Ngã Dục Phong Thiên

Chương 235: Thất Sắc Bỉ Ngạn Hoa

Chương 106

- Ta có thể giúp tiền bối mua những thứ cần thiết!

Thiếu niên kia rất căng thẳng, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, không chút do dự, lập tức mở miệng đáp, nó tin người trước mắt này sẽ làm như đã nói, chỉ cho chính mình một cơ hội mở miệng giải thích, nếu nói nhiều một câu hoặc giải thích không rõ, nó cảm thấy người trước mắt này nhất định sẽ ra tay giết chết chính mình, mặc dù nơi này là ở trong thành.

Mạnh Hạo nhìn thiếu niên, không nói gì, nhưng thiếu niên này rất nhạy bén, dường như hiểu được hàm ý của Mạnh Hạo, vội vàng mở miệng lần nữa.

- Vãn bối là Khâu Lâm, sinh ra ở Đông Cực thành này cho nên biết rất rõ nơi này, từ lúc tiền bối bước vào cửa thành thì vãn bối đã bắt đầu quan sát, xác định tiền bối được hẳn là lần đầu tiên vào thành, đang cần một người chỉ đường hiểu rõ nơi đây, thế này mới đi theo muốn tìm cơ hội tự tiến cử mình.

- Tiền bối, ta chỉ cần thù lao năm mươi khối linh thạch, có thể tiết kiệm cho tiền bối rất nhiều thời gian, có thể giúp ngài tìm được vật cần với tốc độ nhanh nhất.

Lời muốn nói rất nhanh đã nói xong, Khâu Lâm tâm thần thấp thỏm không yên, căng thẳng nhìn Mạnh Hạo, nó không nói sai điều gì, tất cả sự thật đúng là như thế.

Vả lại nó làm việc này cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng chính là lần đầu tiên gặp phải người như Mạnh Hạo, làm cho nó có cảm giác đối mặt với lằn ranh sinh tử trong một chớp mắt.

Mạnh Hạo lạnh lùng nhìn thiếu niên sau đó buông lỏng tay ra, nhưng lại nhíu mày, hắn đã nhận ra, theo độc tố không ngừng phát tác, sát cơ của mình dường như cũng chầm chậm nảy sinh, nhiều khi trong lúc vô ý, hành động của hắn cũng bị ảnh hưởng.

- Tiền bối ngài cần mua cái gì?

Khâu Lâm hít sâu một hơi, vội mở miệng nói.

- Độc đan.

Mạnh Hạo thản nhiên nói.

- Độc đan?

Khâu Lâm sửng sốt, liền lâm vào trầm tư, sau thời gian mấy nhịp hô hấp, hai mắt nó sáng ngời.

- Tiền bối, trong thành có rất ít chỗ chỉ buôn bán một mình độc đan, nhưng thứ này dù sao cũng được coi như một loại đan dược, nói đến đan dược, trong thành có hai nơi tốt nhất, trong đó, một nơi cực nhiều đan dược, được xưng là Vạn Đan các, thanh danh hiển hách, nếu tổ chức đấu giá hội thì ngay cả Trúc Cơ Đan cũng đã từng xuất hiện.

- Còn một nơi tuy rằng quy mô nhỏ hơn, nhưng bởi vì thường xuyên giao dịch với Tây Mạc, cho nên có không ít loại đan dược đến từ Tây Mạc được bán ra, vả lại dược sư của cửa hàng này nghe nói lúc còn nhỏ từng làm dược đồng cho Đan Quỷ đại sư của Tử Vận Tông.

- Tiền bối muốn đến nơi nào trước?

Khi Khâu Lâm giải thích những việc trong tòa thành này, lập tức trở nên linh hoạt, hưng phấn.

- Vạn Đan các.

Mạnh Hạo suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi mở miệng, Khâu Lâm gật đầu, đi trước dẫn đường, có nó chỉ dẫn, Mạnh Hạo giảm bớt được không ít thời gian, di chuyển rất nhanh trong thành, ước chừng chỉ một lúc sau, đã tới bên ngoài một tòa lầu các cao bảy tầng, một tấm bia đá cực lớn được dựng bên cạnh, trên đó có đề ba chữ lớn. Vạn Đan các.

- Nơi này vãn bối không tiện đi vào, ta sẽ ở bên ngoài chờ tiền bối.

