Chương 105
Gần khu vực trung tâm Nam Vực, bên ngoài biên cảnh Đông Lai Quốc, trên một mảnh bình nguyên, hôm nay, hào quang của truyền tống trận lóe sáng lên, lúc lâu sau mới dần dần biến mất, bên ngoài truyền tống trận có bảy, tám tu sĩ Ngưng Khí kỳ vốn đang khoanh chân ngồi trên mặt đất, giờ phút này đều đã đứng dậy, sau khi nhìn thấy thân ảnh của Mạnh Hạo xuất hiện, cả đám lập tức ôm quyền cúi đầu.
Bọn họ là tu sĩ đóng tại truyền tống trận này, phụ trách tiếp đãi những người từ trại tới đây, nhất là khi Mạnh Hạo xuất hiện, bọn họ mơ hồ cảm nhận được tu vi dao động sâu không lường được từ trên người Mạnh Hạo, nhất thời càng trở nên cung kính hơn.
Mạnh Hạo bước ra khỏi trận pháp, ánh mắt đảo qua những tu sĩ này, sau đó lại nhìn bầu trời bao la và bình nguyên nơi đây, phóng mắt nhìn một lượt. Một khung cảnh xa lạ, hắn quay đầu nhìn thiên địa phía sau, âm thầm tính toán, lập tức không khỏi kinh hãi về phạm vi không nhỏ của truyền tống trận này.
Không để ý đến những tu sĩ kia, Mạnh Hạo bước từng bước lên không trung, cả người lập tức bay lên, hóa thành một đạo cầu vồng bay về phía xa, cho dù là cái lá xanh hay bảo phiến, Mạnh Hạo đều không sử dụng, mà là dựa vào tu vi của mình, nhanh chóng phi hành.
Ở phía sau hắn, bảy tám tu sĩ kia nhìn cảnh Mạnh Hạo đạp không mà đi, tất cả đều lộ ra vẻ hâm mộ.
- Không biết đến khi nào thì ta mới có thể trở thành cường giả Trúc Cơ kỳ.
- Đừng có nằm mơ nữa, nếu muốn trở thành tu sĩ Trúc Cơ kỳ, cho dù là trình độ thấp nhất, Toái Bàn Trúc Cơ, cũng không phải thứ chúng ta có thể tưởng tượng, chỉ có những đại tông môn mới có thể tự luyện chế Trúc Cơ Đan, vả lại số lượng cực ít, thường thường rất nhiều người cả đời đều không thể có được một viên.
- Cho dù là có một viên Trúc Cơ Đan, dựa vào tư chất của chúng ta, cũng chỉ có một tia cơ hội thành công. Trúc Cơ kỳ thật sự là cường giả!
Những tu sĩ này đều cảm khái, bọn họ canh giữ ở nơi này, bình thường rất khó thấy được tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nay lại thấy Mạnh Hạo rời đi, trong nội tâm cực kỳ hâm mộ.
Thời gian cứ ngày ngày trôi qua, Mạnh Hạo vẫn không hề động tới pháp bảo phi hành, chẳng sợ tự thân phi hành thì sẽ tiêu hao linh lực, nhưng hắn vẫn cẩn thận như cũ, bởi vì càng tiếp cận khu vực trung tâm Nam Vực, Mạnh Hạo lại càng cần phải cẩn thận.
Người hắn đắc tội ở Nam Vực rất nhiều, Tử Vận Tông thì không cần nói rồi, còn có Tống lão quái, còn có Vương Đằng Phi, cho nên theo thời gian trôi qua, khi càng ngày càng tới tới gần Đông Lai Quốc, Mạnh Hạo lại càng cẩn thận hơn nữa.
Mấy tháng nay, hắn gần như mỗi ngày đều thử thi triển Phong Yêu đệ bát cấm, nhưng thuật ấy mặc dù đã hiểu hết, chỉ là bất luận Mạnh Hạo có thử thi triển như thế nào đi nữa cũng không thể đem ra dùng được, giống như luôn luôn bị ngăn cách bởi một thứ gì đó, không thể đột phá.
