Chương 81: Đông Vực sôi trào
Chương: Đạp Nát Thanh Vân Tông
Ba chữ “Thanh Vân tông” được Thánh chủ Dương Tự Tại nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ thốt ra.
Thánh uy khủng bố bao phủ toàn bộ thánh địa.
Các trưởng lão trong đại điện đều bị chấn động đến mức nằm rạp xuống đất. Thánh uy cuồn cuộn tràn ngập khắp đại điện, khiến bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Thánh chủ nổi giận, trời cũng phải sập!
Đặc biệt là vị cường giả vừa dẫn đội trở về. Ban đầu, hắn còn tưởng mình đã hoàn thành một mũi tên trúng hai đích, Thánh chủ nhất định sẽ trọng thưởng.
Ai ngờ, trong tay mấy tên tiểu bối kia lại có lá bài tẩy đáng sợ đến vậy!
Chẳng lẽ đích nữ Tô gia lại không có thủ đoạn bảo mệnh sao?
Thanh Vân tông có thể chấn nhiếp Tam Đại Thánh Địa, đương nhiên không phải hạng đơn giản. Nhưng nếu so với bọn họ thì vẫn còn kém rất xa.
Lần này đúng là hắn sơ suất.
Bây giờ thì hay rồi, chẳng những không đạt được mục đích, còn tổn thất nặng nề.
Một Thanh Vân tông nho nhỏ mà dám giết mấy trăm cường giả của thánh địa bọn họ!
Ngay cả người của Tô gia cũng dám nhúng tay vào!
Thật sự cho rằng thánh địa bọn họ là bùn nặn, ai muốn giẫm cũng được sao?
Vốn dĩ, chỉ cần xử lý mấy hung thủ giết Thánh tử, sau đó bắt Thanh Vân tông trả một cái giá đủ lớn là được.
Dù Thanh Vân tông không bằng bọn họ, nhưng có thể uy hiếp Tam Đại Thánh Địa, chắc chắn phải có chỗ nào đó không thể xem thường.
Tông môn này quật khởi trong im lặng. Ai biết sau lưng có đại thế lực nào chống lưng hay không?
Dù sao cũng như Thánh tử Cố Trường Ca từng nói: Ai lại vì một thiên tài đã chết mà tùy tiện khai chiến?
Chỉ là Dương Tự Tại không ngờ, chuyện ấy hôm nay lại rơi đúng lên đầu mình.
Dương Tự Tại ngồi trên chủ vị, sắc mặt không vui không buồn.
Nhưng thánh uy ngập trời kia đã đủ chứng minh tâm trạng của hắn lúc này.
Thân là Thánh chủ một phương, hắn đương nhiên phải cân nhắc rất nhiều thứ.
Nhưng bây giờ thì khác.
Người của Thanh Vân tông không chỉ giết Thánh tử, còn chém chết mấy trăm cường giả của thánh địa.
Nếu không diệt tông môn này, thể diện của Đệ Nhất Thánh Địa biết đặt ở đâu?
Sau đó, Dương Tự Tại lạnh lùng thốt ra một câu, hừ lạnh rồi xoay người rời đi.
— Trong vòng mười ngày, đạp nát Thanh Vân!
Về phần Tô gia ở Nam Vực, sau này sẽ từ từ thanh toán.
Lần này, càng nhiều cường giả thánh địa lần lượt xuất quan.
Từng bóng người khủng bố từ bên ngoài trở về.
Những lão tổ đang ngủ say cũng phá quan mà ra.
Tin tức lên men suốt một ngày.
Đông Vực hoàn toàn sôi trào.
Đệ Nhất Thánh Địa Đông Vực, Thiên Thánh thánh địa, công khai truyền ra tin tức: trong mười ngày sẽ đạp nát Thanh Vân tông, tông môn đang nổi danh gần đây.
