáp cứng của nó, nhưng cũng đủ đánh bật nó nằm dài trên cát.

— Ngạch...

Cua cái rên lên một tiếng đau đớn, đầu óc quay mòng mòng, rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Hàn Phong đặt chân lên lớp mai cứng của nó, rồi nhanh tay dùng dây vỏ cây trói chặt lại.

Đúng lúc này, nghe động tĩnh, cua đực từ trong cát chui ra. Vừa thấy vợ mình bị trói gọn, nằm trong tay một con người, mắt nó lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ.

— Con người, thả vợ ta ra!

Cua đực vung hai càng lớn, hung hăng xông về phía Hàn Phong.

— Đứng lại cho ta, không thì ta bóp chết vợ ngươi ngay!

Hàn Phong mặt mày lạnh tanh, khịt mũi một tiếng đầy sát khí.

Cua đực sợ đến dựng cả người, chỉ còn cách bất đắc dĩ dừng bước.

Lúc này cua cái cũng đã tỉnh lại, hoảng loạn kêu lên:

— Lão công, mau tới cứu ta!

— Con người, ngươi muốn làm gì?

Cua đực trợn mắt nhìn chằm chằm Hàn Phong, không giấu nổi ý định giết người trong lòng.

— Ngươi không sợ vợ ngươi xảy ra chuyện sao?

Hàn Phong khẽ nhếch miệng, ánh mắt thoáng lộ vẻ nguy hiểm.

— Có gì cứ nói thẳng ra, chỉ cần thả vợ ta, ngươi bảo ta làm gì cũng được.

Cua Đực sợ hãi, giọng cũng yếu ớt hẳn đi.

— Ta muốn chính là thái độ này của ngươi!

Hàn Phong khẽ cười một tiếng, rồi duỗi tay chỉ về phía mặt biển:

— Thấy ba cái rương sắt kia chưa? Ngươi chỉ cần đem chúng lên bờ cho ta, ta sẽ tha cho vợ ngươi!

— Ngươi nói thật?

Cua Đực dò hỏi một tiếng.

Với nó, đem ba cái rương sắt lên bờ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Đến lúc đó, Hàn Phong thật sự chịu thả Cua Cái chứ?

Không lẽ lại lật lọng?

— Trong mắt ta, vợ ngươi giá trị còn kém xa ba cái rương sắt. Cho nên ngươi hoàn toàn không cần lo lắng. Mau hành động đi, đừng để ta chờ lâu.

Hàn Phong nói bình thản.

Cua Đực chẳng nhiều lời, quay đầu nhảy thẳng xuống biển rộng, bơi vun vút đến bên ba cái bảo rương.

Sau đó dùng một đôi càng lớn kẹp chặt lấy chúng, kéo dần về phía bờ.

— Nhân loại, rương sắt đã mang lên đây rồi, mau thả người!

Cua Đực gào một tiếng.

— Ném cả ba cái rương sắt lại đây.

Hàn Phong ra lệnh.

Vèo, vèo, vèo!

Cua Đực ném ba cái rương sắt thẳng tới dưới chân Hàn Phong.

Hàn Phong cúi đầu liếc qua, ánh mắt hơi chớp động:

— Nếu ta thả vợ ngươi, ngươi sẽ không mang thù chứ?

— Sẽ không!

Cua Đực khẳng định dứt khoát.

Hàn Phong cũng chẳng biết đối phương có giữ lời hứa hay không.

Nhưng có một điểm hắn rõ lắm: Cua Cái tuyệt đối không thể giết.

Bởi vì một khi giết chết Cua Cái, hắn sẽ hoàn toàn đối đầu với Cua Đực.

Kỳ thực, đối mặt một con Cua Đực, hắn cũng chẳng lấy gì làm sợ.

Mấu chốt là lão này có cả một tộc đàn.

Vạn nhất lôi hết anh em họ hàng trong nhà tới, thì từ nay đừng hòng còn đào nghêu sò trên bờ cát.

Vì vậy, sau khi cân nhắc kỹ, Hàn Phong vẫn quyết định thả Cua Cái.

Nhưng trước đó, còn cần Cua Đực giúp hắn một việc nữa.

Hàn Phong ho nhẹ một tiếng:

— Còn một việc nữa cần ngươi giúp. Đem con hàu biển tử bám trên đá ngầm kia gỡ xuống cho ta.

Cua Đực lập tức nói:

— Nhân loại, không phải ta không giúp ngươi, mấu chốt là ta cũng chẳng làm gì được hàu biển tử. Không thì từ lâu ta đã xơi nó mất rồi.

— Được rồi.

Hàn Phong gật gật đầu, cởi sợi dây thừng vỏ cây trói Cua Cái, rồi ném nó ra ngoài.

— Lão công!

Cua Cái vọt như bay tới bên cạnh Cua Đực.

— Có ta ở đây, đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.

Cua Đực vươn một càng lớn, nhẹ nhàng vuốt ve mai của Cua Cái.

Hai con công khai thể hiện ân ái ngay trước mặt Hàn Phong.

— Tỏ tình gì nữa, chết tiệt!

Hàn Phong lẩm bẩm phun một câu, xách ba cái rương sắt, nhanh chóng rời khỏi bờ cát.

Sau đó theo đường cũ quay về, thẳng tiến chỗ ẩn náu.

Trên đường đi ngang qua cây đại thụ, hắn tùy tay ném hai sợi dây thừng vỏ cây xuống đất:

— Thụ huynh, vỏ cây dùng xong rồi, trả lại cho ngươi!

Đại thụ: “....”

Vỏ cây đã bị lột xuống vò thành dây thừng, giờ trả lại thì dùng được cái gì?

Cố tình trêu cho nó bực hay gì?

Cái trò gì thế này!

Hàn Phong đi được hai bước, đột nhiên dừng chân, rồi lại bước tới bên đại thụ, nhặt hai sợi dây thừng vỏ cây lên, nói với đại thụ:

— Để lại cho ngươi cũng vô dụng, thôi thì ta mang đi vậy.

Ngày sau còn phải bắt cua, thứ này sớm muộn gì cũng có chỗ dùng.

Đại thụ: “....”

Không đùa được với cây!

Đáng giận quá!

Vài phút sau, Hàn Phong quay trở về chỗ ẩn nấp, đặt ba cái bảo rương xuống đất. Hắn không vội mở ngay, mà chăm chú quan sát, cân nhắc kỹ lưỡng.

Mở bảo rương luôn có rủi ro nhất định.

Có khi được vật tư, có khi lại bung ra thứ nguy hiểm chết người.

Chừng nào chưa xác định được mức độ an toàn, tuyệt đối không thể tùy tiện mở ra.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.