Ngã Dục Phong Thiên

Chương 269: Không Hiểu Quy Củ

Chương 140

Gần tới tòa nhà này, tay phải Mạnh Hạo giơ lên gõ vang ba tiếng trên cửa phòng. Sau ba tiếng, cửa trước mặt hắn tự động mở vào phía trong một cách vô thanh vô tức, trong mảng tối ấy, tồn tại một quầng sáng màu đen.

Nhưng theo Mạnh Hạo thấy, trong quầng sáng này tỏa ra dao động pháp lực, không có lực công kích gì, chỉ là một thủ đoạn để hạn chế tu sĩ bước vào.

Mạnh Hạo nhìn qua, nhớ lại những người đã nhìn thấy trước đây, ánh mắt nhanh chóng lộ vẻ hiểu rõ.

- Giới hạn chỉ có tu vi Trúc Cơ mới có thể bước vào nơi này.

Thần sắc Mạnh Hạo bình tĩnh, mang theo đấu lạp, bước từng bước vào trong quầng sáng kia không chút do dự, trong phút chốc cả người bước vào trong quầng sáng.

Cũng chỉ là qua mấy cái hô hấp, trước mắt Mạnh Hạo lập tức xuất hiện ánh sáng nhu hòa, hiện lên trước mắt hắn, là một tòa vương phủ giống như của phàm nhân.

Vương phủ này xem ra rất có khí thế, như một con cự thú trên mặt đất, đem lại cho người ta một cảm giác trang nghiêm, tôn kính. Có một lão giả mặc đạo bào đứng ngoài vương phủ, lão giả này thần sắc ôn hòa, tu vi lại chính là Trúc Cơ hậu kỳ, đứng nơi đó lúc này, ánh mắt nhìn vào nơi quầng sáng, nơi Mạnh Hạo đi ra.

- Đạo hữu lấy ra thư mời, nếu như không có thư mời, cần phải lấy ra lệnh bài tông môn.

Lão giả liếc nhìn Mạnh Hạo một cái, rồi bình tĩnh nói.

Hai mắt Mạnh Hạo dưới đấu lạp chợt lóe lên, không nói thêm vung thẳng tay phải lên, một tấm lệnh bài phi ra, rơi vào tay lão giả. Lão giả nhìn lướt qua, thần sắc bỗng chốc trở nên nghiêm trang, hai tay đưa trả lại.

- Thì ra là Tử…

Mạnh Hạo ho khan một tiếng, lão giả lúc đó bỗng ngừng lại không nói nữa, mà lùi vài bước về phía sau, nhường ra con đường đi thông vào trong phủ đường, hơi khom người.

Mạnh Hạo thu lại lệnh bài, lúc bước qua người lão giả, đi vào trong vương phủ. Tấm lệnh bài đó đương nhiên là vật nguyên bản của Đinh Tín, bị Mạnh Hạo đoạt tới, lần này cũng coi như là mạo danh lần thứ hai, cũng quen được không ít.

Huống hồ nơi đây nhất định là long ngư hỗn tạp. Nếu như thực sự nghiêm khắc kiểm tra thân phận, cũng sẽ không bị gọi là bí hội. Lúc trước Mạnh Hạo quan sát bên ngoài, đã phân tích được rất nhiều, cho nên mới bĩnh tĩnh được như bây giờ.

Bước vào vương phủ, trước mắt là hòn non bộ nước chảy, cầu nhỏ thanh mộc, có lây dính khí tức phàm tục, đồng thời cũng từ trong tục thăng hoa thành ưu nhã. Đặc biệt là tòa đình cách đó không xa, xung quanh có nhạc công tấu đàn diệu âm, lúc thì ngân vang. Trong đình lúc này có bảy người ngồi, phần lớn đều có chút khoảng cách với nhau. Không nói lấy một lời, nhưng ngầm đánh giá lẫn nhau, hiển nhiên không ít.

Dường như ngay lúc Mạnh Hạo đi đến, bảy người này đều hướng về phía Mạnh Hạo mà nhìn.

