Toàn Dân Hải Đảo Cầu Sinh: Ta Có Thể Nghe Được Vạn Vật Tiếng Lòng

Chương 18: ngươi vừa rồi yếu đuối, làm ta cảm giác cảm thấy thẹn

Chương ?: Sói Hoang Xuất Hiện

— Đại ca, bớt giận đi. Đừng chấp nhặt với cái áo ngực nhỏ này.

Xẻng công binh cười hề hề.

Hàn Phong khẽ thở dài, chậm rãi nằm xuống thảm cỏ tranh, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tuy mới xuyên đến đây chưa đầy nửa ngày, nhưng từng ấy thời gian đã đủ khiến hắn bận tối mắt tối mũi, mệt đến rã rời.

Vừa nằm xuống không lâu, hắn đã ngủ say như chết.

Đúng lúc này, một mảng mây đen lặng lẽ trôi tới, tựa như chiếc bóng khổng lồ, dần che khuất ánh trăng.

Ánh trăng biến mất, nơi ẩn núp lập tức chìm vào bóng tối.

Xung quanh đen kịt như bị mực đổ lên, đưa tay cũng chẳng thấy nổi năm ngón.

Không còn ánh trăng soi sáng, mọi thứ quanh nơi ẩn núp đều trở nên mơ hồ. Chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra vài đường nét lờ mờ.

Sự yên tĩnh bao trùm cả khu vực.

Không có tiếng gió, không có tiếng côn trùng, ngay cả không khí dường như cũng đã đông cứng.

Trong màn đêm tĩnh mịch ấy, thời gian như ngừng trôi, khiến người ta vô cớ cảm thấy áp lực nặng nề.

Bầu không khí âm u lan ra, cứ như trong bóng tối có vô số đôi mắt đang lén lút dòm ngó.

...

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Bất tri bất giác, đêm đã về khuya.

Mây đen che phủ phía trên nơi ẩn núp từ lâu đã tan biến không còn dấu vết.

Ánh trăng dịu nhẹ rải xuống, phủ lên cả nơi ẩn núp một vẻ yên bình, tĩnh lặng.

Đột nhiên, trong bóng tối bên ngoài nơi ẩn núp, hai đốm sáng u ám dần hiện ra, chập chờn như quỷ hỏa.

Nhìn kỹ mới phát hiện, đó chẳng phải quỷ hỏa gì cả.

Mà là một đôi mắt lóe lên hàn quang.

Đôi mắt ấy thuộc về một con sói.

Nó lặng lẽ đứng trong bóng đêm, nhìn chằm chằm vào nơi ẩn núp, dường như đang cân nhắc điều gì đó.

Đôi mắt xanh lục của nó lập lòe như ngọn lửa đang cháy, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo và hoang dã tàn nhẫn.

Dường như có thể xuyên thấu bóng tối, nhìn rõ mọi thứ bên trong.

Mộc Sách Lan đang ngủ bỗng cảm nhận được một luồng nguy hiểm mãnh liệt ập tới.

Khi nhìn thấy một con sói hoang toàn thân phủ đầy lông đen, nhe nanh trợn mắt xuất hiện trước mặt, nó suýt nữa sợ tè ra quần, vội vàng hét vào trong nhà tranh:

— Đại ca, không xong rồi! Bên ngoài có một con sói!

Nhà tranh cũng hoảng hốt kêu lên:

— Là sói thật! Hàn Phong, mau dậy đi, sói tới rồi!

— Cái gì cơ?

Hàn Phong mơ mơ màng màng ngồi bật dậy.

Xẻng công binh run giọng nhắc nhở:

— Đại ca, hàng rào nhỏ nói bên ngoài có một con sói!

— Sói?

Hàn Phong lập tức tỉnh táo, sống lưng hơi lạnh toát.

Hắn do dự một chút, rồi chậm rãi đứng dậy, cẩn thận đi tới bên cửa sổ. Hắn ghé sát vào đó, nhìn ra ngoài.

Dưới ánh trăng, một con sói hoang lông đen dài khoảng hai mét rưỡi hiện ra trong tầm mắt.

Con sói trông cực kỳ hung dữ. Bộ lông trên người nó phản chiếu ánh trăng, lóe lên thứ ánh sáng quỷ dị.

Nó nhe miệng, để lộ hai hàng răng nanh sắc bén, tỏa ra hàn quang khiến người ta rợn tóc gáy.

Còn đôi mắt kia thì lóe lên ánh sáng u ám, làm người ta không rét mà run.

Hàn Phong chỉ liếc nhìn một cái đã cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.

Một con sói hoang to như vậy, tuyệt đối không phải thứ hắn có thể đối phó!

Một khi nó xông vào nơi ẩn núp, hắn phải làm sao đây?

Hàn Phong hít sâu một hơi, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.

Nếu không nghĩ ra cách đối phó con sói hoang này, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.

Chính là... chẳng lẽ còn có cách nào khác?

Chi!

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng chói tai như móng vuốt cào xé.

