Chương 141
Trong đình hoàn toàn yên tĩnh, màn bỏ mạng gọn gàng tiêu tán của đại hán họ Từ, khiến cho hai mắt Lã Đào co lại, lúc hướng về phía Mạnh Hạo thần sắc lộ vẻ ngưng trọng, trong lòng nổi lên sự kiêng dè.
Không chỉ có gã như vậy, mà phụ nhân mặc trang phục lộng lẫy kia cũng liếc Mạnh Hạo một cái thật sâu, đáy lòng trào lên ý niệm không thể dây vào đối phương.
Còn có nam tử trung niên đang cầm bầu rượu, hai mắt hơi nheo lại, lộ ra tinh mang. Bên cạnh đó, thân ảnh tu sĩ có tu vi đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ cũng dần ngẩng đầu lên, nhìn về phía Mạnh Hạo, trong lòng bỗng chần chừ, hiển nhiên là đang phỏng đoán tu vi của Mạnh Hạo.
Còn cô gái che kín thân ảnh kia cũng nhìn Mạnh Hạo một lúc lâu mới thôi.
- Nếu như không bị ai quấy rầy thì bí hội lần này có thể bắt đầu được rồi. Các ngươi đều là ở trong Thanh Vân Quốc, liên hệ với bí thương tìm người giao dịch. Ở chỗ này giao dịch, lão phu sẽ làm chứng, các ngươi có thể yên tâm tiến hành, nếu sau này có vấn đề gì xảy ra thì đương nhiên là bí thương chịu trách nhiệm. Ở đây lão phu cũng rất hoan nghênh các vị đạo hữu đã gia nhập bí thương.
Thanh Sơn lão giả chậm rãi lên tiếng, đồng thời nhìn về phía Mạnh Hạo với ánh mắt có chút thiện ý, lời nói đem theo cảm giác như một người ngang hàng, hiển nhiên một màn Mạnh Hạo ra tay lúc trước không chỉ khiến bảy người kia, mà ngay cả lão giả cũng cảm thấy kinh sợ.
Thanh Sơn lão giả nói xong vung mạnh tay áo, lập tức một chiếc lò đồng được khảm tám con rồng vàng phi ra rơi ngay mặt đất giữa đình.
- Chư vị đạo hữu, lần này để tại hạ trước cho.
Lã Đào ôm quyền hướng về phía mọi người, vừa nói vừa đưa tay lấy ngọc giản ra để vào giữa đám đông, được Thanh Sơn lão giả đặt trong lò đồng.
- Trong này ghi chép vật lần này tại hạ định giao dịch, ngoài ra còn có một bức họa chân dung. Chư vị đạo hữu hễ về sau nhìn thấy người này chỉ cần truyền manh mối cho tại hạ, tại hạ sẽ báo đáp bằng một khối đá Lôi Tu sơn.
Lã Đào nói vậy xong rồi thôi.
Đến lượt mỹ phụ mặc trang phục lộng lẫy mỉm cười, lấy ra một miếng ngọc giản đưa vào trong lò đồng. Không có bất kỳ lời nói nào. Vật mà nàng cần và có thể cấp đều ở trong ngọc giản, nếu ai đó có hứng thú tự nhiên sẽ liên hệ với nàng.
Lần bí hội này thực tế là một cuộc giao dịch nhỏ có người chủ trì, dù sao thì nơi đây cũng chẳng phải là bổn quốc với đa số bọn họ. Lúc giao dịch đôi bên đều cảnh giác, không hiểu nhau, không tiện cho một giao dịch chân chính, cho nên mới có một tổ chức bí thương này. Bọn họ sẽ vì tất cả những thành viên trong tổ chức gần khắp Nam Vực mà cung cấp nơi tương tự và làm chứng cho bên thứ ba.
Lát sau đến lượt Mạnh Hạo. Hắn suy nghĩ một chút, dù không biết tại sao mọi người lại như thế nhưng vẫn lấy ra một viên ngọc giản khắc linh thức ném vào trong lò đồng. Hắn chỉ lưu lại một tin trong ngọc giản hỏi Thanh La Tông rốt cuộc lần này vì chuyện gì, trong đó có bao nhiêu nguy hiểm.