Khâu Lâm vội vàng nói, Mạnh Hạo thần sắc như thường, mắt nhìn bốn phía, phát hiện bốn phía có không ít đệ tử Ngưng Khí tầng sáu, phần lớn cũng là dẫn người tới đây sau đó ở nguyên tại chỗ chờ đợi.

Khẽ gật đầu, Mạnh Hạo cất bước bước vào trong lầu các bảy tầng, về phần Khâu Lâm, lúc trước Mạnh Hạo đã để lại một đạo linh thức trên người nó, nên cũng không sợ đối phương có ý đồ gì xấu.

Tu vi đạt tới Trúc Cơ kỳ, Mạnh Hạo đã có thể dần dần vận dụng linh thức một cách quen thuộc.

Vạn Đan các này có bảy tầng, tu sĩ Ngưng Khí chỉ có thể vào tầng một, chỉ có tu sĩ Trúc Cơ trở lên với có thể bước vào tầng hai và tầng ba, còn tầng bốn chỉ có tu sĩ Kết Đan kỳ mới vào được, Mạnh Hạo đảo qua một vòng, ánh mắt lướt qua tất cả đan dược, nhưng chân mày cũng dần nhíu lại.

Sau thời gian một nén nhang, hắn rời khỏi Vạn Đan các, Khâu Lâm lập tức tiến lên nghênh đón.

- Đi đến nơi thứ hai mà ngươi nói.

Mạnh Hạo nhíu mày mở miệng, Khâu Lâm rất thông minh, không hỏi nhiều, mà mang Mạnh Hạo rời khỏi đây, đến khi hoàng hôn thì đã tới trước một nơi tương đối hẻo lánh, nơi này có một cửa hàng phong cách cổ xưa.

- Nơi đây tuy nhỏ, nhưng có ba quy định, điều thứ nhất đó là không có năm mươi ngàn linh thạch thì không thể bước vào.

Khâu Lâm chần chừ một chút, nói với Mạnh Hạo.

- Năm mươi ngàn linh thạch chỉ là phí vào cửa, mặc kệ có mua được đan dược gì ở bên trong hay không thì số linh thạch này cũng không được trả lại.

- Điều thứ hai là mỗi một lần chỉ tiếp một người, người đến sau chỉ có thể chờ ở bên ngoài, vả lại một ngày chỉ tiếp đãi hai mươi người, quá số lượng thì những người còn lại cũng chỉ có thể chờ sang ngày hôm sau quay lại.

- Còn điều thứ ba, trong cửa hàng này không nên hỏi tùy tiện, bởi vì hỏi một câu sẽ phải trả giá bằng linh thạch.

Khâu Lâm nhìn Mạnh Hạo, thấp giọng mở miệng nói.

Mạnh Hạo sửng sốt, nhưng sau đó, hai mắt dần trở nên ngưng trọng, cất bước đi thẳng về phía trước, mặc dù phải tốn linh thạch khiến hắn rất đau lòng, nhưng nếu có thể giải được độc trên người, số linh thạch này đối với hắn không là gì cả.

Cửa hàng này vốn đóng cửa, trên đó có treo một thẻ bài viết số mười tám.

Mạnh Hạo ngưng thần tĩnh khí, đứng ở đó yên lặng chờ đợi, Khâu Lâm cũng đứng ở bên cạnh, khi ánh hoàng hôn đang dần tắt, cánh cửa của cửa hàng kêu kẹt một tiếng, được mở ra từ bên trong, có một trung niên nam tử đi ra, nam tử này đang cau mày, lúc đi ra cũng không thèm nhìn hai người Mạnh Hạo, mà là xoay người hướng về trong cửa hàng ôm quyền thi lễ với lão giả vừa tiễn hắn ra ngoài.

Ngay khi nhìn rõ trung niên nam tử kia, hai mắt Mạnh Hạo hơi co rút lại, cúi đầu, người này hắn đã từng gặp, chính là người mà ban ngày phi hành bay vọt vào trong thành, Bích Hồng chân nhân.

Về phần kia lão giả mở cửa kia, có tu vi Trúc Cơ kỳ hậu kỳ, nhưng chỉ là tu vi Trúc Cơ kỳ, lại có thể khiến cho lão quái Kết Đan kỳ phải ôm quyền cúi chào, có thể thấy được người này không tầm thường.

Lúc Bích Hồng chân nhân xoay người, hóa thành cầu vồng, lập tức bay lên, gào thét đi xa, thì ánh mắt của lão giả đứng ở cửa kia đã rơi trên người Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo không chần chừ, tay phải lấy một túi trữ vật từ trong ngực ra, bên trong có năm mươi ngàn linh thạch, cung kính đưa cho lão giả.