Trong bảy người có ba người không giấu mặt, trong đó một người chính là Lã Đào. Y lúc này đang cau mày, ánh mắt sau khi lướt qua Mạnh Hạo, thì cũng không để ý quá.

Ngoài y ra, hai người để lộ chân dung còn lại, một người là phu nhân khoảng hơn ba mươi tuổi. Người phụ nữ này mặc trang phục lộng lẫy, dung nhan diệu mỹ, đôi mắt đẹp đảo qua khiến cho lòng người rung động. Ánh mắt nàng lướt qua người Mạnh Hạo vài lần, mỉm cười gật đầu.

Còn người cuối cùng, lại là một nam trung niên mặc trường bào màu vàng. Nam tử này vẻ mặt hiu quạnh, trong tay cầm bầu rượu, uống không ngừng, nhìn về phía Mạnh Hạo, ánh mắt lờ đờ như say, cũng giống như tùy ý thoáng nhìn qua.

Ngoài ba người này ra, bốn vị còn lại đều che thân ảnh cùng bộ mặt. Không nhìn ra là nam hay nữ, không thể thấy được gương mặt.

Mạnh Hạo rất bình tĩnh, đi vào trong đình, chọn lấy một cái án kỷ ở góc, sau khi ngồi xuống không ngừng nhìn xung quanh. Án kỷ trong đình này, chỉ có chín cái. Đến giờ tính cả bản thân đã ngồi đến tám cái.

Cái cuối cùng kia ở thượng vị, đương nhiên là dành cho chủ nhân nơi đây, chứ không phải là các tu sĩ khác.

Không lâu sau, ngoài cổng chính vương phủ có một đại hán đi vào. Đại hán này có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, thân ảnh rất khôi ngô. Dạng thân hình này cho dù có che giấu thì cũng chẳng có tác dụng. Lúc người này bước vào, thần sắc có hiện chút vẻ lãnh ngạo đi vào đình.

Nhưng khi sắp tới, gã đột nhiên dừng lại, chân mày cau lại, ánh mắt đảo qua bốn phía.

- Từ mỗ không phải là lần đầu tiên tham dự bí hội, hôm nay cầm thư mời mà đến, thậm chí ngay cả chỗ ngồi cũng không có, là vị đạo hữu nào không hiểu quy củ?

Đại hán thản nhiên lên tiếng, thì tay phải nâng lên ở vỗ trên túi trữ vật, trong tay lập tức xuất hiện một viên ngọc giản màu lam, trên đó viết một chữ ‘Bí’.

Ngọc giản vừa ra, liền tỏa ra ánh sáng nhu hòa, thiếu phụ mặc trang phục lộng lẫy kia bỗng cười khẽ, ngọc thủ giơ lên, cũng rút ra một ngọc giản y hệt, đặt trên án kỷ trước mặt.

Sau đó là Lã Đào, mấy người nơi đây ngoài Mạnh Hạo cùng hai tu sĩ che kín toàn thân thì những người khác đều rất nhanh chóng lấy ra ngọc giản.

Hai người kia, trong đó một người tu vi tỏa ra chính là Trúc Cơ hậu kỳ. Người này ngồi ở đó một cách bình tĩnh, ngoảnh mặt làm ngơ với đại hán. Đại hán ấy cũng không dám nói gì, ánh mắt nhìn lên người Mạnh Hạo cùng một người khác. Gã thấy bất luận Mạnh Hạo hay tên còn lại thì đều chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ mà thôi, vậy nên ánh mắt nhất thời âm lãnh.

- Hai người các ngươi nếu như không xuất ra ngọc giản, tức khắc cút ngay cho Từ mỗ, để lại một chỗ, bằng không, hôm nay các ngươi sẽ không thể ra khỏi nơi đây.

Thanh âm của đại hán có kèm theo một luồng sát cơ, hóa thành hàn ý bao phủ lấy xung quanh. Mấy người khác bên trong đình thần sắc bất đồng, nhưng lại không có ý muốn ra tay, mà ngược lại dường như rất thích ý khi thấy được một trận đấu pháp sinh tử ở nơi này.