Sau khi tám người nơi đây lần lượt ném ngọc giản vào lò đồng, Thanh Sơn lão giả bỗng đưa tay bấm một ngón về phía lò đồng niệm chú. Vù một tiếng. Lò đồng bỗng giống như ngọn lửa vô hình thiêu đốt khiến ngọc giản trong đó tan ra, đồng thời tám con rồng vàng khắc trên lò đồng như được sống dậy, mấp máy phun ra hơi vụ khí, trong nháy mắt đám đông bị bao phủ trong lớp vụ khí huyền máu dày đặc.
Trong lòng Mạnh Hạo nhất động không chút kháng cự, nhưng lại âm thầm cảnh giác.
Sau khi sương mù xung quanh Mạnh Hạo bao phủ toàn bộ nhanh chóng trở nên yên bình. Như chỗ Mạnh Hạo bị phân cắt ra, nhưng phía trước hắn lại xuất hiện tám luồng ánh sáng nhu hòa.
Mạnh Hạo quan sát giây lát, linh thức tỏa ra tiếp xúc với một đạo ánh sáng nhu hòa trong đó bỗng hiện lên một lượng lớn tin tức trong đầu, trong đó ghi chép mười loại đan dược pháp bảo cùng không ít tạp vật, còn miêu tả những vật cần giao dịch.
Ánh mắt Mạnh Hạo chợt lóe lên, sau khi thu hồi linh thức chạm vào một đạo ánh sáng nhu hòa khác. Trong đầu hắn lập tức hiện lên nội dung là nội dụng lúc trước hắn khắc lên ngọc giản.
Mạnh Hạo hiểu ra đôi chút rồi lại tiếp tục xem cho đến khi ánh mắt hắn lướt đến đoàn ánh sáng nhu hòa cuối cùng trong đó.
Nơi đây tồn tại một bức họa chân dung, trong lòng Mạnh Hạo cười gằn.
Bức họa trong ngọc giản này chính là bản thân hắn, mà những vật cần đến ghi lại trong đoàn ánh sáng nhu hòa cũng chính là Lôi Đình diệp.
- Cái gọi là bí hội tồn tại tất yếu. Cách giao dịch thực chất có thể khiến những người ở đây trầm tĩnh lại, tùy tâm sở dục đổi và lấy ra rất nhiều vật mà ngày thường không tiện trao đổi. Có khi cho dù giao dịch hai bên thành công thì cũng chẳng biết nhau là ai.
- Lại có hai người giống ta đều đưa ra tin tức phải đổi là Thanh La Tông.
Mạnh Hạo khoanh chân ngồi đó yên lặng chờ đợi. Hắn tin rằng nhất định sẽ có người liên hệ với mình. Trong lúc chờ đợi thì linh thức cũng tản ra, hắn nhìn kỹ lưỡng những thứ ánh sáng nhu hòa này.
Đúng lúc ấy trong sương mù bỗng xuất hiện một đạo bạch quang trống rỗng. Hai mắt Mạnh Hạo nheo lại, chặn lấy đạo bạch quang này. Lúc chạm phải, trong đầu của hắn hiện lên một đoạn thông tin.
- Có liên quan đến chuyện của Thanh La Tông. Những thứ ta biết được cũng chỉ sơ sơ, nhưng đảm bảo là thật. Ngươi phải trả năm trăm ngàn linh thạch cho tin này.
Mạnh Hạo nhíu mày. Mua tin tức ở đây thực là chuyện thật giả, không thể phân biệt được.
Cùng lúc đó lại xuất hiện thêm một đạo bạch quang nữa. Sau khi bị Mạnh Hạo bắt được, trong đầu lại hiện thêm một đoạn thông tin khác.
- Chuyện của Thanh La Tông tin đồn bên ngoài cũng có nhiều ý kiến. Ta đây có tin tức trong tông môn, thật hay giả ta cũng không biết, nhưng nếu như ngươi muốn biết thì phải cần bảy trăm ngàn linh thạch.
Một lúc sau, đạo bạch quang thứ ba, thứ tư lần lượt xuất hiện, nhưng nội dung bên trong đều tương tự, khiến cho người ta không thể phân biệt được thật giả, hơn nữa giá lại cực cao.
- Lần đầu tiên ta tham dự kiểu giao dịch này, không có kinh nghiệm. Đổi như vậy, căn bản là không được tin thật, mà giá lại hơi quá, ta hiện giờ cũng chẳng có nhiều linh thạch đến vậy.