Lão giả tiếp nhận, khẽ gật đầu, xoay người bước vào trong cửa hàng, Mạnh Hạo đi sát theo sau, sau khi hắn bước vào cửa hàng, cánh cửa tự động đóng lại, con số ở trên thẻ bài đã biến thành số mười chín.

Cửa hàng không lớn, bốn phía không có giá đựng đan dược, mà bày bảy lò luyện đan kích thước không đều, hai tấm trường kỷ, một ngọn đèn, khiến cho phòng ốc trở nên u ám, nhưng đối tu sĩ mà nói, chỉ cần chút đèn đuốc như vậy cũng đã đủ để quan sát được tất cả.

- Chuyện gì?

Lão giả khoanh chân ngồi trên một trường kỷ, thản nhiên mở miệng.

Mạnh Hạo không nói gì, mà vào vỗ túi trữ vật, lấy ra một bình ngọc, đặt trước mặt lão giả.

Lão giả ánh mắt dừng lại trên bình ngọc, sau khi cầm lên mở ra thì hai mắt ngưng tụ, cúi đầu cẩn thận đánh giá, nghiêng bình ngọc đổ ra, làm cho một chút máu trong đó, rơi xuống trường kỷ.

Trong bình ngọc này, chứa không nhiều máu tươi, nhưng máu tươi này đều là lấy từ trên thân thể của Mạnh Hạo.

- Thú vị.

Lão giả thì thào nói nhỏ, nhìn chằm chằm vết máu trên trường kỷ, trong tay phải của lão xuất hiện một cây châm dài màu bạc, khẽ chạm vào vết máu kia, nhất thời trên ngân châm phát ra luồng sáng âm u, dùng mắt thường có thể thấy được đang nhanh chóng bị ăn mòn, chỉ qua thời gian mấy lần hô hấp, đã trở thành tro bụi.

Hai mắt lão giả càng thêm sáng ngời, tay trái vỗ lên trường kỷ, lập tức vết máu tươi kia bay lên, ngưng tụ thành một khối trong không trung, lão giả vỗ tiếp vào túi trữ vật, lập tức từ trong đó xuất hiện một mầm quả khô quắt, tay lão gảy nhẹ, mầm quả liền lao thẳng đến khối máu tươi, dung nhập vào trong đó.

Rất nhanh, khối máu tươi nhanh chóng thu lại, cho đến khi hoàn toàn biến mất, để lộ ra bên trong mầm quả bây giờ đã không còn khô quắt như trước nữa, mà đã trở nên căng tràn, tỏa ra sinh khí.

Mạnh Hạo quan sát tất cả những việc này không chớp mắt, nếu nói trong nội tâm không khẩn trương thì hoàn toàn không phải, hắn hao tốn nhiều tinh thạch như thế, chính vì muốn giải hết độc trên người.

Mầm quả kia nhanh chóng nảy mầm, rồi xuất hiện cành, phiến lá, cuối cùng thậm chí còn tạo nên một đóa hoa, nhưng ngay khi đóa hoa nở ra, sắc mặt lão giả bỗng nhiên biến đổi, hai mắt Mạnh Hạo cũng co rút lại.

Hắn thấy rõ, đóa hoa kia có ba màu hồng vàng lam, vả lại đang lần lượt thay đổi giao thoa nhau, hình thành nên một mặt quỷ như khóc nhưng không phải khóc, như cười nhưng không phải cười, đóa hoa mặt quỷ này phiêu phù ở giữa không trung, giống như vật sống, tràn ngập vẻ quỷ dị.

- Tam Sắc Bỉ Ngạn hoa!

Lão giả nhìn chằm chằm đóa hoa kia, hồi lâu sau mới mở miệng khàn khàn nói, hai mắt tỏa sáng.

- Loại độc này phát tác theo chu kỳ, mỗi chu kỳ có ba lượt, sau ba chu kỳ sẽ nở một đóa hoa, sau khi hoa nở thì mắt phải của ngươi sẽ xuất hiện một mặt quỷ giống như thế kia.

- Mặt quỷ này tùy theo sự vận hành tu vi của ngươi mà dần dần hiện rõ, tu vi vận hành càng lâu thì càng rõ, nhưng loại độc này không sát thương ngươi, ngược lại sẽ giúp ngươi vạn độc bất xâm, nhưng nó sẽ khiến cho sát niệm trong nội tâm của ngươi càng ngày càng mãnh liệt.

