Chương 142
Trong sương mù, thân hình Mạnh Hạo chấn động, hai mắt lộ ra chút lệ mang, thậm chí hơi thở dồn dập hơn chút. Tu vi trong cơ thể hoạt động hết sức làm cho sương mù cũng quay cuồng theo.
Nhưng Mạnh Hạo không hề để ý đến những thứ đó. Hắn nhìn lại Dưỡng Nhan Đan giữa hai ngón tay, ánh mắt ngưng lại, trên viên đan dược này khắc một ngọn núi.
Bức khắc họa này rõ ràng cho thấy là bị người tự mình khắc lên, không có chút dao động pháp lực nào. Đây cũng chẳng phải viên đan dược quý báu gì, chỉ là một viên đan dược tầm thường, là một luồng tưởng niệm…
Bởi không phải người của Kháo Sơn Tông thì sẽ không biết được ngọn núi kia, đó là Đông Phong của Kháo Sơn Tông!
Hình dạng núi đã khắc sâu trong đầu Mạnh Hạo, cho nên hắn liếc một cái là có thể nhận ra ngay!
Người có thể vẽ ra ngọn núi này trên Dưỡng Nhan Đan, lại có thể xuất hiện ở Thanh Vân Quốc này… Trong đầu Mạnh Hạo lập tức hiện ra một thân ảnh trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Đó là một nữ tử mặc áo trắng, dung nhan xinh đẹp, nhưng lại làm cho người ta cảm giác lạnh như băng. Đó là người mang Mạnh Hạo bước vào tu chân giới, từng dưới ánh trăng quay đầu nhìn hắn… Hứa Thanh.
Hứa sư tỷ.
Nhưng Mạnh Hạo cũng không đủ căn cứ để chứng minh rằng viên Dưỡng Nhan Đan này chính là vật mà mình đã đưa cho Hứa sư tỷ năm xưa, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng chính viên đan dược cầm trong tay lúc này chính là thứ mà năm đó hắn đã tặng ra.
Tay phải Mạnh Hạo nắm chặt viên Dưỡng Nhan Đan ngồi yên ở đó, gương mặt che dưới đấu lạp như dần muốn ngưng tụ cuồng phong bạo vũ.
- Nếu nàng vẫn không sử dụng viên đan dược này mà mang theo đi Thanh La Tông thì tại sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?
- Nàng sống ở Thanh La Tông ra sao…
- Trên đan dược này có vẽ Đông Phong, nàng… là đang tưởng niệm về Kháo Sơn Tông hay là một người nào đó…
- Viên đan dược vẽ Đông Phong này nếu như chỉ có ý nghĩa bình thường đối với Hứa sư tỷ thì nàng có thể tặng cho người khác, cũng có thể bán đi. Nhưng người nói chuyện với ta lúc trước không thể nào là Hứa sư tỷ.
Mạnh Hạo buông lỏng tay nhìn bức tranh khắc trên Dưỡng Nhan Đan, bỗng ý niệm muốn tìm Hứa sư tỷ trào lên mạnh mẽ, bởi trong lòng hắn lúc này đã lờ mờ có đáp án.
- Hứa sư tỷ…
Mắt Mạnh Hạo lộ ra hàn mang sắc sảo, hít một hơi sâu có thể nhìn ai đó từ viên đan dược này. Nếu không tặng cũng không bán thì chỉ có một khả năng…
Mạnh Hạo đau đớn trong lòng, có chút hoảng hốt. Đầu hiện lên thân ảnh của Hứa sư tỷ nhiều năm về trước. Rất lâu sau hắn lặng lẽ đặt viên Dưỡng Nhan Đan vào trong túi càn khôn.
- Thanh La Tông… còn có người lấy ra Tuế Nguyệt tàn quyển này…
Mạnh Hạo chậm rãi ngẩng đầu nhìn chằm chằm ánh sáng nhu hòa phía trước. Đây không phải chỗ ra tay, một khi kích động thì không thể lường trước được sẽ có hậu quả gì, hơn nữa còn rất dễ rút dây động rừng.