Mạnh Hạo nhíu mày, không kiểm tra lại mà tiếp tục quan sát vật phát ra ánh sáng nhu hòa này. Hắn phát hiện ra trong đó có rất nhiều thay đổi, hoặc tăng hoặc giảm. Cho đến một lúc sau gương đồng trong túi càn khôn của hắn bỗng nóng lên, nhưng rồi cũng nhanh chóng mất đi.
Mạnh Hạo có chút giật mình, lấy gương đồng ra xem kỹ lưỡng, không phát hiện ra chỗ nào bất đồng, trầm ngâm thu lại, rồi như có ý nghĩ, tiếp tục nhìn về vật phát ra ở trong những ánh sáng nhu hòa kia.
Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe lên, nhìn chằm chằm vào trong một luồng ánh sáng nhu hòa trong đó. Bên trong chứa nhiều tạp vật, một thứ biểu lộ ra.
- Tuế Nguyệt tàn quyển…
Mạnh Hạo để ý tới vật này là bởi trong đoàn ánh sáng nhu hòa này có tên rất mờ, hơn nữa trước đây cũng không xuất hiện. Dáng vẻ là vừa lộ ra, dường như nếu không phải linh thức lúc này của Mạnh Hạo vượt qua Trúc Cơ trung kỳ, thậm chí còn mạnh hơn nhiều so với Trúc Cơ hậu kỳ thì hắn không thể nào nhìn thấy. Dường như bị ai đó dùng bí thuật che giấu, duy chỉ có người có được linh thức của Trúc Cơ hậu kỳ mới có thể nhìn ra.
- Tuế Nguyệt tàn quyển, tổng cộng ba cuốn, ba cuốn hợp lại có thể thành Tuế Nguyệt chi luyện, có thể diễn hóa Tuế Nguyệt kiếm trận.
- Cuốn thứ nhất hiện đang được công bố ở đây, nếu có hứng thú có thể liên hệ với ta.
Mạnh Hạo nheo mắt lại nhìn kỹ lưỡng. Càng xem quang mang trong mắt hắn càng sáng ngời. Đến cuối cùng, cho dù bên cạnh hắn đã có không ít ánh sáng hỏi về của Trúc Cơ Đan, nhưng hắn lại ngoảnh mặt làm ngơ, đắm chìm vào trong phần mở đầu liên quan tới Tuế Nguyệt tàn quyển.
- Tuế nguyệt nhất xuất, chúng sinh kiếp không… Trận kiếm này có nhiều biến hóa… Ba kiếm thành trận, chín kiếm sát trận, nếu mười tám kiếm, có thể diễn hóa Tuế Nguyệt chi thương.
- Đúc Tuế Nguyệt mộc kiếm cần thiên địa kỳ mộc, bởi cây từ xa xưa chứa đựng tuế nguyệt biến thiên, trong đó lấy Xuân Thu mộc, Niệm Tức mộc, Linh Hóa mộc làm chủ, nếu thiếu bất kỳ một trong ba loại cây này thì cây trăm vạn tuế nguyệt khác thay thế cũng có thể…
Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe lên, sau khi thu hồi linh thức hít một hơi sâu, mắt lộ vẻ trầm ngâm. Bởi trên người hắn đúng có Xuân Thu mộc, cho nên rất động tâm với Tuế Nguyệt mộc kiếm này.
Một lát sau, tay phải Mạnh Hạo giở một trảo lên trên ánh sáng nhu hòa kia, bỗng một đạo bạch mang bay ra quấn quanh ngón tay Mạnh Hạo liền bị Mạnh Hạo khắc một câu, biến mất không còn chút vết tích gì nữa.
Bạch quang lại nhanh chóng bay trở về. Sau khi Mạnh Hạo chạm phải thì trong đầu hắn hiện ra văn tự.
- Nếu như đã thấy Tuế Nguyệt tàn quyển cho thấy tu vi của ngươi cũng đủ, nhưng cuốn này ta chỉ có một, hai cuốn còn lại cần chúng ta cùng hợp tác để giành lấy. Ở đây đã có một người đồng ý, nếu như ngươi gia nhập, khả năng thành công của chúng ta hiển nhiên sẽ lớn hơn chút.