Mười ngày sau, Mạnh Hạo đang phi hành giữa không trung, bỗng nhiên sắc mặt hắn biến đổi, không chút do dự, lập tức hạ thân xuống, sắc mặt đã tái nhợt, nhưng cước bộ lại không dừng chút nào, trực tiếp bước vào trong một khu rừng cạnh đó, tay phải nâng lên khẽ vẫy, nhất thời một cây đại thụ cần ba người ôm mới xuể ở trước mặt hắn bị mạnh mẽ xé mở ra một khe hở, gỗ trong đó đều hóa thành tro, Mạnh Hạo rất nhanh bước vào trong đó, khoanh chân ngồi xuống, khi đó sắc mặt của hắn đã trở thành màu tím đen, thân thể run rẩy, mở miệng phun ra một hơi, lôi kỳ lập tức hóa thành sương mù lượn lờ.
Làm xong những thứ này, Mạnh Hạo liền phun ra một ngụm máu tươi, nhắm chặt mắt, cố gắng áp chế độc tố trong cơ thể.
Độc trên người hắn lại phát tác một lần nữa.
Lần phát tác này, kéo dài tới ba ngày, trong ba ngày này, Mạnh Hạo cắn chặt răng, từ trong cơ thể truyền ra cảm giác đau đớn thống khổ như có vô số con độc trùng đang cắn xé, khiến cho hai mắt của hắn đỏ bừng, thoạt nhìn rất dữ tợn, càng kinh người hơn là ở bên mắt phải của hắn, theo độc tố phát tác, dần dần xuất hiện một đồ án giống mặt quỷ tựa khóc không phải khóc, tựa tiếu phi tiếu, giống như một đóa hoa thần bí quỷ dị, nở rộ trong con mắt bên phải của Mạnh Hạo.
Việc này Mạnh Hạo cũng biết, khao khát giải độc trong nội tâm càng thêm mãnh liệt.
Hoàng hôn của ba ngày sau, một con sói cô độc men theo mùi máu tươi dần tiến đến gần nơi này, hai mắt âm u nhìn chằm chằm vào Mạnh Hạo đang ở trong hốc cây, nó bỗng nhiên tung mình lên, đánh thẳng vào hốc cây, nhưng ngay khi thân thể nó vừa mới tới gần hốc cây, một bàn tay từ trong hốc cây vươn ra, túm chặt lấy cổ họng con sói.
Răng rắc một tiếng, không có tiếng kêu thảm thiết phát ra, thân thể cũng không kịp giãy giụa và run rẩy, con sói chết đi trong im lặng, Mạnh Hạo sắc mặt tái nhợt đi ra, hai mắt của hắn lộ ra hàn quang, trong lòng hắn, một cỗ sát ý theo sự phát tác của độc tố trong cơ thể mà nảy sinh, nhất là mắt phải của hắn, khuôn mặt quỷ kia lóe lên không ngừng, ngay sau đó, khí tức trên người Mạnh Hạo trở nên cực kỳ quỷ dị.
Cúi đầu nhìn thoáng qua xác sói trong tay, Mạnh Hạo vung tay phải lên, lập tức cái xác sói này bị ngọn lửa bao phủ, dần biến thành tro bụi trong tay Mạnh Hạo, trong ngọn lửa, thần sắc của Mạnh Hạo được phản chiếu, chỗ sáng chỗ tối, khiến cho hắn thoạt nhìn ít đi một phần khí chất thư sinh lại nhiều hơn một phần tàn nhẫn.
- Hai năm qua, đây là lần thứ chín phát tác, nhưng lần phát tác này lại có chút khác biệt, trong mắt phải lại có thêm một mặt quỷ.
Mạnh Hạo trầm mặc, giơ tay lên sờ sờ mắt phải của mình, giờ phút này mặt quỷ trong mắt phải của hắn đang từ từ tiêu tán, nhưng khi Mạnh Hạo thử nghiệm thì phát hiện, chỉ cần vận chuyển tu vi quá độ, mặt quỷ này sẽ lập tức xuất hiện, hắn mang theo sự trầm mặc, thân mình nhoáng lên, hóa thành cầu vồng, nhằm thẳng hướng Đông Lai Quốc mà đi.
Đông Lai Quốc, lãnh thổ bao la, gấp hơn mười lần Triệu Quốc, trong đó tu sĩ lớp lớp, tông môn san sát, nhưng Tử Vận Tông vẫn có vị trí độc tôn, khiến cho các tông môn khác đều quy thuận Tử Vận Tông.
Có thể nói, toàn bộ Đông Lai Quốc này chính là căn cơ của Tử Vận Tông.
Điều này Mạnh Hạo tất nhiên đã biết trước, nhưng hắn nhất định phải đến Đông Lai Quốc, nếu là đi vòng qua, lấy tốc độ hiện giờ của hắn thì sẽ phải đi rất xa, dù sao Đông Lai Quốc là gần Triệu Quốc nhất trong số chín quốc gia của Nam Vực, sau đó là Thanh Vân Quốc của Thanh La Tông.