Mạnh Hạo trầm ngâm, hai mắt dưới đấu lạp lộ ra vẻ quyết đoán. Hắn đã thay đổi ý kiến, chắc chắn muốn đi Thanh La Tông.
Đối với bí hội tiếp theo, Mạnh Hạo đã không còn chút hứng thú gì. Hắn nghĩ tới thân ảnh Hứa sư tỷ năm đó. Cho đến sau khi kết thúc bí hội, trong lòng khẽ than, nhìn sương mù xung quanh biến mất, nhìn Thanh Sơn lão giả phất tay về phía mọi người gật đầu mới xoay người rời đi. Mọi người trong đình vẫn không đợi liên kết với nhau liền lần lượt tiêu tán, vị trí truyền tống của riêng mình cũng không thống nhất.
Cũng chính là các loại thủ đoạn của tổ chức bí thương mới khiến cho ngày càng nhiều người hứng thú với kiểu tụ hội này. Thân ảnh Mạnh Hạo hiện rõ là khi đẩy cửa từ trong một trạch tử khác của thành trì bước ra.
Chỗ này cách nơi trước đây hắn đi theo Lã Đào khoảng nửa thành trì. Vả lại Mạnh Hạo đã sớm nhận ra vị trí đúng của vương phủ kia có thể không phải thành này, chỉ có là hiện giờ có nhiều cửa ra vào ở trong thành này mà thôi.
Đi ở đầu đường, ánh trăng nhô lên cao.
Mạnh Hạo nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời, bóng của hắn bị kéo dài. Cô ảnh dưới ánh trăng dường như đem theo vẻ hiu quạnh.
Giữa hôm qua và hôm nay, trăng vẫn vậy còn mặt đất thì không thế. Qua vài năm mà thoáng chốc đã không tìm được quê nhà.
Mạnh Hạo than nhẹ rồi đi thẳng.
Đi tới khi trời hửng sáng, đến tòa thành của tu sĩ, thân ảnh của hắn hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng như tên bắn đến Thanh La Tông trong Thanh Vân Quốc!
Vài ngày sau.
Thanh La Tông nằm ở phía đông Thanh Vân Quốc, giữa Thập Vạn đại sơn. Sơn môn oai nghiêm, hào hùng, đủ khiến các tu sĩ sau khi thấy bị kinh sợ, chấn động tâm thần.
Thập Vạn đại sơn vờn quanh làm nổi bật chín mươi chín núi chính giữa. Trên chín mươi chín núi này có một đỉnh dựng ngược hóa thành mặt đất, rủ xuống vô số nhành liễu lan ra khắp mặt đất, ngắn thì vài trượng, dài thì mấy trăm trượng. Mây mù lượn lờ, một cảnh môn phái tiên gia.
Từng trận điêu lan ngọc thế tuyệt đẹp, lầu các san sát, đại điện khắp nơi. Trên mặt đất chín mươi chín núi có cầu hình vòm bảy màu như cầu vồng nối liền, đẹp đẽ vô cùng.
Dưới chân núi nước chảy ào ào, núi đá chằng chịt khiến toàn bộ tông môn đều lộ vẻ mỹ lệ khôn cùng. Cũng có rất nhiều tiếng chuông vang vọng đọng lại trong tâm trí mọi người, khiến người nghe cảm thấy rất yên bình.
Càng xa hơn là ngọn núi cao nhất của Thanh La Tông, tựa như có thể chạm tới trời cao, nơi có có một lư hương thực lớn được nhiều đời thờ phụng. Ba cây hương to lớn cắm bên trong, tựa như vĩnh hằng bất diệt, vĩnh cửu phiêu hương, làn khói bay lên, bị gió thổi tan, mỏng manh tựa như cành liễu, khiến cho mọi người nhìn vào làn khói kia, tựa như có thể thấy được nhân sinh vô thường.