- Chuyện liên quan tới Thanh La Tông ở đây nếu ngươi tham dự thì cần phải thề không được tiết lộ chút nào cho người bên ngoài cùng tông môn. Đạo thề hóa thành ngọc giản, mang tới chỗ ta. Như vậy coi như một phần của ngươi.
Mạnh Hạo trầm ngâm một lúc, hai mắt lộ vẻ quyết đoán, nhưng lúc ngẩng đầu lên tay phải lấy ra một quả ngọc giản đặt lên mi tâm. Lát sau đưa vào trong bạch quang, ngọc giản theo đó mà biến mất.
Không lâu sau, với ánh mắt sáng ngời của Mạnh Hạo, hắn thấy rất nhiều đạo bạch quang xuất hiện. Linh thức đảo qua liền tìm được trong đó hồi âm của người hắn đợi.
- Thanh La Tông một năm trước chiếm được một tấm mật đồ, trong đó có chỉ tới một lối đi vào thượng cổ phúc địa. Một năm nay Thanh La Tông xuất động mấy lần, cuối cùng dừng bước ở một chỗ bên ngoài tuyệt bích, nơi chỉ có tu sĩ Trúc Cơ mới có thể vào. Người gia nhập cần phải dựa theo yêu cầu của Thanh La Tông thu hồi vật trong đó càng nhiều thì La Địa Đan lấy được càng nhiều. Điểm tụ tập của chúng ta là ở trong khu thượng cổ nhật nguyệt luân phiên này. Khoảng mười ngày sau lại tiếp tục hé lộ, cho nên ngươi phải nhanh chóng đi Thanh La Tông, trở thành một trong những tán tu Trúc Cơ được tông môn triệu tập.
Mạnh Hạo ngẩng đầu, mặc cho bạch quang kia tiêu tán, trong mắt lộ vẻ suy tư.
- Tin này cho dù thật hay giả, giờ đây trong Thanh Vân Quốc đang có hàng hoạt tin tức hỗn độn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, phần lớn đều là di tích chiến trường tương tự hoặc là chuyện gì đó của phúc địa.
- Thăm dò cẩn thận, có lẽ không ít người hiểu chuyện đã đoán ra được sơ sơ, vả lại Thanh Vân Quốc này dù sao cũng thuộc về Thanh La Tông, giờ đây trong trạng thái hỗn loạn nếu nói không liên quan đến tông môn thì tuyệt nhiên không thể nào.
- Chỉ có điều La Địa Đan thực sự có chỗ tốt rất lớn đối với ta…
Mạnh Hạo thông qua trận bí hội này hiểu được rất nhiều về chuyện của Thanh La Tông, nhưng càng như vậy thì hắn lại càng chần chừ.
- Lần triệu tập tông môn này không thể đi.
Ý niệm của Mạnh Hạo rất chắc chắn. Linh thức đảo qua những ánh sáng nhu hòa kia, đúng vào lúc muốn thu hồi lại thì hai mắt Mạnh Hạo bỗng nheo lại, dù ngồi khoanh chân ở chỗ đó nhưng lại có một cổ nhuệ khí trong phút chốc tán ra trên cơ thể. Hắn nhìn chằm chằm cùng ánh sáng nhu hòa có Tuế Nguyệt tàn quyển mà hắn ước định ở trong, trong đó nhìn thấy được vật phẩm ở bên trong vừa mới bị cải động bán ra nhưng lại nhiều hơn một viên đan dược.
Viên đan dược này có tên là Dưỡng Nhan Đan!
Dưỡng Nhan Đan là một đan dược rất tầm thường, giá cả cũng rẻ, chỉ là một viên đan dược tầm thường trong lượng lớn tạp phẩm đan dược không thể nào thu hút.
Nhưng viên đan dược này đối với Mạnh Hạo mà nói thực sự là một ký ức thanh ảnh dưới trăng tốt đẹp vào bảy năm trước.
- Không ngờ rằng ở đây cũng có thể thấy Dưỡng Nhan Đan.
Mạnh Hạo than nhẹ một tiếng, giơ lên mua Dưỡng Nhan Đan cho đến một lúc, sau khi một đạo bạch quang đem theo viên Dưỡng Nhan Đan bay ra rơi vào tay Mạnh Hạo, thì cơ thể Mạnh Hạo trong nháy mắt này chấn động mạnh một cái.