- Sau đó, khí kết thúc ba chu kỳ tiếp theo, đóa hoa thứ hai sẽ nở, khi độc phát tác, trong con mắt trái của ngươi cũng sẽ xuất hiện mặt quỷ, sát niệm của ngươi cũng sẽ càng ngày càng nặng, thích giết chóc thành tính, lúc đó chẳng những ngươi sẽ vạn độc bất xâm, mà còn có thể phát ra khí độc, thậm chí thân thể của ngươi sẽ càng kiên cường dẻo dai, năng lực phục hồi vượt xa những tu sĩ tầm thường khác.

- Nhưng ngươi sẽ phát hiện thân thể của ngươi bắt đầu cứng đờ, không còn linh hoạt nữa, sinh cơ của ngươi cũng dần ảm đạm, tử khí sẽ bao phủ ngươi.

- Tiếp theo, lần thứ ba hoa nở, ngươi sẽ mất đi ý thức, mất đi sinh mệnh, biến thành một đóa Tam Sắc Bỉ Ngạn hoa, bị người gieo độc hoa này đến lấy đi, mà nếu ngươi biến thành đóa hoa này thì từ nay về sau hoa này sẽ trở thành Tứ Sắc Bỉ Ngạn hoa.

Phàm nhân, Ngưng Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Trảm Linh, Vấn Đạo, bảy cảnh giới của con người, mỗi cảnh giới mỗi màu, cho đến khi Bỉ Ngạn hoa có đủ bảy màu, hoa rơi thành Tiên mất một ngàn năm.

- Loài hoa này là một trong những cách mà tu sĩ thời xưa từng dùng để thành Tiên.

Lão giả thản nhiên mở miệng, ánh mắt rơi vào người Mạnh Hạo, câu nói mang hàm ý sâu xa.

Mạnh Hạo trầm mặc, lời nói của lão giả truyền vào trong tai hắn, làm cho Mạnh Hạo không rét mà run, đồng thời cũng dần nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ về quá trình trúng độc của mình.

- Đạo hữu chớ nói đùa, tại hạ tư chất tầm thường, cũng không có bảo vật gì đáng giá trên người, không đáng để kẻ thù dùng một đóa kỳ hoa như vậy để hạ độc.

Lão giả chỉ cười mà không nói.

Mạnh Hạo trầm mặc một lát, tay phải nâng lên lại rút ra một túi trữ vật, ném tới trước mặt lão giả, sau khi lão giả cầm lấy mới khẽ gật đầu, chậm rãi mở miệng.

- Lời tiểu hữu chính xác, nhưng không đủ, đây thật sự là Tam Sắc Bỉ Ngạn hoa, nhưng không hoàn chỉnh, mà chỉ là phế phẩm, chỉ có thể đến được mức ba màu, không thể xuất hiện màu thứ tư, nếu không thì độc này trong thiên hạ không ai giải được.

Thanh âm thong thả, thản nhiên của lão giả truyền tới.

- Làm sao mới có thể giải được.

Mạnh Hạo lập tức hỏi, thấy lão giả kia lại không nói gì, Mạnh Hạo nhíu mày, lại ném ra một túi trữ vật.

Giờ khắc này, ở bên ngoài cửa hàng, hoàng hôn đã tắt, vầng trăng đã treo lên cao, trong thành đèn đuốc được thắp sáng khắp nơi, có một nữ tử kỳ quái mặc áo lưới dài màu trắng, đang từ xa đi tới.

Cô gái này tuyệt sắc tuyệt mỹ, cao gầy thon thả, dưới ánh trăng dường như tràn ngập tiên khí, lạnh nhạt tự nhiên, thanh dật thoát tục, không nhiễm bụi trần, từ chỗ đèn đuốc sáng trưng tiến đến trước cửa hàng, đôi mắt nhìn vào thẻ bài viết số mười chín treo trên cửa, trên mặt lộ ra nụ cười khiến cho Khâu Lâm đang đứng bên cạnh phải trợn mắt há hốc mồm, trái tim đập bình bịch.

Cô gái này, năm đó Mạnh Hạo đã từng gặp một lần, là người bầu bạn bên cạnh Vương Đằng Phi khi còn ở Kháo Sơn Tông, vị hôn thê của Vương Đằng Phi - Sở Ngọc Yên.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.