Theo những người biết nội tình tiết lộ, người của Thanh Vân tông và đại tiểu thư Tô gia Nam Vực đã giết Thánh tử của Thiên Thánh thánh địa trong Thánh Huyền bí cảnh.
Sau khi rời khỏi bí cảnh, bọn họ còn vận dụng lá bài tẩy, chém giết mấy trăm cường giả của thánh địa.
Nghe nói, cảnh tượng khi ấy khiến người nghe phải chấn động, người tận mắt chứng kiến thì chân mềm nhũn.
Quá khủng bố!
Một bóng người phiêu dật như tiên, điều khiển hai thanh cự kiếm xé ngang thiên địa, chém giết vô số cường giả rồi ung dung rời đi.
Một người khác thì tựa như Hung thú thời thượng cổ, há miệng nuốt chửng cường giả. Chỉ một cước giẫm xuống đã giết chết hơn mười người của thánh địa.
Tin tức vừa truyền ra đã khiến tu sĩ các châu ở Đông Vực chấn động tột độ.
— Quá kinh khủng! Không ngờ Linh Châu còn có một tông môn đáng sợ như vậy!
— Đã uy hiếp cả ba đại thánh địa, không ngờ Thanh Vân tông còn dám cứng đầu với Thiên Thánh thánh địa!
— Tin tức của ngươi lỗi thời quá rồi. Nghe nói về Ngự Đan thánh địa chưa?
— Ngự Đan thánh địa? Thánh địa luyện đan ở Huyền Châu, cái có bóng dáng Đan Tông đứng sau lưng đó hả?
— Đúng. Không lâu trước, Ngự Đan thánh địa đã tuyên bố quy thuận Thanh Vân tông.
Tư!
Tin tức lan ra khắp nơi. Toàn bộ Đông Vực chấn kinh. Mạnh! Quá mạnh! Chẳng lẽ Thanh Vân tông định dùng một tông một mình đè bẹp ngũ đại thánh địa?
Tông môn này từ đâu chui ra vậy? Quật khởi nhanh thế sao? Hay là lão lục tông môn, vốn là ẩn thế đại tông? Cũng có người tuyên bố: mấy ngàn vạn năm trôi qua, đại thế lẫy lừng của Đông Vực lại sắp trỗi dậy.
Đại tông quật khởi, chỉ huy Đông Vực một bước thăng thiên, chấn động tứ vực. Cũng có người nói Thanh Vân tông không biết tự lượng sức, cứng đầu với đệ nhất thánh địa chẳng khác nào tự rước nhục? Nào đó một tông môn.
— Ô ô ô! — Ngày Đông Vực quật khởi đã đến! Toàn tông nghe lệnh! — Hôm nay bái Thanh Vân tông làm Đông Vực Thiên Tông, bái Thanh Vân tông chủ làm Đông Vực Đế Tôn!
Dù vậy, cũng không ít thế lực vẫn đứng về phía Thiên Thánh thánh địa.
Dưới mắt bọn họ, Thanh Vân tông quật khởi quá nhanh, chẳng có nội tình gì, hết thảy chỉ là kính hoa thủy nguyệt, không đủ sức chống lại đệ nhất thánh địa Đông Vực. Hiện tại sớm bày tỏ lập trường, sau này biết đâu còn được hưởng chút lợi.
Cùng lúc đó. Biên giới Thánh Châu.
— Thạch Hạo tiểu hữu, giờ các ngươi Thanh Vân tông đã đắc tội thánh địa, phải chuẩn bị sớm đấy. — Tô gia chúng ta tuy không sợ chúng, nhưng Thanh Vân tông của các ngươi đang nằm trong giới hạn Đông Vực, nhất thời chúng ta cũng ngoài tầm tay với.
Hiện tại cũng như lời thánh địa cường giả kia, Tô gia ở tận Nam Vực xa xôi, chẳng lẽ muốn khóa vực mà chiến với thánh địa? Diệp Xuy Tuyết sờ sờ bộ râu hoa râm, nói.