Cũng may Đông Lai Quốc khổng lồ, Mạnh Hạo nếu có ý lẩn trốn, thì sẽ không như lúc ở Triệu Quốc, bị người khác dễ dàng tìm ra, vả lại tu vi hiện nay của hắn cũng không còn là Ngưng Khí kỳ nữa, mà đã là Trúc Cơ kỳ, ít nhất cũng có một ít năng lực tự bảo vệ mình, cho nên hắn mới quyết định bước vào Đông Lai Quốc.
- Dọc theo phương hướng hiện nay của ta, ở phía trước không xa hẳn phải là một tòa thành của tu sĩ thuộc Đông Lai Quốc.
Mạnh Hạo đang ở giữa không trung, đã bước chân vào phạm vi Đông Lai Quốc, hắn đang mặc một bộ trường bào màu xanh, trên đầu đội một chiếc mũ rộng, cúi đầu, hai mắt chớp động, nhìn mảnh đất của Đông Lai Quốc phía dưới, nơi đây ít núi đồi, phần lớn là bình nguyên, thành trì rất nhiều, ở giữa thương lộ, có những phàm nhân đang đánh xe ngựa xếp thành hàng dài.
Cảnh náo nhiệt phồn hoa này vượt xa Triệu Quốc, thêm nữa, ở trên không trung, thỉnh thoảng lại có những luồng cầu vồng gào thét bay xẹt qua, dọc theo đường đi Mạnh Hạo đã thấy ba tu sĩ Trúc Cơ kỳ, điểm này ở Triệu Quốc lại càng hiếm thấy.
Về phần tu sĩ Ngưng Khí kỳ, ở vùng đất này, Mạnh Hạo cũng nhìn thấy không ít, có thể nói linh khí bình quân ở toàn bộ Đông Lai Quốc sánh ngang với những danh sơn ở Triệu Quốc, thậm chí có vài nơi đặc biệt, linh khí nồng đậm đến mức khiến cho Mạnh Hạo phải kinh hãi.
Vài ngày sau, trên đường đi, Mạnh Hạo rốt cục đã nhìn thấy một tòa hùng thành sừng sững trong thiên địa!
Bây giờ đang là hoàng hôn, dưới ánh sáng cuối ngày, tòa thành ấy giống như một con cự long cuộn mình trên mặt đất, đầu đang nhìn lên bầu trời, quan sát thiên tượng.
Còn chưa tiến tới gần nhưng đã cảm thấy uy áp tràn ngập thiên địa, khiến cho Mạnh Hạo phải hạ xuống, đi bộ về phía trước, ngẩng đầu nhìn về phía tòa hùng thành kia, cho dù Mạnh Hạo tự nhận là có không ít kiến thức nhưng vẫn bị chấn động, ở chung quanh hắn, còn có một vài tu sĩ, tất cả cũng đều đang đi bộ, có người đi một mình, cũng có những nhóm ba, năm người đồng bạn.
Trên bầu trời, không nhìn thấy một đạo thân ảnh nào, dường như nơi này có cấm chế tồn tại, không cho phép tu sĩ phi hành, duy có một đạo đạo quang mang hoa lệ, tản ra trên bầu trời, nhìn từ xa tạo thành những dải năm màu, khiến cho nơi này trở nên đẹp như tiên cảnh.
Cự ly trăm dặm đối với phàm nhân thì cần đi trong một canh giờ, nhưng đối Mạnh Hạo thì chỉ cần thời gian một nén nhang đã đến gần cổng thành.
Tu sĩ canh giữ cửa thành đều có tu vi Ngưng Khí tầng tám, nhất là những hộ vệ thường xuyên đảo qua trên tường thành, có mấy người trong đó Mạnh Hạo liếc thấy tu vi của bọn họ đã đạt tới Ngưng Khí tầng chín viên mãn, khoảng cách đạt tới Trúc Cơ kỳ chỉ còn nửa bước chân mà thôi.
- Đây là thành của tu sĩ ở đại quốc Nam Vực sao.
Mạnh Hạo trầm mặc, từ những thứ nhỏ nhặt này hắn đã có thể phán đoán ra một vài phần thực lực của Tử Vận Tông, thế lực đang nắm giữ đại quốc hùng mạnh này.