Nơi đây chính là sơn môn của Thanh La Tông!
Thậm chí nếu Thanh La Tông nguyện ý, bọn họ có thể khiến cho Thập Vạn đại sơn nơi này đều biến thành tông môn của mình, dù sao thì bọn họ cũng là một trong ngũ đại tông môn Nam Vực, nội tình uyên thâm, kéo dài qua nhiều vạn năm rồi.
Linh khí nơi đây cực kỳ nồng đậm, cho dù là giáp giới Thập Vạn đại sơn thì độ dày linh khí cũng đều vượt qua tất cả linh sơn của các tông môn ở Triệu Quốc, một khi bước vào trong Thập Vạn đại sơn thì lại tăng lên mấy lần. Bất kể ngọn núi nào đều có thể so sánh với sơn cốc mà của Mạnh Hạo chọn lựa trúc cơ.
Nhất là trong Thiên sơn, cái loại linh khí nồng đậm này, nếu người bình thường ở bên trong nhất định sẽ kéo dài tuổi thọ, thậm chí ngay cả trẻ con mới sinh cũng có thể thổ nạp linh khí, không cần cố công tu hành, tu vi cũng tùy theo đó mà tăng trưởng.
Nếu đã đến Bách sơn lại càng kinh ngạc.
- Trong Bách sơn của Thanh La Tông ta, chỉ có đệ tử nội môn mới đủ tư cách, còn đệ tử ngoại môn chỉ có thể ở trong Thiên sơn. Nhưng cho dù là Thiên sơn cũng vượt qua được rất nhiều cái gọi là linh sơn trong thế gian.
Ngoài Thanh La Tông Thập Vạn đại sơn, một nam tử mặc trường bào màu xanh thần sắc mang theo vẻ ngạo nghễ thản nhiên lên tiếng.
Xung quanh gã có chín tu sĩ ăn vận không giống nhau, hiển nhiên là không đến từ cùng một nơi, đều nhìn Thanh La Tông. Một người trong đó chính là Mạnh Hạo mặc trường bào văn sam, da hơi đen, nhưng lại ẩn chứa một khí chất nho nhã bên trong.
- Vạn sơn, là nơi dành cho tân khách, nhưng ta khuyên vị đạo hữu trừ ngọn núi thuộc quyền của chúng ta, thì đừng xâm nhập nơi khác, vì ở đó đều có phong ấn vô cùng nhiều mãnh thú, thậm chí còn có một số chỗ là của đệ tử nội môn nhốt lại để có chỗ trọng dụng, một khi xâm nhập vào thì sinh tử khó liệu.
Người thanh niên mỉm cười, ánh mắt đảo qua năm người Mạnh Hạo ở bên trong đám người.
- Chư vị đạo hữu hưởng ứng ý của Thanh La Tông ta cùng đến đây chính là tân khách của bổn tông, có thể một người một núi với đầy đủ vật tu hành trong Vạn sơn. Vả lại sau khi vào núi, ngày mai sẽ có đệ tử Đan sơn của Thanh La Tông ta đưa viên La Địa Đan thứ nhất cho chư vị.
- Viên đan dược này là lễ gặp mặt, nhưng Chân mỗ vẫn muốn nhắc nhở chư vị nếu đã cầm đan dược, bước vào Vạn sơn, ấn dấu tay, thì giống như định giao hẹn. Một khi đổi ý, hoặc là tự ý rời đi thì sẽ nhận phải sự trừng phạt của Thanh La Tông ta.
Lúc người thanh niên ôm quyền mỉm cười đã đưa theo năm người Mạnh Hạo đến bên Vạn sơn.
Ở đây đã có năm đệ tử ngoại môn của Thanh La Tông chờ.
- Chuyện này rất công bằng.