Trận chiến ngày đó đã qua hai ngày rưỡi.
Bọn họ hiện đã cách xa Thiên Thánh thánh địa, đi tới biên giới Thánh Châu. Dù sao nơi này cũng là địa bàn thánh địa. Mãnh long không qua sông. Chỉ bằng một người một chó, bốn tiểu hữu, còn lâu mới đủ sức chống lại thánh địa.
— Đa tạ tiền bối trượng nghĩa xuất thủ.
Thạch Hạo cùng ba người vái tay cảm ơn. Vốn chẳng liên quan gì đến Tô gia Nam Vực, thánh địa dẫn đầu kia cũng đã nói có thể thả bọn họ đi, vậy mà lão giả này vẫn trượng nghĩa ra tay. Quả nhiên nghịch cảnh mới gặp chân tình.
— Không sao, chuyện nhỏ thôi. — Chỉ có việc thánh địa này các ngươi còn phải cẩn thận đối đãi.
Hắn là cao tầng Tô gia, tự nhiên biết những đại thế lực này đều không đơn giản. Đều có nội tình không muốn người ngoài biết. Còn là cẩn thận hơn cả.
— Sư huynh, chúng ta nên sớm kết thúc lịch luyện, trở về tông môn.
Lâm Bạch lo lắng nói. Hổ thẹn quá! Cùng sư tôn xin đi lịch luyện, kết quả mới hơn một tháng, thực lực tu vi tăng mạnh không ít là thật. Nhưng cũng vì vậy mà trêu phải cường địch cho tông môn.
Bọn họ muốn cùng tông môn đối mặt. Về Thanh Vân. Bổ ta thần kiếm, vẫy ta nhiệt huyết! Giết đến tận thánh địa, vì Thanh Vân mà chiến!
— Tốt, vậy chúng ta trước hết về tông môn đi. — Tông môn bên kia cũng đã biết chuyện này rồi.
Thạch Hạo hơi suy nghĩ một chút rồi nói.
Việc này là do bọn chúng tự chọc vào, thì cũng phải tự gánh lấy hậu quả.
Trước đây mấy thằng thánh tử chó má đó lấy thế đè người, thánh địa thì nhục mạ sư tôn, nhục mạ Thanh Vân. Thúc thì còn nhịn được, thím thì không thể nào nhịn!
Cũng nên cho bọn chúng biết một chút Thanh Vân tông mạnh cỡ nào.
— Thạch Hạo tiểu hữu, không biết chúng ta có thể cùng về quý tông xem một chuyến không?
— Đến lúc thánh địa đột kích, lão phu cũng có thể giúp một tay.
Nghe nói đến chuyện trở về tông môn, Diệp Xuy Tuyết ở bên cạnh liền lên tiếng.
Hắn cũng muốn mở mang tầm mắt, xem thử Thanh Vân tông trong miệng bọn họ rốt cuộc phong thái cỡ nào. Ngay cả đại tiểu thư nhà mình cũng muốn gia nhập vào đó.
Cường giả của Tô gia trong thời gian ngắn thì không kịp, nhưng bằng vào tu vi Hiển Thánh cảnh trung kỳ của hắn, hẳn cũng giúp được không ít. Chỉ là không biết tu vi của hắn đặt vào Thanh Vân tông thì xếp vào hàng cường giả cấp mấy.
Tô Yêu Yêu cũng phụ họa từ bên cạnh:
— Đúng vậy a, Thạch Hạo ca ca. Các ngươi đã sớm trở về, vừa hay Yêu Yêu cũng có thể lên Thanh Vân của các ngươi xem một chút.
Nhưng muốn nói ai kích động nhất, thì phải kể đến Hắc Đế.
Cố nhân đang ở ngay Thanh Vân tông. Lần này nó nhất định phải hỏi cho ra nhẽ.
Vô Trần tiểu tử kia, ngươi cứ đợi đó cho bản đế.