Ở ngoài cửa thành, Mạnh Hạo đang quan sát cách những người khác vào thành, sau khi biết được cần giao nộp linh thạch rồi làm theo chỉ dẫn, hắn đang muốn bước vào cửa thành, thì đúng lúc này bỗng nhiên trên bầu trời xuất hiện tiếng rít kinh người, nháy mắt từ đàng xa tiến đến.
Thanh âm này đến rất đột ngột, lập tức khiến cho những tu sĩ đang muốn vào thành xung quanh Mạnh Hạo, đều ngẩng đầu lên, Mạnh Hạo liếc mắt liền thấy phía xa trên bầu trời đang có một đạo cầu vồng gào thét lao đến.
Cầu vồng này có màu tím, rộng chừng vài chục trượng, như một đạo lưu tinh, giờ phút này đang gào thét lao đến, trong luồng cầu vồng là một trung niên nam tử mặc hoa phục, mặt không thay đổi, dường như xem cấm chế cấm không trong thành như không khí, cứ thế mà trực tiếp phi vào trong thành.
Uy áp trên người y truyền ra, khiến cho đại đa số tu sĩ dưới mặt đất thần sắc biến hóa, thậm chí bởi vì tốc độ của người nọ quá nhanh, cho nên đã khuấy động không khí, tạo thành gió lốc quét ngang mặt đất.
- Đây là một lão quái Kết Đan kỳ, cũng chỉ có những lão quái bực này mới có thể không để tâm đến cấm chế trong thành, có thể tự do phi hành.
- Nhỏ giọng thôi, đó là Bích Hồng chân nhân của Tử Vận Tông, truyền thuyết nói rằng năm đó, bởi vì một tên đệ tử của Tiếu Vân Tông buông lời bất kính với y cho nên người này ra tay tiêu diệt cả Tiếu Vân Tông, tâm địa cực kỳ tàn độc.
Tiếng bàn tán bốn phía nhỏ dần, Mạnh Hạo thu hồi ánh mắt, thần sắc bình tĩnh, nhưng trong nội tâm đã dậy sóng, cúi đầu đi vào trong thành.
Trước đây, thành trì của tu sĩ lớn nhất mà Mạnh Hạo từng đi qua chính là Thiên Hà phường ở Triệu Quốc, lúc này bước vào một tòa thành của tu sĩ ở Đông Lai Quốc, lập tức biết cái gì mới gọi là khí thế hùng mạnh, trong toàn bộ thành trì, những gì tu sĩ đều có đủ, cửa hàng lầu các ở khắp nơi, nhìn không thấy được điểm cuối, những tu sĩ đang ra vào kia, Ngưng Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ đều có đủ, lão quái Kết Đan kỳ như Bích Hồng chân nhân Mạnh Hạo cũng đã thấy hai người.
Nơi đây, những người đội mũ rộng vành như Mạnh Hạo không nhiều lắm, Mạnh Hạo mới đi vài bước, đã thấy bị không ít ánh mắt quét qua, sau một chút chần chừ, liền bước nhanh vào trong một cửa hàng ven đường, lúc đi ra thì đã không còn đội mũ nữa, thần sắc bình tĩnh, cất bước đi qua từng gian hàng, đến một ngõ hẻm hơi chếch so với góc đường, thân mình Mạnh Hạo bỗng nhiên rút lui, tốc độ cực nhanh, gần như trong khoảnh khắc đã lui về phía sau hơn mười trượng, tay phải nhấc lên, phản ứng cực nhanh, tiếp cận một thiếu niên mười năm mười sáu tuổi ở phía sau, nắm lấy cổ người thiếu niên, ép sát vào một bên tường.
Thiếu niên này tu vi không cao, chỉ là Ngưng Khí tầng sáu, thân mình gầy gò, nhưng hai mắt rất linh động, dường như tâm cơ không ít, nhưng bây giờ sắc mặt đại biến, cả thân thể bị Mạnh Hạo nhắc lên, giống như chỉ cần hơi phát động linh lực là có thể khiến hắn lập tức trở thành tro bụi.
- Vì sao đi theo ta, ta chỉ có thể cho ngươi một cơ hội để giải thích.
Mạnh Hạo mặc một bộ trường bào màu xanh, thần sắc như thường, tay phải nắm chặt lấy thiếu niên đang run rẩy kia, thản nhiên mở miệng, nhưng lời nói bình tĩnh của hắn lọt vào trong tai thiếu niên, cũng khiến nó cảm nhận được sự uy hiếp mãnh liệt của tử vong.