Mạnh Hạo không nói gì. Người che kín thân ảnh kia cũng ngoảnh mặt làm ngơ, không nói tiếng nào.

Trong tức thời, trong đình bỗng rất yên tĩnh.

Đại hán họ Từ kia hừ lạnh một tiếng, cơ thể tiến về phía trước một bước, chẳng phải đi về phía Mạnh Hạo, mà hướng về phía người che kín thân ảnh có khoảng cách gần nhất, trong nháy mắt tiến lại gần.

Nhưng ngay khi đại hán họ Từ này nâng tay phải lên, mắt lộ rõ lệ mang, bỗng nhiên có một tiếng ho khan vọng lại trong đình lúc này. Lúc tiếng ho khan xuất hiện, tất cả mọi người trong đình gồm cả đại hán họ Từ muốn ra tay kia đều ngẩng đầu lên.

Một lão giả mặc trường bào màu vàng, đang từ từ bước tới từ đằng xa, thần sắc ôn hòa, cơ thể dường như bị vây giữa hư ảo cùng chân thực. Nhìn thì thong thả, nhưng cũng chỉ dăm ba bước là xuất hiện ngay trong đình.

- Bái kiến Thanh Sơn đạo hữu.

- Xin ra mắt Thanh Sơn đạo hữu.

Lúc lão giả này xuất hiện, ở trong đình ngoài Mạnh Hạo ra, tất cả mọi người đều đứng dậy ngay lập tức.

Mạnh Hạo thần sắc vi động, cũng theo đó đứng dậy, hướng về phía lão giả đó ôm quyền cúi đầu.

- Không cần câu nệ, chư vị đều là những người anh kiệt Nam Vực, hôm nay lão phu đến chủ trì bí hội, mọi người có thể yên tâm tiến hành.

Lão giả nói một cách thản nhiên, ngồi vào án kỷ thượng vị thứ chín, ánh mắt lấp lánh hữu thần, nhìn lướt qua đám người, cuối cùng dừng lại ở trên người đại hán họ Từ.

Phàm là người đối mặt với ánh mắt của lão, đều cúi đầu rất nhanh, bày tỏ sự cung kính và Mạnh Hạo cũng y như vậy, nhưng trong lòng cũng không chút gợn sóng. Lão giả này tuy cũng là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng rõ ràng đã vượt qua Trúc Cơ hậu kỳ, bước nửa bước vào Kết Đan, cũng thuộc vào loại đại sư huynh tu tàn đao của Giả Đan.

Nhân vật như vậy, ở Triệu Quốc có thể so với địa vị của đại trưởng lão. Chủ trì bí hội này ở nơi đây khiến nội tâm Mạnh Hạo có chút chần chừ, đồng thời đối với chủ biện phương của bí hội này cũng đã ngờ tới.

- Mời Thanh Sơn đạo hữu chủ trì công đạo. Từ mỗ được mời mà đến, nhưng ở nơi đây, tuyệt nhiên bị người khác đoạt mất chỗ.

Đại hán họ Từ căng thẳng, kiên trì mở lời, lại càng cung kính ôm quyền cúi đầu thật sâu.

- Ai đoạt chỗ của ngươi?

Lão giả bình thản cất tiếng, ánh mắt như điện, tùy ý lướt trên người Mạnh Hạo.

- Chính là người này!

Đại hán họ Từ đưa tay phải lên, chỉ vào tu sĩ che kín thân ảnh.

Tu sĩ che kín thân ảnh kia hừ lạnh một tiếng, thanh âm trong trẻo, ra là một cô gái.

- Nàng là tân khách do lão phu mời đến, không hề đoạt chỗ của ngươi.

Lão giả thản nhiên cất lời, thanh âm không nhanh không chậm, đối với lão mà nói, có vẻ như giao dịch giữa những tu sĩ này hoàn toàn không có mấy hứng thú.