Ngay trước mắt, con đại hắc lang vươn một bộ vuốt sắc, hung hăng chộp thẳng vào Mộc Sách Lan, kéo ra một vệt dài loang lổ.

— A...!

Tiếng kêu thảm thiết của Mộc Sách Lan vang lên ngay sau đó.

— Đại ca, con dã lang kia... không nhảy vào đây chứ?

Xẻng công binh hoảng loạn.

— Ta cũng chẳng biết!

Hàn Phong cắn chặt răng, tay trái nắm chặt chảo đáy bằng, tay phải xách xẻng công binh, bày ra tư thế nghênh địch.

Nếu đại hắc lang thật sự lao vào, tự nhiên không thể ngồi chờ chết. Chỉ còn cách liều mạng thôi!

— Đại ca, cứu ta! Đại hắc lang sắp xé ta thành từng mảnh rồi!

Mộc Sách Lan thê lương kêu cứu.

Chỉ trong chốc lát, đại hắc lang đã cào lên người nó mấy vệt bạc loang lổ.

Cứ thế này thì chẳng phải sớm muộn gì cũng bị xé thành tám mảnh sao?

Nghe vậy, mắt Hàn Phong lập tức sắc lạnh. Trên người bốc lên một luồng khí thế quyết tuyệt. Hắn quay sang hô với Mộc Sách Lan:

— Tiểu hàng rào, đứng vững! Cho ta đứng vững!

Mộc Sách Lan: “....”

Hàn Phong... thản nhiên mặc kệ nó?

Còn bảo nó đứng vững?

Đỉnh ngươi muội a!

Lúc này, nó cảm giác như bị cả thế giới vứt bỏ.

Trong lòng dâng lên cảm giác sống chẳng còn gì để luyến tiếc.

Chỉ còn biết lẳng lặng chờ đại hắc lang phanh thây.

Nhưng không ngờ, đại hắc lang lại không tiếp tục phá hủy Mộc Sách Lan. Chỉ để lại trên thân nó mấy vệt bạc loang, rồi quay đầu rời đi.

Trong nháy mắt, bóng đen đã biến mất vào màn đêm đặc quánh, không còn bóng dáng.

— Đại hắc lang đi rồi?

Hàn Phong có phần không tin nổi, hơi sửng sốt một chút, quay sang hỏi:

— Tiểu hàng rào, ngươi không sao chứ?

Mộc Sách Lan khí hừ hừ:

— Vừa rồi ngươi yếu đuối quá, làm ta thấy xấu hổ. Đừng nói chuyện với ta!

Hàn Phong ôm lấy nụ cười xin lỗi:

— Ta đâu phải không muốn làm gì? Chỉ là không có biện pháp thôi. Nếu thực lực đủ mạnh, ta khẳng định sẽ giúp ngươi!

Mộc Sách Lan ha hả cười:

— Đây là lý do vứt bỏ đồng đội à?

Hàn Phong: “....”

— Hàn Phong, cách làm vừa rồi của ngươi thật quá nhát! Ngươi thân là lão đại chỗ ẩn nấp của chúng ta, chẳng lẽ không thể dũng cảm hơn một chút?

Nhà tranh khinh thường nói.

Sắc mặt Hàn Phong trầm xuống:

— Chỗ này có phần ngươi xen vào à? Ngươi thì ngươi lên đi!

Nhà tranh: “....”

— Đại ca, nhà tranh tuy nói không dễ nghe, nhưng rốt cuộc cũng là nói thật. Ngươi đừng chấp nhặt với nó.

Chảo đáy bằng lên tiếng an ủi.

— Ngươi biết nói chuyện thì nói hai câu. Không biết nói thì ngậm miệng lại, đóng vai người câm đi!

Hàn Phong hung hăng trừng mắt liếc chảo đáy bằng một cái.

Chảo đáy bằng sợ đến mức cả người phát run, lập tức không dám nói nữa.

Hàn Phong thở hổn hển một cái, ngồi phịch xuống thảm cỏ tranh, híp mắt trầm ngâm.

Con đại hắc lang này từ đâu ra?

Buổi chiều tuần tra đảo nhỏ, hắn cũng chẳng thấy bóng dáng đại hắc lang nào.

Thậm chí cả hang ổ cũng không có.

Chẳng lẽ là tự dưng xuất hiện?

Vậy sau này còn quay lại nữa không?

Lần này không tấn công chỗ ẩn nấp, lần sau chưa chắc còn may mắn như vậy.

Muốn dứt điểm nguy cơ, cách duy nhất chính là xử lý con đại hắc lang này!

Mà muốn làm được điều đó, phải nâng cấp bậc lên.

Chỉ cần thăng lên cấp 2 hoặc cấp 3, rồi sắm thêm một món binh khí vừa tay, hẳn là có thể so tài cao thấp với đại hắc lang.

Nghĩ đến đây, trong mắt Hàn Phong bất giác lóe lên một tia tàn nhẫn.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.