Trong chín người có một lão giả hôi bào thản nhiên lên tiếng, những người còn lại cũng hưởng ứng.
Mạnh Hạo không nói gì, ánh mắt đảo qua ngọn núi vô tận Thanh La Tông.
- Nếu đã như vậy, xin mời chư vị đạo hữu đến lượt này không nên đợi quá lâu, dù sao thì phía trước cũng có rất nhiều đạo hữu tới.
Người thanh niên mỉm cười ôm quyền nói.
- Không biết đạo hữu Trúc Cơ lần này đến Thanh La Tông tổng cộng có bao nhiêu người?
Trong năm người có một nam trung niên sắc mặt vàng vọt bỗng lên tiếng.
- Không tính ngài thì đã có chín mươi bảy người tới.
Thanh niên họ Chân thản nhiên thốt lời. Rồi gật đầu với năm người kia một cái, quay người hóa thành cầu vồng rời đi.
- Mời chư vị tiền bối đi theo bọn ta. Chúng ta sẽ chỉ dẫn núi tạm cư cho các ngài.
Bước đi theo thanh niên họ Chân, năm đệ tử ngoại môn môn có vẻ còn trẻ tuổi ôm quyền cúi đầu về phía Mạnh Hạo, thần sắc có vẻ khách khí.
Người chỉ dẫn cho Mạnh Hạo là một thiếu nữ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, bộ dạng tu vi ở Ngưng Khí bảy tầng, dung nhan tú lệ đem lại cho người ta cảm giác nhu thuận.
- Mời tiền bối.
Thiếu nữ cất giọng nhẹ nhàng. Mặc dù Mạnh Hạo hơi đen nhưng dáng vẻ nho nhã mang khí chất của người đọc sách hiếm thấy trong đám tu sĩ khiến thiếu nữ ấy phải liếc nhìn mấy lần.
Đặc biệt hai mắt Mạnh Hạo trong veo, dường như trong đó luôn chứa một loại lực yêu dị nào đó rất thâm sâu, khiến thiếu nữ đang ở tuổi có mối tình đầu, đang cùng nhìn nhau với Mạnh Hạo thì khuôn mặt nhỏ nhắn có chút hồng lên.
- Tiền bối…
Thiếu nữ vội cúi đầu.
- Đi thôi.
Mạnh Hạo mỉm cười nhìn thiếu nữ, nghĩ tới Kháo Sơn Tông năm đó, nghĩ tới Hứa sư tỷ, ngẩng đầu nhìn đại sơn vô tận của Thanh La Tông. Sâu trong mắt hắn lộ vẻ chấp nhất.
Cô gái chỉ dẫn đưa Mạnh Hạo đến một nơi xanh biếc có thể thấy núi cao. Trên núi này có lầu các đình viện, nhành liễu quấn quanh. Đường nhỏ đá xanh giữa núi uốn lượn. Lúc gió thổi qua cuốn theo linh khí, khiến tinh thần người đi đường rung lên.
Đến đình viện, Mạnh Hạo lấy ra một trâm hoa của con gái, trâm hoa này lấy từ trong túi trữ vật của đại hán họ Từ ở bí hội trong túi càn khôn, đưa cho thiếu nữ cầm đi. Thiếu nữ thẹn thùng đỏ mặt, nhìn lại Mạnh Hạo mấy lần, lòng rồi tựa như con nai con hoảng loạn rồi rời đi.
Trời nhanh chóng chuyển tối. Khi màn đêm buông xuống, bốn bề hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng ve kêu chốc chốc lại truyền từ ngoài vào.
Mạnh Hạo ngồi khoanh chân trên lầu hai, hai mắt đang nhắm bất thình lình mở ra.
Gần như lúc hai mắt chớp mắt, bỗng có tiếng kêu thê thảm từ xa vọng tới xung quanh, giống như giãy giụa cuối cùng trước khi chết xé tan màn đêm yên tĩnh.