Nghe lời của lão giả, đại hán họ Từ bỗng sững sờ, nhưng rồi ánh mắt nhanh chóng nhìn thẳng vào Mạnh Hạo, dần xuất hiện hàn mang. Hai người ở nơi đây, nếu một người là được mời đến, người còn lại kia nếu không lấy ngọc giản ra, thì nhất định là người đoạt chỗ của gã rồi.

Lúc này tất cả mọi người xung quanh đều hướng mắt về phía Mạnh Hạo, ngay cả cô gái hừ lạnh lúc trước, cũng nhìn một cách lãnh đạm.

Mặt Mạnh Hạo bị đấu lạp che mất, thần sắc vẫn như thường.

- Những người tới đây đều có đủ tư cách tham dự bí hội. Chỉ là nếu không có giấy mời, ngươi chỉ có thể ở ngoài đình. Vả lại trao đổi chỉ có người trong đình buông bỏ, lại vừa ra giá, giá lại cao hơn xuất một thành.

Lão giả bình thản nói, thanh âm truyền ra.

- Ra là ngươi là đồ không biết sống chết đoạt chỗ bí hội của Từ mỗ, ngươi cũng không cần. Hôm nay nếu Từ mỗ không xé ngươi ra, há chẳng phải sau này sẽ bị người đời chê cười.

Đại hán họ Từ tính cách táo bạo, lúc này lại bởi vì bị đoạt mất chỗ, bị mọi người nhìn, nên trong lòng càng nhanh chóng nổi lên sát cơ. Cơ thể lúc này vụt qua, tu vi Trúc Cơ trung kỳ lập tức phát ra, bước thẳng đến chỗ Mạnh Hạo.

Không ai ngăn cản, lão giả kia thần sắc bình thường, thản nhiên nhìn màn đấu này.

Ngay khi thân thể đại hán họ Từ đến kề trước Mạnh Hạo chưa đến một trượng, lúc tay phải đưa lên, một đại thủ ấn huyễn hóa bỗng nhiên hiện ra, mắt thấy sẽ hướng về phía Mạnh Hạo. Cơ thể Mạnh Hạo vẫn ngồi đó, chỉ có tay trái nâng lên, một chỉ hướng về phía đại hán như tùy ý.

Dưới một chỉ này, toàn bộ thiên địa linh khí trong vương phủ lúc này bỗng hỗn loạn. Cùng lúc đó, đại hán kia thần sắc cũng biến đổi, gã lập tức nhận thấy tu vi của mình trong lúc này lại bị khống chế, như bị áp chế trong nháy mắt.

Màn này, lập tức khiến cho mọi người xung quanh, kể cả Thanh Sơn lão giả, cũng thu hẹp đôi mắt lại. Tay trái Mạnh Hạo tùy ý vung lên, bỗng một con hỏa long cự đại khoảng trăm trượng mãnh liệt lao ra. Trong chớp mắt, tràn ngập toàn bộ đình, trong tiếng kêu thê lương thảm thiết của đại hán họ Tử lại dũng mãnh tuôn vào trong cơ thể gã.

Trong nháy mắt, cơ thể đại hán họ Từ run rẩy, trong mắt lộ rõ vẻ không thể tin tưởng cùng hoảng sợ, thậm chí còn tuyệt vọng. Làn da toàn thân bỗng xuất hiện đốm lửa, có gió thổi qua, va chạm nhẹ lên người, lập tức khiến cho thân hình vạm vỡ của đại hán này trở thành tro bụi tiêu tan đi.

Chỉ có túi trữ vật bay lên, rơi vào tay trái Mạnh Hạo, bị hắn vỗ nhẹ, rút ra ngọc giản có khắc chữ ‘Bí’, đặt trên án kỷ.

- Ngọc giản của bí hội, Đinh mỗ có.

Mặt Mạnh Hạo bị đấu lạp che đi, khiến người ngoài không thể nhìn ra thần sắc, chỉ có thể nghe thấy thanh âm khàn khàn của hắn truyền ra lúc này.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.